Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 988 Thủy chi thần lực (1)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 2470 chữ · khoảng 8 phút đọc

Màu sắc trên da tay của hắn lúc này không có màu vàng như màu nước, mà trở thành màu đỏ, giống như con tôm luộc vậy, màu sắc tươi rói làm cho người ta nhìn mà muốn cắn một cái.

Hạ Nhất Minh hơi nhíu mày lại, hắn không hiểu được trong lòng mình vì sao lại đột ngột xuất hiện cảm giác quỷ dị. Ánh mắt nhìn lướt qua vùng nước màu vàng bên dưới, hắn mơ hồ có cảm giá tâm cảnh của mình dường như bị nó ảnh hưởng rất lớn.

Nơi này quả nhiên không phải là chỗ tốt, mơ hồ có thể so với dung nham bên dưới Vạn Trượng Hỏa Sơn.

Tiếp tục tiến về phía trước, khi một chân Hạ Nhất Minh tiến vào vùng nước có màu chanh này, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

Loại cảm giác này tuyệt đối khác với bình thường, từ dưới chân hắn truyền lên cảm giác nước nơi đây tựa hồ đang chảy đi, nhưng sau khi cảm nhận một chút thì rõ ràng nước ở nơi này tồn tại ở trạng thái nửa nước nửa khí.

Bất quá, bởi vì địa hình ảnh hương cho nên trừ khi tiến vào bên trong, nếu không thì không thể phát hiện ra được mánh khóe gì bên trong đó.

Trạng thái nửa nước nửa khí có nhiệt độ cường liệt, nếu như đem một con gà để ở đây phỏng chừng chỉ lát sau nó như bị đem nấu cách thủy.

Đương nhiên, độ ấm nơi này dù cao cũng không thể gây ra bất cứ uy hiếp gì với Hạ Nhất Minh. Bởi vì nhiệt độ của nước dù cao tới đâu cũng không có khả năng cao hơn nhiệt độ ở Vạn Trượng Hỏa Sơn.

Ngay cả nhiệt độ ở Vạn Trượng Hỏa Sơn Hạ Nhất Minh còn chịu được thì càng không cần nói tới nơi đây.

Chỉ là, khi Hạ Nhất Minh bước vào hắn có thể cảm ứng được rõ ràng đan điền của mình đang hút lấy Thủy chi thần lực cũng trở nên giống như đây, biến thành nửa nước nửa khí.

Thủy chi thần lực lúc đầu không quan trọng lắm, cho nên vô luận chúng biến hóa thế nào cũng không làm cho Hạ Nhất Minh cảm thấy kỳ dị. Nhưng mà lúc này hắn đã đi qua năm khu vực màu sắc bất đồng, từ nơi lạnh giá nhất của màu tím cho tới bây giờ vùng nẳ nước nửa khí của màu chanh.

Trong quá trình đó đã hấp thụ Thủy chi thần lực tới một mức khả quan, đạt tình trạng được Hạ Nhất Minh chính thức coi trọng.

Hạ Nhất Minh cứ như vậy đứng ở trong vùng màu cam, hắn chú ý biến hóa đang xảy ra xung quanh người, vừa cẩn thận cảm ngộ Thủy chi thần lực biến dị ở trong đan điền.

Trong ngũ hành, Thủy hệ lực lượng không nghi ngờ gì chính là một dạng lực lượng có nhiều biến hóa nhất, chính vì nước không có hình dạng cố định cho nên muốn đem loại lực lượng này nắm trong tay thì không phải chuyện dễ dàng.

Trong đầu Hạ Nhất Minh nhanh chóng xuất hiện những tư liệu có liên quan tới Thủy chi thần lực, trong lòng hắn hơi giật mình một cái.

Thủy hệ chi lực trong ngũ hành lực là hệ duy nhất tồn tại ở ba hình thức: Băng, nước, khí. Theo lý luận mà nói chỉ cần có được một loại thiên phú trong ba loại thuộc tính trên là có thể chuyển đổi thông Thủy hệ lực lượng để đạt tới Tam Hoa tụ đỉnh.

Hơn nữa Tam Hoa Tụ Đỉnh còn được gọi là nhất mạch tụ đỉnh, uy lực to lớn, ở phương Đông có thể nói là loại công pháp cường đại chỉ thấp hơn Ngũ Hành tụ đỉnh.

Cũng bởi vì nguyên nhân này cho nên Viên Lễ Huân mới có thể nắm giữ được kiện phảng chế thần khí Băng Lăng Kính.

Hôm nay, Hạ Nhất Minh đứng trong vùng nước màu cam, hắn lẳng lặng tự hỏi và cảm ngộ về ba loại hình thức bất đồng của Thủy chi lực.

Nếu để cho Băng Tiếu Thiên biết suy nghĩ lúc này của Hạ Nhất Minh, khẳng định hắn sẽ hối hận vì để cho Hạ Nhất Minh tiến vào Thất Thải Cung.

Đế Thích Thiên thỉnh cầu hắn để cho Hạ Nhất Minh tiến vào Thất Thải cung lĩnh ngộ Thủy chi thần lực.

Nhưng dù là Thủy chi thần lực cũng có phân ra cao thấp, Thủy chi thần lực bình thường chính là Thủy chi lực lượng đơn thuần, không có Băng hệ cùng Vụ hệ thì hai loại lực lượng cường đại này phụ trợ.

Mà ngay cả bản thân Băng Tiếu Thiên cũng không thể lĩnh ngộ được hai loại lực lượng thần lực bất đồng.

Vậy mà, lúc này trên ngư Hạ Nhất Minh đang phát sinh ra biến hóa khác thường, thân thể của hắn cảm thụ được thiến háo do vụ khí mang lại, khiến cho tinh thần của hắn lúc này bị vây trong một loại cảnh giới kỳ diệu khác thường.

Hai mắt sáng lên, nếu như có Bách Linh Bát ở đây khẳng định sẽ tưởng rằng mình đã tìm được huynh đệ thất lạc nhiều năm. Bởi vì do quá kích động, thần niệm chi lực của Hạ Nhất Minh cùng với chân khí của hắn phóng xuất ra đôi mắt, cho nên làm cho hai mắt hắn sáng lên.

Cổ tay hơi lộn đã lấy ra Ngũ Hành Hoàn, ngũ thải quang mang xuất hiện, một quyển thần đạo chi thư nhất thời xuất hiện trên tay Hạ Nhất Minh.

Nhìn quyển thần đạo chi thư này, trong lòng Hạ Nhất Minh không khỏi dậy sóng.

Quyển sách này thực chế là do Bách Linh Bát phục chế ra, bên trong ghi lại Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, cùng với chi tiết về công pháp của Vụ Khí.

Mặc dù thứ này cũng không phải thần đạo chi thư chính thức, nhưng với năng lực đặc thù của Bách Linh Bát lại có thể hoàn toàn mô phỏng ra. Hạ Nhất Minh bình tĩnh mở quyển sách ra, hắn lập tức thấy được phần miêu tả về những thứ có liên quan tới Vụ Khí công pháp.

Tinh thần Hạ Nhất Minh hoàn toàn tiến nhập vào trong quyển thần đạo chi thư, toàn bộ tâm thần đều đầu nhập vào nội dung bên trong đó.

Không biết trải qua bao lâu, hai chân Hạ Nhất Minh mở ra bước về phía trước, cứ như vậy bước qua ranh giới của vùng nước màu chanh tiến vào vùng màu hồng.

Trong tất cả các vùng nước, nhiệt độ vùng nước nơi này là cao nhất, hơn nữa nơi này cũng không phải là nước, mà hoàn toàn biến thành hơi nước.

Chỉ là, trừ khi bản thân tiến vào trong đó không thể phát hiện ra được cảnh tượng kỳ dị như vậy.

Khi Hạ Nhất Minh tiến vào bên trong vùng nước này, Thủy chi thần lực bên trong đan điền Hạ Nhất Minh vốn đang là nửa nước nửa khí giống như bị một loại lực lượng dẫn dắt làm cho hoàn toàn biến thành trạng thái khí.

Trong tay Hạ Nhất Minh cầm quyển thần đạo chi thư, tựa hồ không đề ý tới tình huống của bản thân, nhưng từ trên người hắn lại không ngừng có một loại lực lượng thần kỳ lưu động.

Trong đại điện Băng Cung, Băng Tiếu Thiên cùng Kỳ lân thánh chủ đồng thời đi ra đón ba vị khách nhân đến từ phương xa. Ba người này cũng có thân phận rất tôn quý, ngay cả là bọn họ cũng không thể không tự mình đi ra đón.

Dưới sự dẫn đường của Băng Cung đại trưởng lão Từ Đống Sơn, ba vị có thần thái khác nhau chậm rãi đi tới trước đại điện.

Băng Tiếu Thiên hơi vung tay lên, Từ Đống Sơn hướng về phía lão cung kính một cái thật sâu rồi lui xuống. Từ đầu đến cuối, hắn cũng không dám đưa ánh mắt nhìn lén ba vị khách nhân mình dẫn tới.

Trước mắt ba vị khách nhân này hắn cảm nhận được áp lực rất lớn, mặc dù ba người bọn họ cũng không thi triển uy áp của mình, nhưng chỉ đứng gần ba cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong là cũng đủ khiến cho bất luận kẻ nào phải động dung.

Linh Tiêu Bảo Điện tông chủ Tử Lỗ Ly, Động Thiên Phúc Địa tông chủ Ngao Bác Duệ, Nam Cương Lưu Ly Động tông chủ Lưu Xương Cử. Đương kim thế gian ba vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả giờ phút này cùng đồng hành đi tới Băng Cung.

Mặc dù Ba người bọn họ từng ở lại Băng Cung, nhưng lần trước là từng người đến một, làm cho người ta còn xa mới rung động bằng lần này.

Tử Lỗ Ly, Ngao Bác Duệ có bộ dạng của một lão nhân, còn Nam Cương Lưu Ly động chủ Lưu Xương Cử thì có bộ dạng của một vị đại hán màu đỏ, ngay cả da trên người hắn cũng lờ mờ mang sắc thái màu đỏ, cùng với Băng Tiếu Thiên hình thành hai màu tương phản.

Hai người này tu luyện công pháp hoàn toàn trái ngược nhau, một người lấy Hỏa hệ xưng hùng, còn một người lấy Thủy hệ dương danh thiên hạ, nhưng mỗi người người một vẻ. Mấy trăm năm trước hai người từng gặp gỡ giao thủ với nhau nhiều lần, nhưng cũng không có lần nào tiến hành cuộc chiến sinh tử.

Băng Tiếu Thiên hướng về phía mọi người gật đầu cười nói:

- Các vị đáp ứng lời mà đến, Băng Tiếu Thiên không thể tiếp đón từ xa xin thứ lỗi.

Lưu Xương Cử vung tay lên, nói:

- Băng huynh, lời khách khí không cần nói, lần ước định này chúng ta nhất định phải tới.

Vị Lưu Ly động chủ này chẳng những tu luyện công pháp hàng đẩu của Hỏa hệ, hơn nữa tính tình của hắn cũng vô cùng nóng nảy.

Tất cả mọi người ở đây đều biết tính tình của lão cho nên cũng không hề trách móc. Mà Tử Lỗ Ly cùng Ngao Bác Duệ trên mặt lại càng hiện lên một tia hãnh diện mơ hồ.

Hai mắt Băng Tiếu Thiên sáng lên, nói:

- Ba vị đã thật sự thành công sao?

Lưu Xương Cử cười to mấy tiếng, nói:

- Vận khí của chúng ta không tồi cho nên không làm nhục mệnh.

Kỳ Lân thánh chủ cười lớn mấy tiếng nói:

- Thật tốt. Vật đó ở nơi nào?

Ngao Bác Duệ cùng Tử Lỗ Ly đồng thời đưa ánh mắt nhìn về phía Lưu Xương Cử, cổ tay vị Nam Cung Lưu Ly đảo này nhẹ nhàng rung lên, trên tay đã lập tức xuất hiện một kiện vũ y màu trắng.

Trên kiện vũ y này chẳng những những có cả vạn chiếc lông màu trắng có độ lớn nhỏ khác nhau, mà ở vị trí trước ngực lại còn được khảm vào năm hạt châu có màu sắc bất đồng.

Giờ phút này, dưới sự phản xạ của ánh sáng mặt trời, năm khối hạt châu tỏa ra những màu sắc kỳ dị, hơn nữa còn mơ hồ thấy được một tia liên lạc không hiểu.

Băng Tiếu Thiên tiến lên trước nhận lấy kiện vũ y ở trên tay Lưu Xương Cử, hắn chậm rãi rót chân khí vào bên trong.

Trong nháy mắt, năm viên hạt châu nhất thời sáng lên, năm loại màu sắc bất đồng quang mang không ngừng lưu chuyển, dĩ nhiên hình thành một cái lòng tròn luân hồi.

Một cỗ lực lượng cường đại từ trên kiện vũ y phóng thích ra, ngay khi cỗ lực lượng này tản mát ra thì mấy vị cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong như bọn họ cũng có thể cảm nhận được một cỗ lực lượng khổng lồ tới mức khó tin.

- Tốt.... - Băng Tiếu Thiên lớn giọng tán thưởng, trong thanh âm của hắn tràn ngập niềm vui sướng.

Trong ánh mắt Kỳ Lân thánh chủ hiện lên một tia khác thường, hắn chậm rãi gật đầu, chua xót nói:

- Lão Băng, lần này tiện nghi cho ngươi rồi.

Băng Tiếu Thiên tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái, nói:

- Ngươi nếu không phục cũng có thể tìm một người thích hợp, đồ vật này ta sẽ tặng cho ngươi.

Kỳ Lân thánh chủ trợn mắt cứng lưỡi, hắn cười khổ nói:

- Thâm hàn thể chất hơn nữa lại tu luyện công pháp bất truyền của Băng Cung các ngươi, cho dù ta tìm được một người thì cũng không phải là ngươi vẫn chiếm tiện nghi sao?

Trên mặt ba người Tử Lỗ Ly đều hiện lên một tia cười mờ nhạt, bọn họ đều biết quan hệ của Băng Tiếu Thiên và Kỳ Lân thánh chủ, đây cũng không phải là lần đầu tiên hai người cãi nhau.

Băng Tiếu Thiên hừ nhẹ một tiếng, không tiếp tục để ý tới hắn nữa, mà khẽ thở dài nói:

- Lễ Huân có vũ y này phòng hộ, hơn nữa lại có hai mươi khối Tuyết Hồ linh đn, hẳn là có thể bình yên chống đỡ được.

Trên mặt ba vị Tửu Lỗ Ly đều hiện lên một tia vui mừng lẫn sợ hãi.

Lưu Xương Cử cao giọng nói:

- Lão thích khách kia thật sự đã giết được Tuyết Hồ sao? Lão gia hỏa này, hắc hắc....

Hắn cũng không tiếp tục nói ra nhưng trọng giọng nói lại không chút che dấu vẻ bội phục của mình.

Băng Tiếu Thiên khẽ lắc đầu, hắn cũng không nói gì, Kỳ Lân thánh chủ thì ở bên cười lạnh một tiếng nói:

- Nếu trông cậy vào lão thích khách kia chúng ta lần này cũng đừng nghĩ tới Thiên Niên Băng Đảo.

Ba người Tử Lỗ Ly liếc mắt nhìn nhau một cái, nói thật khi đối mắt với vị thiên hạ đệ nhất thích khách Cát Ma Phàm Thù dù bọn họ cũng phải cảm thấy lạnh cả người.

Hơn nữa, bởi vì xuất thân bất đồng, Cát Ma Phàm Thù cùng với những người này không có một loại cảm giác ăn ý.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 31

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự