Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 75 Toái Nguyên Toa

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu

Phiên bản Dịch · 1820 chữ · khoảng 6 phút đọc

Trong một căn phòng gỗ, Lâm Động an tĩnh ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm nghiền, không khí quanh thân hình hắn hình thành từng đợt ba động, từng đạo Nguyên Lực vốn đang phân tán trong tự nhiên, nay bao vây lấy thân hình của hắn, thông qua những lỗ chân lông, không ngừng bị hấp thu vào trong thân thể.

Lúc này tinh thần của Lâm Động đang tập trung vào đan điền, hôm nay đột phá bước vào Thiên Nguyên cảnh, đan điền của hắn lại có một chút biến hóa.

Vốn những luồng khí Nguyên Lực do hấp thu Âm Sát khí trong cơ thể Thanh Đàn có màu lam xanh đậm, hơn nữa còn ẩn chứa khí tức âm hàn vô cùng, nhưng bây giờ, Lâm Động đã có thể hấp thu Dương Cương Khí trong thiên địa, Dương Cương Khí này khác hoàn toàn so với Âm Sát khí, một cái thuần dương cương liệt, một cái âm hàn như băng, hai thứ này ở chung một chỗ, như nước với lửa, không cách nào dung hợp.

Trong đan điền của Lâm Động bây giờ, đa phần Nguyên Lực vẫn có màu xanh đậm như cũ, nhưng có một bộ phận rất nhỏ có một màu đỏ, chỉ là khi so với Nguyên Lực màu xanh đậm nó quá mức nhỏ bé.

Hai màu đỏ xanh cùng ở trong đan điền, nhưng lại vô cùng khác nhau.

Lâm Động tập trung nhìn vào cảnh tượng trong đan điền, hắn chỉ còn cách bất đắc dĩ lắc đầu, Âm Sát Khí trong đan điền của hắn vốn âm hàn dị thường, bây giờ hắn lại hấp thu Dương Cương Khí, nhưng Dương Cương Khí này lại là thứ bình thường nhất, cho nên không cách nào quân bình được với Âm Sát khí.

"Muốn đạt tới Thiên Nguyên cảnh hậu kỳ, nhất định phải làm cho âm dương nhị khí trong cơ thể bảo trì cân đối, chỉ có như vậy, mới có khả năng tiến tới bước dung hợp, sau đó là âm dương giao hòa, ngưng tụ thành đan."

Trong đầu Lâm Động hiện lên một suy nghĩ, hai mắt nhắm chặt của hắn cũng mở ra cười khổ, hóa ra hấp thu Âm Sát Khí có phẩm chất quá cao cũng không tốt, dù sao Âm Sát Khí có thể hấp thu từ trong cơ thể Thanh Đàn, nhưng Dương Cương Khí thì ở đâu ra? Hắn đi đâu tìm được loại Dương Cương Khí có thể cân bằng được với Âm Sát khí trong cơ thể Thanh Đàn?

Phải biết rằng, Âm Sát khí trong cơ thể Thanh Đàn có thể ngưng tụ ra Âm Châu, Âm Sát khí trong đó có phẩm chất ngũ đẳng, hơn nữa Lâm Động còn ở bên cạnh Thanh Đàn tu luyện, làm cho Âm Sát khí trong cơ thể hắn càng lúc càng đậm đặc.

Chuyện này cũng là nguyên nhân khiến hắn ở Địa Nguyên cảnh dám cùng với cao thủ Thiên Nguyên cảnh sơ kỳ Ô Sát giao thủ, nhưng nó cũng làm tăng độ khó khi bước vào Thiên Nguyên cảnh. . .

"Phải nghĩ cách hấp thu Dương Cương Khí có phẩm chất đặc thù thôi, còn hấp thu Dương Cương Khí phổ thông trong thiên địa thì không biết tới năm nào tháng nào mới cân bằng nữa?"

Lâm Động thở dài một hơi, đứng dậy, trong nửa tháng tiếp theo hắn liên tục nghĩ cách, nhưng mà Dương Cương Khí đặc thù đâu có dễ có tới như vậy? Ngay cả đám người Lâm Chấn Thiên cung chỉ có thể hấp thu Dương Cương Khí phổ thông trong thiên địa mà thôi, bởi vậy mà cho dù Lâm Động có cực khổ suy nghĩ tới đâu cũng chẳng có thu hoạch gì cả.

Nghĩ đến đây, Lâm Động cũng không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu, hắn đành bỏ cái ý niệm này ra chỗ khác, nhấc tay lên, hơn 10 đạo hàn mang từ trong tay áo bay vút ra ngoài, phiêu phù bay lượn quanh thân hình của hắn.

Nếu như nhìn kỹ những hắc mang này có thể nhận ra nó là những đoản toa (hình thoi ngắn) nhỏ và ngắn, Đoản Toa chỉ dài chừng 1 tấc, có hình nón, cái mũi nhọn của nó sắc bén vô cùng và có hình răng cưa, chỉ nhìn là biết, đồ vật nhỏ này là một loại hung khí.

Hắc sắc đoản toa gào thét bay lượn xung quanh thân hình Lâm Động, nếu như có Phù sư tinh thông Tinh thần lực ở đây nhất định có thể cảm ứng được, trên Đoản Toa có ẩn chứa một luồng Tinh thần lực vô hình, đây cũng chính là nguyên nhân mà Đoản Toa có thể bay lượn trong không trung.

Lâm Động nhìn những hắc mang ở bên cạnh, trên miệng hắn hiện lên một nụ cười, từ khi vị Nham đại sư kia cho hắn "Thần Động Thiên", hắn đã một mực tu luyện, Tinh thần lực của hắn càng lúc càng ngưng tụ, hơn nữa trong vòng nửa tháng trước khi Lâm gia đoạt được Toái Nguyên Huyền Cương của Hắc Long trại, Lâm Động đã có thể khống chế được nó.

Những Đoản Toa này được Lâm Động gọi là "Toái Nguyên Toa", thứ này có hiệu quả vô cùng tốt là có thể xuyên thấu Nguyên Lực, dùng nó làm vũ khí phòng thân đánh lén thì vô cùng thích hợp, hơn nữa nó có thể dùng Tinh thần lực khống chế, không thể nghi ngờ, đây chính là một đòn sát thủ tốt nhất của Lâm Động.

"Veo!"

Toái Nguyên Toa đang bay xung quanh Lâm Động, đột nhiên khi Lâm Động vung tay, 10 đạo hắc mang bay đập vào nhau nổ tung, cuối cùng những thanh âm phầm phập vang lên, chúng đã cắm sâu chừng nửa tấc vào cái cột nhà!

Nếu như lực đạo này mà bắn vào cơ thể người, thì kiểu gì người đó máu cũng phun như suối.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Lâm Động hơi cảm thỏa mãn gật đầu, cánh tay vung lên, những Toái Nguyên Toa này bay ngược trở về, biến mất trong ống tay áo của hắn.

Làm xong điều này, Lâm Động mới đẩy cửa ra ngoài, khi cửa phòng bị đẩy ra, những thanh âm ồn ã mới truyền vào bên trong, những bóng người bận rộn đang ra ra vào vào mỏ Dương Nguyên Thạch, vận chuyển những viên Dương Nguyên Thạch mới khai thác được.

"Lâm Động thiếu gia."

Khi nhìn thấy Lâm Động xuất hiện, bất luận là hộ vệ hay công nhân đều dừng bước, cực kỳ cung kính, trong khoảng thời gian này, chuyện Lâm Động đánh bại Ô Sát đã được truyền tới tai tất cả mọi người, ai nấy đều hiểu rõ, thiếu niên vốn không thích thể hiện này mới là người có tiềm lực khinh khủng nhất trong Lâm gia.

Đối với những tiếng chào cung kính của những người này, Lâm Động mỉm cười gật đầu, khi bước chân vào cảnh giới Thiên Nguyên cảnh, hắn đã phải chia sẻ gánh nặng công việc với gia tộc, cho nên, Lâm Chấn Thiên đã trực tiếp giao cho hắn canh giữ mỏ Dương Nguyên Thạch.

Đương nhiên, nói là trông giữ, nhưng Lâm Động chẳng phải làm gì cả, chỉ thỉnh thoảng kiểm tra số lượng khai thác một chút mà thôi, dù sao những chuyện khác đã có những quản sự kinh nghiệm đầy mình đi làm.

Lâm Động đứng ở trên một mỏm đá, nhìn vào cái hang đã được đào sâu vào trong lòng núi, khẽ gật đầu, hiện giờ sản lượng khai thác tháng sau cao hơn tháng trước, lợi nhuận so với trước đây cũng khác xa một trời một vực.

Thoáng kiểm tra một chút, Lâm Động định cất bước về trang, nhưng mà khi hắn vừa mới nghĩ như vậy, thì ở lối ra của cái mỏ đột nhiên trở nên hỗn loạn, hắn nhướng mày, nhìn Tần Ưng đứng cách đó không xa, nói:

"Tần Ưng thúc, đi xem có chuyện gì xảy ra vậy?"

"Dạ."

Nghe thấy Lâm Động nói vậy, Tần Ưng gật đầu, sau đó nhanh chóng chạy tới cửa ra của cái mỏ kia, một lát sau hắn đã trở về.

"Lâm Động thiếu gia, một gã công nhân đang đào Dương Nguyên Thạch thì dường như phát hiện được một thứ gì đó. . ."

Tần Ưng đi trở về bên cạnh Lâm Động, thấp giọng nói.

"A? Đi xem thế nào."

Lâm Động ngẩn ra, hắn huýt sáo một tiếng, Tiểu Viêm đang nằm phơi nắng bên cạnh lập tức vọt xuống.

Nhìn thấy Lâm Động đích thân xuống dưới mỏ, Tần Ưng cũng vội vàng ngoắc tay, dẫn theo hơn 10 hộ vệ theo sau Lâm Động vọt vào bên trong.

Trải qua hơn nửa năm khai thác, cái mỏ đã rộng hơn trước, với lại do trước đây nơi này là một ngọn núi lửa, cho nên trong lòng núi có rất nhiều khe, nếu không phải như vậy thì cho dù công nhân có kinh nghiệm tới đâu cũng khó lòng mà đào sâu vào trong lòng núi được.

Dưới sự hướng dẫn của đốc công, đoàn người nhanh chóng tiến vào trong lòng mỏ, dọc theo những con đường quanh co khúc khuỷu, hơn 10 phút sau bọn họ mới dừng chân, đường đi trong mỏ bây giờ chỉ có thể đi từng người một, nhìn những dấu vết đào bới xung quanh, Lâm Động nhận ra, nó cũng chỉ mới được đào cách đây không lâu.

"Người công nhân kia không cẩn thận đã đào được một cái lối đi ở đây, hắn hiếu kỳ đi vào bên trong, kết quả là bị trọng thương, trong đó hình như toàn là hơi nóng."

Tên đốc công cẩn thận từng li từng tí nói

Lâm Động khẽ gật đầu, tiến lên hai bước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cái khe, đột nhiên xòe bàn tay ra, chậm rãi thò vào bên trong dò xét.

Khi Lâm Động thò vào trong cái khe, hắn nhận ra, những đầu ngón tay của mình trở nên nóng rực, những luồng khí cực kỳ nóng bỏng theo lỗ chân lông tiến nhập vào thân thể, dung nhập vào đan điền, một cảm giác nóng bỏng từ trong đan điền bốc lên.

Cảm nhận được biến hóa trong đan điền, Lâm Động nhanh chóng rụt tay lại, nhưng sau đó, trong hai mắt hắn hiện lên sự kinh ngạc vô cùng.

Bởi vì hắn phát hiện trong đám khí nóng kia có ẩn chứa một loại Dương Cương Khí đặc thù, nóng chảy như nham thạch!

Bạn đang đọc Vũ Động Càn Khôn của Thiên Tằm Thổ Đậu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 398

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự