Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Chương 7: Anh Là Tất Cả Đối Với Em (7)

Bạn đang đọc Xuyên Nhanh: Nam Thần Đào Hoa Giá Đáo sáng tác bởi demokun

Tiểu thuyết gốc · 1014 chữ · khoảng 3 phút đọc

"Anh đi luôn à ? Ở lại một lát không được sao ?" - Cô buột miệng nói, vô thức muốn giữ hắn lại..nói xong, chính mình cũng bị dọa cho đỏ cả mặt, cô đang làm cái quái gì vậy chứ ?

Quả nhiên, Tần Mạc nở nụ cười đắc ý:

- Sao ? Không nỡ xa tôi à ?

-Còn..còn lâu. Đừng có nghĩ nhiều

Tần Mạc nhướng mày đầy ẩn ý nhìn cô: "Nghĩ nhiều ?"

Sau đó, mặt Liễu Diệp càng đỏ hơn..Hắn bật cười xoa đầu cô:

- Được rồi, tôi ở lại.

Liễu Diệp cắm cúi ăn, hắn ngồi lẳng lặng nhìn cô, thỉnh thoảng không kìm được xoa đầu cô một cái...cô giống mèo thật..đáng yêu quá đi thôi!!

Sau bữa ăn...

"Choang..choang..rầm..toang..toang..rầm.."

Tần Mạc ngồi ngoài phòng khách, khóe môi co rúm lại, thưởng thức bản nhạc vô cùng "hài hòa" do tiếng bát vỡ tạo ra. Cuối cùng, hắn không chịu nổi nữa, vuốt vuốt mi tâm bước vào bếp:

- Cô đi ra ngoài đi, để tôi làm nốt cho.

Liễu Diệp đang dọn đống mảnh sành trên đất, nở nụ cười gượng gạo nhìn hắn, vội vào xéo ra khỏi phòng bếp. Tần Mạc không khỏi thở dài nhìn bãi chiến trường..cô gái à, bao năm qua cô sống kiểu gì vậy ?

Sau một hồi vật lộn trong bếp, Tần Mạc lau mồ hôi đi ra ngoài thì thấy kẻ gây tội đang ngồi ăn kem, xem TV rất thoải mái, hắn khẽ ho một cái.

Liễu Diệp chột dạ quay đầu nhìn hắn, mỉm cười vô cùng ngượng ngập: "Xong rồi sao ?"

"Ừ" - Hắn thản nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng nói

Liễu Diệp vội lấy xúc một miếng kem cho hắn: "Ăn đi"

Hắn há miệng, ăn miếng kem, vị kem ngọt ngào tan chảy trong miệng khiến hắn không khỏi nhăn nhó...ngọt..ngọt quá rồi, ăn đồ ngọt sẽ béo mất..

"Không ngon sao ?" - Nhìn vẻ mặt nhăn nhó của hắn, cô vội hỏi

"Tôi thấy.." - Hắn mỉm cười, ôm lấy gáy cô kéo về phía mình, bờ môi ấm áp, mềm mại phủ xuống đôi môi anh đào căng mọng còn dính kem của cô, thoải mái cắn mút - "Ăn thế này ngon hơn."

"Ưm.." - Cô vội đẩy hắn ra, nhưng sức lực người thiếu niên quá lớn, vẫn điên cuồng cắn nuốt môi cô

Liễu Diệp buông thõng 2 tay, tròn mắt nhìn hắn, ánh mắt rực lửa lúc này của hắn...hoàn toàn khác với ánh mắt ôn nhu, trẻ con lúc trước..nhìn hắn không còn giống một cậu thanh niên bất cần đời nữa, giờ đây hắn như một người đàn ông, mãnh liệt như dã thú..

Một hồi lâu, hắn mới buông cô ra, ánh mắt đậm ý cười:

- Thế nào ? Thích không ?

Liễu Diệp đỏ bừng mặt nhìn hắn, hoàn toàn không dám nói gì, trái tim vẫn loạn nhịp, cô vô thức liếm môi..vẫn còn lại hơi thở của hắn...thật..tuyệt..

Khóe môi Tần Mạc khẽ cong, hắn ôm eo cô, áp cô vào người mình, bờ ngực căng tròn, đầy đặn của thiếu nữ áp vào ngực hắn. Giọng nói mị hoặc của hắn vang lên:

- Em rất đẹp. Em biết bây giờ tôi muốn gì nhất không ? Tôi rất muốn chạm vào cổ em, ngực em, mông em..và nơi bí ẩn này nữa.

Tựa theo lời nói, bàn tay hắn di chuyển đến từng nơi của cô, thoải mái trêu đùa.

"Phong Mặc" - Cô hoảng hốt giữ tay hắn lại, cắn chặt môi - "Đừng như vậy.."

"Diệp Diệp" - Hơi thở nóng bỏng của hắn phả vào ngực cô khiến cô run lên, cơ thể nóng rực, ngón tay thon dài của hắn chà sát nơi tư mật của cô...những nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống cổ cô, xương quai xanh...rồi dừng lại trên bờ ngực căng mịn qua lớp vải mỏng.

"Đừng" - Cô run lên..đẩy hắn ra, thở hổn hển - "Em..em vẫn chưa sẵn sàng.."

Hắn ngẩn người, sau đó bật cười, thu lại vẻ dã thú, lại bày ra bộ mặt ngả ngớn, trẻ con như thường ngày:

- Vậy đợi đến đêm tân hôn của chúng ta nhé.

- Được...

Cô cắn môi, có chút ngượng ngùng nhìn hắn, rồi lại cúi đầu xuống...Hắn xoa đầu cô, nụ cười thoáng chút buồn, giọng nói nhẹ nhàng vang lên: "Anh về nhé"

"Ừm" - Cô nói rồi tiễn hắn ra ngoài.

....

Điện thoại của Tần Mạc reo lên, hắn nhìn số điện thoại hiển thị, nhấc máy: "Anh ?"

"A Mặc, mau về đây, có chuyện quan trọng cần giao cho chú"

"Được"

----------

Lâm Phong Thừa ngồi trầm mặc trong phòng, đối lập với nam chính đại nhân vô cùng nghiêm túc là ai kia đang ngồi chơi game, thỉnh thoảng lại cười đắc ý vì kill được vài mạng.

"A Mặc" - Lâm Phong Thừa trầm giọng nói - "Trong 3 tháng, anh thấy em biểu hiện rất xuất sắc. Việc ở công ty giao cho em, em cũng hoàn thành rất xuất sắc"

"Đương nhiên rồi" - Hắn đắc ý cười, mắt vẫn dán vào điện thoại

"Vậy nên, anh muốn em thu thập tổ chức Vô Ảnh" - Giọng nói Lâm Phong Thừa càng trầm hơn.

Lâm Phong Mặc tròn mắt nhìn Lâm Phong Thừa.. tổ chức Vô Ảnh, đợi đã, trong kịch bản thì việc thu thập Vô Ảnh là của nam chính mà, Tần Mạc nhớ rõ Lâm Phong Mặc còn hợp tác với Vô Ảnh đối đầu nam chính đại nhân, cuối cùng cả 2 bị hào quang của nam chính nghiền cho ra bã.. thật cmn quá đáng sợ.

Hắn nhíu mày: "Tại sao anh không làm? Việc này để anh làm chẳng phải tốt hơn sao?"

"Bởi vì, anh phải chuẩn bị cho đám cưới" - Vẻ mặt của Lâm Phong Thừa sáng hẳn lên, làm gì còn nét âm trầm vừa rồi.

Tần Mạc: "..."Nam chính đại nhân thật cmn quá vô trách nhiệm...

"Được, em nhận vụ này" - Hắn mỉm cười - "Có lẽ 3 tháng sẽ xong"

Bạn đang đọc Xuyên Nhanh: Nam Thần Đào Hoa Giá Đáo sáng tác bởi demokun
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi demokun
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 9
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự