Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 115 Ta để nữ nhi miễn phí cho ngươi(2)

Bạn đang đọc Tu Chân Giả Tại Dị Thế của Vũ Phong

Phiên bản Dịch · 1396 chữ · khoảng 5 phút đọc

- Đa tạ viện trưởng đã chiếu cố.

Nhạc Thành nói:

- Yên Tâm đi, ta sẽ không làm trái với quy củ của đấu khí học viện , chuyện giống như Thanh Long Bang lần trước ta sẽ không làm, chỉ là ta cũng có lời muốn nói, hi vọng viện trưởng đáp ứng.

Nhạc Thành trong lòng đã có dự định, nếu như học viện nhúng tay vào nhiều quá thì mình phải rời khỏi học viện. Nhạc Thành phát hiện ra tu luyện ở phòng tu luyện quả là có tác dụng rất lớn, trong hác động còn có bảo vật, hiện tại đánh chết hắn cũng không rời khỏi đấu khí học viện.

- Ngươi nói đi, chỉ cần không trái với quy tắc học viện ta sẽ đáp ứng ngươi.

-Hàn Giang Đào cất tiếng hỏi, chỉ cần Nhạc Thành không làm như với Thanh Long Bang thì hắn đã hài lòng rồi.

Nhạc Thành nói:

- Tuyết Lam bang đối phó với ta là chuyện có thể hiểu được, cho nên ta muốn ta sẽ trực tiếp dùng cách cạnh tranh trong học viện đối phó với bang hội này, có vấn đề gì không?

- Cái này, chỉ cần ngươi dựa theo phương thức học viện đối phó với người của Tuyết Lâm Bang thì ta dĩ nhiên không có phản đối.

Hàn Giang Đào nói:

- Còn một chuyện nữa là gì?

Nhạc Thành nói:

- Một chuyện nữa là Kiêu Hùng Bang, Lương Ngọc và Lương Hùng tuyệt đối sẽ không buông tha cho ta, đây là ân oán cá nhân giữa hai chúng ta, chỉ là viện trưởng cũng yên tâm, ta không muốn đối phó với bọn hắn. Nếu có động thủ cũng sẽ động thủ ở bên ngoài.

- Ừ.

Hàn Giang Đào nhìn hàn quang trong mắt của Nhạc Thành thì cũng chỉ có thể đáp ứng, nếu như không nghe lời, Nhạc Thành giận dữ liều lĩnh lên thì hai con ma thú lục giai sẽ phá hủy cả cái học viện này.

- Nhạc Thành, mặt khác ngươi cũng đáp ứng ta một việc.

Hàn Giang Đào nói.

- Viện trưởng nói đi.

Thấy Hàn Giang Đào không có phản đối, Nhạc Thành cũng thở ra một hơi.

Hàn Giang Đào mỉm cười nhìn Nhạc Thành mà nói:

- Còn bảy tháng nữa là diễn ra trận đấu giữa Đấu Khí học viện và ma pháp học viện, ngươi nhất định phải tham gia, ta thấy ngươi bế quan năm tháng, thực lực xem ra tăng thêm rất nhiều, nếu như ngươi thắng trong cuộc tỉ thí giữa hai học viện này thì ta sẽ đáp ứng yêu cầu của ngươi, ngươi thấy thế nào?

- Cứ như vậy đi, không có vấn đề gì, ta cố gắng hết sức là được rồi.

Nhạc Thành mỉm cười nói.

- Không phải cố gắng hết sức mà là nhất định phải thắng nếu không thì đấu khí học viện sẽ rất mất mặt.

Hàn Giang Đào nói.

- Nhạc Thành.

Hàn Nguyệt mỉm cười nói:

- Chúng ta ba năm lại tiến hành tỉ thí với ma pháp học viện một lần, Đấu Khí học viện đã thua liên tục hai năm, nếu như lần này thua nữa thì thật sự rất mất mặt, hơn nữa nếu lần này thua, viện trưởng sẽ tuyên bố đấu khí học viện không bằng ma pháp học viện.

- Thì ra là thế.

Nhạc Thành mỉm cười nói với Hàn Giang Đào:

- Nếu như ta thắng thì viện trưởng sẽ cho ta những lợi ích gì.

Hàn Giang Đào cắn răng nói:

- Nghe nói lần này ma pháp học viện nảy sinh một tuyệt thế thiên tài, đã là ma pháp sư cấp sáu, tiểu tử nếu như ngươi có thể thắng thì ta sẽ tặng nữ nhi của ta miễn phí cho ngươi.

- Cái gì, nữ nhi của viện trưởng.

Nhạc Thành nhìn Hàn Giang Đào nói:

- Viện trưởng, nữ nhi của ông nhất định sẽ rất đẹp đó, hay là ông cho ta lợi ích khác là được rồi, về sau cần gì ta sẽ nói với ông.

Nhạc Thành vừa nói những lời này khiên cho Hàn Nguyệt tức giận, mà Nhạc Thành cũng không biết Hàn Nguyệt là con gái của Hàn Giang Đào.

- Ngươi… tùy ngươi vậy, chỉ cần ngươi thắng là được rồi.

Hàn Giang Đào sờ mặt của mình rồi lại nhìn Hàn Nguyệt nói:

- May là đứa nhỏ này theo mẹ của nó, nếu không thì rất khó xử lý.

- Hàn Nguyệt đạo sư, cô làm sao vậy?

Nhạc Thành nhìn thấy biểu tình quái dị của Hàn Nguyệt thì nghi hoặc hỏi.

- Ta không sao.

Hàn Nguyệt thấy Nhạc Thành nhìn về phía mình thì trả lời.

Nhạc Thành nghi hoặc nghĩ nghĩ sau đó rời khỏi khoảng sân, năm tháng rồi hắn chưa gặp Hân Nhi và Yên Nhiên, không biết các nàng đã thế nào rồi.

- Cha, tại sao cha lại lấy con để trả công cho Nhạc Thành?

Hàn Nguyệt tức giận nhìn Hàn Giang Đào mà nói.

Hàn Giang Đào bất đắc dĩ nhìn Hàn Nguyệt:

- Con còn không thấy là ta tặng cho hắn hắn còn không muốn sao.

- Cha.

Hàn Nguyệt trừng mắt nhìn Hàn Giang Đào rồi rời khỏi sân nhỏ.

Nhạc Thành từ từ đi trong đấu khí học viện, trong đầu thầm nghĩ tới những dự định của mình, chuyện quan trọng nhất hiện tại chính là khôi phục tu vi của mình đến trạng thái cao nhất, về phần các bảo vật hắn tự nhiên cũng muốn có.

Ầm, trong lúc Nhạc Thành đang suy nghĩ thì hắn chạm phải một thứ mềm mại, dựa theo trực giác thì Nhạc Thành biết được đây là một bộ ngực sữa.

- Tên khốn kiếp, ngươi dám chạm vào ta.

Một tiếng kêu khẽ truyền tới.

- Là ngươi.

- Là ngươi.

Nhạc Thành ngẩng đầu lên thì thấy một người mặc áo vàng, người này thướt tha nhẹ nhàng, thân hình phiêu hốt, vô cùng xinh đẹp quyến rũ.

Hoàng y nữ tử tuyệt sắc này nhìn thấy Nhạc Thành thì sắc mặt lộ vẻ kinh ngạc.

Về phần Nhạc Thành cũng nhận ra hoàng y nữ tử này không phải là ai khác mà chính là người mà mình ***ng phải trong ngày đầu tiên đi tới Đấu Khí học viện.

- Hóa ra là ngươi, hai chúng ta thật là có duyên.

Nhạc Thành nhìn cô gái áo vàng mà cười khổ.

- Được rồi, ngươi chính là tên khốn kiếp lần trước ***ng phải ta mà chạy thoát, ta đã tìm ngươi nửa năm rồi, không ngờ hôm nay ngươi lại tiếp tục ***ng tới ta.

Nữ tử hoàng y nổi giận nói.

- Ta không phải cố ý ***ng vào ngươi, ta xin lỗi.

Nhạc Thành cười khổ nói, hắn nhìn hoàng y nữ tủ giống như là tiên tử vậy, thật là ngang ngược kiêu ngạo, còn nói là mình ***ng nàng ta nữa chứ.

- Xin lỗi thì làm gì được, ta muốn giáo huấn ngươi cho thật tốt, vừa vặn hai ngày nay bổn cô nương muốn hoạt động gân cốt.

Cô gái áo vàng khẽ kêu lên, sau đó lực lượng thân hình chuyển động, một mảng quang mang công kích Nhạc Thành.

- Là ma thú, không phải nhân loại.

Vừa nhìn thấy hoàng y nữ tử ra tay, Nhạc Thành bắt đầu cảm nhận được sức mạnh, cô gái áo vàng này không phải là nhân loại, sắc mặt của hắn liền trầm xuống, lập tức chân khí chuyển động, Trung Ma chưởng trong tay ngưng tụ thành một mảng nồng đậm bổ xuống.

Nhìn thấy Nhạc Thành đánh trả, cô gái áo vàng cũng không thèm tránh né, một luồng lực lượng phát ra, thân hình cô gái lui về phía sau mấy bước, Nhạc Thành cũng hơi giận mình.

- Thật là lợi hại.

Nhạc Thành nhìn cô gái áo vàng mà mỉm cười, vừa rồi mình đã sử dụng tám thành lực lượng, ngay cả cửu tinh đấu vương cũng có khó chống lại mà cô gái này không ngờ đánh trả được.

Bạn đang đọc Tu Chân Giả Tại Dị Thế của Vũ Phong
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 275

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự