Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 984 Băng Cung tông chủ (1)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 2403 chữ · khoảng 8 phút đọc

Bên trong Băng Cung, cảnh sắc bốn mùa đều như mùa xuân, bên ngoài bức tường cao lớn chính là băng tuyết bao phủ khắp thiên địa.

Bất quá, Hạ Nhất Minh lúc này đối với những cảnh tượng kỳ dị cũng không cảm thấy sợ hãi như trước nữa.

Những địa phương cổ quái ở trên đại lục có không ít, tám trăm dặm Hỏa Diễm Sơn, Linh Tiêu Bảo Điện Thông Thiên bảo tháp, Động Thiên Phúc Địa Thần Thụ cốc, đều là những chỗ kỳ dị khiến cho người ta khó có thể quên được.

Cho nên, trong Bắc Cương cảnh sắc của Băng Cung có kỳ dị như thế này cũng không hề khiến cho Hạ Nhất Minh phải động tâm.

Dưới sự lôi kéo của Viên Lễ Huân, cả hai người nhanh chóng tiến vào trong một tòa đại điện, trên mặt của nàng lúc này vẫn đỏ rực như trước. Tông chủ đại nhân ở trong Băng Cung có địa vị rất cao, khi hắn đã mở miệng muốn gặp người mà nàng còn làm chậm trễ thời gian nửa canh giờ thì chính là mang tội bất kính.

Nếu đổi lại là một người khác thì chỉ sợ lúc này đã bị môn quy xử trí.

Sau khi tiến nập vào trong đại điện, tâm tình Hạ Nhất Minh hơi run lên, vì ở bên trong đại điện trống rỗng không bày biện bất cứ trang sức nào, thậm chí ngay cả một cây cột cũng không hề có.

Hai hàng lông mày Hạ Nhất Minh hơi giật vài cái, hắn lập tức liên tưởng tới lúc chứng kiến đại điện ở trong Sinh Tử Luân Hồi giới.

Mặc dù hai đại điện này có diện tích khác xa nhau, nhưng chúng đều có một đặc điểm, chính là không hề có trụ chống đỡ.

Ngẩng đầu nhìn lên không, mái điện không biết được tạo bằng thứ gì màu đen, phảng phất như bầu trời ban đêm khiến cho tâm thần của người khác bị ảnh hưởng ít nhiều.

Trong đại điện lúc này có hai người một thú.

Trong đó một người một thú đang trợn mắt nhìn Hạ Nhất Minh, đây chính là kẻ đã giao thủ với hắn ở trong băng nguyên mấy ngày trước Kỳ Lân thánh chủ.

Vừa nhìn thấy lão nhân này, khuôn mặt Hạ Nhất Minh hơi co quắp lại, hắn hoàn toàn có thể tưởng tượng được vị lão nhân này sau khi hấp thu thiên địa chi lực nhưng lại không nhìn thấy đối thủ thì sẽ có bộ dạng tức giận như thế nào.

Bất quá, nơi này dù sao cũng là thánh địa của Băng Cung, ánh mắt Kỳ Lân thánh chủ ngoài một chút bất thiện ra thì không còn vẻ gì khác. Rõ ràng là lão không muốn đem chuyện ngày hôm đó truyền ra ngoài.

Một vị khác đang sóng vai ngồi cùng với Kỳ Lân thánh chủ, vị này nhìn qua thì giống như trung niên nhân mới ba mươi tuổi. Da hắn đặc biệt trắng, thi thoảng còn mơ hồ sáng lên làm cho người ta cảm thấy quái dị.

Hạ Nhất Minh biết, người này khẳng định đã tu luyện loại công pháp đặc thù nào đó, cho nên mới có bộ dạng như vậy.

- Bái kiến tông chủ đại nhân. - Viên Lễ Huân nhẹ nhàng hành lễ nói.

Ở Bắc Cương, Băng Tiếu Thiên chính là thần trong mắt người dân sinh sống ở nơi đây. Mặc dù Viên Lễ Huân không sinh trưởng ở Bắc Cương, nhưng nàng lại tu luyện võ đạo ở nơi đây, hơn nữa còn được sáu vị Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả trợ giúp nàng tiến giai lên cảnh giới Ngũ Khí đại tôn giả, cho nên nàng đối với Băng Tiếu Thiên vô cùng cảm kích.

Băng Tiếu Thiên hơi vung tay lên, nói:

- Đứng lên đi.

Viên Lễ Huân nhẹ giọng cảm ơn một tiếng, rồi từ từ đứng lên.

Kỳ Lân thánh chủ hừ nhẹ một tiếng, nói;

- Các ngươi hai người tâm sự với nhau cả canh giờ khiến cho hai lão già chúng ta phải chờ thật khổ a.

Thần sắc Viên Lễ Huân vừa khôi phục lại bình thường thì lúc này lại đỏ lên, Băng Tiếu Thiên ở bên cạnh nhíu mày, tức giận nói;

- Thần Nỗ huynh, Lễ Huân tu luyện thâm hàn chi khí không nên để cho tâm thần dao động.

Lời nói của hắn có chút oán giận, nhưng Kỳ Lân thánh chủ cũng chỉ vỗ trán nói:

- Là lão phu không đúng, không nói nữa.

Trong lòng Hạ Nhất Minh lấy làm kỳ lạ, vị lão nhân này có thể dễ dàng nhận sai như thế thì đã vượt ra ngoài ý nghĩ của hắn. Bất quá, đối với điều kiêng kỵ của Viên Lễ Huân hắn lại tương đối để tâm.

Băng Tiếu Thiên khẽ gật đầu, nói:

- Từ xưa, anh hùng xuất thiếu niên, Thiên Trì nhất mạch ở Tây Bắc có thể xuất hiện một thiên tài như Hạ huynh quả thật là đáng mừng.

Hạ Nhất Minh hơi ôm quyền một chút rồi gật đầu, với thân phận cùng thực lực của hắn thì làm như vậy cũng không tính là thất lễ.

Kỳ Lân thánh chủ cười hắc hắc, nói:

- Lão Băng, nói cho ngươi một tin tức, Đế Thích Thiên đã đem tấm biển "thiên hạ đệ nhất" tặng cho Hạ Nhất Minh,không biết ngươi có cảm tưởng gì.

Hạ Nhất Minh hơi nhăn mặt một cái, thầm than một tiếng. Bất quá hắn cũng biết, trừ khi hắn tháo tấm biển đo xuống, nếu không thì khẳng định khó tránh khỏi những chuyện như thế này. Đã vậy thì cứ thoải mái mà tiếp nhận đi thôi....

Hai mắt Băng Tiếu Thiên hơi sáng lên một chút, trầm giọng nói:

- Hạ huynh, lão phu Băng Cung Băng Tiếu Thiên, vị này chính là Kỳ Lân thánh chủ Đồ Đằng bộ tộc Thần Nỗ. Lần đầu gặp mặt có gì thất lễ xin hãy thông cảm cho.

Hắn không hề đề cập tới chuyện tấm biển, giống như không hề nghe thấy làm cho Hạ Nhất Minh có chút bội phục.

Hạ Nhất Minh vội vàng nói:

- Tông chủ đại nhân khách khí rồi. Hạ mỗ lần này tới Băng Cung chỉ là vì muốn gặp mặt Lễ Huân mà thôi.

Kỳ Lân thánh chủ tựa hồ đột nhiên nhớ ra điều gì, hắn nhẹ nhàng vỗ hai tay vào nhau nói:

- Hạ huynh, lão phu lúc xuất phát từng đi qua Thiên Trì chủ phong, khi đó nghe nói ngươi cùng Đế Thích Thiên xuất phát, hơn nữa đồng hành còn có lão gia hỏa Cát Ma Phàm Thù, không biết hai người bọn họ giờ phút này đang ở đâu?

Hạ Nhất Minh cười khổ lắc đầu, bất đắc dĩ nói;

- Kỳ thật Hạ mỗ cũng muốn biết hai người bọn họ đang ở nơi nào.

Băng Tiếu Thiên cười cười, nói:

- Các ngươi không cần phải đoán, lần này bởi vì muốn gọi ra ánh sáng của Băng Lăng Kính mà muốn dựa vào lực một người như Lễ Huân thì chỉ sợ sẽ rất khó khăn. Cho nên ta nói Đế Thích Thiên nhờ Cát Ma Phàm Thù môn chủ gia tay giết một đầu thánh thú, để lấy một vật.

Hai mắt Kỳ Lân thánh chủ sáng ngời lên nói:

- Bắc Cương Tuyết Hồ?

- Không sai. - Băng Tiếu Thiên trầm ổn nói:

- Cát Ma môn chủ mấy trăm năm trước đã thành công giết một đầu Tuyết Hồ, mà trăm năm nay chúng ta cũng phát hiện ra địa điểm của hai đầu thánh thú Tuyết Hồ. Nếu lão phu đoán không sai, thì khẳng định bọn họ sau khi thất bại một lần đã đi tới vị trí thứ hai để thử lại lần nữa.

Trong lòng Hạ Nhất Minh cảm thấy bội phục, vị lão nhân này có thể dự tính chuẩn xác như thế quả không hồ là người cầm quyền của Băng Cung.

- Bọn họ kỳ thật nên chờ ta mới đúng. - Kỳ Lân thánh chủ khẽ hừ một tiếng, nói;

- Trong thiên hạ cũng chỉ có tốc độ của Kỳ Lân thú mới có thể vượt qua được Tuyết Hồ, nếu lão phu ở đó thì khẳng định sẽ thành công giết được đầu thánh thú này.

Băng Tiếu Thiên tức giận nói:

- Tốc độ của Kỳ Lân thú đúng là nhanh hơn Tuyết Hồ, nhưng uy áp trên người Kỳ Lân rất nặng, chỉ cần nó tới gần Tuyết Hồ trong vòng mười dặm là nhất định sẽ khiến cho đối phương bỏ chạy. Đến lúc đó ngươi làm sao có thể bắt được nó đây?

Kỳ Lân thánh chủ cười hắc hắc vài tiếng, nói:

- Có thể thử một chút a.

Trong miệng của hắn tuy nói muốn thử một chút, bất quá cũng không nói cam đoan sẽ thành công, điều này cho thấy ngay cả hắn cũng không hề nắm chắc.

Ánh mắt Hạ Nhất Minh nhìn về phía Bạch Mã Lôi Điện ở bên cạnh, đầu thánh thú này sau khi tiến vào trong một kiến trúc kỳ quái như nơi đây thì vẫn nhìn đông nhìn tây, ngay cả Kỳ Lân thú ở phía trước mặt nó cũng chỉ nhìn lướt qua một cái rồi không để ý.

Băng Tiếu Thiên đối với chuyện này thì làm như không nhìn thấy, hắn đã từ miệng Kỳ Lân thánh chủ nghe được một số tin đồn liên qua tới Hạ Nhất Minh. Bất quá đại đa số những việc đó đều là tin đồn, một ít bí mật gì đó Kỳ Lân thánh chủ cũng không hề có ý định nói cho hắn biết.

Thí dụ như, hắn không phục Hạ Nhất Minh cho nên giữa đường gặp phải thì đã cao hứng khiêu chiến một lần. Chuyện mất thể diện như vây, cho dù là giết hắn thì hắn cũng không tiết lộ ra.

- Hạ huynh, ngươi đang cùng hai bọn họ đồng hành vì sao lại tách ra? - Băng Tiếu Thiên cười tủm tỉm hỏi:

- Chẳng lẽ muốn sớm gặp Lễ Huân cho nên mới đến đây trước một bước sao?

Hạ Nhất Minh ho nhẹ một tiếng, nói:

- Hạ mỗ quả thật là muốn nhanh chóng gặp Lễ Huân, nhưng chủ yếu là mình buộc phải rời khỏi hai người bọn họ.

Băng Tiếu Thiên cùng Kỳ Lân thánh chủ trao đổi ánh mắt kinh ngạc với nhau, lấy thực lực Nhân Đạo Đỉnh Phong của ba người thì ở trong băng nguyên mà buộc phải tách ra. Những lời này nói ra mà khiến cho người ta tỉn tưởng mới là chuyện lạ.

Hạ Nhất Minh vẫn duy trì nụ cười ôn hòa, nói:

- Chúng ta ở trên đường gặp phải một con Tuyết Hồ, Cát Ma Phàm Thù ra tay khiến cho nó bị thương một chút, nhưng nó vẫn chạy trốn. Vì vậy Hạ mỗ cưỡi Bạch Mã Lôi Điện đuổi theo, không nghĩ tới cuối cùng quên mất đường về, ngược lại có thể tới gần Bằng thành.

Hai người Băng Tiếu Thiên lúc này mới thư thái, nguyên lai vì truy đuổi Tuyết Hồ, như vậy thì chẳng có gì lạ.

Sắc mặt Kỳ Lân thánh chủ đột nhiên hơi thay đổi, nói:

- Hạ huynh, Bạch Mã của ngươi tốc độ không hề dưới Kỳ Lân, không biết lúc đó có bắt được Tuyết Hồ không?

Ánh mắt Băng Tiếu Thiên hiện lên một tia sáng kỳ dị, hắn đối với tốc độ của Kỳ Lân hiểu rất rõ, nhưng không nghĩ ra giờ phút này con Bạch Mã đang ở trong đại điện kia cũng có tốc độ tương đương.

Cổ tay Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng vung lên, Ngũ Hành quang mang xuất hiện ở quanh cổ tay, rồi thi thể của con Tuyết Hồ nhất thời xuất hiện trước mắt mọi người.

Hai người Băng Tiếu Thiên đều hiện lên vẻ vui mừng, đối với những Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả mà nói, có thể trước khi Thiên Niên Băng Đảo xuất hiện mà kiếm được máu của Tuyết Hồ thì coi như đã hoàn thành đại sự. Cho nên ngay khi nhìn thấy thi thể Tuyết Hồ, bọn họ cũng không tránh khỏi có chút kích động.

Kỳ Lân thánh chủ hít vào một hơi, nhất thời hút lấy thi thể Tuyết Hồ vào tay mình, nhưng mà sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi, nói:

- Máu của Tuyết Hồ đâu/

Đối với những tôn giả thì nội đan của Tuyết Hồ có giá trị hơn máu của nó, nhưng đối với Kỳ Lân thánh chủ thì nội đan của nó không đáng giá bằng máu. Có thể thấy được máu của Tuyết Hồ ở trong lòng hắn có địa vị cao tới mức nào.

Băng Tiếu Thiên cũng đưa ánh mắt lẳng lặng nhìn Hạ Nhất Minh, hai bọn họ biết, máu của Tuyết Hồ khẳng định nằm trong tay Hạ Nhất Minh.

Cười hắc hắc một tiếng, Hạ Nhất Minh nói:

- Máu của Tuyết Hồ đã bị ta dùng hết rồi.

Lúc này đây, ngay cả Băng Tiếu Thiên cũng không tránh khỏi phải thay đổi sắc mặt, Kỳ Lân thánh chủ đột nhiên nói:

- Lâu nay nghe nói Hạ huynh cũng có thiên phú về luyện đan, cho dù là Linh Tiêu Bảo Điện Hác Đồng luyện đan sư cũng phải khen không dứt miệng. Chẳng lẽ máu của Tuyết Hồ đã bị Hạ huynh luyện chế thành linh đan sao?

Hạ Nhất Minh cất tiếng cười to, trong lòng hơi rùng mình mấy cái, lão Kỳ Lân thánh chủ này đối với bản thân hắn quá để tâm, ngày sau phải đối đầu với người này cần phải lưu ý một chút.

Cổ tay vừa lộn một cái, trên tay Hạ Nhất Minh lúc này đã xuất hiện thêm một cái bình ngọc.

Nhẹ nhàng mở nắp bình ngọc ra, một cỗ hương thơm ngào ngạt nhất thời tràn ngập trong đại sảnh.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 62

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự