Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 274 Lại bị gõ trộm một côn (1,2)

Bạn đang đọc Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia của Tặc Mi Thử Nhãn

Phiên bản Dịch · 4689 chữ · khoảng 17 phút đọc

Lúc này đêm đã khuya, cơn mưa xuân vẫn còn không ngừng rả rích. Một cỗ xe ngựa đang phóng trên đường bên trong nội thành, cỗ xe ngựa này thực bình thường, đan mã song viên loại phổ thông*, khoang xe bọc vải màu xám ảm đạm, khi chạy bánh xe ma sát xuống mặt đường phát ra những thanh âm lộc cộc khó nghe, ở trong bóng đêm yên tĩnh vang vọng đi thật xa.

Từ xa nhìn lại.

Hai bên cỗ xe ngựa còn có vài chục tên thị vệ cưỡi ngựa chạy theo, một mực bảo hộ cỗ xe ngựa, binh sĩ Thành Vệ quân tuần tra ven đường chứng kiến những con ngựa này đều là loại ngựa thượng hạng, vậy bên trong xe ngựa chắc hẳn cũng là một đại nhân vật, cho nên coi như toàn thành đã giới nghiêm nhưng Thành Vệ quân vẫn biết thức thời không tiến tới vặn hỏi.

Cỗ xe ngựa chạy đến tây môn hoàng cung, người bên trong xe ngựa vén mành lên, đặc biệt hướng hoàng cung mà quẳng ra một ánh mắt phức tạp. Trong ánh mắt bao hàm rất nhiều ý tứ, tham lam, thống hận, cùng với một chút sợ hãi, rụt rè!

Tôn Quế đem biểu tình của Thọ vương thu vào trong mắt, hắn nhẹ nhàng cười, hạ giọng nói: “ Điện hạ, không quá ba tháng nữa thì toàn bộ tòa hoàng cung này sẽ là của ngài rồi!”

Thọ vương buông mành xe xuống, thở ra một ngụm lương khí thực dài, cười nói: “ Chỉ hi vọng mọi chuyện sẽ diễn ra như thế, phụ hoàng có năm vị hoàng tử ngoại trừ Thái vương đang không biết du sơn ngoạn thủy ở nơi nào. Những người còn lại chỉ có bổn vương vì tranh đoạt cái ngôi vị này mà cẩn thận tính toán trăm phương ngàn kế, còn thái tử thì đã không nhịn được mà ra mặt đối chọi lại với phụ hoàng, hiện giờ kẻ có nhiều uy hiếp đối với ta chỉ có Phúc vương cùng Anh vương mà thôi.”

Tôn Quế cười nói: “ Chuyện tình tại Hưng Khánh phủ đã được vương gia an bài thỏa đáng, chờ sau khi vương gia rời khỏi kinh thành trở lại đất phong của ngài tại Hưng Khánh phủ giết đại tướng lĩnh binh Vương Văn Kiếm, khi đó trong tay Vương gia liền đã có mười lăm vạn biên quân cường hãn, thiên hạ này Vương gia có thể tùy tiện tung hoành ngang dọc, kinh sư cũng chỉ như đồ chơi nằm trong túi của Vương gia mà thôi. Đến lúc đó Vương gia mặc một thân long bào, hướng tứ phương xưng đế, thiên hạ còn ai dám không phục? Ha ha, tại hạ chúc mừng Vương gia trước!”

Thọ vương nghe vậy toàn bộ thần sắc tham lam đều hiển lộ ra, cười ha hả nói: “ Hảo! Hảo! Đến lúc đó bổn vương sẽ phong Tôn tiên sinh làm quốc công, quan thì tới Lại Bộ thượng thư, biểu dương công đức nhiều năm qua tiên sinh đã trợ giúp bổn vương….”

Tôn Quế nghe vậy mừng rỡ vội vàng chắp tay đa tạ. Mặc dù cố gắng bày ra cái bộ dạng hờ hững vinh nhục bất kinh nhưng trong ánh mắt của hắn vẫn hiện lên một chút thần sắc hoan hỉ không thể che dấu.

Hai người ngồi trong xe ngựa đàm tiếu nhân sinh, cỗ xe ngựa cách cửa thành ngày một gần hơn, Thọ vương rém mành xe lên, ánh mắt mong chờ quan sát cổng thành nguy nga trước mặt, tâm tình không khỏi khuấy động, ánh mắt toát ra quang mang hưng phấn cực điểm.

Chỉ cần ra khỏi cổng thành trước mặt này, bổn vương tựa như khốn long nhập hải, mãnh hổ quy sơn, giang sơn cẩm tú đều sẽ nằm ở trong bàn tay của bổn vương. Cái gì mà Phúc vương, Anh vương, thái tử, còn thêm cái tên hỗn đản Phương Tranh nữa, tương lai bổn vương dẫn quân quay trở lại kinh thành, đó chính ngày ngày mà toàn bộ các ngươi đều phải chết!

Cùng lúc đó trên cổng thành lầu phía tây, Phương Tranh một thân mặc giáp trụ, chẳng quản đến hình tượng chủ tướng đem hai chân gác lên bàn, còn không ngừng rung đùi, miệng nhai nhồm nhoàm rượu thịt mà chưởng quỹ Yên Nguyệt Lâu tự mình đưa tới, thỉnh thoảng lại nhấp thêm một ngụm hảo tửu, ngũ quan nhíu chặt lại thành một đoàn, cuối cùng thở dài một hơi thỏa mãn.

Hiện giờ trong ngoài thành đều tràn ngập bầu không khí chiến tranh, hoàng thượng cùng thái tử còn đang chém giết kịch liệt ở chân núi Thần Liệt, nhưng Phương đại tướng quân lại có thể nhàn nhã tự tại như thế, tùy thời ở chỗ nào cũng đều không quên hưởng thụ, chẳng sợ hiện tại một thân hắn đang mang nhiệm vụ trấn thủ kinh thành.

Bất quá hiện tại hắn có tư cách để hưởng thụ! Trước khi rời kinh hoàng thượng đã phân phó cho hắn, nhiệm vụ duy nhất của hắn chính là đem Thành Vệ quân toàn bộ nắm chặt chẽ trong tay, đoạn con đường rút lui của thái tử. Hiện tại hắn có thể vỗ ngực mà lớn tiếng nói, nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành tuyệt đối.

Sau khi xử trảm hơn mười tướng lĩnh cao cấp của Thành Vệ quân, Phương Tranh cũng không ngừng tay liền cử ra hơn mười tướng lĩnh trung tầng đề bạt lên chức, những vị tướng lĩnh này đều xuất thân nghèo khổ, ở trong toàn quân rất có thanh danh. Quan trong nhất chính là bọn hắn đã không bị thái tử mua chuộc, theo như lời nói của Phương Tranh thì những tướng lĩnh này đều là căn cơ mầm mống, tương lai có thể trọng dụng được.

Tần Trọng mặc dù không có bị trảm nhưng sau khi Phương Tranh náo động một hồi trước mặt toàn bộ binh sĩ Thành Vệ quân thì binh quyền của hắn trên thực tế đã bị Phương Tranh tước đoạt. Phương Tranh không đem hắn trói lại, cũng không muốn giết hắn, vẫn như cũ để cho hắn nắm giữ ở vị trí phó tướng, bất quá mọi hành động lại bị hạn chế, tùy thời đều có thành viên Ảnh Tử cẩn thận giám sát.

Lúc này Phương Tranh đang uống rượu, Ôn Sâm ở bên cạnh cũng mặt dầy thuận tiện hưởng thụ, bởi thế cho nên Ôn Sâm càng lộ ra sự điêu luyện của vỗ mông ngựa thần công.

“ Hai tháng trước, bổn tướng quân pháp nhãn như thần, liếc mắt một cái đã nhìn thấu chủ tướng biên quân Sài Mộng Sơn là một tên yêu nghiệt, hừ! Bổn tướng quân không rảnh đi bắt hắn hàng phục nhưng bất quá tự nhiên sẽ có ngươi đi hàng phục cái loại yêu nghiệt đó. Hiện tại tên gia hỏa Đổng Thành kia phỏng chừng đã chém giết xong, bắt đầu thu dọn chiếc trường tại bờ bắc sông Trường Giang, hả hả, kế sách của bổn tướng quân đúng thật sự là diệu, kế trong kế! Ha hả!”

Ôn Sâm tranh thủ thời gian uống một ngụm rượu, lại nhanh chóng cầm cái chân gà lên gặm hai miếng, chứng kiến Phương Tranh đang đắc chí cười to tức thì Ôn Sâm liền ngừng lại, sớm đã được dạy dỗ cho nhu thuận nên Ôn Sâm biết bản thân mình cần phải nịnh bợ hắn.

Thế nên Ôn Sâm tức thì bỏ chân gà xuống, gắng sức nặn ra một nụ cười siểm nịnh trên khuôn mặt, ngoài miệng mỡ còn bóng loáng, cười nói: “ Đại nhân bày mưu lập kế, đều vượt ngoài dự tính của phàm nhân, văn tài như Quản Trọng, võ giỏi như Tôn Tử.” ( Quản trọng là tể tướng nước Tề thời xuân thu, nổi tiếng với danh hiệu chiến lược không đánh mà thắng.)

“ Oa cạc cạc, ha hả!” Phương Tranh nghe được câu vỗ mông ngựa không khỏi thỏa mãn tâm nguyện, mặt mày cao hứng phi thường, khóe miệng cười dài thành một đoàn. Nhưng tức thì cảm thấy không thích hợp, bật người giận tím mặt trừng mắt nhìn Ôn Sâm nói: “ Ngươi mới vừa mắng ta là thằng cháu trai?”

Ôn Sâm trán túa mồ hôi lạnh, vội vàng biện giải nói: “ Tôn Tử này không phải là thằng cháu trai, vốn đó là biệt hiệu của Tôn Vũ, bậc tiên hiền tự cổ chí kim có một không hai a!”

“ Nga? Phải không? Ta có thật sự lợi hại như vậy chăng?” Phương đại tướng quân đổi giận thành vui, lại bắt đầu dương dương tự đắc, ngửa mặt lên trời cười dài: “ Oa cạc cạc, ha ha ha ha!”

Ôn Sâm không ngừng lau mồ hôi lạnh….

Đúng lúc này chợt nghe ở bên dưới cổng thành truyền đến một tiếng hét lớn: “ Đứng lại! Phương tướng quân có lệnh, bất luận kẻ nào cũng không được ra khỏi thành!”

Đang hưởng thụ niềm vui được thuộc hạ vỗ mông ngựa, Phương đại tướng quân bị thanh âm náo nhiệt này quấy rầy nhã hứng, tức thì bất mãn cau mày: “ Dưới lầu không biết là thằng cháu trai nào vậy?”

“ Hả?” Ôn Sâm lắp bắp nói: “ Tôn…Tôn Tử vốn là người ở thời kì xuân thu chiến quốc.”

“ Không phải Tôn Tử đó, mà ta nói cái gã cháu trai đang ở dưới lầu kia.”Phương Tranh trừng mắt lườm hắn một cái, con mẹ nó, thủ hạ của lão tử như thế nào đầu óc không có một chút linh mẫn nào cả, thật oan nghiệt?

“ Hả? Dưới lầu cũng có thằng cháu trai ư?” Ôn Sâm hai mắt nhìn đăm đăm có chút không hiểu.

Lúc này dưới lầu tại cổng thành lại truyền đến một tiếng quát: “ Lớn mật! Xa giá của Thọ vương điện hạ mà các ngươi cũng dám ngăn cản, không muốn sống nữa hay sao?”

Phương Tranh nghe vậy hai mắt sáng ngời, Thọ vương? Đang lo không có trò vui, cư nhiên trò vui lại tìm đến tận cửa.

“ Thị vệ đâu! Mau tập hợp! Bình tĩnh thôi, không cần đả thương người!” Phương Tranh nhanh miệng phân phó, không một chút do dự liền phóng ra hướng ngoài cửa mà chạy.

Bên trong cổng thành phía tây, Thọ vương ngồi trên xe ngựa sắc mặt tím ngắt, song thủ gắt gao nắm chặt thành quyền đầu, gân xanh trên cổ nổi lên những đường dầy cộm. Tôn Quế ngồi bên cạnh chứng kiến bộ dạng của hắn, cũng sợ hãi tới mức câm như hến không dám lên tiếng.

Mắt thấy sắp chuẩn bị thoát khỏi kinh thành, nhưng tại một bước cuối cùng này lại bị ngăn cản, binh sĩ gác cổng luôn miệng nói phụng mệnh Phương tướng quân, không khỏi khiến cho Thọ vương phẫn nộ.

Phương Tranh ngươi là một tên hỗn trướng bỉ ổi vô liêm sỉ! Bổn vương rời kinh mà ngươi còn không quên gây khó dễ cho ta, đợi ngày bổn vương dẫn quân về kinh, ngươi chính là người đầu tiên mà ta sẽ khai đao!

Bất hảo, kinh thành không thể ở lâu được, nếu còn chậm trễ thì sẽ phát sinh biến cố!

Nghĩ tới đây Thọ vương nổi giận đùng đùng lập tức vén mành xe lên, đứng ở phía trước càng xe, quát lớn: “ Lớn mật! Bổn vương chính là hoàng tử đương triều, hậu duệ quý tộc! Phương Tranh thì tính là cái gì, coi như hiện giờ hắn có mặt tại đây, hắn cũng không dám cản trở bổn vương! Bổn vương muốn ra khỏi thành, ai có thể ngăn cản được? Đám nô tài các ngươi còn không mau tránh đường!”

Mười mấy gã thị vệ bên cạnh Thọ vương nghe vậy tinh thần đại chấn, đồng thanh quát lớn: “ Tránh ra!”

Tướng sĩ thủ thành sợ tới mức tất cả đều run lên, biểu tình trên gương mặt do dự nhìn nhau, thần sắc lộ vẻ vô cùng khó xử. Có tâm mở cửa thành thả bọn họ đi ra ngoài, nhưng lại sợ quân pháp vô tình của Phương tướng quân, hôm nay giữa thanh thiên bạch nhật đã xử trảm hơn mười vị tướng lĩnh cao cấp trên quảng trường ủng thành, máu chảy thành dòng còn chưa có ai đi rửa đâu.

Còn nếu cố tình không mở cửa thành, Thọ vương trước mắt này cũng không phải là một tiểu nhân vật thủ thành như bọn hắn có thể đắc tội được, trước sau đều tiến thoái lưỡng nan, cho nên đám tướng sĩ đều chần chừ do dự.

Thọ vương chứng kiến bộ dạng do dự của đám tướng sĩ thủ thành, lửa giận không khỏi đại thịnh. Bổn vương đường đường là hoàng tử đương triều, thân phận hoàng thân tôn sư chẳng lẽ còn không thể so được với cái tên lưu manh Phương Tranh xuất thân bình thường hay sao? Chỉ một chút việc nhỏ muốn ra khỏi thành cũng đều không được, thật sự đã không đem bổn vương để vào trong mắt!

“ Hừ! Các ngươi không mở, bổn vương tự mình đến mở! Người đâu? Mau lên mở cổng thành ra cho bổn vương!” Thọ vương đợi không được, quát lớn.

Đám thị vệ của Thọ vương nghe được đồng thanh nhận mệnh, sau đó hơn mười thân ảnh mạnh mẽ dạt các tướng sĩ thủ thành sang một bên, tiếp theo rút thanh gác cổng ra.

“ Kẻ nào ăn tim hùm gan báo mà dám tự tiện xông đến mở cổng thành đó? Không muốn sống nữa rồi có phải hay không?” Một đạo thanh âm bộ dạng uể oải không xa không gần truyền đến.

Mọi người giật mình quay đầu giương mắt nhìn lại, đã thấy ở dưới chân tường thành có một thân ảnh hết sức bại hoại đang đứng. Bởi vì màn đêm quá mức tối tăm cho nên không có biện pháp nhìn rõ được bộ dạng của người vừa mới lên tiếng nói chuyện.

*: xe có 2 ngựa kéo.

Thọ vương đứng thẳng sống lưng ở trên càng xe ngựa, nghe được thanh âm này có chút quen tai, không khỏi dùng sức mở căng mắt ra nhìn chằm chằm vào đạo thân ảnh kia, nhưng quả thật không thể nhìn rõ được diện mạo của hắn.

“ Hừ! Ngươi là người phương nào? Bổn vương có việc phải rời khỏi kinh thành, trong kinh thành người nào dám ngăn cản bổn vương?”

Đạo thân ảnh kia ngâm nga hừ một tiếng, giễu cợt nói: “ Cái gì mà bổn vương mới chả vương bát đản, ngươi nói chuyện cùng ta mà dám đứng cao như vậy, còn biết lễ nghi phép tắc hay không? Người đâu, đám vương bát đản này giả mạo vương gia, hung hăng càn quấy xông tới mở cửa thành có mưu đồ bất chính, mau giáo huấn bọn chúng một trận cho lão tử!”

Mới vừa nói xong, bỗng nhiên phía sau đạo thân ảnh kia chợt xuất hiện hơn một trăm tên thị vệ, tiếp theo cước bộ linh hoạt nhanh chóng hướng đám thị vệ của Thọ vương mà tấn công.

Đến lúc này Thọ vương mới nghe ra đạo thân ảnh đang nói chuyện là ai, tựa như bừng tỉnh đại ngộ nói: “ Là ngươi! Phương….”

Thọ vương còn chưa dứt lời, dưới hạ bàn liền trúng một cước tạt ngang của một gã thị vệ, tình huống quá đỗi bất ngờ cho nên không kịp phòng ngự, thân thể của hắn đang đứng trên càng xe ngựa liền ngã lộn cổ xuống bên dưới mặt đất.

Lúc này thị vệ của Phương Tranh đang giao thủ cùng thị vệ của Thọ vương. Hơn một trăm người bao vây chung quanh mười người tại cửa thành nhỏ hẹp, tình huống hiện giờ không cần nói đến đạo nghĩa, bình thường nhóm thị vệ của Phương Tranh cứ hai ba người quần ẩu một, dưới những trận quyền cước loạn đả, đám người của Thọ vương chớp mắt bị hạ gục đo ván nằm dài trên mặt đất.

“ Mau tránh ra, tránh ra! Để cho lão tử đạp thêm mấy cước nữa!” Đạo thân ảnh đầu lĩnh không kìm nén được xúc động, dạt hai gã thị vệ đang bảo hộ an toàn bên cạnh hắn ra, cực kì hưng phấn chạy đến trước mặt Thọ vương đang đau đớn quỳ rạp trên mặt đất. Không nói hai lời liền nhảy tới hướng lên trên sống lưng của Thọ vương mà hung hăng đạp xuống, thẳng cho đến khi Thọ vương gào khóc thảm thiết, nhưng đám thị vệ của Thọ vương sớm đã nằm gục trên mặt đất mà rên rỉ cả rồi! Nào có người đủ sức bước đến cứu hắn?

Sau khi đạp được một lúc, đạo thân ảnh cầm đầu mới bày ra bộ dạng thỏa mãn tâm nguyện, thở dài một tiếng lập tức hô lớn: “ Thôi, mau chóng rút lui!”

Theo tiếng hiệu lệnh hơn một trăm thân ảnh chớp mắt liền biến mất vô ảnh vô tung, quả thật ứng với câu nói đến như cuồng phong mà đi như bôn lôi. Trong thông đạo nhỏ hẹp tại cổng thành chỉ còn lại Thọ vương cùng hơn mười gã thị vệ của hắn đang nằm dài trên mặt đấy, thống khổ rên rỉ.

Tấm rèm che của xe ngựa được vén lên, Tôn Quế biểu tình hoảng hốt nhảy xuống xe ngựa, cuống quýt hỏi: “ Điện hạ, điện hạ ngài có chuyện gì không?”

Thọ vương mặt mũi bầm dập, cánh tay run run vịn vào càng xe ngồi dậy, thanh âm run rẩy mà bi phẫn nói: “ Phương….Phương Tranh….Ngươi đừng tưởng rằng trời tối mà bổn vương không nhận ra được ngươi! Dám ám toán bổn vương…Ngươi cứ chờ đó….”

Sau khi hành hung người ta xong, Phương Tranh dẫn thuộc hạ vọt đi thật xa, lúc này đang ở dưới gốc cây trên đường cái, một bên dùng sức thở, một bên cất tiếng cười to không thôi.

Ôn Sâm sắc mặt tái nhợt thở hổn hển nói: “ Đại…Đại nhân, chúng ta vừa rồi…có phải đã đánh Vương gia hay không a!”

Ôn Sâm cho rằng được đi theo Phương đại nhân thật sự chính là một việc kích thích nhất trong cuộc đời của hắn, cũng đồng dạng là tối liều mạng. Trong nguyên tắc làm người của hắn, chưa có từng nghĩ qua sẽ có một ngày động thủ đánh Vương gia? Vương gia a! Nhi tử của hoàng thượng, thân phận tôn quý như thế a! Lão thiên gia! Phải chăng bản thân ta đã rất không giữ được bình tĩnh!

Phương Tranh nghe vậy sắc mặt nghiêm trang, biểu tình cứng rắn: “ Nói bậy! Cái gì mà Vương gia! Tên gia hỏa đó chính là Vương gia giả mạo! Tất cả các ngươi đều nghe rõ cả chưa?”

“ Chúng ta chuyện gì cũng đều không làm! Khi sự tình diễn ra, chúng ta đang ngồi trên thành lầu uống rượu nói chuyện phiếm. Nếu như ai dám tiết lộ chuyện này ra ngoài, hừ hừ, ngày hôm nay chính các ngươi cũng có tham dự một phần, hậu quả như thế nào không cần ta phải nói rõ ràng cho các ngươi biết, hiểu cả chưa?”

Hơn một trăm gã thị vệ nghe Phương Tranh nói đều e sợ, đồng thanh vâng dạ gật đầu đáp ứng.

Phương Tranh đại hỉ, vung tay lên: “ Đi, lão tử mời các ngươi đi uống rượu! Con mẹ nó! Hôm nay quả nhiên sảng khoái, ha hả!”

Mọi người đang chuẩn bị thả cước bộ, bỗng nhiên Phương Tranh kêu lên: “ Chậm đã!”

Mọi người dừng lại khó hiểu nhìn hắn.

Bất thình lình ánh mắt của Phương Tranh trở nên căng thẳng, hơi giật mình nhìn sang Ôn Sâm, lẩm bẩm tự nói: “ Mới vừa rồi Thọ vương nói muốn ra khỏi thành? Ta nhớ không lầm chớ?”

Ôn Sâm vội vàng gật đầu: “ Đúng thế ! Thưa đại nhân.”

“ Trời đã muộn như vậy, bên ngoài thành lại đang hỗn loạn phong ba, hắn muốn ra khỏi thành làm chuyện gì?” Phương Tranh nhăn mặt trầm ngâm nói.

Đám thị vệ đồng loạt lắc đầu.

Nghĩ cả nửa ngày không có đáp án, Phương Tranh cắn răng một cái: “ Không quản hắn muốn ra khỏi thành để làm chi, hiện giờ đang trong đoạn thời gian phi thường nhạy cảm. Cho dù hắn có muốn ra khỏi thành để tìm gốc cây treo cổ tự vẫn, thì lão tử cũng sẽ không để cho hắn được thỏa mãn tâm nguyện! Người này là một nhân vật cực kì nguy hiểm, không thể không đề phòng được.”

Phương Tranh quay người bước nhanh về phía thành tây nói theo: “ Đi! Chúng ta trở về một lần nữa, đem Thọ vương khống chế lại, hừ! Thời kì phi thường phải dùng thủ đoạn phi thường, coi như hoàng thượng có biết cũng sẽ không trách tội chúng ta….”

Đám thị vệ nghe Phương Tranh nói như thế, nhất đều thả lỏng tâm tình, sôi nổi lớn tiếng phụ họa. Đoàn người lại tiền hô hậu ủng chạy như bay về phía cửa thành, biểu tình trên mặt mọi người đều phấn khởi hoan hỉ vui như ăn tết vậy.

Cửa thành tây, trong thông đạo nhỏ hẹp.

Hôm nay xem như Thọ vương gặp nhiều tai họa, thị vệ bên người tất cả đều bị thu thập không nói, ngay cả chính bản thân hắn cũng thụ thương nghiêm trọng. Nhìn mười mấy tên thuộc hạ dìu dắt nhau đứng lên, mặt mày tang thương giống như đưa đám, Thọ vương nhịn không được cả giận hừ một tiếng.

“ Đem cổng thành mở ra, trước tiên chúng ta cứ ly khai khỏi thành đã, cái nhục ngày hôm nay bổn vương ghi nhớ, ngày khác tất sẽ có sở báo!”

Nói xong Thọ vương ngoan độc trừng mắt lườm đám binh sĩ Thành Vệ quân đang đứng canh gác cách đó không xa.

Ngay sau đó đám thị vệ của hắn chuẩn bị tiến lên mở cổng thành, nhưng đúng lúc này bỗng nhiên nghe được một cái thanh âm hung hăng càn quấy đến cực điểm: “ Mau tránh ra, mau tránh ra! Đừng ngăn cản bổn tướng quân nói mà!”

Thọ vương cùng cả đám thị vệ đều giật mình, cái thanh âm này vừa rồi không phải đã hạ lệnh ẩu đả Vương gia hay sao? Hắn như thế nào còn dám quay lại?

Quay đầu phóng mắt nhìn lại đã thấy hơn một trăm tên thị vệ vây quanh một người nam tử trẻ tuổi đang hướng cổng thành đi tới. Lần này trong tay của bọn hắn đều cầm đuốc, dưới ánh lửa bập bùng càng tôn thêm biểu tình lưu manh cần ăn đòn của gã nam tử trẻ tuổi, hai con ngươi loạn chuyển lăn lông lốc, tựa hồ như tại bất kì thời khắc nào cũng đang đánh chủ ý phá hư, đi trên đường thì cợt nhả lỏng lẻo, không phải Phương Tranh thì là ai?

Phía sau hắn hơn một trăm gã thị vệ cũng học theo bộ dáng, tựa như cùng một cái khuôn mẫu in ra, cả đám người thân ảnh liêu xiêu tiêu sái tiến tới, nhìn như thế nào cũng đều cảm thấy khó chịu. Nếu như lột bỏ trang phục quân nhân trên người, bọn chúng nhìn cũng không khác gì một đám thổ phỉ ngang ngược càn quấy, đâu có giống bộ dạng của người mang nghiệp binh gia.

Phương Tranh đẩy vài tên thị vệ của Thọ vương đứng chắn ngang ở cửa thành ra, liền nhìn thấy Thọ vương mặt mũi tím bầm đang ngồi ở trên xe ngựa cười lạnh nhìn hắn, thỉnh thoảng khuôn mặt đau đớn còn giựt giựt thêm vài cái. Phương Trah không khỏi cả kinh, nghiêng đầu ghé sang bên tai Ôn Sâm nói nhỏ: “ Ta vừa rồi đem hắn đánh ác như vậy sao?”

Ôn Sâm biểu tình khổ não, không ngừng gật đầu liên tục.

“ Hắc hắc, nghiệp chướng a!” Phương Tranh lắc đầu thở dài, biểu cảm đồng tình nói.

Theo sau đó Phương Tranh bắt đầu chấn chỉnh lại tinh thần, điều chỉnh diễn cảm một chút, tiếp đó bước dài tới trước mặt Thọ vương, diễn cảm dường như bi thống mà dường như tang thương, lớn tiếng khóc lóc: “Thọ vương điện hạ! Thọ vương điện hạ! Ngài làm sao vậy? Ngài không có chuyện gì đó chứ? Vừa rồi hạ quan nghe nói có kẻ hành hung người ở cửa thành phía tây, liền tức tốc mang theo nhân mã chạy tới đây viện trợ, không nghĩ rằng…Ô ô ô hạ quan vẫn đến chậm mất một bước…Ô ô ô!”

“ Ngươi….ngươi…” Thọ vương biểu tình lúc trắng lúc xanh, cánh tay run run chỉ thẳng vào Phương Tranh nói không nên lời.

Đám thị vệ bên người Thọ vương cũng tức giận đến mức cả người run rẩy, đã gặp qua nhiều loại vô sỉ nhưng chưa thấy qua kẻ nào vô sỉ như hắn! Con mụ nội nhà nó! Chính mình động thủ đánh người, chớp mắt một cái liền giả bộ thành người nhân nghĩa, dường như những chuyện vừa rồi hoàn toàn không có quan hệ cùng hắn, một người làm sao có thể mặt dày vô sỉ đến mức độ như thế này a?

“ Phương Tranh, đủ rồi! Ngươi đừng có diễn trò trước mặt bổn vương nữa! Hôm nay ta nhớ kĩ ân huệ của ngươi, ngày sau sẽ báo lại gấp trăm ngàn lần!” Thọ vương cả giận nói.

Luận tâm tính nóng nảy của Thọ vương, chỉ sợ rằng lúc này sớm đã nhịn không được mà tung quyền đầu. Nhưng tiểu sự nhịn không được sẽ loạn đại mưu, Thọ vương nóng lòng muốn rời khỏi kinh thành, thầm nghĩ nếu như đánh Phương Tranh có thể sẽ gây thêm cho chính mình rất nhiều phiền toái không cần thiết, đoạn thời gian này đang phi thường nhạy cảm, hắn không muốn đại nghiệp bao năm qua khổ cực tính toán lại xảy ra biến cố. Lần đầu tiên trong cuộc đời, Thọ vương mạnh mẽ nuốt cục giận này vào trong lòng, nộ hỏa bừng bừng phất tay ra hiệu cho đám thị vệ lui sang một bên.

Phương Tranh hồn nhiên chưa tỉnh, vẫn bi thương khóc ròng: “ Không cần báo đền đâu! Đây đều là chuyện mà hạ quan nên làm… Ô ô ô, Thọ vương điện hạ, để hạ quan đỡ ngài đi khám đại phu, nhìn bộ dáng của ngài bị đánh cũng thật là thảm a! Kẻ hành hung ngài quả thật không còn một chút nhân tính, táng tận lương tâm, trong lòng của hạ quân thật sự cảm thấy bi phẫn thay cho điện hạ a!”

Đám thị vệ của Phương Tranh chứng kiến hắn biểu diễn kĩ xảo, cũng hơi giật mình đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt đều đã bành trướng đến mức đỏ bừng.

Đi theo Phương đại nhân, một nửa thì thống khoái nhưng nửa còn lại cũng là khuất nhục, con mẹ nó thực sự đúng là cả trăm tư vị cảm xúc pha trộn!

Bạn đang đọc Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia của Tặc Mi Thử Nhãn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 54

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự