Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 377 Chặt cánh (2)

Bạn đang đọc Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia của Tặc Mi Thử Nhãn
Phiên bản Dịch · 4778 chữ · khoảng 17 phút đọc

Mặc Cúc Liên xấu hổ cười cười, nói: “ Phương nguyên soái, nam nhi thảo nguyên từ trước tới nay luôn hiếu khách, chỉ là, ai! Ngày tháng của lão phu cũng sống không khá giả, còn thỉnh nguyên soái thứ lỗi.”

Phương Tranh ngẩn người, sau đó như hiểu ra nở nụ cười, lại gắp một miếng rau bỏ vào miệng, chậm rì rì nói: “ Lão Mặc, chúng ta nhận thức đã lâu, ở trước mặt ta khóc than cũng không đúng, các ngươi sẽ không nghèo tới mức chỉ ăn rau dại thôi đi?”

Thần sắc Mặc Cúc Liên biến đổi mấy lần, rốt cục cười khổ nói: “ Phương nguyên soái, lão phu không dối gạt ngươi, hôm nay Đột Quyết chúng ta thật sự là không tốt lắm, hôm nay nguyên soái ở chỗ này, lão phu không ngại nói thẳng, hai tháng trước quý quốc giúp đỡ cấp lương thảo cho lão phu, hôm nay đã toàn bộ ăn hết, lão phu…”

Nhìn biểu tình như cười như không của Phương Tranh, Mặc Cúc Liên cắn răng nói: “ Lão phu muốn mời quý quốc cấp giúp một ít lương thảo, vì khẩn cấp, đợi lão phu bình định xong thảo nguyên, ổn thỏa sẽ trả!”

Tràng diện nhất thời rơi vào trầm mặc.

Một lúc lâu, Phương Tranh bỗng nhiên nở nụ cười, cười đến cao hứng bừng bừng, cười sau một lúc, bắt đầu lớn tiếng kêu lên: “ Bang, bang, bang.”

Mặc Cúc Liên ngạc nhiên nói: “ Phương nguyên soái, cái gì gọi là “ ức, ức, ức.?”

Phương Tranh cười to nói: “ Bang bang ức, đó là phong tục Hoa triều ta, mỗi lần người Hoa triều phải giúp đỡ người khác thì sẽ kìm lòng không được kêu to vài tiếng, xem như “ giúp người là niềm vui khoái lạc.”

Đương nhiên, gõ thanh trúc cũng sẽ phát sinh thanh âm giống như vậy, bất quá loại thuyết pháp này phỏng chừng pháp sư đại nhân sẽ không quá thích.

Phương Tranh vui tươi hớn hở nhìn chăm chú vào miệng Mặc Cúc Liên đang không ngừng thì thào nhắc tới danh sách, ánh mắt kia giống như một con sói đang tiếp cận một con tiểu dê béo đang đánh giá nó từ trên xuống dưới.

Mặc Cúc Liên bị ánh mắt của hắn trành đến da đầu run lên, trầm mặc một lúc lâu mới ha ha nói: “ Phương nguyên soái, ngươi có thể đừng ra điều kiện trao đổi được hay không, quý quốc cùng lão phu từng có ước định sẽ vô điều kiện giúp đỡ lương thảo, binh khí, quân giới mọi thứ cho lão phu, hiện giờ lương thảo trong đại doanh của lão phu đã cạn, mong rằng nguyên soái có thể giúp đỡ.”

Thần sắc Phương Tranh nghiêm chỉnh ngẩng đầu nhìn trời dùng một loại giọng nói vô hạn u oán: “ Bản thân chúng ta cũng không còn lương thực dư a.”

Mặc Cúc Liên cứng lại, nhịn xuống tức giận trầm giọng nói: “ Phương nguyên soái, lương thảo vốn là căn mệnh của quân đội, ta và ngươi là kết minh, mong rằng nguyên soái cấp cho sự phương tiện, bằng không nếu quân ta hết lương thảo, chỉ sợ sẽ xảy ra binh biến.”

Các ngươi binh biến quan hệ gì tới ta?

Phương Tranh khó xử thở dài nói: “ Lão Mặc, không phải ta không cho, hiện giờ cả Hoa triều ta cũng không dễ dàng, trong quốc nội liên tiếp trải qua mấy lần bình định phản loạn, nói vậy ngươi đã biết một hồi chiến tranh đã làm ngân khố quốc gia hao tổn sạch sẽ, hiện tại quốc gia đã nghèo tới mức không chịu nổi, vì gom góp lương thảo cho lần bắc phạt này, hoàng thượng ngay cả chiếc quần lót cũng phải xuất ra đấu giá mới có được một ít lương thực cho tướng sĩ chúng ta, chúng ta tự mình ăn còn không đủ, ngươi nói ta đi chỗ nào tìm lương thực dư thừa cho ngươi.”

Sắc mặt Mặc Cúc Liên thật khó coi: “ Phương nguyên soái, hai nước chúng ta vốn là liên minh, trong việc bình diệt Mặc Xuyết lão phu đã ra sức không ít, mười vạn chiến sĩ anh dũng chỉ còn lại năm vạn cùng lão phu bám trụ Mặc Xuyết suốt một năm nay. Quý quốc nhờ vậy mới tranh thủ được thời gian đầy đủ sung túc chuẩn bị, hiện giờ ngươi cũng không thể qua sông chặt cầu a.”

Phương Tranh thật muốn đề nghị hắn đem luôn năm vạn chiến sĩ còn lại cũng đánh nhau cho chết hết, như vậy là có thể tiết kiệm được lương thực rồi.

Nhưng nếu thật phải nói ra lời này, hắn lo lắng Mặc Cúc Liên sẽ tức giận đến xử lý hắn ngay tại chỗ, hắn nghĩ nghĩ, cuối cùng liền quyết định không nên mạo hiểm như vậy.

Đảo tròn mắt, Phương Tranh cười nói: “ Quốc sư cùng các chiến sĩ dưới trướng suốt một năm nay chịu khổ, bổn soái rất là cảm kích, cho nên tuy rằng lương thảo của quân ta không nhiều, nhưng ta cũng nguyện ý giúp đỡ lần này, dù sao các ngươi vì bình diệt Mặc Xuyết đã làm ra cống hiến lớn như thế, các ngươi đều là anh hùng, anh hùng không nên đói bụng.”

Mặc Cúc Liên nghe vậy sắc mặt vui vẻ: “ Nói như thế thì Phương nguyên soái nguyện ý giúp đỡ lương thảo cho quân ta?”

Phương Tranh cười híp mắt nói: “ Đương nhiên nguyện ý, nhưng…”

Mặc Cúc Liên căng thẳng: “ Nhưng cái gì?”

Phương Tranh liếm liếm môi, ánh mắt lộ ra vẻ tham lam, cười hắc hắc nói: “ Tục ngữ nói thiên hạ không có bữa cơm trưa miễn phí, ở Hoa triều chúng ta khi ăn cơm là phải trả tiền.”

Mặc Cúc Liên cau mày: “ Lời này có ý tứ gì?”

Lão tử ám chỉ rõ ràng như thế, lão đầu nhi này như thế nào còn nghe không hiểu, loại chuyện đòi tiền này nói trắng ra thật sự làm cho người ta rất thẹn thùng.

Nhưng tiền tài là vật trọng yếu, Phương Tranh vì cuộc chiến bắc phạt bản thân xuất ra tiền túi giúp triều đình tới ba trăm vạn lượng bạc, đó cũng không phải là số lượng nhỏ, mấy năm gần nhất phỏng chừng Mập Mạp còn không trả nổi, Phương Tranh đành suy nghĩ đi khắp thế giới tìm cách bù trở về.

Đòi tiền là chuyện xấu hổ, mà dù có xấu hổ hơn nữa cũng phải làm nha.

Phương Tranh trời sinh da mặt mỏng rõ ràng liền quyết tâm, hắn thực ngượng ngùng nhìn Mặc Cúc Liên nói: “ Thật xấu hổ, ta nói ra lời này thực sự có chút ngượng ngùng, nếu ngươi có tiền thì lấy ra mua lương thảo, chúng ta mua bán công bình, già trẻ không gạt.”

Mặc Cúc Liên ngẩn người, tiếp theo giận dữ: “ Ngươi…ngươi cũng quá vô sỉ, hiện giờ lão phu trong ngoài đều khốn đốn, nào có tiền cho ngươi?”

“ Ai, Đột Quyết các ngươi tích lũy mấy trăm năm dĩ nhiên cũng phải có chút ít vàng bạc châu bảo chẳng hạn, cũng có thể lấy ra trao đổi, ta không chê đâu.”

“ Không có, lão phu thật sự không lấy ra được.” Thái độ Mặc Cúc Liên thật kiên quyết, hắn thật sự hận chết tên vô sỉ mượn gió bẻ măng trước mắt này.

“ Nhiều ít phải cấp một chút đi, tất cả mọi người làm việc thật không dễ dàng.” Phương Tranh tận lực cầu xin.

“ Không có, dù cho ngươi giết chết lão phu cũng không có.”

“ Ai, ngươi không trả tiền ta sẽ không cho ngươi lương thảo đâu.”

“ Không cho thì thôi, lão phu cũng sẽ lĩnh quân rút lui khỏi kết minh.”

“ Lão Mặc, ngươi có thể giảng chút đạo lý hay không, cứ mãnh liệt như vậy rất không lễ phép.”

“ Ta không giảng đạo lý? Ta không giảng đạo lý sao? Ngươi mượn gió bẻ măng không ngờ còn muốn cắn lại ta một ngụm, không có tiền còn muốn dọa dẫm lão phu, ngươi tỉnh lại đi.”

“ Làm sao vậy? Ngươi làm như kẻ cướp, ăn lương thảo chúng ta không muốn trả tiền, nói chuyện còn lớn tiếng như vậy, đây là thế đạo gì?”

“ Ta ăn không trả tiền thì thế nào? Nếu ngươi không chịu cấp lương thảo thì qua thêm một ngày lão phu liền lĩnh quân rút lui, để ngươi cùng Mặc Xuyết đánh tới đi.”

“ Phanh!”

Đàm phán vỡ tan, gõ trúc khiêng thất bại, Phương Tranh bị Mặc Cúc Liên một cước đá ra khỏi lều trại.

“ Mặc Cúc Liên ngươi là lão bất tử, chúng ta rồi xem.” Phương Tranh chật vật đứng bên ngoài lều trại đỏ mặt tía tai chỉ vào lều trại mắng to.

Ôn Sâm và thân quân thống lĩnh canh giữ bên ngoài lều trại thấy nguyên soái bị người đạp đi ra không khỏi hoảng sợ vội vàng tiến lên phía trước hỏi: “ Nguyên soái ngài làm sao vậy?”

“ Bị người chỉnh.”

Cách đó không xa hai ngàn thân quân thấy thế liền giận dữ rút đao kiếm muốn tiến vào lều trại giúp nguyên soái trút giận.

“ Trở về, không cho phép vọng động.” Phương Tranh xanh mặt, ***g ngực phập phồng, cả người thẳng run run.

“ Hai quân hiện giờ đang kết minh, không nên trở mặt, nếu ở ngay đại doanh Đột Quyết động thủ chúng ta sẽ thiệt thòi.” Phương Tranh cắn răng nói.

Ôn Sâm tức giận bất bình: “ Nguyên soái bị hắn khi dễ, chẳng lẽ cứ như vậy mà bỏ qua sao, đúng rồi, vì sao nguyên soái lại khắc khẩu với hắn?”

Phương Tranh ngẩng đầu nhìn lên không trung, bi phẫn nói: “ Ta bất quá là thấy hắn ăn lương thảo chúng ta mà không trả tiền nên muốn hướng hắn thu chút phí tổn, ai ngờ lão gia hỏa này ăn không trả tiền còn rất khi dễ ta, keo kiệt tới mức vắt cổ chày ra nước.”

Ôn sâm đi theo Phương Tranh nhiều năm, hơi suy tư liền biết vị Phương nguyên soái này đoán chừng là dọa dẫm người ta không được nên song phương đã nổi lên tranh chấp.

“ Đúng, rất khi dễ người.” Ôn Sâm hung hăng gật đầu nói, hỏi: “ Nguyên soái, chúng ta làm sao bây giờ?”

Phương Tranh vung tay lên hầm hừ: “ Đi trở về đại doanh.”

Đoàn người đi theo Phương Tranh cất bước hướng cổng lớn đại doanh Đột Quyết đi ra.

“ Nguyên soái định bỏ qua như vậy sao?” Ôn Sâm thực không cam lòng.

“ Bằng không có thể như thế nào? Mang binh đánh với họ một hồi sao? Nếu để Mặc Xuyết biết được còn không cười đến rụng răng.” Phương Tranh mặt âm trầm nói.

“ Chẳng những không thể theo chân bọn họ tính toán, lão tử còn phải phân phối lương thảo cho bọn họ, nếu không bọn họ có lẽ sẽ lui quân, hắn dựa vào điều này uy hiếp ta.” Phương Tranh càng nghĩ càng bi phẫn.

Mọi người đi đến cổng đại doanh, Phương Tranh bỗng nhiên khẽ vươn tay nói: “ Chậm đã.”

Mọi người ngẩn người.

Con mắt xoay xoay, Phương Tranh chỉ vào những chông sắt cùng hàng rào gỗ vây quanh đại doanh Đột Quyết dùng để chống chiến mã công kích nói: “ Người đâu, đem toàn bộ những thứ này mang đến đại doanh của chúng ta.”

Mọi người ngạc nhiên, Ôn Sâm lau mồ hôi nói: “ Nguyên soái, như vậy không tốt lắm đâu, không thể cướp đoạt đồ vật ngay trước mặt người Đột Quyết…”

Phương Tranh trừng mắt: “ Cướp đồ vật thì đã làm sao, Đột Quyết có thể cướp chúng ta, chúng ta vì sao không được cướp lại, mọi người mạnh ai nấy cướp thứ mình muốn chứ.”

Ôn Sâm tiếp tục lau mồ hôi, vị nguyên soái đại nhân này có lối suy nghĩ thật sự là rất khó nắm lấy a.

Phương Tranh trừng mắt quét nhìn xem còn ai dám khuyên răn nữa.

Vì thế hai ngàn thân quân lập tức xăn tay áo bắt đầu kéo những chông sắt lẫn hàng rào bên ngoài đại doanh Đột Quyết, mọi người giống như một đám công nhân quét tước bảo vệ môi trường vệ sinh, mỗi người ôm một đống đồ vật cao hứng phấn chấn giống như đi ăn tết.

Binh lính canh giữ ở cổng đại doanh Đột Quyết nhìn thấy đám người Hoa triều giống như những tên thổ phỉ cướp đoạt, cướp đồ cũng không hề hỏi han, bọn hắn đều khẩn trương gấp gáp.

Một đội binh lính nhìn chăm chú vài lần, có người ánh mắt thông minh nhanh chóng hướng vương trướng chạy tới báo tin, mặt khác mấy binh lính Đột Quyết vây quanh Phương Tranh nghĩa chính lời nghiêm chỉ trích bô lô ba la gì đó một tràng.

Phương Tranh không kiên nhẫn tách bọn họ đẩy qua một bên nói: “ Đừng nói tiếng chim với lão tử, lão tử nghe không hiểu. Quốc sư nhà các ngươi đánh bài thiếu lão tử rất nhiều tiền, lão tử lấy đi một chút đồ vật coi như là bồi thường. Người đâu, đem mấy người Đột Quyết luôn bô lô ba la này ném ra, cứ chít chít hu hu thật là không chút lễ phép.”

Một đội thân quân xông lên hi hi ha ha tay đấm chân đá đem mấy tên binh lính Đột Quyết đánh ngất xỉu phóng té lên mặt đất.

Ở xa xa có nhóm lớn binh lính Đột Quyết thấy thế không khỏi giận dữ muốn tiến lên liều mạng với Phương Tranh, đầu lĩnh bách phu trưởng nhìn thấy Phương Tranh thân mặc áo giáp nguyên soái, biết rõ người này trên danh nghĩa là người lĩnh đạo trực tiếp, dù sao song phương là đồng minh, vị bách phu trưởng thần sắc thoáng do dự liền quát bảo binh lính thủ hạ ngưng lại, lại phái người nhanh chóng chạy đi tìm quốc sư báo tin.

“ Dời, mau dời.” Phương Tranh hoa chân múa tay vui sướng chỉ huy thân quân, thần sắc có chút hưng phấn.

Ngẩng đầu nhìn thấy ngay cổng đại doanh còn có một cây cột cờ thật dài, trên cột cờ còn có đại kỳ thêu đồ đằng của Đột Quyết, Phương Tranh bỗng nhiên trầm mặc, ánh mắt cảm thấy kính nể nhìn chằm chằm cột cờ cao cao đứng vững, thần sắc có chút chăm chú.

“ Nguyên soái, ngài làm sao vậy?” Ôn Sâm kinh ngạc nói.

Phương Tranh thở dài, giọng nói có vẻ đau lòng: “ Nhìn thấy lá cờ này ta liền nhớ lại các tướng sĩ chiến đấu hăng hái ngày trước, trong lòng rất là nặng nề.”

Ôn Sâm thầm nghĩ, cướp đồ vật còn làm vẻ đa sầu đa cảm như thế, từ xưa tới nay chỉ có duy nhất một mình Phương nguyên soái ngươi mà thôi.

Phương Tranh lấy lại tinh thần thu hồi suy nghĩ đa sầu của chính mình, đánh giá cột cờ trước mắt, trầm ngâm nói: “ Cây cột này có vẻ như cao lớn hơn lá cờ trong soái trướng của ta. Mặc Cúc Liên rất không lễ phép, lão tử mới là nguyên soái, lá cờ rách này của hắn sao có thể cao hơn lá cờ của ta, đúng không?”

Ôn Sâm vội vàng phụ họa: “ Không sai, nguyên soái nói đúng cực kỳ, Mặc Cúc Liên vốn là man di thiếu văn minh, thật sự rất không biết quy củ.”

“ Chém ngã cột cờ, ta muốn mang nó đến đại doanh của chúng ta.” Phương Tranh không chút do dự ra lệnh.

“ A?” Ôn Sâm trợn tròn mắt, không phải mới vừa rồi còn rất đau lòng hay sao, sao lúc này lại đánh chủ ý lên cột cờ của người ta, nguyên soái có lối suy nghĩ thật sự quá bí hiểm.

“ Ầm vang.” Cột cờ thật dài giống như một liệt sĩ anh dũng hi sinh giống như thật bi tráng ngã xuống.

“ Khiêng đi khiêng đi, lần này đều là của ta, đều là của ta.” Phương Tranh cao hứng quên hết chuyện vừa rồi bị Mặc Cúc Liên đá ra lều trại, những buồn bực nhất thời biến mất vô tung, nhìn thấy thân quân ở cửa đại doanh Đột Quyết bận rộn kéo đổ hàng rào cùng chông sắt không chút khách khí thu về cho mình dùng, Phương Tranh không khỏi mở cờ ngửa mặt lên trời cười to.

“ Có ai đi vào đại doanh bọn hắn cướp mấy cô nương Đột Quyết đến chỗ lão tử khiêu vũ hầu hạ lão tử một phen?”

Phương Tranh hoa chân múa tay vui sướng, càng phát ra vẻ vênh váo đắc ý.

Ôn Sâm cực kỳ hoảng sợ: “ Nguyên soái đủ rồi, đừng tiếp tục cướp nữa, nếu còn cướp khẳng định Mặc Cúc Liên sẽ trở mặt với chúng ta, chúng ta sẽ bị vạn người vây ở đây.”

Phương Tranh ngẩn người, nhất thời tỉnh hồn lại vội vàng gật đầu nói: “ Lão Ôn nói thực có đạo lý, tiện nghi không thể chiếm quá nhiều, ta xem chừng lão Mặc có thể không rất cao hứng.”

Ôn Sâm cười khổ, lão Mặc kia đã sớm rất mất hứng, nếu hắn biết ngươi hủy đi cổng đại doanh của hắn, phỏng chừng muốn ăn cả tim gan của ngươi luôn.

“ Hồi doanh.” Phương Tranh vung tay ra lệnh.

Nhìn thấy những chiến sĩ Đột Quyết vây xem thần sắc không tốt nhìn mình chằm chằm, sự bực mình vừa rồi bị Mặc Cúc Liên đá ra khỏi lều trại lại nảy sinh, Phương Tranh quay đầu giậm chân có chút không cam lòng tức giận nói: “ Các ngươi rất khi dễ người.”

Sắc mặt Ôn Sâm có chút phát xanh, không ngừng lau mồ hôi.

Đây rốt cục là ai khi dễ ai nha.

Hai ngàn thân quân khiêng cự mã, cột cờ, hàng rào cao hứng phấn chấn nghênh ngang hướng đại doanh của mình đi về.

Một đám chiến sĩ Đột Quyết đứng ngay cửa doanh đưa mắt nhìn nhau, thần sắc phẫn hận rồi lại không biết nên làm gì, cửa doanh vốn chỉnh tề túc sát bị đám thân quân của Phương Tranh kéo ngã rách tung tóe giống như bị quân địch trộm qua, nhìn thật thê thảm chán nản như kẻ cùng đường bí lối.

Đại doanh Sài Mộng Sơn hừng hực liệt hỏa phóng lên cao, hơn phân nửa lều trại đã bị cháy, vô số binh lính cả người cháy rực không ngừng lăn lộn kêu rên trên mặt đất, có những binh lính mang theo dục vọng muốn sống mãnh liệt không cam lòng bị giết chết, hốt ha hốt hoảng hướng cửa doanh chạy ra, lại bị tướng sĩ dưới trướng Tần Trọng thúc ngựa tiến lên dùng loạn đao chém chết.

Cả trường hợp vốn chỉ là một hồi giết hại, Sài Mộng Sơn vừa chết nhất thời khiến cho sĩ khí bộ hạ của hắn bị đả kích đến mức thấp nhất, đại bộ phận dường như đã mất đi dũng khí cầm lấy vũ khí chiến đấu, mỗi lều trại bị đốt cháy mượn theo sức gió càng đốt càng lớn, đồng thời cũng làm cho bọn hắn càng ngày càng sợ đám người giống như ác ma đến từ địa ngục, trên mặt mang theo vẻ điên cuồng khát máu, gặp người liền giết, thấy lều trại liền đốt không chút lưu tình, thương hại cho hơn hai vạn người giống như hơn hai vạn con sơn dương bất lực chỉ có thể trơ mắt nhìn địch nhân giơ đao trong tay tận tình tàn sát những đồng chí chiến hữu của mình.

Nhưng bộ hạ của Sài Mộng Sơn dù sao cũng từng là biên quân phòng thủ U Châu nhiều năm, trong bọn họ vẫn có rất nhiều người không cam lòng bị người đồ sát, vì thế không ít người bỏ chạy ra được chuồng ngựa, tìm được binh khí lên ngựa tạo thành trận công kích trong thời gian ngắn nhất, cố gắng làm nên sự nỗ lực cuối cùng giành lại tính mạng.

Tần Trọng nhìn bốn ngàn kỵ binh vừa kết trận từ phía xa xa, khóe miệng lạnh lùng cười, hiện tại sự phản kháng nào cũng là vô dụng, vô luận là chiến hoặc không chiến, hôm nay trong đại doanh của Sài Mộng Sơn tất cả mọi người chết chắc, không ai ngoại lệ.

Tần Trọng khinh miệt nhìn lướt qua đám tàn binh, giơ cao kiếm quát to: “ Phân ra một vạn người liệt đội theo trùy hình trận tiến đánh bọn hắn.”

“ Dạ.”

Tướng sĩ dưới trướng ầm ầm tuân mệnh.

Vạn người rất nhanh tập kết xong, viên đầu lĩnh phó tướng nhìn đám tàn binh đối diện, lạnh lùng nanh cười, rút kiếm quát to: “ Các huynh đệ, tướng quân có lệnh, giết sạch đại doanh, chó gà không tha.”

Tướng sĩ Hoa triều phía sau tất cả đều hưng phấn quát to: “ Chó gà không tha, không chừa ngọn cỏ.”

“ Giết…”

“ Giết…”

Vạn người đồng thời thúc ngựa duy trì trùy hình trạng, mũi trùy nhắm ngay tàn binh đối diện bay nhanh xung phong lướt tới.

Trên mặt bốn ngàn tàn binh lộ ra vẻ tuyệt vọng, khi nhìn thấy kỵ binh giống như nước lũ cuồn cuộn đánh tới, một gã đầu lĩnh bi tráng hét: “ Chiến cũng là chết, không chiến cũng chết, các huynh đệ chiến hay không chiến?”

“ Chiến.” Mọi người cùng kêu lên hét lớn.

“ Chúng ta liền chiến.” Tiếng bi liệt cười dài, gã đầu lĩnh rút trường đao chỉ phía trước quát to.

“ Giết…”

“ Giết…”

Bốn ngàn tàn binh thúc ngựa xung phong liều chết đánh về phía trước không hề chùn bước.

Không quan hệ đến việc chính nghĩa hay tà ác, có dũng khí vì sinh mạng chiến đấu đều là đáng giá tôn trọng.

Lửa lớn vây quanh lều trại của Thái Vương, hừng hực bốc cao, bên trong doanh trướng gương mặt Thái Vương vàng như giấy, cả người run rẩy không thôi, lều trại nóng rực làm hắn giống như đưa thân vào địa ngục, giống như tử thần đang nhe răng cười dùng lưỡi đỏ liếm bay khuôn mặt của hắn.

“ Người đâu, có người hay không, đã xảy ra chuyện gì?” Thái Vương ở trong doanh trướng sợ hãi chạy loạn quờ quạng chung quanh, thỉnh thoảng đá ngã mấy chiếc ghế làm hắn lảo đảo không thôi.

Tiếng hét hò ngoài trướng dần dần nhỏ đi, Thái Vương lại càng cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Sài Mộng Sơn xong rồi, ta có thể sẽ chết hay không?

Phương Tranh ngươi rốt cục đã tới, ngươi giống như con ác quỷ nhất định không bỏ qua tính mạng của ta sao?

Lều trại đã bị đốt cháy bừng bừng, tản mát ra mùi khét lẹt khó ngửi, Thái Vương ở trong trướng sờ soạng trên thảm sàn rốt cục tìm được một chiếc ghế, hắn lảo đảo ngồi lên bắt đầu bình tĩnh tự hỏi.

Ta không thể chết được, tuyệt không thể chết được.

Đi ra ngoài đầu hàng, dù là đầu hàng Phương Tranh thì sao? Đại trượng phu co được giãn được, thù này chung quy có một ngày ta sẽ báo, thân ta là hậu duệ hoàng thất quý tộc, Phương Tranh nhất định không dám giết ta. Chỉ cần giữ được tính mạng, tứ đệ mặc dù đã làm hoàng đế, có thể do tính khí hắn yếu đuối thiện lương tất nhiên không đành lòng giết ta, dù đem ta giam cầm cả đời nhưng so với một con kiến hôi chết ngay chỗ này cũng tốt hơn rất nhiều.

Lấy lại bình tĩnh, khóe miệng Thái Vương nổi lên tươi cười.

Đầu hàng hay làm phản trái lại cũng là giống nhau, đó là vì sinh tồn, một người vì sự sống làm ra bất cứ điều gì cũng không dọa người.

Rất nhanh Thái Vương liền làm quyết định.

“ Ta đầu hàng, đừng giết ta, đừng giết ta, ta là Thái Vương…” Thái Vương ôm đầu chạy ra khỏi lều trại, đối diện với tướng sĩ Hoa triều tay cầm đao kiếm, Thái Vương không hề sợ hãi thong dong cười cười.

“ Ta là Thái Vương, Phương Tranh một lòng muốn tìm Thái Vương, ta hướng hắn đầu hàng các ngươi không thể giết ta.” Thái Vương trấn định nói.

Hắn thực có nắm chắc coi như mình từng mưu phản trong Hoa triều cảnh nội, nhưng hắn vẫn là thân ca ca của hoàng đế, thân phận này làm hắn cảm thấy được bảo đảm an toàn trong giờ phút này.

Tần Trọng thúc ngựa tiến đến, vẫn ngồi trên lưng ngựa liếc mắt nhìn hắn: “ Ngươi là Thái Vương?”

Vương gia phong lưu ngày xưa hôm nay dùng vải trắng che mắt, hình dáng khô héo chán nản chẳng khác gì một thư sinh vừa bị thi rớt.

Bất quá theo ngũ quan của hắn, Tần Trọng vẫn nhận ra hắn là Thái Vương.

“ Đúng, ta là Thái Vương, Phương Tranh thiên tân vạn khổ tìm kiếm Thái Vương, hiện tại ta hướng hắn đầu hàng, thỉnh các tướng sĩ đem ta áp giải về kinh đi, ta nguyện nhận sự trừng phạt của hoàng thượng.” Thái Vương sửa sang lại quần áo, thậm chí lộ ra vẻ mỉm cười thản nhiên.

Trong mắt Tần Trọng nhanh chóng hiện lên vài phần tàn nhẫn, hắn nhìn chằm chằm Thái Vương, khóe miệng nhẹ nhàng hướng về phía trước lộ ra một đường cong tràn đầy ý tứ hàm xúc tàn khốc.

“ Bá.”

Lưỡi đao lạnh như băng sương xẹt qua cổ họng Thái Vương bị bám theo vài giọt máu thật nhỏ đỏ tươi.

Thái Vương ngẩn người, gương mặt anh tuấn tràn ngập vẻ không dám tin, cứng ngắt. Hai tay hắn theo bản năng bưng kín trên cổ, một đạo chỉ hồng không thể nhận ra hiện lên vắt ngang cổ họng, đạo chỉ hồng càng lúc càng rộng càng lúc càng lớn, máu tươi đỏ thẫm như suối phun ồ ạt chảy ra từ vết thương kia.

Thái Vương gắt gao bưng kín cổ họng, khí lực cả người giống như bị rút sạch trong nháy mắt, hai chân hắn mềm nhũn không tự chủ được quỳ sụp xuống bãi cỏ ẩm ướt, cổ họng ùng ục vài cái, môi mấp máy giống như muốn hỏi vì sao Tần Trọng phải giết hắn.

Tần Trọng lạnh lùng nhìn chăm chú vào thân hình giãy dụa của Thái Vương, hắn ngồi trên lưng ngựa thản nhiên nói: “ Bây giờ chúng ta phải trốn tránh truy binh của Mặc Xuyết, như thế nào lại mang theo một người mù kéo chân sau chúng ta, Thái Vương điện hạ, Phương nguyên soái nói ngươi phải chết.”

Vận mệnh, Thái Vương cùng thái tử đều có vận mệnh giống nhau, vận mệnh của huynh đệ hoàng thất rốt cục lại thần kỳ như lặp lại luân hồi.

Thái Vương nỗ lực kéo kéo khóe miệng muốn lộ ra dáng tươi cười chế giễu, đáng tiếc không thành công, chỉ lay động vài lần rốt cục gục trên cỏ không còn một tia sinh khí.

Tần Trọng khuôn mặt lạnh cứng quay đầu không tiếp tục nhìn Thái Vương lần nào, quát lớn: “ Các tướng sĩ, mau chóng quét dọn tàn quân, viện quân Mặc Xuyết lập tức sẽ tới, chúng ta cần nhanh chóng chạy đi mau.”

Bạn đang đọc Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia của Tặc Mi Thử Nhãn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự