Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 113 Chương 113

Bạn đang đọc Vương Gia Bá Đạo Quá Yêu Vương Phi của Ngân Nhi

Phiên bản Dịch · 2260 chữ · khoảng 8 phút đọc

Cả đêm Tô Khả Nhi ngủ không ngon bởi vì quá mệt, ngay cả khi tỉnh giấc rồi, ánh nắng xuyên qua song cửa sổ chiêu vào mắt cô, cô vẫn còn muốn ngủ, đang định ngủ tiếp, nhưng đột nhiên một tia lạnh lẽo trong người làm cô bừng tỉnh, cô mắt nhắm mắt mở hé nửa mắt, khi nhìn thấy căn phòng này, phút chốc cô bừng tỉnh, hai tay che miệng, hình ảnh tối hôm qua tràn ngập trong đầu cô. Trời ơi, tối hôm qua cô lại cùng Tiêu Thương…

Tối hôm qua vẫn là một khái niệm mơ hồ, cô còn tiếp nhận sự nhiệt tình của anh ta nữa chứ, điều này làm cô xấu hổ, cô khiếp sợ nằm mãi trên giường không dám xuống, hai tay ôm lấy mắt, không dám nghĩ đó là sự thật, sao mình lại có thể cùng anh ta…Không thể phủ nhận tối hôm qua xác thực đã làm cho cô nhấm nháp được tình hoan khoái hoạt…Nhưng, quá mất mặt, hiện giờ, cô nên đối mặt với anh ta như nào đây?

Cô bước xuồng giường, chiếc áo đơn rủ xuống, mái tóc xõa sau lưng, khuôn mặt cô ửng đỏ càng tăng thêm vẻ quyến rũ, cô vừa bước ra khỏi cửa phòng, lại chạm phải người đang đi vào, cô ngẩng mặt lên, thấy khuôn mặt tuấn tú kia, trong lòng cô hoảng hốt, vội gục đầu xuống, quay lưng lại với Tiêu Thương, không biết nên đối mặt như nào với Tiêu Thương.

Thấy vẻ thẹn thùng của nàng, khóe môi Tiêu Thương cong lên, hai tay giang ra dễ dàng kéo nàng vào lòng, hỏi nhỏ: ‘Thức dậy rồi?’

“Buông ra.” Cô không chịu nổi động tác thân mật của Tiêu Thương như vậy, giãy ra, hiện giờ căn bản cô không còn chán ghét Tiêu Thương nữa, mà là, sao cô có thể làm vậy? Làm sao cô lại có thể nhanh chóng tha thứ cho anh ta như vậy? Sao cô có thể nhanh chóng thay lòng đổi dạ như vậy? Rõ ràng là cô yêu Mạc Dạ Ly, làm sao có thể như vậy chứ? Không phải tự thất vọng với chính mình sao? Không phải là làm Mạc Dạ Ly thất vọng sao?

Tiêu Thương chau mày, hỏi khẽ: “Sao vậy?”

“Tôi nghĩ thương thế của huynh đã khá lên rồi, nên đi đi.” Cô dồn dập nói, cô cảm thấy tối qua căn bản là một sai lầm, mà cô cũng cho là tối qua là ngoài ý muốn, không có ý tứ gì.

“Sao vậy? Là muội đuổi bổn vương ư?” Tiêu Thương nhíu mày, hắn hiểu tâm trạng của nàng, nhưng, điều làm hắn giận chính là, nữ nhân này sao không dám thừa nhận tình cảm của nàng đối với hắn? Tối hôm qua hắn cảm nhận được, rõ ràng là nàng thích, rõ ràng là đón ý nói hùa, vì sao lại không thể đối mặt với hắn?

“Chuyện tối hôm qua, tôi hy vọng chúng ta có thể quên đi, coi như chưa xảy ra chuyện gì.” Tô Khả Nhi nói lý nhí, cô không thể tha thứ cho sai lầm của mình, tình cảm kia không phải là thật, cô không chịu nhận.

Tiêu Thương nheo mắt, một tia tức giận trào lên, nữ nhân này ăn nói khùng điên kiểu gì vậy? Coi như chuyện tối hôm qua như chưa từng xảy ra ư? Không, hắn nhớ rất rõ ràng, ngay cả tiếng thở hổn hển của nàng, mùi thơm trên cơ thể của nàng, tất cả đều khắc sâu trong đầu hắn, mà nàng lại bắt hắn quên, làm sao có thể? Hắn nguy hiểm nhíu mày, “Muội khẳng định có thể quên được?”

Tô Khả Nhi cắn môi, sắp bị anh ta làm cho nổi điên lên rồi, chẳng lẽ anh ta không phối hợp với cô một chút được sao? Không nên đem chuyện tối qua nói rõ ràng như vậy, cứ coi như là một giấc mộng không được sao? Cô vuốt tóc, bình tĩnh nói: “Đúng vậy, tôi có thể quên.”

“Nhưng bổn vương không thể quên, cũng không bao giờ quên, nếu tối hôm qua trí nhớ của muội mơ hồ, vậy thì, giờ bổn vương sẽ làm để khắc sâu vào trí nhớ của muội.” Vừa nói xong, khi Tô Khả Nhi còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Thương đã ôm lấy cô quăng vào giường, cô mở to mắt, sau vài phút mới hiểu được ý tứ trong lời nói của anh ta, lập tức sợ hãi, bối rối kêu lên: “Huynh muốn gì? Huynh không thể đối với tôi như vậy?”

“Cơ thể của muội là thành thật nhất.” Tiêu Thương cong môi cười, không có nàng có cơ hội lên tiếng, cả người cao lớn áp xuống, đôi môi bạc hôn lên đôi môi mọng đỏ đang định nói gì kia, tư ý đoạt lấy sự ngọt ngào của nàng, tối qua làm sao mà đủ chứ? Dục vọng của hắn đè nén lâu như vậy cần phải bồi thường.

“Ưm…” Tô Khả Nhi rên khẽ một tiếng, cảm nhận được sự cường ngạnh của Tiêu Thương, cơ hồ như cô không có sức để phản kháng, cơ thể lại bị ngọn lửa nóng của Tiêu Thương làm cho nóng lên, cô ghét sự mẫn cảm của cơ thể mình, cô muốn giãy dụa, nhưng lại không có chút sức lực, cả người mềm đi, chỉ có thể ngoan ngoãn để yên cho sự mạnh mẽ thúc vào mình. Điều khiến cô ngại ngùng chính là, trời ạ, giờ là ban ngày mà, nhỡ có người xông vào thì sao.

“Dừng lại…” Cô cố gắng lấy một chút ý chí, giữ tay Tiêu Thương lại.

Tiêu Thương gian xảo cười, khàn khàn bên tai cô: “Bây giờ muội còn muốn bổn vương quên không?”

Mặt cô đỏ lên, rồi len ra khỏi người Tiêu Thương, lùi cách anh ta ba thước, rồi bối rối trốn ra khỏi phòng, nhưng, tim thì đập mạnh, giống như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô thở hổn hển, chạy thẳng về phòng mình, đè tay lên ngực để giữ trái tim không cho đập mạnh, người đàn ông kia thật quá đáng, đáng lẽ không nên đối với cô như vậy. Không được, nhất định phải làm cho anh ta đi mới được.

Quyết định như vậy, cô chỉnh trang lại y phục rồi đi ra cửa, nhìn thấy người đàn ông đó đang đứng ở trong hành lang cười, cô khó khống chế được trái tim đang đập nhanh lên, cắn môi trừng mắt vơi anh ta, rồi quay người đi xuống lầu, trời ạ, cô thật sự cần thanh tỉnh.

Giữa trưa, cô lười nấu cơm, chuẩn bị đi ra ngoài dùng cơm, đương nhiên, Tiêu Thương cũng đi theo, hắn lúc này đã thay chiếc áo mãng bào, mà mặc trang phục xanh đen cẩm sắc, ngọc quan trên đầu, đi trên đường, dáng người tuấn tú bất phàm luôn gây sự chú ý của người khác, ai cũng thầm đoán xem đó là quý công tử nhà ai, còn Tô khả Nhi nhỏ nhắn đi bên cạnh hắn, giống như một đôi giai ngẫu thiên thành, tự dưng rước lấy nhiều sự đố kỵ của rất nhiều cô gái. Tô Khả Nhi cũng phát hiện việc đi dạo phố với Tiêu Thương là một chuyện vô cùng thiệt thòi, mỹ nữ Giang Nam có rất nhiều, còn mỹ nam như Tiêu Thương thì lại rất thiếu.

“Đằng trước có tửu lâu, chúng ta đến đó đi.” Tô Khả Nhi chỉ chỉ trước mặt.

“Ừm.” Tiêu Thương gật đầu, chỉ cần ở đâu có nàng, đi đâu cũng được.

Sau khi ăn cơm xong, Tô Khả Nhi không muốn về nhà sớm như vậy, bởi vì về nhà nhất định sẽ phải một mình đối mặt với anh ta, thì cô tình nguyện đi trên đường nhiều hơn một chút. Đúng lúc, một giọng nói vui vẻ vang lên: “Khả Nhi.”

Cô quay đầu lại, thấy một gương mặt khá quen, cô kinh ngạc một lúc mới nhận ra, đó chính là sư đệ của Mạc Dạ Ly, là Nam Cung Vũ. Cô kinh ngạc, chưa kịp phản ứng, thì Nam Cung Vũ đã sớm bị kích động mặt đỏ bừng, cầm lấy tay cô, nói: “Khả Nhi? Chẳng lẽ ngươi không nhận ra ta sao? Ta là Nam Cung Vũ.”

Nam Cung Vũ hưng phấn, đồng thời trong khoảng thời gian ngắn liếc sang người nam tử tuấn tú vên cạnh, hắn không chút bận tâm vẫn cầm lấy tay Tô Khả Nhi, trong mắt Tiêu Thương tràn lửa giận.

Tô Khả Nhi đương nhiên là nhận ra Nam Cung Vũ, cô cũng vui vẻ cười nói: ‘Thì ra là Nam Cung thiếu gia, đã lâu không gặp.”

“Khả Nhi, sao ngươi lại đến Giang Nam , sư huynh của ta cũng đến đây sao?” Nam Cung Vũ tò mò hỏi.

Nhắc đến Mạc Dạ Ly, sắc mặt Tô Khả Nhi trầm đi, cô nén sự đau xót, lắc lắc đầu nói: ‘Huynh ấy không tới.”

Đúng lúc, một giọng nói trầm thấp xen vào: ‘Khả Nhi, chúng ta về đi.”

Nam Cung Vũ lúc này mới ngước mắt lên, đánh giá vị nam tử xuất sắc này, không khỏi giật mình, trên người vị nam tử này tỏa ra quý khí hàn lạnh thấu xương, tựa như người phi phàm, thấy hắn tư thái đứng bên Tô Khả Nhi để bảo vệ, thật không khó nhận ra quan hệ của hai người.

“Khả Nhi, vị này là?” Nam cung Vũ tò mò hỏi.

“Vị này là Tiêu Thương Tiêu Vương.” Tô Khả Nhi giới thiệu.

Lời giới thiệu này quả thực khiến cho Nam Cung Vũ hóa đá, hắn không dám tin nam tử trẻ tuổi này lại chính là Vương gia Tiêu Thương đùa bỡn với quyền lực trong truyền thuyết đó sao? Nhìn hắn ta cũng không nhiều tuổi hơn mấy so với mình, bộ dạng thực anh tuấn.

“Thảo dân khấu kiến Vương gia.” Nam Cung Vũ hành lễ.

“Không cần đa lễ, nếu không có chuyện gì, chúng ta đi trước.” Tiêu Thương nói, rồi bá đạo cầm tay Tô Khả Nhi dắt đi.

Tô Khả Nhi quả thật khó hiểu, người đàn ông này sao lại bốc đồng giống đứa trẻ vậy? Nhưng bất đắc dĩ là sức lực của anh ta rất khỏe, cô bị anh ta kéo đi, khi quay đầu lại, vẫn nhìn thấy Nam cung Vũ còn đứng ở trong đám đông ngẩn ra nhìn họ.

“Này, sao huynh lại làm vậy?” Cô hỏi.

“Sau này không cho phép muội nói chuyện với nam nhân xa lạ nữa.” Lời nói bá đạo lại vang lên, khuôn mặt tuấn tú của Tiêu Thương âm trầm, cảm xúc ác liệt.

“Huynh nói gì vậy? Người đó là bằng hữu của tôi thôi mà.” Tô Khả Nhi buồn cười nhìn Tiêu Thương, đồng thời trong lòng lại có một cảm giác khó tả, thấy bộ dạng ghen tuông của Tiêu Thương, sao cô lại có chút vui vẻ chứ.

“Một bằng hữ? Vậy mà muội còn để anh ta chạm vào người?’ Tiêu Thương nhíu ày, hắn không quên Nam Cung Vũ kích động thiếu chút nữa thì đã ôm nàng vào lòng rồi, vị bằng hữu này quả thực là ngoài phạm vi bằng hữu rồi.

“Huynh ấy…Huynh ấy nào có chạm vào tôi chứ?” Cô thấy Tiêu Thương có chút hơi quá mức, thật ra trong suy nghĩ của Tô Khả Nhi rất khác, đối với cô mà nói, bạn bè gặp nhau, khó tránh khỏi kích động mà có một vài cử chỉ gì đó, cái này thì không tính, nhưng ở trong mắt Tiêu Thương, hành vi của Nam Cung Vũ đã vượt rào.

Tiêu Thương chỉ hừ một tiếng, thái độ vẫn như cũ, cô nhìn thấy anh ta như vậy, không nhìn được đành thăm dò: ‘Này, lạ thật, tôi với bằng hữu cầm tay nhau, có liên quan gì tới Tiêu vươn gia sao?”

“Đương nhiên, bởi vì có người chạm vào vương phi của bổn vương, chẳng lẽ không liên quan tới bổn vương sao?” Tiêu Thương nhíu mày, ánh mắt tà mị với nàng.

“Huynh…huynh nói gì?” Tô Khả nhi đột nhiên lắp bắp, nhưng không thể thừa nhận, trong lòng cô lại bối rối, cái gì? Anh ta muốn cô làm vương phi của anh ta? Điều này sao có thể?

Thấy ánh mắt bối rối né tránh của nàng, Tiêu Thương dùng hai tay giữ mặt nàng, bắt nàng phải nhìn thẳng vào mình, hắn gằn từng câu: “Tô Khả Nhi, bổn vương muốn nạp muội làm phi.”

Có đôi khi, cái gọi là hấp dẫn, chính là cảm giác trong nháy mắt, ân ân oán oán đều tan thành mây khói, người đàn ông trước mặt này, bộ dạng dịu dàng, giọng nói khàn khàn, quyến rũ, làm cô không kiềm chế được mà lún sâu vào đôi mắt sâu thăm thẳm của anh, nhưng làm Vương phi của anh ư? Cô lại chưa từng nghĩ tới, cô nghĩ nghĩ, nói nhỏ: ‘Không thể nào.” Nói xong, gỡ tay Tiêu Thương ra, đi vào trong đám đông, để lại người đàn ông đứng im một chỗ đằng sau, thất vọng…

Bạn đang đọc Vương Gia Bá Đạo Quá Yêu Vương Phi của Ngân Nhi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự