Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 112 Chương 112

Bạn đang đọc Vương Gia Bá Đạo Quá Yêu Vương Phi của Ngân Nhi

Phiên bản Dịch · 2116 chữ · khoảng 7 phút đọc

Bóng tối buông xuống tiểu lầu các, đèn đuốc sáng ngời hiện lên một cảm giác ấm áp, từ trước tới giờ Tô Khả Nhi đều thích sự sạch sẽ, hơn nữa, hiện giờ cô đang sống tự lập, trên cơ bản mỗi ngày đều tắm rửa. Thu dọn bát đũa xong, cô đun một thùng nước ấm ở nhà bếp, rồi cố sức bê về phòng mình, ba bước đi cô lại dừng lại thở phì phò, cố gắng nhấc thùng nước lên, đang lúc cô cắm lưng thở phì phò, một đôi cánh tay to nhận lấy thùng nước trên tay cô, đi phăm phăm về phía trước, cô kinh ngạc nhìn Tiêu Thương, vốn định nói gì, cuối cùng lại thôi, chỉ đi theo người người đó.

Tiêu Thương mang thùng nước vào đổ đầy bồn tắm, Tô Khả Nhi nhìn người đàn ông đang đứng đó, nói: “Tôi muốn tắm rửa.”

Tiêu Thương thức thời đi ra khỏi phòng, cô vội bước theo đóng cửa lại cẩn thận, sau đó xoay người đến sau tấm bình phòng cởi y phục chuẩn bị tắm, lúc tắm là lúc cô hưởng thụ nhất, để làn nước ấm áp lấp đầy cơ thể của mình.

Cô kỳ cọ cơ thể mình một lần, trong đầu lại nghĩ tới Tiêu Thương, lại liên tưởng anh ta đang đứng bên ngoài cửa, nước đã nóng rồi, làm người cô lại còn nóng hơn, cảm giác khó tả, cô xấu hổ đỏ mặt, thầm mắng mình một tiếng, sao lại trong lúc này nghĩ tới anh ta chứ, tuy rằng từng có quan hệ với anh ta, tuy rằng lần đó khiến cô khó quên, nhưng càng khiến cô khó quên hơn đó là sự cường ngạnh của anh ta đòi lấy.

Cô nhắm mắt lại cố không nghĩ gì nữa, nhưng càng không muốn nghĩ thì hình ảnh đó lại hiện lên, điều này làm cô thẹn thùng, tuy rằng không thể khống chế tư tưởng của mình, nhưng cô vẫn cố đấm vào đầu, thầm kêu, không được nghĩ, không được nghĩ.

Tiêu Thương chưa rời đi, hắn đứng ở trong hành lang, trên đầu là chiếc đèn lồng mờ ảo, ánh trăng chiếu trên người hắn tỏa sáng, uy khí tỏa ra khiến người khác run sợ, lại có một khí chất ôn nhuận như ngọc, nghe tiếng nước trong phòng, Tiêu Thương nheo mắt, cố gắng khống chế dục vọng ở dưới bụng, một người đàn ông muốn một nữ nhân là một nhu cầu bìh thường, nhưng hắn đường đường là một Vương gia lại vì một nữ nhân mà cấm dục, quả thật là tra tấn hắn mà, Tiêu Thương cũng không muốn đi tìm nữ nhân khác để giải quyết nhu cầu sinh lý của mình, chỉ cần nghĩ đến việc chạm vào nữ nhân không phải là nàng, hắn đã nổi điên lên rồi, cho nên hắn tình nguyện cam chịu.

Ban đêm đúng là càng làm cho dục vọng của người ta tăng vọt, Tiêu Thương nhắm mắt lại, hiểu rằng, nếu nàng không đồng ý, hắn sẽ không làm tổn thương nàng.

Đúng lúc này, một tiếng thét chói tai từ trong phòng truyền ra, rõ ràng là bị hoảng sợ mà kêu, Tiêu Thương lập tức phá cửa đi vào, dưới ánh sáng mờ mờ, Tô Khả Nhi đang quấn một chiếc áo mỏng quanh người đứng ở bên ngoài tấm bình phong sắc mặt tái nhợt hoảng sợ, nhìn thấy Tiêu Thương đi vào, theo bản năng cô dịch lại gần anh ta, sau đó chỉ chỉ vào thùng nước tắm, lắp bắp nói: “Rắn…rắn..có rắn rơi vào trong thùng nước.”

Tiêu Thương đưa tay kéo Tô Khả Nhi vào lòng, trấn an nói: ‘Đừng sợ.”

Tô Khả Nhi quả thật quá sợ, mới tắm xong chợt nghe có tiếng vật gì rơi xuống từ trên xà nhà, khi cô định thần lại được mới phát hiện con rắn ở trong thùng nước nóng, cô sợ mất hồn vía phút chốc chạy ào ra khỏi thùng nước, chỉ kịp lấy vội chiếc áo khoác dài quấn quanh người rồi vọt ra. Trời à, lúc này trong đầu cô chỉ toàn hình ảnh con rắn kia, thật sự là quá sợ.

Cảm nhận được cơ thể mềm mại trong lòng, Tiêu Thương khẽ nhìn xuống, giữa trán Tô Khả Nhi lấm tấm mồ hôi, hai má đỏ hồng, chiếc áo mỏng cơ bản chỉ kịp quấn quanh ngực vẫn lộ ra làn da trắng mịn bóng loáng, hai bầu ngực phập phồng lộ ra dưới chiếc áo ẩm ướt, dưới ánh nến lại vô cùng mỹ lệ, đối với hắn thật sự không gì hấp dẫn hơn, hơn nữa nàng vẫn chúi vào lòng hắn, ngọ ngoạy bất an.

Đến khi Tô Khả Nhi phục hồi lại tinh thần mới phát hiện mình lộ nửa người trước mặt Tiêu Thương, lập tức lùi ra khỏi lòng anh ta, ngẩng lên trừng mắt, ngượng ngùng nói: ‘Không được nhìn, quay sang chỗ khác.”

Tiêu Thương cong môi lên cười tà mị: ‘Chẳng lẽ bổn vương chưa từng thấy một tấc nào trên người ngươi sao?”

Cô ngượng ngùng, đi không được, mà không đi cũng không được, chỉ có thể đứng im tại chỗ, cố gắng giữ chiếc áo xốc xốc lên cao một chút, che giấu cảnh xuân của mình.

“Giờ là đầu xuân, đã qua thời kỳ ngủ đông, giờ là thời tiết rắn thường leo lên xà nhà, phía sau lầu các là một hồ nước, tin rằng đêm nay sẽ có rất nhiều rắn lui tới phòng của ngươi.” Tiêu Thương nhíu mày nói, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia biến sắc, trong lòng hắn mừng thầm.

“Lời huynh nói đều là thật?” Tô Khả Nhi hỏi, toàn thân run rẩy, đương nhiên cô có đọc qua sách, đương nhiên biết mùa xuân là rắn thường lui tới thường xuyên. Trời ạ, vậy cô phải làm sao bây giờ?

“Ừm, lúc ngủ, ngươi phải để ý một chút. Cũng muộn rồi, ta về phòng trước.” Tiêu Thương nói xong, giả bộ quay người đi ra ngoài.

Tô Khả Nhi đột nhiên tức giận với Tiêu Thương, biết rõ là cô đang sợ, thế mà anh ta còn đi, huống chi con rắn vẫn còn trong thùng nước tắm kia. Nếu không, cô làm sao ngủ được?

Cô biết thái độ của mình đối với Tiêu Thương quá ác liệt, nhưng với tình huống như này đành phải cúi đầu, cô cắn môi, thấy Tiêu Thương sắp ra khỏi phòng liền kêu lên: ‘Này, huynh có thể bắt con rắn trong thùng nước đi được không?”

“Ngươi đang cầu bổn vương sao?” Tiêu Thương ung dung quay lại, khóe môi cong lên cười.

Trong lòng Tô Khả Nhi đang nguyền rủa Tiêu Thương, chẳng lẽ anh ta còn muốn thế sao? Cô lúng túng trừng mắt với Tiêu Thương, nói: ‘Đúng, là thỉnh cầu huynh lấy con rắn đi hộ tôi.”

Tiêu THương đắc ý, đi đến thùng nước thò tay vào bắt con rắn đã chết lên, Tô Khả Nhi sợ hai mắt nhắm lại, khẽ kêu: “Mau ném ra ngoài đi.”

Tiêu Thương ném con rắn ra sân, rồi trở lại phòng của Tô KHả nhi, nói: “Rắn là động vật có linh tính, đồng bọn của chúng sau khi chết đi, sẽ lôi kéo tới rất nhiều rắn để tế lễ, đêm nay trong phòng ngươi sẽ rất náo nhiệt đây.”

“A.” Tô Khả nhi sợ hét lên, không dám tin lời Tiêu Thương, trong lòng không biết phải làm sao, chẳng lẽ đêm nay phòng của cô thật sự là ngày hội của rắn ư?

“Có muốn sang phòng của bổn vương không?” Tiêu Thương cười hỏi, ánh mắt thâm u tỏa hào quang.

Những lời này làm cho Tô Khả Nhi cảm thấy buổi tối nay thật là khủng bố, cô không chút nghĩ ngợi cự tuyệt: ‘Tôi nghĩ không cần.”

“Nếu đã vậy, bổn vương đi nghỉ ngơi trước.” Tiêu Thương có chút thất vọng, bước nhanh ra ngoài biến mất ở trong hành lang.

Tô Khả Nhi thấy Tiêu Thương đi, cô cảm thấy trong phòng có những hơi thở quỷ dị giống như tiếng rắn gọi nhau, làm cô kinh hãi khiếp đảm, cô kêu lên rồi lùi dần ra ngoài, chân quýnh lên dẫm lên cả vạt váy, cả người ngã xuống, đúng lúc một đôi bàn tay đỡ được thân hình cô ôm vào vầng ngực rộng. Cô ngước mắt lên, thấy Tiêu Thương đang nhìn mình với ánh mắt trách cứ, lên tiếng: ‘Sao lại không cẩn thận như vậy?”

Cảm nhận được tim Tiêu Thương đập mạnh mẽ, hơi thở nam tính trên người anh, cô lại không chút sợ hãi, dường như ở trong lòng Tiêu Thương rất an toàn, làm cho cô có cảm giác an toàn.

“Xem ra đêm nay ngươi phải ở cùng phòng với bổn vương rồi.” Tiêu Thương khàn khàn lên tiếng, còn không đợi Tô Khả nhi phản bác, hắn đã ôm nàng đi về phòng của mình, bị ôm trong lòng, Tô Khả nhi muốn cự tuyệt, nhưng lúc này cô có thể làm gì được đây? Lúc đó cô chọn phòng này, là có thể ngắm được phong cảnh xung quanh, lại có hồ nước. GIờ thì cô chì còn thể dựa vào người đàn ông này thôi, chẳng lẽ ông trời thật sự muốn đối xử với cô như thế? Vì sao con rắn kia sớm không đến muộn không đến, lại đến vào lúc này chứ?

Về đến phòng, Tiêu Thương nhẹ nhàng đặt Tô Khả Nhi lên giường, cô lập tức lui vào trong lấy chăn che mình lại, nói: “Đêm nay tôi ngủ trên giường, huynh ngủ dưới đất.”

“Không được.” Tiêu Thương cự tuyệt, hắn đường đường là Vương gia sao có thể ngủ dưới đất được chứ? Huống chỉ hắn cũng không muốn ngủ dưới đất.

“Nhưng…chúng ta tuyệt đối không thể ngủ trên một giường…” Tô Khả Nhi lắp bắp nói.

Thấy nàng sợ hãi, hắn khẽ cụp mắt xuống, tuy rằng đêm nay hắn rất muốn nàng, nhưng hắn không muốn làm tiểu nhân, liền nói: “Ngươi ngủ trên giường đi.”

“Vậy còn huynh?” Tô Khả Nhi tò mò hỏi, trong lòng quả thật vui sướng cảm kích.

“Ta canh cho ngươi.” Tiêu Thương lên tiếng, khuôn mặt tuấn tú mỉm cười, Tô Khả Nhi thấy mà ngỡ ngàng, nội tâm lay động, cô cảm giác nội tâm của mình dễ dàng bị Tiêu Thương lay động, sâu bên trong đã mềm mại hơn.

Cố gắng dời mắt đi, cô không dám đối diện với người đàn ông trước mặt mình, ánh mặt trời cùng tà ác cùng tồn tại, thâm tình cùng lãnh khốc cùng tồn tại, anh ta lãnh khốc, cô chỉ có thể lạnh nhạt chống đỡ, nhưng, sự dịu dàng của anh ta, cô không biết phải làm sao.

Cô không nói gì, chỉ mím môi ngồi yên trên giường, sau đó nằm trong chăn, quay người vào trong ngủ.

Cả đêm cô không ngủ được, còn người đàn ông kia thì giống như pho tượng, thâm tình dịu dàng chăm chú nhìn nàng, khi cô xoay người, đều bắt gặp ánh mắt kia của anh ta, đêm trong lành, một đêm lãng mạn, dường như đã nảy sinh một thứ tình cảm kỳ diệu.

Nửa đêm, Tô Khả Nhi cảm giác có hơi thở bên tai, cô ngạc nhiên quay đầu lại, phát hiện khuôn mặt anh tuấn cách mình rất gần, sự gần gũi làm cô thấy đôi môi bạc gần sát môi mình, cô bối rối, giằng xé, lúng túng, biết rõ không đúng, nhưng khi đôi môi bị đoạt lấy, đầu óc cô lại trống rỗng, cảm xúc cũng trống rỗng, có chỉ cảm nhận được, là sự nhiệt tình của Tiêu Thương, không bị cản trở mà cuồng dã, cô không biết làm gì, có một số việc đã phát sinh đột ngột thì lại trở nên hợp lý…có lẽ, cô biết rõ là sai lầm, biết rõ là không thể, nhưng, biết rõ như vậy…lại không thể cự tuyệt, không đẩy ra…

“Ưm…” Cô cảm nhận được sự nóng bỏng của Tiêu Thương, cả người choáng váng, quần áo trên người được cởi ra, cô muốn giữ lại, nhưng khi cơ thể cường tráng kia áp xuống, cô ngỡ ngàng một chút, rồi thở dài, hãy để cô buông xuôi cho sự kiên trì cuối cùng…

Bạn đang đọc Vương Gia Bá Đạo Quá Yêu Vương Phi của Ngân Nhi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 20

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự