Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 120 Tiến vào Quỷ Uyên. (1)

Bạn đang đọc Tu Chân Giả Tại Dị Thế của Vũ Phong

Phiên bản Dịch · 1421 chữ · khoảng 5 phút đọc

Bởi vì lần thứ nhất tu luyện này, tất cả các trưởng lão và lão sư đều không đi theo cho nên tất cả đều chỉ có thể dựa vào chính mình, người của các bang phái dĩ nhiên là đi theo bang phái của mình.

Thời gian tu luyện lần này chính là nửa năm, sau nửa năm mọi người sẽ phải quay lại Đấu Khí học viện.

- Hừ, ngươi nghe cho kỹ, nếu có gì nguy hiểm thì phải chiếu cố tốt cho mình, ta không bảo vệ ngươi được.

Đông Phương Lạc Nhan trừng mắt nhìn Nhạc Thành.

- Vậy nếu như ngươi gặp nguy hiểm thì ta nên hay không nên giúp ngươi?

Nhạc Thành hỏi Đông Phương Lạc Nhan.

Kể tử khi biết Đông Phương Lạc Nhan là người của thần hoàng tộc, Nhạc Thành đối với nàng cũng có cái nhìn tốt lên.

Đông Phương Lạc Nhan trừng mắt lên nhìn Nhạc Thành:

- Ta làm sao có thể gặp nguy hiểm gì, ở bên trong Quỷ Uyên ma thú nào dám đối phó với ta, ta giết chết nó.

- Lạc Nhan, bên trong Quỷ Uyên không phải chỉ có ma thú.

Đỗ Mật Nhi, Tư Mã Yên Nhiên, Hân Nhi nhóm người bọn họ tiến tới nói.

- Mật Nhi tỷ tỷ, Yên Nhiên tỷ tỷ, Hân Nhi tỷ tỷ, các tỷ vì sao lại đi cùng tên tiểu tử này một chỗ vậy, người này thực sự rất chán ghét, lần trước đã ***ng phải muội, nếu như không phải viện trưởng nhờ ta đi theo hắn thì ta đã mặc kệ.

Đông Phương Lạc Nhan nói.

Bởi vì quan hệ với Hàn Nguyệt cho nên Đông Phương Lạc Nhan đã sớm quen biết với Hân nhi, Yên Nhiên chúng nữ.

- Ra.

Một đám người xuất hiện trước mắt Nhạc Thành, chính là người của Tuyết Lâm Bang và Kiêu Hùng bang.

- Nạp Duy Tư, lần này ở trong Quỷ Uyên, chúng ta tuyệt đối không thể bỏ qua Nhạc Thành.

Lương Hùng đưa mắt nhìn Nhạc Thành, trong mắt hiện ra một hàn ý.

Nạp Duy Tư nhìn Nhạc Thành, sau đó nhìn Lương Hùng nói:

- Yên tâm đi, chúng ta tiến tới, đồng tâm động thủ.

- CHủa nhân, chung ta có thể trở về nhân hình không?

Khiếu Thiên Hổ nói với Nhạc Thành, nửa năm nay nó và Tử Điện Mãng không trở về nhân hình, bị chúng nữ chà đạp.

- Các người tìm một chỗ trống, trở về nhân hình đi.

Nhạc Thành nói, Khiếu Thiên Hổ và Tử Điện Mãng trở thành nhân hình cũng thuận tiện một chút.

Lập tức Khiếu Thiên Hổ và Tử Điện Mãng lặng lẽ rời khỏi, đoàn người Phá Quân Bang sau đó cũng tiến vào trong Quỷ Uyên.

Một lát sau, Tử Điện Mãng và Khiếu Thiên Hổ từ trong rừng cây đi ra, nói với Nhạc Thành:

- Bái kiến chủ nhân.

- Nhạc Thành, hai người bọn họ là ai?

- Biểu ca bọn họ là ai?

Chúng nữ nhìn thấy Khiếu Thiên Hổ và Tử Điện Mãng gọi Nhạc Thành là chủ nhân thì kỳ quái.

- Hai người bọn họ tại sao lại kỳ quái như vậy, giống như ma thú mà không phải ma thú.

Đông Phương Lạc Nhan thì thầm nói, nhìn Khiếu Thiên Hổ và Tử Điện Mãng nàng liền tò mò. Khí tức của hai con quái thú này thật kỳ quái.

Kỳ thật đây là tại vì tu vi của Đông Phương Lạc Nhan quá thấp, thực lực của nàng thấp hơn hai con ma thú này cho nên cảm nhận tương đối yếu ớt.

- Người này gọi là Khiếu Thiên, người này gọi là Tử Long.

Nhạc Thành cũng không hỏi nhiều, miễn cho các nàng bị hù chết.

- Tại sao bọn hắn cũng tới?

Tư Mã Yên Nhiên thì thào nói, bởi vì ở Tả Tinh Đảo, Khiếu Thiên Hổ và Tử Điện Mãng đã ra mắt nàng.

Qua đêm, mọi người đã tiến vào bên trong Quỷ Uyên, chung quanh Quỷ Uyên là một dãy núi lớn, ở đêm nay mọi người muốn ngủ trong rừng.

Mọi người chất củi đề phòng bị ma thú cấp thấp quấy rầy, Nhạc Thành dĩ nhiên ở cạnh với Tử Điện Mãng và Khiếu Thiên Hổ cùng một chỗ.

- Chủ nhân, có không ít người vây quanh đây.

Vào giờ tý, khi mọi người đang tiến vào trong tình trạng tu luyện thì Khiếu Thiên Hổ nói với Nhạc Thành, dựa vào thực lực của nó thì cho dù người ta ở ngoài nghìn mét cũng bị nó phát giác.

- Cuối cùng cũng đã tới.

Nhạc Thành hơi cười cười, trong mắt hiện ra lãnh ý, hắn đã sớm đoán được đêm nay có người tới.

- Tất cả mọi người đứng lên, chuẩn bị chiến đấu.

Nhạc Thành cất tiếng nói với tất cả mọi người, Khiếu Thiên Hổ có thể ngăn người đến từ cách xa cả nghìn mét, nhưng Nhạc Thành dự định sẽ mang Phá Quân Bang của mình tới động thủ, tình huống này phải rèn luyện cho người của Phá Quân Bang để họ càng thêm tinh nhuệ.

- Có người đến, mọi người mau chuẩn bị.

Quách Dương và năm vị trưởng lão liền ngồi dậy, tất cả đều nắm binh khí trong tay.

- Nhạc Thành, số người đến đây không ít.

Tư Mã Yên Nhiên và Đỗ Mật Nhi đứng lên, linh hồn lực của luyện dược sư là thứ cường đại, trước sự nhắc nhở của Nhạc Thành, các nàng cũng phát hiện có không ít người tiếp cận Phá Quân bang.

- Không có chuyện gì, chút nữa các ngươi cẩn thận một chút.

Nhạc Thành nói với Hân nhi, Nhạc Kiều, Yên Nhiên chúng nữ.

Mục đích của Nhạc Thành chỉ là rèn luyện người của Phá Quân Bang, nếu như chúng nữ có gì tổn thương thì hắn không muốn. Ngay lập tức Nhạc Thành đối với Khiếu Thiên Hổ và Tử Điện Mãng đưa một ánh mắt, ý bảo rằng bọn chúng hãy bảo vệ chúng nữ cho tốt.

- Đã đến thì đi ra đây.

Nhạc Thành nói vào trong bóng tối.

- Ha ha, các ngươi đã biết là chúng ta tới thì hãy chuẩn bị tiếp nhận sự giáo huấn của chúng ta.

Hai trăm người của Phá Quân Bang bị bao vây, đi trước hết là Lương Ngọc, Lương Hùng và Nạp Duy Tư, mặt khác còn có mấy người có tu vi thực lực lục tinh Đấu vương và ngũ tinh đấu vương.

- Lương Ngọc, không ngờ ngươi còn dám tới gặp ta.

Nhạc Thành chăm chú nhìn Lương Ngọc, trong mắt xuất hiện một tia sát ý.

- Tiểu tử họ Nhạc, đừng cho là ta sợ ngươi, hôm nay ta không giáo huấn ngươi không xong, ngươi hôm nay phải chịu chết.

Bị Nhạc Thành nhìn, Lương Ngọc cũng cảm thấy sợ hãi, nhưng nhìn thấy có đại ca bên cạnh của mình cho nên vẫn lớn gan.

- Các ngươi ở trong Quỷ Uyên ra tay với người của học viện, không sợ khi về bị viện trưởng trách phạt sao?

Một người của Phá Quân Bang nói với đám người Kiêu Hùng.

Lương Hùng cười to nói:

- Nực cười, chúng ta là hài tử ba tuổi sao, quy định chó má của học viện đó có tác dụng gì với chúng ta.

- Nạp Duy Tư, Lương Hùng, các ngươi muốn bị đánh nữa sao?

Một cô gái áo vàng xinh đẹp đi ra nhìn Lương Hùng và Nạp Duy Tư.

- Đông Phương Lạc Nhan, tại sao cô nương cũng ở đây?

Khuôn mặt của Nạp Duy Tư và Lương Hùng trở nên khó nhìn hơn vài phần, bọn họ đã nhận qua đòn của Đông Phương Lạc Nhan.

- Các ngươi mau đi cho ta, nếu không đừng trách ta khách khí.

Đông Phương Lạc Nhan hầm hừ hai mắt nói.

Nạp Duy Tư Và Lương Hùng nhìn nhau, sau đó Lương Hùng nói với Đông Phương Lạc Nhan:

- Đông Phương Lạc Nhan, cô nương có thể rời đi, chỉ là chúng ta không thể không đối phó với Phá Quân Bang.

Hai người e ngại Đông Phương Lạc Nhanh, nhưng trước mắt nhiều người chúng không dám tỏ ra sợ nàng ta.

Bạn đang đọc Tu Chân Giả Tại Dị Thế của Vũ Phong
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 251

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự