Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 176 Đại hôn (hạ)

Bạn đang đọc Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia của Tặc Mi Thử Nhãn

Phiên bản Dịch · 5442 chữ · khoảng 19 phút đọc

Đám nữ binh thị vệ mặc chế phục cấm quân mới tinh, không biết có phải vì muốn cho cử động được linh hoạt hay không, chế phục được thiết kế thật sự rất bó sát người, đem hai đoàn thịt mềm mại trước ngực các nàng phụ trợ lên cao ngất, ẩn tình bên trong anh khí bừng bừng, nhưng lại có thêm vài phần dễ thương của nữ nhân.

Phương Tranh cùng Mập Mạp nhìn nhau liếc mắt một cái, không có hảo ý hắc hắc nở nụ cười. Trường Bình gả cho hắn, đại khái đám nương tử quân này cũng sẽ làm của hồi môn a? Nói thật, Phương Tranh đánh chủ ý lên các nàng đều không phải ngày một ngày hai, nếu như chức trách của các nàng ngoại trừ bảo hộ an toàn cho hắn cùng Trường Bình trong những lúc ở bên ngoài, còn kiêm chức thông phòng ấm chăn, chậc chậc, trước mắt có mấy chục nàng hoàn phì yến sấu* này, các nàng đủ loại phong tình vạn chủng, chẳng phải sẽ khiến cho mình cạn kiệt tinh lực mà chết hay sao? Trường Bình này, chơi khoản hồi môn thật hậu a! ( Hoàn phì yến sấu: Chỉ hai trong tứ đại mỹ nhân thời cổ đại, Hoàn Phì là chỉ Dương Ngọc Hoàn tức Dương Quý Phi. Yến Sấu là chỉ Triệu Phi Yến, nàng có tài múa rất hay, điệu múa uyển chuyển nhẹ nhàng như chim yến, cũng là một trong tứ đại mỹ nhân thời cổ đại.)

Phương Tranh sờ cằm tự sướng một hồi lâu, trên gương mặt lộ ra nụ cười dâm đãng, miệng lẩm bẩm nói: “ Nhiều lắm, ăn không tiêu.”

Mập Mạp mon men tiếp cận lại gần: “ Bằng không chúng ta chia đôi, ta cũng cần người bảo hộ!” Gã Mập Mạp vô sỉ này cũng đánh chủ ý lên các nàng, chỉ sợ đã không phải là ngày một ngày hai rồi.

Phương Tranh quả quyết cự tuyệt: “ Toàn bộ đều là của ta, cho dù có chết cũng không chia cho ngươi.”

Chúng nhân cả kinh giật mình nhìn hai con sói đang giương ánh mắt đáng khinh lên nhìn chằm chằm vào đám nữ binh thị vệ, miệng thì lẩm bẩm với nhau, lúc hồ hởi lúc thì buồn thiu, không biết đang nói đến chuyện gì.

Nữ thống lĩnh nhíu mày, bước lên phía trước, nhẹ giọng hô: “ Tân Lang dừng bước, Tân Lang dừng bước!”

Phương Tranh chấn chỉnh lại tinh thần, chứng kiến bộ dạng của vị thống lĩnh thị vệ này đại khái khoảng hai mươi tuổi, răng trắng như ngà, đôi mắt thanh tú động lòng người, Phương Tranh nhanh chóng tiến lên hai bước, chắp tay cười nói: “ Vị tỷ tỷ này có gì phân phó?”

Thống lĩnh thị vệ mỉm cười: “ Hôm nay là ngày đại hỉ, nghe nói tân lang tài văn xuất chúng, nếu muốn đón công chúa thì phải bước qua cửa của chúng ta, chúng ta thì muốn nghe tân lang làm một bài thơ.”

Chúng nữ thị vệ cười duyên khanh khách, đồng thanh nói: “ Đúng thế!”

Phương Tranh trợn tròn mắt, quay đầu nhìn lại, thấy thái tử, Thái vương còn có một số quan viên đang mỉm cười nhìn hắn, Phương Tranh bước lại gần Mập Mạp, hạ giọng hỏi: “ Ta tài văn xuất chúng sao? Gã vương bát đản nào dám nói cho các nàng biết chuyện này?”

“ Không phải ta.” Mập Mạp vội vàng lắc đầu không thừa nhận.

Xã hội phong kiến quả nhiên có nhiều tập tục hủ lậu, kết hôn thì kết hôn thôi, còn muốn chơi cái trò làm thơ mới được phép quá môn, nếu hai vợ chồng người ta đều thất học thì làm sao bây giờ? Một người ở ngoài cửa lớn tiếng nói: “ Hôm nay giá gạo lại tăng rồi, đừng có chậm trễ thời gian nữa.” Người ở bên trong vội vàng đáp lại: “ Thật không? Vậy cũng nguy, tránh ra! Mau tránh ra, nhanh bái đường sau đó còn đi mua gạo!”

Bao nhiêu tình cảm ấm áp nha! Vừa nghe đã biết hai vợ chồng đều là người còn sống.

Hôm nay có quá nhiều sự tình khiến cho Phương Tranh phải vò đầu bứt tai, làm một bài thơ, ta nên làm bài thơ gì đây? Hoặc là nói nên đạo văn của người nào đây?

Một bầy thiên nga dưới chân núi…Ân, câu này khẳng định không được, không đủ nghiêm túc. Quá lưu manh, không có sông mà còn hát hậu hoa đình..Khái khái, như thế nào nghĩ mãi mà chưa ra?

Mọi người tha thiết mong chờ nhìn Phương Tranh nhíu mày trầm ngâm, trong chốc lát hắn lắc lắc đầu, chúng nhân chuẩn bị không còn giữ được bình tĩnh nữa thì Phương Tranh hắng giọng, ngâm nga:

“Vân tưởng y thường, hoa tưởng dung.

Xuân phong phật hạm, lộ hoa nùng.

Nhược chi quần ngọc, sơn đầu kiến

Hội hướng dao thai, nguyệt hạ phùng.”

“Thoảng bóng mây hoa, nhớ bóng hồng.

Gió xuân mơn mởn, giọt sương trong.

Ví chăng non ngọc, nhìn chẳng thấy.

Dưới nguyệt đài Dao, thử ngóng trông.”

“ Thoảng bóng mây hoa, nhớ bóng hồng….” Mập Mạp lẩm bẩm trầm ngâm lại câu thơ, hai mắt liền sáng ngời, tán dương: “ Hảo thơ, hảo thơ nha! Phương huynh quả nhiên tài cao!”

Mọi người sôi nổi phụ họa, chúng nữ thị vệ cũng lộ ra nụ cười hài lòng.

Phương Tranh tao nhã mười phần khẽ mỉm cười, hướng chúng nữ thị vệ chắp tay. Bài thơ này là do Lý Bạch ca tụng sắc đẹp của Dương Quý Phi mà, há lại có thể không hay sao?

Mọi người chứng kiến Phương Tranh trổ tài đạo thơ xong, cũng hài lòng nói: “ Công chúa quá môn! Công chúa quá môn!”

Chúng nữ thị vệ nhìn nhau mỉm cười, đồng loạt tránh thân mình ra.

Ở giữa đại điện, Trường Bình đang lẳng lặng đứng, một thân mặc hoa phục cát tường, khóe miệng chứa đựng một nụ cười thản nhiên, trong mắt mơ hồ hàm chứa dáng vẻ thẹn thùng vô hạn, khiến cho những sợi tơ máu trên người của Phương Tranh căng ra hết mức, dục ý mê loạn.

Mọi người trong mắt đều lộ ra thần thái tán thưởng, Trường Bình mặt hoa chịu không nổi đỏ bừng, nhìn Phương Tranh đang mặc một thân cát phục, cợt nhả không một chút đứng đắn nào, nhưng bỗng nhiên trong lòng của nàng lại cảm thấy hạnh phúc muốn rơi lệ.

Bao nhiêu ngày ngóng đợi, tổn thương tinh thần, rốt cuộc tâm nguyện trong lòng của nàng cũng đã được viên mãn, kể từ hôm nay, nàng đã là thê tử của người nam nhân này.

Nàng cho rằng, phu quân của nàng không phải là một con người hoàn mỹ, ở trong mắt nhiều người, Phương Tranh chỉ là một kẻ nhát gan, yếu đuối, tham tài, háo sắc, thậm chí vô sỉ, đê tiện….

Nhưng chỉ có nàng mới biết, phu quân ở trong lòng của nàng mới thật sự là một nam nhân chân chính, hắn có nguyên tắc làm người, người khác đối với hắn phỉ báng, thậm chí là châm chọc, nhưng hắn chưa bao giờ để ở trong lòng. Cái mà hắn quan tâm, chính là những bằng hữu thân nhân đang sống ở bên cạnh của hắn, hắn giống như một gốc cây đại thụ không ngừng bồi dưỡng cho những mầm non nhỏ. Hắn cố gắng tự lực vươn cao, chỉ là muốn che chở bóng râm, che gió che mưa cho những người mà hắn trân trọng…..

Từ ngày ở Năng Nhân Tự bên ngoài thành, hắn một mình đối mặt hơn chục gã lưu manh, để cấp một chút thời gian cho nàng chạy trốn, giây phút đó trong lòng của Trường Bình cũng lập chí nguyện to lớn, cuộc đời này chỉ nguyện làm người nhà Phương gia mà thôi. Cho đến hôm nay, rốt cuộc cũng đã thỏa mãn tâm nguyện.

Nghĩ đến đây, hốc mắt Trường Bình đã trở nên ướt át, đây chính là hạnh phúc mà mình tận lực theo đuổi a. Nếu không phải mình buông bỏ cái mặt nạ công chúa, buông bỏ tính cách điêu ngoa, một lòng theo đuổi, vì hắn mà khóc, vì hắn mà cười, vì hắn mà chịu ủy khuất, lấy tính cách không có lương tâm của hắn, như thế nào hắn lại có thể cam tâm tình nguyện đi cưới một cái công chúa tính tình điêu ngoa như mình?

Được hai người cung nữ nâng đỡ, Trường Bình đầu đội mũ phượng, thân mặc trang phục long phượng cát tường, bộ dạng uyển chuyển, dịu dàng hướng Phương Tranh bước tới.

Phương Tranh nhếch miệng cười, thanh âm lộ rõ vẻ đắc chí không hề che giấu.

Xưng vương xưng bá thì tính cái gì? Vinh hoa phú quý thì tính cái gì? Tìm được nhiều hảo lão bà mới là chính đạo, cha mẹ kiếp trước của ta có nhìn thấy không, đứa con trai của các người tuy rằng không có bản lĩnh gì ghê ghớm, nhưng ta cũng đã cưới được công chúa làm vợ, ha ha…Ta đã có gia đình…!

Đang lúc mọi người còn soi mói, Phương Tranh sải bước nhảy lên ngựa, thâm tình nhìn Trường Bình, sau đó bàn tay hung hăng múa may ở trên không trung, hướng tới Trường Bình cười to: “ Ha ha ha ha! Đi ! Nhanh nào, lên xe, bái đường, động phòng, năm sau sinh cho ta một đứa nhi tử bụ bẫm kháu khỉnh!”

Chúng nhân hóa đá: “…….”

Trường Bình bước lên xe phượng, Phương Tranh cưỡi ngựa đi ở phía trước, đoàn người huyên náo cười đùa, đi ra khỏi hoàng cung.

Những tiếng pháo ăn mừng giòn tan vang lên, đội ngũ đón dâu hân hoan hướng Phương phủ mà thẳng tiến, chiêng, trống, kèn điệu nhịp vang rung trời. Dân chúng trong thành lúc này cũng biết được thần thánh phương nào thành thân, sôi nổi chạy lên đầu đường, vây quanh Phương Tranh chúc phúc cho hắn. Hiện giờ danh khí của Phương Tranh ở kinh thành có thể nói như mặt trời chính ngọ, dân chúng đối với hắn chúc phúc cũng là phát ra từ thật tâm.

Phương Tranh một đường cười không khép nổi miệng, chắp tay hướng dân chúng hai bên đường đáp lễ, trong lòng nhịn không được dương dương tự đắc, mùi vị tân lang đi nghênh đón tân nương thời cổ đại, cùng ngồi trên xe hơi thời tiền thế, quả nhiên tính chất không giống nhau chút nào.

Đội ngũ đón dâu đi đến đường cái chợ hoa thì dân chúng tụ tập càng đông hơn, phía trước tầng tầng lớp lớp người đứng chắn, đội ngũ nửa phần đều không thể di động được.

Dương Đốc Thanh lau mồ hôi chạy tới trước mặt Phương Tranh, hấp tấp nói: “ Phương đại nhân, nếu cứ tiếp tục như thế này, sẽ qua mất giờ lành, cần phải nghĩ ra một cái biện pháp gì thỉnh dân chúng nhường đường mới được.”

Phương Tranh bộ dạng hoảng hốt, đúng như vậy! Muốn bái đường thành thân cũng phải chọn giờ lành, chuyện này là một việc tột cùng đại sự, hiện tại sắc trời cũng sắp tối, không thể chậm trễ được nữa.

Vừa nghĩ thế Phương Tranh liền nóng nảy, nhanh chóng chắp tay hướng các vị hương thân phụ lão nói: “ Các vị phụ lão, các vị huynh đệ tỷ muội, phiền toái nhường đường một chút! Nhường một chút….Tại hạ bị trễ giờ lành rồi!”

Phương Tranh cả ngày ở trên đường cười híp mắt, không lấn nam không bá nữ, đối với mọi người đều dùng một bộ dạng hòa khí chân thành, cho nên hắn hô nửa ngày mọi người cũng chỉ cho rằng hắn đang đùa giỡn, không có một chút ý tứ nào là muốn nhường đường cả.

Đây là hậu quả khi không có thái độ nghiêm túc a! Phương Tranh bi phẫn không thôi, không ngừng chắp tay hướng chúng nhân nói: “ Cầu các ngươi để cho ta đi, ta thật sự sắp trễ thời gian rồi, nếu còn chậm trễ nữa sẽ qua mất giờ lành đó nga!”

“ Nhường đường một chút đi, nếu các ngươi đều muốn chiêm ngưỡng ta như vậy, sau khi trở về bái đường xong, ta liền ra ngoài đường cái, đứng cho các ngươi ngắm đủ, có được hay không?”

“……….”

“……….”

Không hiệu quả, Phương Tranh bất lực lau mồ hôi nhìn Mập Mạp cùng Dương Đốc Thanh, chứng kiến thần tình của hai ngươi đều bất đắc dĩ, trong lòng không khỏi càng nóng nảy.

Mọi người huyên náo đứng vây quanh cũng chỉ là phát ra từ thiện ý, nếu ngày đại hỉ mà đám quân sĩ mạnh mẽ cường hành bọn họ, sẽ không khỏi mất vui. Đoàn người đang lúc hết đường xoay sở, thì cỗ xe phượng của Trường Bình bị xốc rèm che lên, Trường Bình một thân trang phục cát tường, hoa lệ và lộng lẫy, khoan thai bước ra.

Mọi người đang huyên náo nhất thời an tĩnh trở lại, ánh mắt nhìn nàng chằm chằm tràn ngập tán thưởng cùng hâm mộ.

Hôm nay đại hôn, tự nhiên Trường Bình phải trang điểm cho xinh đẹp nhất, mắt ngọc mày ngài, diễm lệ đoan trang, mang theo một loại khí độ uy nghiêm của hoàng tộc, khiến cho kẻ khác không dám nhìn lâu.

Phương Tranh nhìn nàng cũng không khỏi ngẩn người, vừa rồi trong hoàng cung còn chưa kịp ngắm kĩ, hiện tại chứng kiến, ôi, lão bà của ta cách ăn mặc hiện giờ so với ngày thường còn đẹp hơn vài phần, giơ tay nhấc chân đều lộ ra khí chất thục nữ, cùng hình tượng mở miệng ra là chửi gà mắng cho trước kia, khác nhau một trời một vực. Thường nói nữ nhân trước khi kết hôn và sau khi hết hôn, hoàn toàn đều có hai cái bộ dạng khác nhau, lời ấy quả nhiên không giả!

Vốn là phong tình vạn chủng hướng Phương Tranh mở một nụ cười vũ mị, chứng kiến Phương Tranh tinh thần rung động, không đợi cho hắn kịp thời tỏ vẻ, Trường Bình đã vươn ngón tay ngọc, chỉ vào chúng nhân đứng vây xung quanh, mở miệng nói, thanh âm ngân nga như chuông bạc, trong trẻo mà êm tai.

“ Đám hỗn đản các ngươi! Còn không mau chóng tránh đường cho lão nương! Con mẹ nó, người nào khiến cho ta cùng phu quân chậm trễ giờ bái đường thành thân, lão nương tru di cửu tộc nhà hắn!”

“ Oa…oa….” Nhất thời cả con đường bỗng nhiên trở nên thoáng đãng vô cùng, trên đường không một bóng người lai vãng, so với rửa qua nước còn sạch sẽ hơn.

Trường Bình hướng Phương Tranh thản nhiên cười, thân hình kiều mị nhẹ nhàng bước vào trong xe phượng.

“ Khụ, nhanh! Nắm chặt thời gian, quay về Phương phủ!” Dương Đốc Thanh nhìn Phương Tranh còn đang ngây ngốc ngồi ở trên ngựa không nói một câu, vội vàng giúp hắn hạ lệnh nói.

Cưới được lão bà như thế…Thực xứng đáng nga!

Bước qua cửa, bái đường, dâng trà cho hai vị lão nhân gia, một loạt nghi lễ rườm rà qua đi, đã là thời gian bà mối dẫn tân nương quay về phòng hoa chúc, hỉ yến chính thức bắt đầu.

Chuẩn bị bao nhiêu mâm cỗ đã không còn có thể đếm được, Phương Tranh chỉ thấy trong phủ phàm là những nơi trống trải đều có một chiếc bàn, một mâm thức ăn tinh mỹ được đám nha hoàn gia đinh bưng lên, các tân khách cười đùa nói chuyện rôm rả.

Phương Tranh chứng kiến người người đều nâng chén rượu, bắp chân không khỏi run rẩy một trận.

Làm sao có nhiều người tham dự như vậy? Làm sao mà uống nổi nha? Coi như mỗi người chỉ uống cùng hắn một chén, đêm nay khẳng định là không thể không gục ngã.

Nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Phương lão gia, Phương Tranh hạ thấp giọng hỏi: “ Phụ thân, nhiều người như vậy, hài nhi biết phải ứng phó như thế nào a?”

Phương lão gia sắc mặt tràn ngập vui mừng, ha hả cười nói: “ Cái gì mà ứng phó hả? Khách mời đều là một chút quan chức đương triều, có thêm cả đông chủ của các hiệu buôn nổi tiếng, đều là đại nhân vật của quan trường thương giới, Tranh nhi, ngươi không thể lãnh đạm được a.”

Phương Tranh khó xử đáp lời: “ Nhưng nếu uống rượu đáp lễ cùng với bọn họ! Như thế nào mà còn bước chân vào động phòng được, hài nhi sẽ bị trúng độc vì uống quá nhiều cồn đó nga?”

Phương lão gia mất hứng: “ Nói hươu nói vượn! Đang trong ngày đại hỉ, sao lại nói những điềm gở như thế hả?”

Phương Tranh hai mắt chuyển động, thử thương lượng một lần cùng Phương lão gia: “ Nếu không như vậy đi, trong đám người này, người nào tặng năm ngàn lượng trở xuống, hài nhi sẽ đi ra tiếp chuyện một lát, còn người nào đã tặng hơn năm ngàn lượng, hài nhi sẽ uống cùng bọn họ một chén, ân, những người còn lại, hôm nào rảnh rỗi sẽ mời bọn họ uống một bữa thống khoái…….”

Phương lão gia tức giận râu mép vểnh lên: “ Đồ hỗn trướng! Nếu hôm nay không nể mặt là ngày đại hỉ của ngươi, thì lão phu đã cho ngươi biết như thế nào là, thưởng thức gia pháp!”

Hai phụ tử đang định đứng dậy đi mời rượu khách nhân, chợt nghe từ cửa truyền đến một thanh âm lanh lảnh: “Hoàng thượng giá lâm…”

Phương Tranh cả kinh, hoàng thượng cũng tới sao?

Chúng khách nhân vội vàng bước ra khỏi bàn tiệc, cúi lạy trên mặt đất, đồng thanh hô lớn: “ Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Đang lúc mọi người đồng thanh tung hô, một đoàn cấm vệ quân võ trang đầy đủ nối đuôi nhau mà vào, cờ xí phấp phới, nghi thức rườm rà, hoàng thượng đỡ Lý quý phi, trong vòng vây của một đám nha hoàn mà tươi cươi bước vào đại môn của Phương phủ.

Phương lão gia kích động một hồi, chòm râu già run rẩy từng trận, đây chính là lần đầu tiên hoàng thượng bước vào cửa nhà Phương gia a, cũng là lần diện kiến đầu tiên của phụ mẫu hai bên, đại sự vinh quang như thế, nhất định phải ghi vào bên trong gia phả của Phương gia.

Phương Tranh bước lên tiếp đón, cười nói: “ Hoàng thượng cùng….Cùng nhạc mẫu đại nhân tự thân đăng môn nhà của vi thần, vi thần cảm thấy vạn phần vinh hạnh cùng may mắn, phảng phất giống như nhân gian đều mơ hồ có một màu vàng kim lấp lánh, vạn đạo tử hà, trên dưới Phương gia đều vô cùng cảm thấy vẻ vang cho kẻ hèn này….”

Hoàng thượng cười ha hả cắt lời của hắn: “ Được rồi, được rồi, hôm nay là ngày vui của ngươi cùng Mật Nhi, trẫm sẽ không trách tội ngươi vỗ mông ngựa quá mức vụng về. Ha ha, các vị ái khanh đều bình thân, mọi người cứ tận lực uống rượu, trẫm chỉ đến góp vui mà thôi, chư vị không cần lưu tâm.”

Chúng khách nhân sôi nổi tạ ơn hoàng thượng, sau đó nhộn nhịp đứng dậy.

Phụ tử Phương gia cung kính mời hoàng thượng cùng Lý quý phi vào đại sảnh bên trong hậu viện, tự thân dâng lên một mâm yến tiệc.

Hoàng thượng không khách khí ngồi ở chủ vị, mỉm cười nhìn Phương lão gia nói: “ Lão thân gia a, trẫm và ngài tuy rằng là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng chớ nên coi trọng lễ tiết, ngồi xuống đi, hôm nay vốn là bữa tiệc gia đình, chỉ luận vai vế, không luận vua tôi.”

Phương lão gia chứng kiến hoàng thượng nói chuyện cùng hắn, kích động không ngớt, đáp: “ Làm sao có thể như thế được? Hoàng thượng vốn là thiên tử, thảo dân vạn lần không dám….”

Phương Tranh ấn vai Phương lão gia an vị ngồi xuống, cười nói: “ Phụ thân, nếu nhạc phụ đại nhân đã nói như thế, chúng ta cũng không cần phải khách khí, cái này được gọi là đả xà tùy côn thượng…” (*: Đánh rắn còn tùy gậy, đây không phải là câu nói của các nhà hiền triết, mà đây là câu nói dân gian của người dân vùng Lĩnh Nam, tại địa phương đó có nhiều động vật, cây cỏ độc hại. Câu này còn ngụ ý thuận theo thời thế mà hành sự!)

Phương lão gia nhịn không được mắng: “ Tiểu tử ngươi là đồ hỗn trướng!”

Hoàng thượng ha hả cười nói: “ Lão thân gia mắng hay lắm, trẫm cũng thường xuyên mắng hắn như thế, quả nhiên là một tiểu tử hỗn trướng….”

“ Nhạc phụ đại nhân, sau này ngài đừng mắng tiểu tế như thế, bởi vì nữ nhi của ngài đã gả cho ta, nếu sau này ngài mà còn tiếp tục mắng ta là tiểu tử hỗn trướng, nữ nhi của ngài cũng sẽ trở thành lão bà hỗn trướng đó nga….”

“….Hỗn trướng!”

“ A! Chư vị quân gia! Thỉnh đợi một chút!” Ngay khi cổng thành sắp đóng lại thì có năm gã hán tử trung niên bộ dạng ăn mặc giống như những hành thương, gọi quân sĩ gác cổng thành lại.

Nhóm quân sĩ thần tình không kiên nhẫn quát lớn: “ Chờ cái rắm a! Không nhìn thấy cổng thành đã đóng rồi hay sao? Hôm này không vào được nữa, các ngươi chờ ngày mai vào thành đi!”

Bên ngoài thành có một gã hành thương tựa như cầm đầu, tươi cười nói: “ Các vị quân gia, chúng ta đã cố gắng đi thật nhanh, nhưng chỉ muộn mất có một lát thời gian. Hiện giờ trời cũng đã tối, tửu điếm bên ngoài thành thì không có phương tiện, cầu các vị quân gia thương xót, để cho mấy người chúng ta vào trong, chúng ta có một chút lòng thành, xin dâng cho các vị quân gia uống rượu…”

Nói dứt lời, gã hành thương từ trong ống tay áo lấy ra một khối bạc vụn, ước chừng cũng khoảng ba bốn lượng bạc, hướng phía trước đưa tới.

Nhóm quân sĩ đưa mắt nhìn nhau vài lần, sau đó cũng không khách khí đem bạc thu vào, nhìn đám người hành thương nói: “ Coi như các ngươi thức thời! Được, hôm nay lão gia ta mở lòng từ bi, để cho các ngươi vào.”

Nói xong, một vị đầu lĩnh trong nhóm quân sĩ vung tay lên, đem cổng thành đang khép lại, mở rộng ra thêm một chút.

Đám người hành thương, ân, sau khi đã vào được trong thành còn chắp tay thở dài, thần tình có vẻ vô cùng cảm kích.

Nhóm quân sĩ đối với hoàn cảnh chung quanh, không hề có một chút cảnh giác, xoay người nhìn sang chỗ khác, chuẩn bị đóng cổng thành.

Đúng lúc này, đám hành thương bỗng nhiên thay đổi biểu tình cảm kích trên gương mặt, động tác cực kì linh hoạt từ bên hông rút ra một ngọn chủy thủ, xuất kỳ bất ý xông lên phía trước, không một chút lưu tình cắt đứt yết hầu của nhóm quân sĩ gác cổng. Nhóm quân sĩ không kịp đề phòng, hai tròng mắt hoảng sợ mở trừng trừng, giơ tay ôm lấy yết hầu đang không ngừng phún máu, mềm nhũn dựa vào cổng thành. Cảnh tượng cuối cùng mà bọn hắn nhìn được, chính là thanh chủy thủ dính đầy máu tươi, ở trong bóng tối tản mát ra hàn quang yêu dị.

“ Các ngươi là người phương nào?” Cách đó không xa, nhất thời quân sĩ tuần tra, quát to.

Người hán tử cầm đầu của đám hành thương, hạ giọng phân phó nói: “ Mau phóng hỏa tạp, báo tín hiệu cổng thành Bắc đã được khai thông, chúng ta phải tử thủ ngăn cản đám quân sĩ.”

“ Sưu!” Một đóa pháo hoa phóng thẳng lên bầu trời đêm, lan tỏa ra chung quanh những quang mang chói mắt.

Quân sĩ tuần tra hung hăng gào một tiếng: “ Có phản tặc! Bọn chúng đã giết các huynh đệ gác cổng thành rồi.”

Vừa dứt lời, một mũi trường tiễn màu đen bắn thủng yết hầu của hắn, theo sau đó còn ghim cả thân thể của hắn lại bức tường phía đối diện.

Bên ngoài thành truyền đến những tiếng la hét, từ nhỏ đến lớn dần, nương theo màn đêm có một đạo nhân mã phóng thẳng vào bên trong cổng thành bắc, không một chút lưu tình nào, chém giết những quân sĩ thủ thành chống cự, gã tướng quân cầm đầu cưỡi trên lưng một con ngựa màu đen, tay giơ cao soái kỳ, gió thu man mác thổi qua, soái kỳ tung bay phần phật trong bầu trời đêm, bên trên soái kỳ có thêu một chữ cực lớn “ Triệu”.

Triệu Hổ.

Phương Tranh nấc dài một cái, loạng choạng bước vào trong phòng hoa chúc. Hoàng thượng cùng Phương lão gia còn đang ở trong nội sảnh đàm luận, nhìn Phương Tranh sau khi đi chúc rượu về tựa hồ như đã muốn đứng không vững, hoàng thượng châm biếm đồng thời mắng chửi thậm tệ, đuổi hắn vào động phòng.

Trường Bình đầu đội khăn voan màu đỏ rực, lẳng lặng ngồi trên giường nhưng bộ dạng có vẻ như đang lo lắng bất an, ngón tay không ngừng mân mê góc áo, đã đủ cho thấy giờ phút này tâm tình của nàng có bao nhiêu khẩn trương cùng ngượng ngùng.

Phương Tranh cười hắc hắc, bước lại gần đem tấm khăn voan trùm đầu, nhẹ nhàng nâng lên. Trường Bình mặt hoa đỏ bừng, khóe môi ướt át, ánh mắt ngượng ngùng trốn tránh ánh mắt phảng phất như đang muốn đem nàng nuốt vào trong bụng của Phương Tranh.

Nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay thon nhỏ của Trường Bình, Phương Tranh thâm tình nói: “ Mật Nhi, thật sự là đã trải qua nhiều khó khăn nha, rốt cuộc hai chúng ta cũng đã trở thành người một nhà….”

Trường Bình hướng Phương Tranh thản nhiên cười, nhưng ngay tức thì sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, vươn tay nhéo lỗ tai Phương Tranh một phen, bộ dạng hung tợn: “ Nói! Tại sao Phượng tỷ lại ở chỗ của ngươi? Ta không phải đã từng nhắc nhở qua, không cho phép ngươi đi tìm nàng hay sao?”

Phương Tranh đau đớn quát to một tiếng, “ Buông tay! Nếu còn không buông, ta trở mặt đó nga! Cẩn thận ta để ngươi lại một mình ở ngay trong đêm động phòng đó nha, cho ngươi nếm thử mùi vị vườn không nhà trống!”

“ Ngươi dám!”

“ Hoàng thượng đâu rồi? Vi thần muốn trả lại hàng!”

“ Muốn chết!”

“…….”

“…….”

Sau một lúc đơn đả độc đấu, Phương Tranh đại thắng, theo sau đó là gương mặt đỏ bừng của Trường Bình, nàng thở hổn hển, còn Phương Tranh hiển nhiên cũng không được bao nhiêu vẻ vang.

“ Sau này…Không cho phép ngươi….dùng chiêu thức hạ lưu như thế!” Trường Bình thở hổn hển, yêu kiều cắn môi nói.

“ Uy, này này, nói chuyện không có lương tâm nha! Ngươi đối với ta còn dùng một chiêu hầu tử thâu đào đó, ta còn chưa nói gì đâu?” Phương Tranh không phục đáp.

“…..”

Đứng ở bên cửa sổ, Trường Bình tựa cả thân mình mềm mại vào trong lòng của Phương Tranh, ôn nhu nói: “ Nhìn kìa, ánh trăng thật mỹ lệ, tương lai ngày nào phu thê chúng ta đều có thể cùng nhau ngắm trăng rồi…”

Phương Tranh gật đầu phụ họa, loại cảnh tượng đứng ở bên cửa sổ ngắm trăng…. Trước kia thật đúng là đã không nhìn ra được, Trường Bình cũng có một bộ mặt ngây thơ như thế, nàng sẽ không nghĩ rằng, nam nữ sau khi thành thân xong, chỉ đơn giản là ngủ chung trên một cái giường đó chứ?

“ Cũng không nên ngắm trăng quá lâu? Chúng ta còn rất nhiều sự tình phải làm…” Phương Tranh ánh mắt ám muội đánh giá trên người Trường Bình.

“ Lão bà, chúng ta còn phải uống rượu giao bôi, rượu này không uống thì không thể được đâu!” Phương Tranh nhịn không được tinh tế nhắc nhở nàng, uống rượu xong thì khẩn cấp nhất chính là động phòng, lão công ta đã chờ đợi ngày này lâu lắm rồi.

Trường Bình tựa hồ nghĩ tới điều gì, mặt hoa thẹn thùng đỏ bừng, hạ giọng ừ một tiếng nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu vo ve. Uống rượu giao bôi xong, cũng chính thức là thê tử của Phương Tranh, từ nay về sau vì hắn mà lo toan nhà cửa, làm hiền thê từ mẫu, vì người nam nhân của mình, sẽ cam tâm tình nguyện làm bất cứ chuyện gì.

Đột nhiên, bên ngoài cửa sổ bất chợt sáng ngời, một đóa pháo hoa bung ra trên bầu trời đêm, Trường Bình kinh hỉ vỗ tay, cười duyên nói: “ Phu quân mau nhìn, chúng ta thành thân, bách tính thường dân trong thành đều vì chúng ta mà chúc mừng đó….”

Phương Tranh nhìn pháo hoa chợt lóe lên rồi nhanh chóng biến mất, đau lòng lắc đầu: “ Bắn pháo hoa làm cái gì, trực tiếp đem bạc mừng cho ta thì mới tốt, không biết vị phú hào nào đốt tiền bắn pháo hoa a….”

“ Phu… Ngươi quả thực là một gã đầu gỗ!” Trường Bình tức khí gõ đầu Phương Tranh.

Hai người đều đang cảm thán thì thanh âm dồn dập trước cửa phòng cắt đứt một tràng nhu tình mật ý.

“ Ai đó?” Phương Tranh tức giận nói. Thời gian động phòng mà dám đến gõ cửa, kẻ nào không biết thức thời như vậy?

“ Làm phiền đại nhân, thỉnh đại nhân mau chóng đi ra, có quân tình khẩn cấp!” Theo bên ngoài cửa thanh âm của Ôn Sâm truyền đến, trong thanh âm có một chút hoảng loạn.

“ Ta kháo! Không biết hôm nay bổn quan thành thân sao? Lăn qua một bên đi! Trời có sập cũng đừng đến gọi ta!” Phương Tranh cả giận nói.

“ Đại nhân! Chuyện này quá mức trọng đại, phản quân đã tấn công vào thành!”

“ Công vào thành cũng đừng gọi ta! Động phòng quan trọng nhất….Mà ngươi nói cái gì? Cái gì phản quân?” Sau khi nghe được rõ ràng, Phương Tranh bị hù đến nỗi sắc mặt tái nhợt, cả người đang lâng lâng hương diễm, nhất thời toát ra một trận mồ hôi lạnh.

“ Đại nhân! Bên ngoài thành, Đại tướng quân của Thần Vũ quân, Triệu Hổ, hắn, đã tạo phản rồi.”

Phương Tranh trợn trừng hai mắt, chân tay mềm nhũn, sao Triệu Hổ lại tạo phản? Tại sao lại là hắn?

Bạn đang đọc Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia của Tặc Mi Thử Nhãn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 35

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự