Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 985 Băng Cung tông chủ (2)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 2617 chữ · khoảng 9 phút đọc

Hai người Băng Tiếu Thiên đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt bọn họ không che dấu được một tia vui mừng lẫn sợ hãi. Có được đan dược này thì khả năng tiến được vào Thiên Niên Băng Đảo của bọn họ lại cao hơn một ít.

Khi Hạ Nhất Minh lấy ra bình đan dược, không chỉ có hai vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả, mà ngay Viên Lễ Huân ở bên cạnh cũng cảm thấy yên lòng.

Mặc dù nàng đã biết Hạ Nhất Minh thành công tấn chức Nhân Đạo Đỉnh Phong, nhưng ở trong nội tâm vẫn có chút không yên.

Mãi cho tới lúc này, khi nàng thấy Hạ Nhất Minh cùng với hai vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả nói chuyện với tư cách ngang hàng, không có ý câu thúc thì mới tiếp nhận sự thật này.

Nguyên lai, Hạ Nhất Minh thật sự có đủ tư cách tung hoành thiên hạ.

Về phần đan dược trong tay Hạ Nhất Minh, mặc dù nàng biết nó chắc chắc thuộc về nàng, nhưng nàng cũng không có bất cứ tâm tư vội vàng nào. Bởi vì nàng biết, nếu Hạ Nhất Minh đã lấy ra thì tuyệt đối sẽ đưa cho nàng.

Quả nhiên, Hạ Nhất Minh xoay người, cầm bình đan dược đưa về phía Viên Lễ Huân, hơn nữa còn thuận tay một chiếc đai lưng đeo vào xung quanh chiếc eo thon thả của nàng.

Băng Tiếu Thiên cùng Kỳ Lân thánh chủ đồng thời ngưng ánh mắt lại, bọn họ nhìn chăm chú vào chiếc đai lưng, trên ánh mắt đều mang theo một tia cổ quái.

- Lễ Huân, chiếc đai lưng này là một không gian vật phẩm, bên trong ta đã vì nàng mà chuẩn bị một ít đan dược. Lúc nào có thời gian, nàng hãy cẩn thận xem qua một chút. - Hạ Nhất Minh trầm giọng nói.

Viên Lễ Huân kinh hô lên một tiếng, nàng đương nhiên biết rõ giá trị của không gian vật phẩm, trong cả Băng Cung chỉ sợ ngoài tông chủ đại nhân ra thì cũng không có người thứ hai có đồ vật như vậy.

Quả thật, trong mắt Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả, bọn họ không thể chế tạo không gian vật phẩm cho nên ai cũng ví nó như một kiện thần khí.

- Thử một lần đi. - Thanh âm của Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng vang lên bên tai của nàng.

Viên Lễ Huân chần chờ một chút, cuối cùng nhận lấy lọ đan dược trong tay Hạ Nhất Minh, rồi đem thần niệm tập trung lên chiếc đai lưng.

Kỳ thật không gian vật phẩm chỉ cần sử dụng chân khí là có thể mở ra, nhưng nếu sử dụng thần niệm lực lượng cũng có thể đạt được mục đích như thế.

Bất quá, dù là chân khí hay thần niệm thì cũng chỉ có tác dụng với không gian vật phẩm đeo ở bên người mình, nếu đeo ở trên người khác thì dù thần niệm có cường đại đến mức nào cũng không thể mở ra.

Sau một khắc, trên mặt Viên Lễ Huân lộ ra một tia vui mừng lẫn sợ hãi, nàng nhanh chóng liếc mắt nhìn Hạ Nhất Minh một cái, theo đó chiếc bình ngọc biến mất vào trong chiếc đai lưng.

Cổ tay hơn rung lên, chiếc bình ngọc lại một lần nữa xuất hiện ở trên tay nàng.

Thần điện giáo hoàng bệ hạ mang theo không gian vật phẩm ở bên người tựa hồ cao cấp hơn một bậc, trong lúc sử dụng ngoại nhân thậm chí còn không thể nhìn thấy được phương vị cánh cửa không gian mở ra.

Bất quá, đối với những người có thần niệm cường đại như bọn họ mà nói, thì có thể dễ dàng phát hiện ra mánh khóe trong đó.

Viên Lễ Huân liên tục thử nghiệm mấy lần, rồi mới vui vẻ ngẩng đầu lên, trong ánh mắt tỏa ra quang mang vui vẻ.

Hạ Nhất Minh cảm thấy mỹ mãn cười to mấy tiếng, trong lòng hắn thầm kêu đáng tiếc trong Hạ gia không có người nào tu luyện tới cảnh giới tôn giả, cho nên hắn không giám đem hai kiện không gian vật phẩm còn thừa cho đi.

Kỳ thật, chỉ khi đạt tới Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả mới chính thức được coi là đủ thực lực để bảo vệ không gian vật phẩm.

Cho dù là tôn giả có được vật này thì cũng sẽ là một việc tương đối nguy hiểm.

Nhưng Viên Lễ Huân lại khác, nàng chẳng những là Ngũ Khí đại tôn giả, hơn nữa trong tay còn cầm giữ kiện phảng chế thần khí Băng Lăng kính. Trừ phi cường giả Nhân Đạo Đỉnh Phong ra tay, nếu không cái không gian vật phẩm ở trên người nàng tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Viên Lễ Huân cũng không nói lời cám ơn, chỉ gật đầu nhẹ nhàng một cái.

- Hạ huynh, đai lưng này là của Phất Lan Khắc Lâm giáo hoàng bệ hạ sao? - Băng Tiếu Thiên trầm ngâm một chút, cuối cùng cũng mở miệng hỏi.

Hạ Nhất Minh không chút do dự nói:

- Không sai, đúng là không gian đai lưng của giáo hoàng bệ hạ.

Băng Tiếu Thiên cảm thán một tiếng, nói:

- Hắn đã chết sao?

Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, trong lòng hơi cảm thấy buồn bực, phương Tây và Bắc Cương cách xa nhau tới mười vạn tám ngàn dặm, trừ phi Thiên Niên Băng Đảo xuất hiện nếu không người của hai khối đại lục này sẽ không thể gặp nhau.

Vậy mà biểu hiện của Băng Tiếu Thiên lúc này lại cho thấy hắn quen biết Phất Lan Khắc Lâm, cũng làm cho Hạ Nhất Minh cảm thấy có chút tò mò.

Tựa hồ nhìn ra được suy nghĩ của Hạ Nhất Minh, Băng Tiếu Thiên cũng không giấu diếm nói:

- Mấy trăm năm trước, lão phu cùng Phất Lan Khắc Lâm đồng thời tấn chức Tôn Giả ở Quỷ Khốc Lĩnh. Hai năm sau đó lại xảy ra một trận đại chiến ở Nam Cương, hôm nay nghĩ lại vẫn cảm thấy như chuyện mới xảy ra ngày hôm qua.

Trong thanh âm của hắn nói có chút xúc động, vừa nghĩ tới đối thủ năm đó của mình nay đã nằm xuống mà không khỏi cảm khái trong lòng.

Hạ Nhất Minh lúc này mới hiểu được, nguyên lai Băng Tiếu Thiên cùng Phất Lan Khắc Lâm đều thuộc về cùng một thời đại.

Trong lòng hắn có chút tò mò nói:

- Băng huynh, lần đó người mạnh nhất là ai.

Trên mặt Băng Tiếu Thiên hiện ra nụ cười như có như không, liếc mắt nhìn về phía Kỳ Lân thánh chủ một cái.

Kỳ Lân thánh chủ Thần Nỗ nhất thời hiện lên vẻ hãnh diện trên mặt nói:

- Người mạnh nhất lần đó hiển nhiên là lão phu.

Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhướng mày, hắn suy nghĩ một chút, ánh mắt lập tức chuyển sang Kỳ Lân thú ở bên cạnh Kỳ Lân thánh chủ.

Hắn lập tức hiểu được, lão nhân này sở dĩ đạt được danh hiệu đệ nhất là bởi vì phương pháp công bình "một chọi một".

Dưới điều kiện như vậy, cao thủ của Đồ Đằng bộ tộc giao thủ với những cao thủ cùng giai nếu mà bị thua thì thế giới này đúng là điên hết rồi.

Gật nhẹ đầu, Hạ Nhất Minh nói:

- Nguyên lai ngài là đương tời đệ nhất cường giả, quả là giỏi.

Hắn nói đến hai từ "đệ nhất" ngữ khí hơi tăng mạnh thêm một chút.

Kỳ Lân thánh chủ hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Ngươi cũng không cần dùng một lời hai nghĩa, nói thật cho người biết, năm đó lão phu cùng Kỳ Lân thú là bạn sinh thánh thú, mấy lão già kia vừa thấy lão phu là căn bản không dám đứng ra giao thủ.

Băng Tiếu Thiên không kiềm được, hơi lắc đầu, nói:

- Ngươi nói mà không biết xấu hổ, Kỳ Lân thú từ ngàn năm trước đã là thánh thú đỉnh phong. Mấy người chúng ta năm đó mới tấn chức tôn giả làm sao có thể khiêu chiến nhân thú hợp nhất của ngươi.

Hạ Nhất Minh trợn tròn hai mắt, hắn lúc này mới biết nguyên lai chân tướng sự việc là như vậy.

Đối mặt với thánh thú đỉnh phong, đừng nói là lấy một chọi một, cho dù tất cả các tôn giả vừa tấn chức xông lên cũng không là cái gì.

Trên mặt Kỳ Lân thánh chủ hiện lên một tia hãnh diện nói:

- Lão phu vừa tấn chức tôn giả cảnh giới đã hoàn thành nghi thức bạn sinh thánh thú với Kỳ Lân thú, ở trong lịch sử Đồ Đằng bộ tộc cũng là độc nhất vô nhị. Mấy người các ngươi bất quá chỉ là đố kỵ mà thôi.

Băng Tiếu Thiên bất đắc dĩ lắc đầu, không muốn cùng hắn tiếp tục tranh cãi nữa.

Hạ Nhất Minh cũng tức giận liếc mắt nhìn Kỳ Lân thánh chủ cùng Kỳ Lân thú, hai người này đã hoàn toàn quen với tác phong của Đồ Đằng bộ tộc cho nên đối với bọn họ mà nói thì dùng phương thức chiến đấu này không có chỗ nào là không công bình. Đây là quan niệm hai bên bất đồng căn bản không thể giải thích được.

Băng Tiếu Thiên liếc mắt chuyển về phía Bạch Mã Lôi Điện, đột nhiên cười nói:

- Thần Nỗ huynh, Hạ huynh cũng có vận khí không tồi, trước khi tấn chức Nhân Đạo Đỉnh Phong đã cùng với Bạch Mã kết thành quan hệ bạn sinh, ngươi nếu có hứng thì không ngại luận bàn với Hạ huynh một chút a.

Hắn nói những lời này hoàn toàn là nói giỡn, với tu vi võ đạo của bọn họ không phải chỉ động thủ một chút là có thể phân rõ thấp kém được.

Nhưng mà, sắc mặt Kỳ Lân thánh chủ đột nhiên đỏ lên, hắn đương nhiên biết lời nói này của Băng Tiếu Thiên hoàn toàn là đùa, nhưng hắn cùng Hạ Nhất Minh đã từng giao thủ một hồi, hơn nữa kết quả cuối cùng làm hắn vô cùng căm tức.

Trên mặt Hạ Nhất Minh lộ ra một nụ cười mà chỉ có Kỳ Lân thánh chủ mới có thể lĩnh hội được, trong lòng hắn âm thầm sinh ra một cỗ suy nghĩ độc ác. Sau khi hành trình Thiên Niên Băng Đảo lần này qua đi nhất định phải cùng với người này giao thủ một lần thật sự mới được.

Nếu khi đó có thể tiến giai thần đạo, sắc mặt Kỳ Lân thánh chủ cũng sẽ phải vô cùng hoảng hốt a.

Băng Tiếu Thiên cũng không phát hiện ra sự dị thường giữa hai người, mà mỉm cười hỏi:

- Hạ huynh, không biết Cát Ma môn chủ cùng Đế huynh lúc này ở đâu?

Hạ Nhất Minh hơi nhún vai nói:

- Hai người bọn họ chắc hẳn là không biết ta đã đuổi kịp được Tuyết Hồ, cho nên đã chạy tới chỗ khác để tìm.

Băng Tiếu Thiên hơi nhíu mày một chút, Hạ Nhất Minh hơi giật mình hỏi:

- Có gì không ổn sao?

Khẽ lắc đầu, Băng Tiếu Thiên nói:

- Chỗ khác mặc dù cũng ở trong cảnh nội Bắc Cương, nhưng vị trí lại khác xa, tận mãi khu vực phía bắc. Lão phu mặc dù không lo lắng cho an nguy bọn họ, nhưng muốn giết được Tuyết Hồ khó khăn rất lớn. Mà thời gian lại càng lúc càng gần, chỉ trong vòng vài ngày chỉ sợ bọn họ không thể trở về kịp.

Kỳ Lân thánh chủ hừ lạnh một tiếng nói:

- Hai người bọn họ là đồ đần, rõ ràng đã bắt được Tuyết Hồ tới tay lại còn phải đi tới trỗ khác để bắt, thật là không hiểu được.

Băng Tiếu Thiên dở khóc dở cười nói:

- Hai người bọn họ làm sao biết được Hạ huynh đã thành công giết được Tuyết Hồ chứ. Cho nên nếu muốn bắt một con khác thì cũng phải chịu mạo hiểm thôi.

Hắn dừng lại một chút, cười nói:

- Ngươi ít nói chỉ trích sau lưng Cát Ma môn chủ đi, cẩn thận hắn ghi hận trong lòng rồi quấn lấy ngươi mấy tháng đấy.

Kỳ Lân thánh chủ vung tay lên, hào khí can vân nói:

- Lão phu có Kỳ Lân thú bên cạnh, lão thích khách đó một khi tới gần là có thể lập tức phát giác. Hừ. Kỳ thật mấy ngày trước lão phu từng có cảm giác mình bị lão thích khách này theo dõ, bất quá chỉ không tìm được tung tích mà thôi.

Hạ Nhất Minh hơi giật mình một cái, trong lòng nhất thời hiểu ra, hắn sử dụng lực lượng của chiếc khay ngọc để giám thị Kỳ Lân thánh chủ, không nghĩ tới lại dễ dàng bị hắn phát hiện ra.

Xem ra cũng không phải là lực lượng thần bí của chiếc khay ngọc không đủ, mà bọn họ hai người sau khi nhân thú hợp nhất thì có được năng lực đặc thù, một khi bị người dò xét là dễ dàng cảm giác được.

Băng Tiếu Thiên cười, nói:

- Cát Ma môn chủ cùng với Đế huynh ở một chỗ nên sẽ không tìm ngươi gây phiền toái đâu. Huống chi lần này Băng Đảo sắp xuất hiện cho nên hắn cũng không có nhiều thời gian rỗi như vậy.

Suy nghĩ một chút, hắn nghiêm nét mặt nói:

- Bắc Cương có rất nhiều quái thú kỳ dị, cùng với hải quái giống nhau, nếu như lão phu không tính toán lầm, hẳn là dò biến dị thánh thú vương dò xét ngươi a.

Kỳ Lân thánh chủ hơi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn hoài nghi Hạ Nhất Minh, chỉ là vô luận thế nào cũng không thể nói ra.

Băng Tiếu Thiên vung tay áo lên, hắn chậm rãi ên nói:

- Nửa tháng trước, Đế huynh sử dụng phi ưng truyền thư muốn ta làm cho hắn một chuyện. Hôm nay vì sự kiện Thiên Niên Băng Đảo sắp xuất hiện cho nên mọi người phải giúp đỡ lẫn nhau, lão phu cũng đáp ứng Đế huynh.

Trong lòng Hạ Nhất Minh lấy làm kỳ lạ, những chuyện khiến cho Băng Tiếu Thiên phải thận trọng nói ra như vậy thì tuyệt đối không phải chuyện đùa.

Băng Tiếu Thiên cũng không giải thích, mà hơi nghiên đầu quay sang Viên Lễ Huân nói:

- Lễ Huân, từ ngày mai trở đi, ngươi mang theo Hạ huynh đến Thất Thải cung, để cho hắn ở trong đó vài ngài, về phần có thu ho gì hay không thì phải dựa vào thiên ý.

Viên Lễ Huân vừa vui mừng vừa sợ hãi đáp ứng, nàng đương nhiên biết địa vị của Thái Thải cung trong Băng Cung, nhưng không nghĩ ra tông chủ đại nhân lại mở ra cho ngoại nhân tiến vào. Hít sâu một hơi, nàng lập tức tạ ơn tông chủ đại nhân đã thành toàn cho Hạ Nhất Minh.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 59

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự