Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 76 Thú hài thần bí

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu

Phiên bản Dịch · 1487 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Dương Cương Khí?"

Phát hiện được điều này khiến cho Lâm Động giật mình, nhưng mà ngay sau đó, hai hàng lông mày của hắn nhíu tít lại, bởi vì hắn nhận thấy được, loại Dương Cương Khí này vô cùng cuồng bạo, nếu như hấp thu loại khí tức này vào trong cơ thể thì tâm trí sẽ bị tổn thương.

"Trước đây nơi này vốn là một ngọn núi lửa, trong lòng đất có Dương Cương Khí cũng chẳng có gì kỳ quái, nhưng mà đáng tiếc. . ."

Lâm Động trong lòng tiếc hận, trong cái khe này có ẩn chứa vô số Dương Cương Khí, nhưng Dương Cương Khí cuồng bạo như vậy thì ai dám hấp thu?

Đứng trước cái khe, Lâm Động trở nên trầm ngâm, hắn không cam lòng, suy nghĩ nát óc trong nửa tháng chẳng tìm được phương pháp nào kiếm ra Dương Cương Khí đặc thù, vậy mà hôm nay đã có thu hoạch, sao hắn có thể cam tâm bỏ qua được chứ.

"Tần Ưng thúc, các người ở đây canh giữ, đừng cho bất cứ ai vào, ta vào bên trong xem thế nào."

Lâm Động nghiêng đầu quay sang nhìn Tần Ưng nói.

Thấy Lâm Động muốn đích thân đi vào, Tần Ưng cả kinh, định ngăn cản nhưng mà hắn lại đột nhiên nghĩ tới, hiện giờ thực lực của Lâm Động đã vượt xa hắn, cho nên hắn hơi chần chừ, sau đó là gật đầu.

Sau khi căn dặn Tần Ưng, Lâm Động tung mình nhảy vào trong cái khe, vừa mới đi được mấy bước hắn đã nhận ra Tiểu Viêm cũng đã đi theo, hơn nữa trông bộ dáng của nó thì hình như khi tức nóng bỏng trong này chẳng ảnh hưởng gì tới nó cả.

Thấy thế, Lâm Động mới thở dài một hơi, di chuyển một cách nhanh hơn, khoảng chừng 2, 3 phút sau, lối đi trở nên rộng rãi hơn, sau đó hai mắt hắn nhìn thấy không một gian toàn màu đỏ.

Xuất hiện ở trước mặt Lâm Động chính là một vùng nham thạch đỏ rực, đứng ở ngoài xa nhìn nham thạch nóng chảy di chuyển qua lại, nhiệt độ nóng rực bốc lên, làm cho không khí cũng phải bốc hơi.

Lâm Động cẩn thận đánh giá vùng đất này, đột nhiên hắn nhìn chằm chằm vào vùng đất ở giữa khu nham thạch, ở nơi đó có một bộ xương động vật khổng lồ cao chừng 10 trượng trắng bóng!

Đây là lần đầu tiên Lâm Động nhìn thấy thú cốt (hài cốt yêu thú) khổng lồ như vậy, tuy nói bộ xương kia đã phai màu trắng bệch, nhưng mà từ trên bộ xương kia vẫn tán phát ra một loại uy áp, có thể tưởng tượng, đây không phải là một loại yêu thú phổ thông gì cả, nhưng không biết vì sao nó lại chết ở nơi này.

Trong lúc Lâm Động đang nghi hoặc, thì lông của Tiểu Viêm đã dựng đứng lên, sau đó nó trực tiếp hóa thành một đạo hồng ảnh lao tới chỗ bộ xương kia.

Thấy vậy, Lâm Động biến sắc, khu vực này vô cùng cổ quái, hắn không dám xâm nhập vào sâu, không ngờ Tiểu Viêm lại không hiểu chuyện lao tới.

"Đúng là đồ không nghe lời!"

Chửi nhỏ một tiếng, Lâm Động cắn răng một cái, sau đó nhanh chóng lao lên, khi bàn chân hắn chạm vào những tảng đá nhô lên, thì giống như chạm vào than hồng, hắn kinh hãi vội vàng điều động Nguyên Lực trong cơ thể, phủ lấy đôi bàn chân mới làm dịu cảm giác nóng bỏng đi một chút.

Một người một thú nhanh chóng lao vào dải đất ở giữa nham thạch, khi đi tới gần bộ xương thú thì giảm bớt tốc độ.

Tiểu Viêm đứng bên cạnh bộ thú hài (hài cốt yêu thú), cái bộ dáng hùng dũng của nó nếu so với bộ xương cốt kia thì không đáng nhắc tới. Nó ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào bộ thú hài thần bí, đột nhiên ánh mắt trợn trắng, sau đó nhanh chóng leo lên bộ xương, đứng ở đỉnh đầu bộ xương thú.

"Nó định làm gì?"

Nhìn thấy Tiểu Viêm có những hành động cổ quái, trong lòng Lâm Động cũng dâng lên một sự nghi hoặc.

Dưới ánh mắt tò mò của Lâm Động, Tiểu Viêm giơ hổ trảo sắc bén, bổ thẳng vào cái đầu lâu của con yêu thú kia.

Cái đầu lâu rơi xuống, chạm vào mặt đất vỡ thành một những mảnh vụn nhỏ, Tiểu Viêm nhảy xuống, lông dựng đứng, trong cái miệng to như chậu máu của nó bây giờ đã có thêm một thứ gì đó đỏ hồng.

Khi Lâm Động định thần nhìn kỹ lại, thì thấy đây là một vật to bằng nắm tay, trông như một hạt châu đỏ như lửa, chỉ là không biết hắn có hoa mắt hay không, cái hạt châu đỏ như lửa này hình như có hình dạng của trẻ con.

Tuy rằng cách một khoảng xa, nhưng Lâm Động vẫn cảm nhận được, từ trên hạt châu màu đỏ tản mác ra một cỗ khí tức nguy hiểm.

"Ừng ực!"

Trong khi Lâm Động đang cẩn thận đánh giá, thì cái lưỡi đỏ hồng của Tiểu Viêm đảo một vòng, trực tiếp nuốt hạt châu kia vào trong bụng.

"Grừ!"

Khi hạt châu đỏ như lửa kia chui vào trong bụng, trong nháy mắt, một ngọn lửa rừng rực từ thân hình của Tiểu Viêm bùng lên, thân hình của nó vào thời khắc này bành trướng, nó gầm lên một tiếng, làm cho đất đá trong cái sơn động này rơi xuống lả tả.

Nhìn thấy Tiểu Viêm bành trướng với một tốc độ kinh người, Lâm Động nuốt nước miếng một cái, chậm rãi lui về phía sau.

Loại bành trướng này chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn rồi dừng lại, thân hình Tiểu Viêm như một cái tòa nhà nhỏ dần dần thu nhỏ lại, cuối cùng trở lại hình dáng như lúc ban đầu.

"Tiểu Viêm?"

Nhìn thấy Tiểu Viêm đã trở lại hình dáng cũ, Lâm Động cũng thở dài một hơi, sau đó cẩn thận gọi một tiếng.

"Ư!"

Nghe thấy tiếng kêu của Lâm Động, Tiểu Viêm lập tức ngẩng đầu lên, nhanh chóng nhảy tới bên cạnh Lâm Động, dùng cái đầu to lớn dụi dụi vào người hắn

Nhìn thấy Tiểu Viêm không có gì bất thường, Lâm Động lặng lẽ lau mồ hôi lạnh trên trán, kiểm tra tỉ mỉ tình hình hiện tại của Tiểu Viêm.

Da lông của Tiểu Viêm vốn đỏ như lửa, bây giờ đã trở nên đỏ hồng óng ánh, trông như một ngọn lửa đang cháy, hổ trảo sắc bén bóng loáng, cắm sâu xuống lòng đất, lực sát thương của nó chắc chắn đã được tăng lên.

Lâm Động đảo mắt nhìn Tiểu Viêm một lượt, đột nhiên dừng lại ở cái đuôi rắn sau mông của Tiểu Viêm.

Lúc này, cái đuôi rắn kia đã mọc ở chính giữa mông, trên đầu rắn của Tiểu Viêm bây giờ hình như có một cái gì đó nhô ra, trông như muốn phá vây ra ngoài.

Đối với loại biến hóa này của Tiểu Viêm, Lâm Động chẳng hiểu gì cả, đối với yêu thú, hắn vốn cũng chẳng biết nhiều lắm, chẳng qua hắn biết, biến hóa của Tiểu Viêm bây giờ chắc chắn có liên quan tới hạt châu đỏ như lửa kia.

"Lẽ nào hạt châu kia chính là yêu tinh của thú hài kia? Nhưng tại sao nó không giống chút nào với các loại yêu tinh khác?" Lâm Động thì thào tự nói một mình.

"Nơi này có chút cổ quái, không thích hợp ở lâu."

Khi ý nghĩ này hiện ra trong đầu, Lâm Động định rút lui, nhưng mà khi hắn chuẩn bị mang Tiểu Viêm rời đi, thì Tiểu Viêm đột nhiên nhìn về phía thú hài, gầm lên một tiếng.

Thấy thế, Lâm Động ngẩn ra, đưa mắt nhìn lại, thì thấy ở phía sau bộ thú hài dường như có một khối đá, trên đỉnh tảng đá đó có một bông hoa màu đỏ đậm, đẹp vô cùng, xung quanh bông hoa kia có sương mù bao phủ. . .

Nhìn đóa hoa yêu diễm đỏ như lửa kia, Lâm Động nhìn sang tư thế của bộ thú hài, hắn phát hiện ra cái đầu của con yêu thú này hình như đang hướng tới vị trí của đóa hoa.

"Yêu thú thần bí kia nhất định muốn ăn đóa hoa này. . ."

Một ý nghĩ nhanh như tia chớp xẹt qua trong đầu của Lâm Động.

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 310

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự