Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 266 Kết cục kinh hồn và... Trở về (2)

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty

Phiên bản Dịch · 1804 chữ · khoảng 6 phút đọc

Tín niệm lực λ-drive cực kỳ thần diệu, có chút tương tự với sức mạnh tâm linh nhưng so với sức mạnh tâm linh thì lại càng mạnh mẽ, kỳ diệu hơn. Điểm mạnh nhất là tùy theo lòng tin mạnh hay yếu mà tạo ra lực lượng mạnh hay yếu khác nhau, điểm kỳ diệu nhất là tùy theo tình huống sử dụng bất đồng mà sinh ra các loại hiệu quả khác biệt. Sở Hiên trước kia cũng từng thử nghiệm biến tín niệm lực thành các tác dụng khác nhau, ví dụ như trong Transformers, hắn truyền tín niệm lực ra toàn cơ thể, giúp bản thân có thể đạp lên chùm sáng năng lượng như trên đất bằng. Loại động tác phản quy tắc vật lý như vậy cũng có thể làm ra được thì chẳng cần phải nói tới việc hắn đang làm hiện tại, chỉ vỏn vẹn biến tín niệm lực thành lực đẩy, đẩy mạnh Trịnh Xá ra xa mà thôi.

Trịnh Xá vừa bị khối thịt khổng lồ bao trùm, chất lỏng mang tính ăn mòn kịch liệt trong đó gần như dội sạch người hắn một lượt, y phục các loại chắc chắn là hỏng hết rồi, cả lông tóc toàn thân cũng bị ăn mòn sạch sẽ bộ dạng thảm hại hết sức, nếu không phải trạng thái Tiềm long biến có sức chống ăn mòn cực mạnh thì không biết chừng đến cả xương cốt của hắn cũng đã bị hoàn tan hết rồi. Bất quá vẫn còn may, cho dù không có hai súng của Sở Hiên trợ giúp thì chỉ cần hắn vận hành nội lực cùng năng lượng vampire là vẫn có thể dễ dàng thoát ra khỏi khối thịt đó. Vì vậy, khi Sở Hiên đẩy văng hắn ra xa, Trịnh Xá cũng vừa khéo vận hành nội lực cùng năng lượng vampire, mượn năng lượng bảo vệ, hắn không bị thương một cọng tóc, bay thẳng tới trước... Đương nhiên, nếu như là hắn vẫn còn tóc để mà bị thương. Sau khi bị sức mạnh đó đẩy bay ra mấy trăm mét, hắn mới hoàn toàn phản ứng lại được. Hiện tại mảnh lục địa lơ lửng này đang bắt đầu tan vỡ sụp đổ, trong thời gian ngắn sẽ chìm vào trong biển dung nham, đến lúc đó, không chỉ không lấy được điển tịch tu chân mà cả những người không thể bay lên cũng sẽ chết chắc.

“Cũng may có Imhotep ở đây. Hắn cũng giống như ta, đều dựa vào tự bản thân phi hành, nếu không ta chỉ có có thể từ bỏ những di sản quý giá này để đi cứu mọi người...”

Trong lúc suy nghĩ, dưới lực đẩy của tín niệm lực, tốc độ của Trịnh Xá đã đạt tới gần gấp đôi tốc độ của Thế. Đó là một tốc độ vô cùng kinh khủng, đừng nói là người bình thường không thể thấy được động tác của hắn, đến cả mấy người Sở Hiên cũng chỉ có thể trong thấy một chuỗi tàn ảnh. Tốc độ như vậy giúp hắn trong thời gian cực ngắn đã vượt qua khoảng cách hơn mười nghìn mét, tới lúc chỉ còn cách ngôi tháp hơn một nghìn mét, lực đẩy của tín niệm lực mới hoàn toàn biến mất. Trịnh Xá giậm mạnh chân, không chút do dự sử ra Thế, tiếp tục dùng tốc độ cực nhanh lao về phía trước.

Ở sau lưng hắn, khối thịt khổng lồ vẫn tiếp tục tăng trưởng điên cuồng, so về thể tích nếu biến thành hình dạng Thần số hiệu 1 như lúc trước thì phải cao đến ba bốn trăm mét. Sau khi bị Sở Hiên dùng tín niệm lực đánh nát một mảng lớn, khối thịt khổng lồ không ngờ lại không hề vỡ nát biến mất mà những mảnh bị đánh văng ra lại tiếp tục biến thành những khối thịt tự sinh trưởng mới. Từ chỗ mấy người Sở Hiên nhìn lại chỉ thấy một biển thịt đang quay cuồng, bất kỳ ai chứng kiến đều sinh ra cảm giác ghê tởm, khủng bố. Mà khi Trịnh Xá đã cách chỗ đó cực xa, biển thịt lập tức tràn về phía quảng trường mấy người Sở Hiên đang đứng.

- ...Sau này ta thề không ăn thịt một năm.... Kinh quá đi mất thôi!

Trình Khiếu đang ở trong cơn lốc xoáy bay lên, hắn vừa nhìn biển thịt dưới chân vừa nói. Lốc xoáy của Imhotep cũng không thể mang theo người không hạn chế, mỗi lần chỉ có thể cuốn được bốn người lên trên, dù sao thì hắn cũng phải bay lên cao hơn một nghìn mét. Quảng trường cùng mảnh đại lục tựa hồ bị bao trùm bởi một cái ***g vô hình, bán kính hơn một nghìn mét, bên ngoài cái ***g đó có thể phi hành không hạn chế.

Nhóm đầu tiên bay lên có tổng cộng bốn người Trình Khiếu, Zero, Anck-Su-Namun và Carnahan. Khi lốc xoáy bay cao hơn một nghìn mét, Goblin glider trong tay Trình Khiếu lập tức chuyển động, hắn lộn người nhảy lên trên rồi kéo theo ba người kia cùng đứng lên glider. Tuy bốn người cùng đứng rất chật chội nhưng sau khi hắn sử dụng tính năng lơ lửng của Goblin glider, miễn cưỡng cũng có thể đứng ổn giữa không trung còn Imhotep cũng không hề ngừng lại, tiếp tục bay xuống phía dưới.

Lúc này, cả mảng lục địa đã càng lúc càng tan vỡ nghiêm trọng, đến cả nền quảng trường cũng dần dần xuất hiện vết nứt, thời gian của mọi người càng lúc càng rút ngắn. Mấy người ở lại đều có kỹ năng quần chiến, không cần phải nói nhiều về kỹ năng của Trương Hằng và Vương Hiệp, hai người gần như công kích một cách điên cuồng không chút bảo lưu. Xạ kích diện rộng của Trương Hằng, bom plasma tăng cường yêu lực của Vương Hiệp, vào lúc tối hậu quan đầu này, hai người căn bản không còn nghĩ gì tới chuyện giữ gìn thực lực nữa, chỉ muốn hạn chế những khối thịt kia ở ngoài quảng trường. Thảm trạng lông tóc trụi lủi của Trịnh Xá lúc trước họ đều tận mắt nhìn thấy, nếu như là bọn họ bị những khối thịt đó nuốt chửng thì... Thứ biến mất sẽ không phải chỉ có lông tóc...

“Năng lượng luôn ở trong cơ thể, khối tinh thể đó hẳn là hệ thống khống chế trung ương, cũng giống như là CPU của máy vi tính. Sau khi hệ thống khống chế trung ương bị phá hủy, số năng lượng còn lại sẽ bị thân thể của Thần số hiệu 1 hấp thu, tiếp đó bắt đầu điên cuồng tăng trưởng... Như vậy, không biết chừng trạng thái này mới là thực lực chân chính của nó.”

Sở Hiên cầm hai khẩu coilgun, yên lặng nhìn những khối thịt khổng lồ. Đến lúc một phần khối thịt vượt qua phạm vi hỏa lực của Trương Hằng và Vương Hiệp, hắn mới sử dụng tín niệm lực công kích. Cũng may nhờ uy lực cực mạnh của tín niệm lực mới có thể thủ vững được chỗ tiếp nối giữa quảng trưởng và mảnh đại lục, nếu không những khối thịt to hàng trăm mét không ngừng tràn tới những thành viên đang hôn mê sau lưng họ chắc chắn sẽ mất mạng.

- Sở Hiên.. Mặc dù hiện tại ta không nên nói những câu này nhưng cảm phiền ngươi lúc bọn ta chiến đấu đừng lộ cái bộ dạng cuồng nhiệt đó được khổng? Nhìn vẻ mặt ấy của ngươi cứ khiến bọn ta sởn cả gai ốc...

Vương Hiệp Cười khổ nói. Trương Hằng ở bên cạnh lập tức gật đầu lia lịa, có điều nhìn hắn so với Vương Hiệp thì yếu ớt hơn nhiều. Lúc trước sử dụng Bạo liệt Điện chi tiễn đã tiêu hao mất bảy tám phần thể lực của hắn, bây giờ lại cường hành sử dụng bao nhiêu lượt năng lượng tán xạ, nếu không phải nhờ ý chí chống đỡ giúp hắn còn đứng được ở đây thì sợ rằng chỉ một giây tiếp theo hắn sẽ trực tiếp hôn mê. Cho dù như vậy, hắn vẫn cố gắng kéo cung, toàn thân không chút run rẩy, đứng thẳng tại chỗ.

- Rất ấn tượng phải không?

Trình Khiếu nhìn Minh Yên Vi đứng cách đó không xa, hỏi. Lúc này Minh Yên Vi đang ở trên Goblin glider do Tề Đằng Nhất điều khiển, trên đó còn có Lưu Úc và Bá Vương. Minh Yên Vi một mực nhìn xuống phía dưới, nghe Trình Khiếu hỏi vậy, nàng thoáng ngẩn người, ngẩng đầu nhìn hắn rồi lại tiếp tục cúi xuống. Tố chất thân thể của nàng dù sai cũng chỉ mức người bình thường, từ hơn một nghìn mét nhìn xuống, những người ở dưới đất chỉ còn lại một chấm nhỏ, căn bản không thể thấy rõ hình bóng Trương Hằng nhưng khi nghe Trình Khiếu hỏi như vậy, nàng lại yên lặng gật đầu, tựa hồ đồng ý với câu hỏi của hắn.

- Nam nhi... Chung quy vẫn phải bước lên con đường trưởng thành của chính mình. Có người từ ngây ngô đến trưởng thành, chẳng qua là vì ăn mấy trận đòn lúc nhỏ. Có người từ ngây ngô đến trưởng thành, chẳng qua là vì thất tình mấy lần. Nhưng có người từ ngây ngô đến trưởng thành, lại phải trải qua lằn ranh sống chết, đại bi đại hỉ mới có thể thành đại khí...

Trình Khiếu cũng nhìn xuống phía dưới, vừa nhìn vừa thì thào nói:

- Trương Hằng là loại nam nhi như thế nào? Cô muốn có một người đàn ông như thế nào?

Ánh mắt Minh Yên Vi nhất thời trở nên mơ hồ, nàng nheo mắt cố nhìn thật kỹ cảnh tượng dưới chân. Theo quảng trường không ngừng hạ xuống, những đốm đen nhỏ bé trên đó càng thêm nhạt nhòa, ánh mắt nàng cũng càng thêm mê mang...

Quảng trường và mảnh lục địa tiếp tục rơi xuống, chỉ còn cách biển nham thạch chưa tới hai nghìn mét. Tốc độ rơi càng lúc càng tăng mặt đất cũng bắt đầu tan vỡ, đồng thời những khối thịt cũng phát triển đến mức ba người Trương Hằng không thể áp chế nổi nữa, chỉ đè tới thôi cũng hoàn toàn có thể tiến vào trong quảng trường. Lúc này Trịnh Xá còn cách ngôi tháp chứa điển tịch tu chân hơn bốn trăm mét.

Bạn đang đọc Vô Hạn Khủng Bố của Zhttty
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 28

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự