Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chương 01

Bạn đang đọc Vì đó là em của Thai Tu Shang

Phiên bản Dịch · 2445 chữ · khoảng 8 phút đọc

Chap 1: Nhập học.

Gió vi vu thổi qua cửa kính ô tô, bên tai tôi là những âm thanh quen thuộc của bài hát “ kiss the rain ”, nhẹ nhàng và sâu lắng. Hôm nay, tôi lên cấp 3, sau khi kết thúc học kì lớp 9, thi đầu vào với số điểm khá cao, và có trong danh sách lớp 10A2, lớp được gọi là trọng điểm bồi dưỡng của cả khối, cùng với lớp A1, mà theo các cô giáo hay gọi thì đó là lớp “ chọn ”…

Hàng cây xanh lá đã dần ngả màu, chiếc xe ô tô lăn bánh một cách chậm chạp, uể oải như mệt mỏi, đơn giản, hôm nay là ngày khai giảng, học sinh đang lũ lượt đạp xe tới trường, tiếng cười đùa tíu tít của chúng nó, còn tôi, ngồi nhìn hàng cây bên đường, phố phường qua cửa sổ, cảm giác mới lạ thật, hôm nay đã là học sinh cấp 3 rồi, lớp 10, và cũng đã lớn…

- Tới nơi rồi, con vào học đây bố ạ…

- Uk, ở nhà cố gắng tự chăm sóc bản thân đấy, đừng thức khuya quá..

- Vâng, con cũng quen rồi mà, bố cứ đi lo công việc đi

Tôi mở cửa xe bước xuống, gió lành lạnh, trong xe đang ấm, tôi bước vội vào sân trường, cũng sắp trống báo tới nơi rồi, tôi liếc mắt, nhìn lớp xem ở đâu, khá may mắn là tôi nhìn thấy mấy đứa ở lớp quen quen đang ngồi, tôi đi lại gần, kéo ghế, ngồi xuống, bắt đầu nghe nhạc, không quan tâm gì tới xung quanh cả. Phía trên, bọn nó đang bàn luận râm ran, về trận bóng ngày hôm qua, về bộ phim hàn quốc, tình thoảng bọn con gái lại rú lên, như thể mấy anh diễn viên hàn quốc đang ở trước mặt bọn nó vậy.

Vậy là, bố tôi lại đi công tác, lần này có một tuần, khá là nhanh, so với những lần ông đi biền biệt cả tháng, còn tôi đối diện với 4 bức tường, trong ngôi nhà đầy đủ tiện nghi, nhưng thiếu đi hơi ấm gia đình, giá như…. Tôi còn mẹ, hồi bé, tôi vẫn thường hỏi bố: “ bố ơi, mẹ con đâu”, bố tôi chỉ cười cười “ mẹ con đang ở một nơi rất xa, nơi mà người ta gọi những người như mẹ con là thiên thần……. ”

- Thế mẹ là thần tiên à bố.. tôi cười với cái ánh mắt đầy hi vọng, trong ánh mắt trẻ thơ, thì những bộ phim về huyền thoại, những câu truyện bà tiên trong cổ tích luôn được chúng sùng bái. Và những ai có đôi cánh trắng, cái vòng vàng sáng lóa trên đầu, là những người có địa vị và quyền lực tối cao…

- Uk, mẹ con là một thiên thần, và mẹ luôn dõi theo con, vì thế, con hãy cố gắng là một đứa trẻ ngoan nhé…

Tôi hăm hở, nói vâng một câu rõ to, nhưng tôi đâu biết, ẩn sau cái câu nói đùa ấy, là nỗi buồn của bố… một nỗi buồn không thể nói cho một thằng nhóc còn thò lò mũi xanh như tôi. Tôi cũng hay đòi bố đi tìm mẹ, những đêm dài, tôi khóc, tôi đòi mẹ, những lúc như thế, bố cố gắng làm cho tôi cười, bố làm ngựa cho tôi cưỡi, làm mặt xấu cho tôi, chơi chán, tôi mệt, lăn ra ngủ, bố ở lại, dọn dẹp chiến trường, rồi lại cặm cụi vẽ, bên chiếc bàn, với vô vàn giấy và thước kẻ.. bố tôi là một kiến trúc sư xây dựng.

Tôi thấy tủi thân thật sự, tôi muốn có mẹ thật sự, khi tôi chạy ùa về nhà, trong vòng tay của bố, tôi đòi bố đi tìm mẹ cho tôi, khi mà tôi tới lớp, bọn ở lớp chả ai thèm chơi với tôi cả, chúng nó gọi tôi là đồ con hoang, đồ không có mẹ….

Rồi tôi lớn lên, và tôi biết.. mẹ tôi đã mất khi tôi cất tiếng khóc chào đời, nói tới đây, ánh mắt bố tôi ướt ướt.. tôi cũng suýt bật khóc, nhìn thấy ông, đôi mắt long lanh đầy nước mắt, tôi thấy tình cảm bố dành cho mẹ tôi vĩ đại như thế nào, và đó, cũng là lần đầu tiên, mà tôi thấy bố, người vĩ đại nhất trong lòng tôi … khóc.

Từ đó, tôi cũng chẳng có bạn bè, tôi chỉ thui thủi một mình, ngày xưa, khi mà tôi còn bé, bố là người bạn duy nhất của tôi, còn lại tất cả bọn bạn đều ghét tôi, coi thường tôi, chúng nó còn hùa nhau bắt nạt tôi nữa, vì trong chúng nó, tôi là thằng mồ côi. Lúc đó, tôi chỉ muốn về với bố, nhiều lần, tôi dỗi, không thèm đi học, tôi chả muốn tới trường, nhưng rồi, bố động viên tôi, làm trò cười cho tôi, khuyên bảo tôi đi học…. bố nói, con phải học thật giỏi, rồi một ngày, con sẽ được gặp mẹ… và thế là, tôi cố gắng học, để mong mỏi một ngày, được chui vào vòng tay ấm áp của mẹ, được mẹ ru ngủ, mẹ đưa đi học như bao đứa trẻ cùng trang lứa. Thế rồi, thời gian cứ thế trôi, tôi lớn dần lên, trong tình thương của bố, tôi tự hào về người cha của mình, và tôi cũng bắt đầu khép kín lại, không bạn bè, không tiệc tùng, không chơi bời, chỉ có mỗi một chú chó, tên nó là kiki, ngoài giờ học trên lớp, không học bài, không chơi thể thao, thì tôi chơi với nó, vuốt ve nó…. Bố tôi cũng ngày ngày không còn bên tôi nữa, bố hay đi công tác nhiều hơn, có khi cả nửa tháng, những buổi nhậu nhẹt tiếp khách, bố trở về, trong khi tôi đã ngủ say, và sáng sớm khi tỉnh dậy, bố đã lại đi làm, tôi tự lo, cho tất cả những gì gọi là nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống, trong căn nhà mà có cả hồ bơi, cả những chiếc ti vi màn hình phẳng…. nhưng, nó chả bao giờ có tiếng cười…. Tôi thèm, được như bọn nó, nhà nghèo thôi, những có cả mẹ, và cha…

Trên sân khấu trường đang có cái gì, tôi chả quan tâm, tôi ngồi nhớ lại cùng những ngày khai giảng, nói rằng không có bạn, thì cũng không đúng, thực ra khi ở tiểu học, tôi chả chơi với ai, vì bọn nó còn bé, cũng đều chưa hiểu biết, nhưng lên cấp 2, tôi có một vài người bạn, cũng gọi là thân… nhưng rồi vì lí do công việc, mà gia đình tôi chuyển nhà, tôi chả còn gặp được bọn nó, và ra đây, môi trường mới, tôi thấy ai cũng xa lạ, và tôi khép mình, tiếp tục khép lại. Tôi nhớ những người bạn cũ của tôi, nhưng giờ có muốn cũng chả gặp được, thái độ của tôi với môi trường mới cũng khác, tôi trở lên lạnh lùng, chả nói với ai câu nào, ai gọi thì tôi trả lời, dần dần, bọn nó cũng chả ai chơi với tôi, bọn nó gọi tôi là kẻ lập dị…

Tiết chào cờ đầu năm khai giảng đã hết, tôi lên lớp, chọn một chỗ ngồi trong góc lớp, chuẩn bị cho tiết mục mà tôi ghét nhất mỗi buổi khai giảng đầu năm.. giới thiệu về bản thân.

Thầy giáo bước vào lớp, một thầy giáo với cặp kính cận, dáng người dong dỏng cao, thầy còn khá trẻ, chắc là mới ra trường không lâu..

- Chào các em, đây có phải là lớp 10A2 không nhỉ..

- Dạ vâng, đúng rồi ạ.

- Uk, vậy thì được rồi, ít ra thì buổi đầu, tôi cũng không tệ tới mức vào nhầm lớp, các em ngồi đi… thầy cười hiền khô, bọn con gái xuýt xoa.. thầy đẹp trai, lại còn hài hước nữa chứ.

- Nào, cả lớp, hôm nay là buổi đầu tiên, chúng ta cùng làm quen với nhau một chút chứ nhỉ, gọi là trước lạ sau quen, rồi thì mon men làm cái gì thì làm… Tôi cứ giới thiệu trước, rồi sau đó sẽ tới từng em nhé…

Cả lớp lại được trận cười vỡ bụng, thằng bạn bên cạnh tôi cũng cười, nó quay sang bên cạnh tôi : ông giáo này vui tính mày nhỉ… tôi chỉ khẽ quay sang : ừ một câu, chả nói gì nữa. Nó cũng im tịt, không thấy lên tiếng gì cả…

- Tôi tự giới thiệu, tôi là Nguyễn Hải Đăng, năm nay 28 tuổi, tốt nghiệp khoa toán, đại học sư phạm Hà Nội. Từ nay, tôi được phân công làm chủ nhiệm lớp này, cũng không biết sẽ theo các em tới bao giờ, nhưng chúng ta cứ đi tới đâu thì hay tới đó, đó là việc phân công của nhà trường… tôi thì có khá nhiều sở thích, thích nhất là đi chơi với bạn bè, du lịch đó đây, và cũng thích ngồi giải toán, bài càng khó, càng thích… thầy cười bên cặp kính cận dày cộp.

Cả lớp nhao nhao, bọn nó ầm ĩ lên, đứa nọ bảo một câu, đứa kia hỏi một câu, ví dụ như: thầy có người yêu chưa, thầy có con chưa, thầy thích ăn gì.. hay đại loại thế…

- Các em trật tự nào, để thầy trả lời từng câu một, ai có gì đề đạt ý kiến thì giơ tay, thầy sẽ trả lời từ từ nào….

Thế rồi từng đứa giơ tay đưa ra câu hỏi:

- Thầy có vợ chưa ạ…

- Thầy vẫn còn độc thân..

- Thầy có con chưa ạ

- Chưa có vợ thì sao có con được, cậu này hỏi hay thật..

Chúng nó tiếp tục nhao nhao lên hỏi, tôi thì chỉ thấy buồn cười, thầy giáo mà như thế này, thì bọn học sinh sao mà có thể nghe lời được, đúng là giáo viên mới ra trường, ít kinh nghiệm, thế này rồi bọn học sinh nó đè đầu cưỡi cổ…

Kết thúc phần tự giới thiệu của thầy giáo, chúng tôi đến lượt giới thiệu về bản thân mình, theo như lời thầy, thì là mỗi lần lên, chỉ cần nói 4 điểm chính: tên, tuổi, tình trạng hôn nhân, và ước mơ…. Nào, mời em ngồi bàn đầu này bắt đầu nào….

Từng đứa, từng đứa một đứng lên trình bày về họ tên, tôi cũng cố gắng nhớ tên của bọn nó, ít ra thì học cùng lớp, cũng phải biết tên, để sau này, còn tiện có gì thì hỏi, chứ chả lẽ học cùng nhau mà gọi mày ơi mãi, trong khi chưa thân quen thì cũng không tiện cho lắm….

- Mình tên là Nguyễn Tuấn Đức, 15 tuổi, mình vẫn còn độc thân và… ước mơ của mình là trở thành đầu bếp…

Cả lớp trợn tròn mắt, thường thì người ta ước trở thành kĩ sư, bác sĩ, chứ ai ước thành đầu bếp….

- Một ước mơ khá thú vị đây, vì sao em muốn làm đầu bếp… thầy giáo hỏi tôi

- Vì em nghĩ, mỗi món ăn là một tác phẩm nghệ thuật, và em muốn sau này, được sáng tạo ra những món ăn cho riêng mình….

- Rất hay, thầy cũng ủng hộ em, hãy hết mình vì ước mơ, cho dù, nó có xa như thế nào, mặc kệ người ta nói như thế nào, thì em hãy cố bước, vì chỉ có nỗ lực, kể cả không đạt được ước mơ, thì em, cũng sẽ không phải hối hận vì đã chọn và phấn đấu cho ước mơ của mình…

- Em cảm ơn thầy ạ… tôi mỉm cười, rồi ngồi xuống… đây là lần đầu tiên tôi thấy vui vui, thầy giáo làm tôi có cảm giác như một người bạn, cái cảm giác mà tôi đã không có từ lâu…

Thời gian cứ thế trôi đi, cuối cùng thì tiết học cũng kết thúc, phải nói là, thầy giáo dạy toán đã để lại một ấn tượng khá tốt ngay lần đầu gặp mặt, với không chỉ riêng tôi, mà còn là cả lớp…

- Cháu chào bác… bố cháu lên máy bay chưa ạ.

- Rồi, mới bay lúc 9h xong, thôi lên xe về nhanh nào, đói chưa.. Bác cười hiền.

- Cháu chưa thấy đói, sáng nay cháu ăn muộn…

- Uk. Thế muốn ăn gì để bác bảo bác gái nấu nào..

- Dạ cái gì cũng được ạ..

Nhà tôi, ngoài bố ra, tôi còn có 2 người khác là bác Khang và bác Mẫn. Bác Khang là lái xe của bố tôi, còn bác Mẫn thì làm giúp việc, lo dọn dẹp trong nhà. Hai bác như là người thân của tôi, như một gia đình, tôi chưa bao giờ coi hai bác là người giúp việc cả….

Buổi tối, lại chỉ còn mình tôi, sau khi đọc xong 4 bài học sắp tới cho ngày mai. Tôi ra sân thượng, ngắm sao, bên cạnh là con kiki, chúng tôi ngồi như vậy, đã thành thói quen rồi, mỗi lần bố đi công tác, chỉ còn tôi ở nhà, tôi nhớ bố, nhưng không thể suốt ngày gọi điện được, tôi chỉ còn biết, bầu bạn với con kiki…

- Ki này, mày mà biết nói thì tốt nhỉ, anh với mày có thể nói chuyện với nhau. Bố càng ngày, càng đi công tác nhiều hơn, chỉ có anh ở nhà, với 4 bức tường vắng, thật sự thì giàu có để làm gì, nhiều tiền để làm gì, khi mà cuộc sống tẻ nhạt như thế này trôi đi, giá như ngày xưa, bố bên anh, chơi đùa với anh, như lúc anh còn bé… ước gì, anh được trở về ngày xưa..

Hình ảnh bố cõng tôi, làm trò cười cho tôi xem lại hiện lên, tôi ôm lấy cổ con kiki, xoa đều, nó rên lên khe khẽ nơi cổ họng, chắc là cu cậu đang sướng.. còn tôi, tôi ngẩng đầu lên trời, nhìn những vì sao trên kia… và tôi thấy hình bóng mẹ, ở đâu đó, nơi trời đêm xanh thẳm…

Bạn đang đọc Vì đó là em của Thai Tu Shang
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự