Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 131 Bị người đánh. (2)

Bạn đang đọc Tu Chân Giả Tại Dị Thế của Vũ Phong

Phiên bản Dịch · 1235 chữ · khoảng 4 phút đọc

Lưu thị cả giận nói.

- Cái gì, muội dám nói thương thế trên người của Hàm nhi là giả sao, muội tiến tới mà kiểm tra, ta vừa rồi đã coi qua một lần, nặng như vậy mà còn nói là giả sao?

Lập tức ba người trong đại sảnh liền tiến đến.

Nhạc Thành ở bên ngoài nhìn thấy Chu Yến và Chu Trấn hung hăng trợn mắt với mình thì khẽ cười cười, may mà hắn có chuẩn bị sớm nếu không thì đã phiền toái rồi.

Chu Trấn và Chu Yến bị Nhạc Thành trừng mắt liếc nhìn thì không kìm được mà nghiến răng nghiến lợi, hai người này hiện tại bị trọng thương cho nên cũng vô pháp đối phó với Nhạc Thành.

Chu Đình và Chu Uẩn còn có Lưu Thị nhao nhao hồi lâu vẫn không có kết quả gì, sau đó Chu Uẩn và Lưu Thị cũng oán hận rời đi.

- Hàm Nhi, thương thế của con sao rồi.

Chu Uẩn vừa rời đi, Chu Đình đã đau lòng nhìn nữ nhi của mình, sau đó móc ra một viên đan dược đưa cho Chu Hàm, viên đan dược này phẩm chất không tệ, hình như là ngũ phẩm cao cấp đan dược, điều này cho thấy Chu Đình với nữ nhi của mình rất đau lòng.

Chu Hàm ủy khuất nức nở rồi nói tiếp:

- Cha, lần này con cự tuyệt hôn sự của Công Tôn công tử người không tức giận sao.

- Nữ nhi của ta ngoan, ta không tức giận, dù sao chị con cũng đã đính hôn với Công Tôn công tử.

Chu Đình nói.

Chu Hàm và Chu Đình sau khi nói chuyện với nhau, Chu Hàm và Nhạc Thành rời khỏi đình viện, vừa về tới đình viện, Chu Hàm đã nhịn không được mà phá lên cười.

- Tam tiểu thư, mấy ngày kế tiếp tiểu thư đừng đi loạn, đừng cho người khác nhìn ra sơ hở.

Nhạc Thành nói với Chu Hàm.

- Ừ, ta biết, ta không ngờ biện pháp của ngươi lại linh nghiệm như thế.

Chu Hàm nói:

- Cha ta nói một tháng sau tỷ tỷ của ta sẽ đính hôn với Công Tôn công tử, lúc đó ta phải đưa lễ vật, ngươi nói ta nên đưa lễ vật gì đây?

- Tam tiểu thư, người nói Công Tôn công tử có phải Dược môn Công tôn công tử không?

Nhạc Thành cất tiếng hỏi.

- Đúng thế, Công Tôn công tử kia cũng tốt, nhưng mà ta không thích hắn.

Chu Hàm cất tiếng trả lời.

- Tam tiểu thư, đính hôn có phải được cử hành cở Công Tôn gia không, nghe nói phụ thân của Công Tôn công tử là Công Tôn Báo hiện tại không ở Dược thành, liệu lễ đính hôn ông ta có trở về không?

Nhạc Thành cất tiếng hỏi, rốt cuộc hắn cũng đã có tin tức của Công Tôn gia.

- Ta nghe cha ta nói Công Tôn Báo đại nhân hình như đang đi có chuyện, mà ngươi hỏi cái này để làm gì?

Chu Hàm nghi hoặc hỏi Nhạc Thành.

Nhạc Thành nói:

- Tại hạ nghe nói Công Tôn Báo đại nhân là lục phẩm cao cấp Luyện dược sư cho nên muốn đi xem tận mắt, tam tiểu thư, tiểu thư dẫn tại hạ đi có được không?

- Cái này à?

Chu Hàm chần chừ rồi nói:

- Có thể, nếu như dựa vào ta thì có thể vào được, nhưng nghe nói Công Tôn phủ người bình thường không được vào.

Ở trong một toàn đình viện sang trọng của Chu gia, Chu Trấn và Chu Yến hai huynh muội này đang buồn bực, hai người này bị thương không nhẹ, phục dụng rất nhiều đan dược mà vẫn không tốt lên.

- Đại ca, chúng ta nhất định không thể bỏ qua cho Chu Hàm kia, đặc biệt là tên tứ phẩm Luyện dược sư cao ngạo đó.

Chu Yến hung hăng nói.

- Vậy muội nói chúng ta hiện tại nên làm gì bây giờ?

Chu Trấn hỏi, dù sao ở trong Chu gia, hắn cũng không có cách nào làm gì Chu Hàm.

- Nửa tháng sau nghi thức đính hôn của Chu Tuyết và Công Tôn công tử diễn ra, đến lúc đó Chu Hàm nhất định sẽ xuất hiện, có lẽ tân tứ phẩm luyện dược sư kia cũng đi kìm, đến lúc đó nhất định phải khiến cho bọn họ sống không bằng chết.

Chu Yến nói.

- Muội định làm như thế nào?

Chu Trấn cất tiếng hỏi, đối với muội muội ngoan độc của mình, Chu Trấn hiểu rất rõ.

Chu Yến nói:

- Chu Hàm tiện nhân này ỷ vào sự yêu thích của Công Tôn công tử mà hoành hành nhưng lần này nàng cự tuyệt, Công Tôn Công tử lại đính hôn với Chu Tuyết, muội tin rằng Công Tôn công tử cũng muốn chúng ta làm cho tiểu tiện nhân này xấu mặt.

- Muội muội, muội đừng làm cho thái quá là được, dù sao cũng có đại bá ở đây.

Chu Trấn bận tâm nói.

- Đại ca, huynh sợ cái gì, huynh cho rằng đại bá có thể bắt huynh sao? Con của hắn đã chết rồi, cả Chu gia hiện tại chỉ có mình huynh làm nam, huynh sợ gì chứ, Chu gia sớm muộn gì cũng thuộc về huynh.

Chu Yến mỉm cười nói.

Nhạc Thành sau khi trở lại phòng của mình thì khoanh chân ngồi trên giường, hiện tại hắn đã có tin tức của Công Tôn Báo truyền về từ Dược Thành, chỉ hiện tại không biết Yêu Huyên ở nơi nào để có thể nói cho nàng sớm chuẩn bị.

- Ngươi tìm ta sao, không phải ta đã tới rồi sao?

Một ánh sáng xanh lóe lên, sau đó một bóng hình xinh đẹp xuất hiện trước mặt của Nhạc Thành.

- Yêu Huyên, ngươi làm sao biết rằng ta tìm ngươi?

Nhìn thấy cô gái xinh đẹp vũ mị trước mắt, không phải Yêu Huyên thì ai vào đây?

- Ta nói rồi, trong một thời gian ngắn ngươi nghĩ gì ta đều biết.

Yêu Huyên khẽ mỉm cười nói.

- Thần kỳ như vậy sao?

Nhạc Thành không thể tưởng tượng được mà nhìn Yêu Huyên nói:

- Ta bây giờ muốn háo sắc với ngươi, ngươi có biết không?

- Nhạc Thành, ngươi mà nghĩ loạn thì ta không giáo huấn ngươi cho tốt thì không được.

Sắc mặt của Yêu Huyên bỗng dưng biến đổi, trừng lên nhìn Nhạc Thành.

- Ngươi biết chính xác như vậy sao, thật là kỳ diệu.

NHạc Thành vội vàng cười nói.

- A, Đông Phương Lạc Nhan không ở đây.

Không nhìn thấy Đông Phương Lạc Nhan, Nhạc Thành càng hoảng sợ, tiểu ny tử này không thể xảy ra chuyện gì.

Yêu Huyên nói:

- Yên tâm đi, nàng ở bên ngoài, ta đã bày ra kết giới, thực lực dưới ta tuyệt đối không thể làm nàng ta bị tổn thương.

- Yêu Huyên, Công Tôn Báo tại lễ đính hôn nửa tháng sau sẽ xuất hiện, ta có thể trà trộn vào, ngươi thì sao?

Nhạc Thành nói.

Bạn đang đọc Tu Chân Giả Tại Dị Thế của Vũ Phong
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 268

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự