Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 16 Ngưng khí.

Bạn đang đọc Tử Vong Thời Đại sáng tác bởi DạMộng

Tiểu thuyết gốc · 1316 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chương 16: Ngưng khí.

Bài ca ngân lên gần hết, tiếng ca cũng nhỏ dần, linh hồn Trần Phong như bị ai đó đẩy mạnh, từ cuối đường hầm ngã xuống rất nhanh. Linh hồn hắn lúc này tựa như có một bàn tay kéo lại, dùng tốc độ không tưởng quay trở lại thể xác.

Hai mắt Trần Phong chợt mở ra, ánh mắt hừng hực bốc lên ngọn lửa, đuôi mắt tựa hai đám khí dài mờ ảo như hai tia sáng, nhìn chằm chằm vào con quái vật. Quyển sách cổ nằm trong lồng ngực hắn cùng lúc cũng lóe lên ánh sáng nhè nhẹ. Một sợi tơ khí từ thân quyển sách bất chợt xuất hiện, không một tiếng động chui vào người Trần Phong. Nếu vào lúc bình thường, Trần Phong sẽ cảm giác được cũng như sẽ nhận ra cái tơ khí này, cực kì quen thuộc.

Một sợi tơ khí này chính là thứ hắn ngưng tụ được khi tu luyện cái “khí” kia theo như lời sách cổ nói. Thứ khí thần kì vừa nhập thân, kì tích liền xảy ra, chỉ thấy Trần Phong cảm giác được sức lực toàn thân trở lại, mặc dù không nhiều, nhưng đúng là đã trở lại, so sánh với một giây trước vô phương cử động là hoàn toàn trái ngược.

Có điều lúc này Trần Phong đang cảm giác cực kì khó chịu, từ sau khi nghe bài ca kia vang vọng trong linh hồn, hắn cảm giác máu huyết như đang bị đun sôi, lồng ngực bức bế tức tối, cảm tưởng chỉ muốn gào thét thật to cho thỏa dạ. Đặc biệt khi mở hai mắt ra, thứ đầu tiên hắn nhìn thấy là con quái vật lại làm sâu trong linh hồn hắn truyền đến cảm giác căm phẫn tột độ, muốn lập tức ra tay chém giết nó.

“Hầu……”

Trần Phong hét lên một tiếng thật to, vậy mà không biết lấy đâu ra sức lực, vung cả cánh tay giật ra khỏi bàn tay của con quái vật. Hai mắt hắn lộ vẻ điên cuồng, từ trên tay bỗng xuất hiện một con dao găm quân dụng, nhắm thẳng cái miệng đang mở to cùng đám xúc tu hình ống bầy nhầy đâm tới.

Một tiếng “phập” vang lên, dao găm trên tay cực kì sắc bén cắt đứt một loạt xúc tu, chui vào vào cái miệng lớn, thuận đà đâm xuyên lên đỉnh đầu.

“Xong rồi, xong rồi, mạng ta xong rồi…”

Bác Trung đang ngồi ôm đầu run lập cập cũng bị tiếng hét của Trần Phong dọa sợ, còn tưởng hắn đang bị con quái vật ăn thịt. Cả người bác ta quỳ dưới mặt đất cứ liên tục run rẩy.

“Rầm…”

Từ lúc Trần Phong hét lên đã không còn nghe thêm tiếng động nào nữa, không kêu gào, không đau đớn thảm thiết. m thanh kì lạ này truyền đến làm bác Trung sợ hãi ngẩng mặt lên, không nhìn thì thôi, vừa nhìn đến liền ngây người sợ hãi.

Con quái vật đổ rập xuống đất trước mặt Trần Phong, đám xúc tu vốn cắm vào cơ thể hắn bị tuột ra để lại từng lỗ vết thương sâu hoắm. Cả người Trần Phong đầy máu, cánh tay còn giữ nguyên tư thế vung dao, hai mắt mở to trừng trừng không chớp. Con dao quân dụng trong tay hắn đâm xuyên qua đỉnh đầu con quái vật tầm ba phân, lộ ra phần mũi dao nhọn hoắt.

Đến khi hoàn toàn xác định được con quái vật đã chết, hắn mới thở phào một cái, bàn tay cũng tuột khỏi cán dao, để mặc phần người của con quái vật đổ ập xuống thân mình.

Một trận suy yếu cực lớn tràn đến, Trần Phong cảm giác cả người không còn chút sức lực. Tuy nhiên nguy hiểm chưa qua đi, hắn không có cơ hội nghỉ ngơi nào cả, còn ở lại đây thêm một giây phút nào sẽ càng nguy hiểm giây phút đó.

Trần Phong khó nhọc quay đầu qua nhìn bác Trung, tính mở miệng thì chợt kinh ngạc phát hiện ra cuốn sách cổ có dị động. Từ thân thể con quái vật tràn ra một tia khí vô hình dùng mắt thường không thể nhìn thấy, chỉ có Trần Phong do đã tu luyện thành công phương pháp cảm nhận khí trong không gian mới có thể dùng một cách đặc biệt “nhìn” thấy được.

Tia khí này có màu xám, lúc này bị cuốn sách cổ hút lấy, kéo dài ra từ thân thể con quái vật như một sợi chỉ nhỏ, tốc độ rất nhanh. Thân thể con quái vật từ lúc bị hút đi tia khí xám này liền vỡ ra từng mảng, giống như bị mất đi sự sống, chẳng mấy chốc đã biến thành một cái xác khô đét.

Tia khí xám này luân chuyển một vòng trong sách cổ, sau đó truyền vào cơ thể Trần Phong. Hắn sửng sốt phát hiện ra khi tia khí này chạm vào cơ thể, cảm giác đau đớn từ các vết thương bỗng giảm đi rất nhiều, cơ thể hắn vốn đã hết sạch sức lực nay cảm thấy như được hồi sinh.

Điều đặc biệt hơn nữa là tia khí xám này lại cùng loại với cái thứ khí có trong không khí mà sách cổ nhắc đến, có điều mật độ có vẻ dày đặc hơn. So sánh một cách dễ hiểu thì lúc bắt đầu tu luyện Trần Phong vốn có cảm giác cơ thể mình giống như một cái bình nước trống rỗng, Vậy thì bây giờ sau khi sách cổ truyền dòng khí trắng hút được từ con quái vật kia vào cơ thể hắn thì cái bình nước rỗng này giống như mới được đổ thêm một ly nước vào trong.

Phát hiện này làm Trần Phong nửa mừng nửa lo. Mừng vì hắn bỗng dưng phát hiện ra con đường tu luyện, nhưng lại lo vì bản thân hắn sẽ phải mạo hiểm đối mặt quái vật nhiều hơn nữa.

“Ta tu luyện bao lâu mới ngưng tụ được một tí xíu khí mỏng như sợi chỉ, trong khi giết một con quái vật này lại lấy được nhiều khí thế này?”

Trần Phong có chút không thể tin tưởng được, hắn động niệm, nhắm mắt lại dùng tâm thần cảm nhận, dường như thứ khí kia đang làm gì đó trong cơ thể hắn.

Khí xám thực sự rất thần kì, nó đảo qua một vòng trong cơ thể Trần Phong, mặc dù không thể làm liền các vết thương nhưng cũng làm chúng ngừng chảy máu. Cùng lúc đó, Trần Phong bỗng cảm thấy ở vùng bụng dưới phát nóng, tựa như có một lò lửa nhỏ đang âm ỉ cháy.

Bàn tay của hắn nắm lại, hai mắt nhắm nghiền, hàng lông mày nhíu lại với nhau. Cái cảm giác nóng rát này không phải khó chịu, có điều tuyệt đối cũng không sung sướng gì.

Trần Phong có thể cảm giác được dòng khí xám kia đang xoay tròn liên tục trong bụng, dần dần co rút lại thành hình dáng thực sự, mỏng manh như sợi chỉ.

Dòng khí ngừng dao động, một cơn đau đớn cũng ập đến, mà bản thân hắn lúc này cũng không còn sức để quản nữa, ngã gục xuống đất, miệng thều thào gọi tên bác Trung.

Bác Trung kinh sợ nhìn hắn, hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì xảy ra, rõ ràng một phút trước hắn sắp bị con quái vật hút tươi, vậy mà khoảnh khắc sau tình thế liền đổi ngược. Trần Phong phải gọi đến ba lần bác ta mới giật mình chạy lại.

Bạn đang đọc Tử Vong Thời Đại sáng tác bởi DạMộng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi DạMộng
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 20
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự