Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 267 Kết cục kinh hồn và... Trở về (3)

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty

Phiên bản Dịch · 2333 chữ · khoảng 8 phút đọc

Ngôi tháp có điển tịch tu chân được xây trên một bình đài bằng đá cổ kính, cả bình đài do một loại đá màu trắng thuần như ngọc tạo thành, bề mặt bóng bảy như gương, phảng phất như được tạc bởi một khối ngọc thạch duy nhất. Phía trên đài có chạm vô số đồ tượng, phù văn kỳ dị, mặc cho Trịnh Xá sử dụng trạng thái Hủy diệt không ngừng đạp lên trên, bình đài ngọc thạch nhìn như mỏng mang đó không ngờ lại có thể chịu được sức mạnh cực lớn của hắn. Đừng nói là ngọc thạch không vỡ nát, thậm chí cả những phù văn đồ tượng trên đó cũng chẳng mảy may tổn hại, thứ ngọc thạch này còn cứng rắn hơn bất kỳ kim loại nào.

Khi Trịnh Xá đặt chân lên bình đài, hắn đã chỉ còn cách cửa tháp hơn trăm mét. Lúc này hắn căn bản không dám quay đầu lại phía sau, mọi người rút cuộc có thể sống sót hay không, bọn họ có thể bay lên hết trước khi mảnh lục địa chìm xuống dưới nham thạch hay không?

“Mẹ nó, Sở Hiên chỉ cần gặp phải những kiến thức mà hắn không hiểu là lập tức phát cuồng lên. Thật quá đáng ghét, không ngờ biến ta thành cái pháo người bắn ra xa... Hơn nữa tình hình bây giờ đang khẩn cấp, hắn lại hết lần này tới lần khác chỉ muốn lấy được điển tịch tu chân..”

Trịnh Xá trong bụng mắng chửi Sở Hiên nhưng kỳ thực trong lòng hắn cũng vô cùng mong muốn có được điển tịch tu chân. Từ sau khi chứng kiến sự mạnh mẽ của La Ứng Long cùng uy lực khủng bố của Hổ hồn đao, khát vọng của hắn đối với công pháp tu chân lại càng tăng lên gấp bội. Mở cơ nhân tỏa dù sao cũng cần có cơ duyên và thiên phú, mà hiện tại hắn chỉ cần nắm được công pháp sử dụng ma khí thôi là uy lực của Hổ hồn đao chắc chắn sẽ tăng vọt lên gấp mấy lần, thậm chí càng cao hơn, đến lúc đó, hắn tuyệt đối có tự tin cùng phân một trận cao thấp với Phục chế thể!

Khoảng cách trăm mét Trịnh Xá chỉ đạp một cái là qua, cả người giống như một tia chớp xông vào trong tòa tháp. Vừa tiến vào trong, hắn đột nhiên thấy như có một màn ánh sáng như nước chảy mỏng manh ập tới trước mặt, trong khoảnh khắc, hắn có cảm giác như bản thân đang chạy trong nước, có điều cảm giác đó cực kỳ ngăn ngủi, sau khi màn ánh sáng kia biến mất, không gian xung quanh lập tức trở lại bình thường.

“Chẳng lẽ đây là cấm chế người tu chân đặt ra? Để kiểm tra chủng tộc người tiến vào?”

Trịnh Xá trong lòng chợt động, nghĩ tới một khả năng như vậy. Nhưng tiếp theo, ánh mắt hắn không thể chuyển đi được nữa, bị cảnh tượng thần kỳ trước mắt hấp dẫn hoàn toàn.

Mặc dù nhìn từ ngoài vào, ngôi tháp này đầy vẻ cổ điển, tao nhã, nhưng bên trong lại ngập mùi khoa học viễn tưởng...

Bên trong tháp được chia làm ba tầng, tầng một lại chia làm bốn khu lớn, phân biệt là Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, bốn hình ảnh lớn lấp lóe sáng. Những hình ảnh này hoàn toàn do ánh sáng lập thể tạo thành, nhìn giống như loại phim ba chiều vượt xa trình độ khoa học hiện đại, hình thái vô cùng sống động. Trên thực tế, Trịnh Xá còn cảm thấy, nếu như hắn không phải là người da vàng, một khi tiến vào trong ngôi tháp sẽ lập tức vị bốn đồ hình đó tấn công.

Ở giữa bốn hình ảnh là tám quẻ bát quái không ngừng xoay tròn, giống như ánh sáng đã hóa thành thực thể, kỳ cảnh huyền diệu khó tả đó thật sự còn kỳ ảo hơn cả công nghệ trong phim khoa học viễn tưởng. Ở trong tám ký hiệu bát quái có đầy những tấm thủy tinh to bằng bàn tay, mỗi tấm đều trong suốt lấp lánh, phản xạ ánh sáng tỏa ta từ bát quái, mọi thứ phảng phất như trong một giấc mơ.

Trịnh Xá ngây ngốc nhìn cảnh tượng trước mắt. Vốn trong ấn tượng của hắn, tu chân hẳn phải là thứ gì đó vô cùng cổ xưa, không cần biết là công pháp, hay là cái gì phi kiếm, luyện khí, kỹ năng các loại, hoặc là người học tập tu chân, hẳn đều phải vô cùng cổ xưa. Giống như thời cổ đại, ở trong nhà trúc, uống tiên trà ngát hương, thân mặc đạo bào, đó mới là tu chân trong suy nghĩ của hắn. Nhưng tại ngôi tháp này, mặt ngoài nhìn tuy đúng là kiểu kiến trúc cổ điển nhưng bên trong lại là công nghệ cao đến mức không thể tưởng tượng nổi. Đến lúc này hắn mới để ý, đến cả mặt đất cũng do những văn tự ký hiệu tạo thành, giữa những văn tự ký hiệu ánh sáng năng lượng lưu động như dịch thể, tất cả hợp thành một đồ hình Cửu cung hoàn chỉnh.

- Con mẹ nó, đây là tu chân hay là công nghệ cao? Nhìn có vẻ hàm lượng công nghệ hơi bị cao quá?

Trịnh Xá giống như dân quê lần đầu ra thành phố, ngơ ngẩn nhìn cảnh tượng trước mắt, mãi không định thần lại được, đến khi sau lưng vang lên một tiếng động cực lớn, hắn mới giật mình tỉnh dậy. Trịnh Xá cũng không chần chừ, vội lao về phía hình ảnh Bạch Hổ, vung Nạp giới hướng về những tấm thủy tinh, nhưng mặc cho hắn truyền nội lực, những tấm thủy tinh đó vẫn không có cách nào thu vào trong Nạp giới được. Sau khi thử hai ba lần, Trịnh Xá cuối cùng cũng đành từ bỏ ý định. Vốn hắn còn muốn bỏ hết những tấm thủy tinh đó vào trong Nạp giới hoặc túi không gian, cứ như vậy một lượt quét cả vạn quyển, tốc độ chắc chắn là đủ, nhưng nếu không được... Chưa cần nói hắn có đủ tốc độ để lấy được mấy vạn cuốn sách bằng thủy tinh này hay không, cứ cho là hắn có mấy vạn cánh tay đi, một lúc có thể mang theo được bao nhiêu đây?

- ...Mặc kệ! Có thể lấy được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu!

Trịnh Xá vừa định chủ ý, lập tức xé mấy mảnh vải còn lại trên người xuống, toàn thân trần truồng bắt đầu thu thập những tấm thủy tinh. Nhưng vừa lấy được vài tấm, hắn đột nhiên tỉnh ngộ, đây mới là tầng thứ nhất, theo lý mà nói, những thứ càng ở trên cao thì càng quý giá, nếu chỉ lấy mấy tấm thủy tinh này thì biết tính sao với những thứ ở sâu nhất đây?

Nghĩ tới đó, Trịnh Xá vứt thẳng đám sách thủy tinh này lại, giậm chân phóng thẳng lên trên lầu. Tốc độ của hắn cũng rất nhanh, sử dụng cả Thế lẫn Nguyệt bộ, sau vài giây đã tới tầng thứ hai, đập vào mắt là một khung cảnh hoàn toàn khác. Tầng hai là cả một đồ hình Thái cực phân biệt rõ ràng, phía bên màu đen có một điểm sáng hơn tất cả mọi thứ, phía bên màu trắng thì có một điểm tối tăm hơn mọi chỗ khác, hình ảnh một đen một trắng, trong đen có trắng, trong trắng có đen rõ ràng là hình Thái cực đồ. Cả tầng hai như hòa hợp thành một thể, ở sâu trong đó Trịnh Xá mơ hồ cảm nhận được bên màu trắng có chứa chân nguyên lực, bên màu đen có ma lực tồn tại, hai loại năng lượng lưu động hài hòa, không hề có chút kích động, nguy hiểm như trong cơ thể Trịnh Xá.

Ở tầng hai không có một tấm thủy tinh nào mà là từng khối từng khối kim cương to cỡ đầu ngón tay lơ lửng trên trong trung. Phía bên ma lực là kim cương lấp lánh ánh trắng, bên chân nguyên lực là kim cương tỏa ánh sáng đen, những khói kim cương lơ lửng giữa dòng năng lượng mơ hồ, phảng phất như vô số ngôi sao trên trời.

Trịnh Xá cũng chẳng có tâm tư mà tán thưởng cảnh tượng đó, tiếng sụp đổ bên ngoài càng lúc càng lớn, hơn nữa từ xa xôi còn truyền tới một số âm thanh rít gào kỳ quái, những âm thanh đó chắc chắn không phải của con người. Tình huống khẩn cấp hắn chỉ có thể tiện tay vớ lấy mấy khối kim cương màu đen, màu trắng rồi lại lao lên tầng ba. Khi tới tầng thứ ba, đập vào mắt hắn không phải là những thứ có thể ghi chép tin tức mà là... Một loạt pháp bảo!

Lúc này, mặt đất xung quanh tháp đã hoàn toàn tan vỡ, tốc độ rơi càng lúc càng nhanh, còn Imhotep phải đưa mọi người tới chỗ an toàn trên không nên thời gian bay xuống cũng càng lúc càng lâu. Đến khi chỉ còn lại bốn người Sở Hiên, Trương Hằng, Vương Hiệp, Triệu Anh Không thì mảnh lục địa đã chỉ còn cách nham thạch hơn một nghìn mét, mà Imhotep thì cách lục địa càng xa, một khi rơi xuống nham thạch, mọi người không có đạo cụ phòng hộ, cơ bản là chết chắc...

Về phần chiến đấu, khối thịt khổng lồ đã phát triển đến mức không thể tưởng tượng nổi, nếu biến thành hình dạng Thần số hiệu 1 lúc trước thì nó phải cao tới hơn nghìn mét. Đưa mắt nhìn ra, toàn bộ phạm vi xung quanh quảng trường đã biến thành một biển thịt, nhìn những khối thịt trào dâng quay cuồng thật sự vừa ghê tởm, vừa kinh khủng.

Trong bốn người, Trương Hằng sớm đã mệt đến mức không còn sức để giương cung nữa. Người bình thường nếu sử dụng cung kim loại thì sau mười phát sẽ hết sức, còn hắn đã bắn liên tiếp hơn trăm phát tên, trong đó còn có lúc sử dụng kỹ năng, nếu còn có thể tiếp tục chiến đấu thì thực lực của hắn đúng là không thể tưởng tượng nổi. Sau khi bắn ra kỹ năng quần tiễn lần cuối cùng, Trương Hằng lập tức ngã vật xuống, Vương Hiệp ở phía sau vội vã đỡ lấy hắn, dùng sức của ba người còn lại bảo vệ Trương Hằng.

So với Trương Hằng, Vương Hiệp thích hợp với trường chiến đấu này hơn nhiều. Hắn sử dụng chất nổ thực thể, chỉ cần dùng yêu lực khống chế và tăng cường là được, tiêu hao thể lực cùng yêu lực ở mức cực nhở mà sức phá hoại với những khối thịt lại cực cao, chính nhờ hắn sử dụng tên lửa hạt nhân mini nên mới tạm thời áp chế được những khối thịt tăng trưởng vô hạn này. Đương nhiên, sau khi sử dụng hết tên lửa hạt nhân, những khối thịt lại bắt đầu điên cuồng phát triển, tối đa chỉ mấy chục giây nữa, những khối thịt rất có thể sẽ chiếm cứ hết cả quảng trường, hoặc là nuốt chửng hết mọi người hoặc là rơi xuống dung nham.

Tín niệm lực của Sở Hiên cũng đã phát động một thời gian khá dài, tuy sức phá hủy với những khối thịt không bằng Vương Hiệp nhưng dựa vào khả năng biến hóa đã cứng rắn dựng nên một bức tường vô hình, cản đường tiến tới của chúng, đến khi những khối thịt tăng tưởng vô hạn mới có thể phá vỡ được bức tường đó, nếu không quảng trường sớm đã bị chủng bao phủ, sao có thể kéo dài tới hiện tại. Có điều, theo tín niệm lực phát động, thời gian duy trì càng lâu, đầu tóc Sở Hiên cũng bắt đầu từ từ biến thành hoa râm, thậm chí trên mặt đã xuất hiện nếp nhăn, sinh mệnh lực của hắn đang không ngừng tiêu hao, tới khi nào thật sự chết già mới thôi...

Trong bốn người, Triệu Anh Không là khó chịu nhất, nàng thuộc về mô thức cận chiến, đối mặt với đám thịt tăng trưởng vô hạn, lại còn có tính ăn mòn cực mạnh này, nàng không có cách nào cận chiến công kích cũng không thể tấn công tầm xa. Mặc dù thanh trọng kiếm hai tay tự thân cũng có kỹ năng nhưng vừa rồi khi bức tường vô hình bị phá, nàng đã sử dụng hỗn hợp cả kỹ năng của kiếm lẫn sóng thiểm linh chân không. Lúc ấy nhờ nàng ra tay mới đánh lùi được khối thịt, tiếp đó Vương Hiệp sử dụng quả tên lửa hạt nhân mini cuối cùng, chung quy cũng ổn định tình hình lại được, bất quá, sau lúc đó tác dụng của nàng cũng rơi xuống mức có cũng như không.

Mắt thấy những khối thịt càng lúc càng tới gần mọi người, mà Imhotep còn cách họ ít nhất là một nghìn mét, khoảng cách với biển nham thạch cũng khoảng một nghìn mét, thời khắc tối hậu quan đầu đã càng lúc càng tới gần.... Đột nhiên, tòa tháp ở phía xa bừng lên quang mang vạn trượng, tiếp đó gãy làm đôi, trộn lẫn với đất đá tan vỡ ở xung quanh... Lăng Không Huyền các cuối cùng cũng sụp đổ hoàn toàn!

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 26

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự