Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 24 Chương 13 Phần 1

Bạn đang đọc Tín đồ shopping lấy chồng của Sophie Kinsella

Phiên bản Dịch · 3467 chữ · khoảng 12 phút đọc

Chương 13

Tôi đồng ý gặp Suze ở quảng trường Sloane uống trà. Có một đám đông khách du lịch đang loanh quanh tụ tập ở đó khi tôi đến nơi, nên mất một lúc tôi chẳng thấy cô đâu cả. Rồi khi đám đông giải tán - cô ấy đây rồi, ngồi đó cạnh vòi phun nước, mái tóc vàng chảy dài của cô óng lên dưới ánh nắng mặt trời, với một cái bụng lớn nhất mà tôi từng thấy.

Khi thấy cô, tôi vốn định vội vàng đến chỗ cô, than thở, “Ôi Chúa ơi, Suze, đúng là ác mộng!” và kể cho cô nghe hết mọi chuyện.

Nhưng rồi tôi dừng lại. Cô ngồi đó, trông như một thiên thần. Một thiên thần đang mang bầu.

Hoặc là Đức mẹ Đồng trinh, có lẽ vậy. Thanh bình, đáng yêu và hoàn hảo.

Và đột nhiên tôi cảm thấy mình thật vớ vẩn khi so sánh với cô. Tôi đã định bộc bạch mọi chuyện với Suze, như tôi vẫn thường làm, và chờ đợi một giải pháp từ cô. Nhưng giờ đây... Tôi không thể. Trông cô thật điềm tĩnh và hạnh phúc. Việc đó sẽ giống như thải rác độc hại ra một bãi biển sạch đẹp nào đó vậy.

“Bex! Chào!” Cô đứng lên khi nhìn thấy tôi, tôi cảm thấy cực sốc về... kích cỡ người cô.

“Suze!” Tôi bước vội tới và ôm cô thật chặt. “Trông cậu tuyệt thật đấy!”

“Tớ thấy rất tuyệt!” Suze nói. “Cậu khỏe chứ? Đám cưới thế nào?”

“Ồ... tớ khỏe!” tôi nói sau một lúc im lặng. “Mọi thứ đều tốt cả. Nào, đi uống chút trà đi!”

Tôi sẽ không nói cho cô ấy biết. Đúng thế. Tôi sẽ tự giải quyết những vấn đề của mình, ít nhất là một lần trong đời.

Chúng tôi tới Oriel và ngồi ở bàn cạnh cửa sổ. Khi gọi món, tôi gọi chocolate nóng còn Suze lấy ra một gói trà và đưa cho bồi bàn.

“Trà lá mâm xôi,” cô giải thích. “Nó giúp tăng lực cho dạ con. Cho những cơn co dạ lúc sinh.”

“Ừa.” tôi gật đầu. “Co dạ lúc sinh. Đương nhiên rồi!”

Tôi thấy hơi rợn ở đầu xương sống bèn mỉm cười để khỏa lấp.

Quả thực tôi không thật chắc chắn lắm về mấy chuyện liên quan đến sinh đẻ. Ý tôi là, cứ nhìn độ lớn của bụng Suze. Nhìn kích cỡ của một đứa trẻ đã phát triển đầy đủ. Và bảo tôi xem cái đó làm sao mà vừa lọt được...

Ý tôi là, tôi biết lí thuyết. Chỉ là... thực lòng mà nói, tôi không thể hiểu nó hoạt động thế nào.

“Khi nào thì cậu sinh?” Tôi chăm chú nhìn bụng Suze hỏi.

“Bốn tuần nữa!”

“Vậy... nó sẽ còn to hơn nữa?”

“Đúng vậy!” Suze âu yếm vỗ bụng. “Một chút nữa, tớ nghĩ vậy.”

“Tốt,” tôi nói nhỏ khi một bồi bàn đặt li chocolate nóng trước mặt tôi. “Tuyệt. Thế Tarquin thế nào rồi?”

“Anh ấy khỏe!” Suze nói. “Hiện giờ anh ấy đang ở trên Craie. Cậu biết hòn đảo Scotland của anh ấy chứ? Họ đang đỡ đẻ cho cừu, vậy nên anh ấy nghĩ là nên đến giúp một tay. Trước khi em bé ra đời.”

“Ô, tốt. Thế cậu không đi cùng anh ấy sao?”

“Chà, như vậy sẽ hơi nguy hiểm.” Suze trầm ngâm khoắng tách trà mâm xôi. “Và vấn đề là, tớ không thật thích cừu như anh ấy. Ý tớ là, chúng rất thú vị,” cô nói thêm “Nhưng cậu thấy đấy, sau khi đã thấy hàng nghìn con...”

“Nhưng anh ấy sẽ quay lại kịp thời chứ?”

“Ừ. Anh ấy rất hào hứng! Anh ấy đã đi học đủ các thể loại lớp học, tất tần tật luôn.”

Chúa ơi, tôi không thể tin chỉ trong khoảng thời gian có vài tuần nữa là Suze sẽ có em bé. Thậm chí tôi sẽ không ở đây vào lúc đó.

“Tớ sờ được không?” Tôi rón rén đặt tay lên bụng Suze. “Tớ chẳng cảm thấy gì cả”

“Không sao đâu,” Suze nói. “Tớ nghĩ là nó đang ngủ.”

“Cậu biết là con trai hay con gái chưa?”

“Tớ chưa biết,” Suze sốt sắng ngả người vè phía trước. “Nhưng tớ nghĩ là một bé gái, vì tớ cứ bị hấp dẫn bởi những bộ váy nhỏ dễ thương trong các cửa hàng. Giống như sự khao khát? Và trong sách có viết là cơ thể sẽ mách bảo bạn những gì nó cần. Vậy nên cậu biết đấy, có thể đó là dấu hiệu.”

“Thế cậu định đặt tên cho em bé là gì?”

“Bọn tớ chưa quyết định. Việc đó sao mà khó khăn quá đi! Cậu biết đấy, mua mấy cuốn sách này kia và tất cả những cái tên đều rất vớ vẩn...” Cô nhấp một ngụm trà. “Nếu là cậu thì cậu sẽ đặt tên là gì?”

“Ôi, tớ cũng chẳng biết nữa! Có thể là Lauren, theo tên Ralph Lauren.” Tôi nghĩ một lát. “Hoặc là Dolce.”

“Dolce Cleath-Stuart,” Suze mơ màng. “Tớ rất thích cái tên đó! Chúng ta có thể gọi ngắn gọn là Dolly.”

“Hoặc là Vera. Lấy theo tên Vera Wang.”

“Vera?” Suze sững nhìn tôi. “Tớ sẽ không gọi con mình là Vera đâu!”

“Chúng ta không nói về con của cậu!” Tôi cãi. “Chúng ta đang nói về con của tớ. Vera Lauren Comme des Brandon. Tớ nghĩ cái tên đó rất kêu đấy.”

“Vera Brandon nghe cứ như nhân vật bị loại khỏi Coronation Street ấy! Nhưng tớ thích cái tên Dolce. Thế nếu nó là con trai?”

“Harvey. Hoặc là Barney,” tôi nói sau khi suy nghĩ một chút. “Tùy vào việc nó được sinh ra ở London hay New York.”

Tôi uống một ngụm chocolate nóng - rồi ngước lên và thấy Suze đang nhìn tôi chăm chăm với vẻ mặt rất nghiêm trọng.

“Cậu sẽ không thực sự sinh con ở Mỹ đấy chứ, Bex?”

“Tớ... tớ không biết. Ai biết được cơ chứ? Chắc mấy năm nữa bọn tớ cũng chưa có con đâu.”

“Cậu biết không, tất cả mọi người đều rất nhớ cậu.”

“Ôi, không phải cả cậu nữa chứ, Suze.” Tôi phá lên cười. “Hôm nay mẹ đã thuyết phục tớ chuyển về Oxshott.”

“Đúng vậy mà! Hôm trước Tarkie cũng nói vậy, không có cậu, London dường như không còn như trước nữa.”

“Thật sao?” Tôi chăm chú nhìn cô, buồn cười là tôi lại thấy cảm động.

“Và mẹ cậu cứ hồi tớ là tớ có nghĩ cậu sẽ ở New York mãi mãi không... Cậu sẽ không ở đó mãi phải không?”

“Tớ thực lòng không biết nữa,” tôi bất lực nói. “Điều đó tùy thuộc vào Luke... và công việc của anh ấy...”

“Anh ấy đâu phải ông chủ!” Suze nói. “Cậu cũng có tiếng nói riêng cơ mà. Cậu muốn ở bên đó mãi sao?”

“Tớ không biết.” Tôi nhăn mặt, cố gắng phân trần. “Đôi khi tớ nghĩ tớ muốn như vậy. Khi ở New York, tớ cảm thấy nơi đó như thể là nơi quan trọng nhất thế giới. Công việc tuyệt vời, con người cũng tuyệt vời, và tất cả mọi thứ đều rất tốt. Nhưng khi tớ về nhà, đột nhiên tớ nghĩ, khoan đã, đây là nhà mình mà. Mình thuộc về nơi này.” Tôi lấy túi đường và bắt đầu xé nó. “Tớ chỉ không biết được là tớ đã sẵn sàng trở về hay chưa thôi”

“Ôi, hãy trở về Anh và sinh một em bé đi!” Suze dụ dỗ. “Rồi chúng ta có thể cùng nhau làm mẹ!”

“Nói thật với cậu,” tôi đảo mắt và nhấp một ngụm chocolate nữa. “Có vẻ tớ chưa sẵn sàng để có con vào lúc này!” Và rồi đứng dậy đi thẳng vào phòng vệ sinh nữ trước khi cô ấy kịp nói điều gì.

Xét về một khía cạnh khác thì... cô ấy có lí. Sao tôi lại không nên có con? Những người khác đều như vậy - vậy sao tôi lại không? Ý tôi là nếu tôi có thể bằng cách nào đó bỏ qua thực tế về việc có bầu một chút. Có thể tôi nên trải qua một ca phẫu thuật nào đó mà chỉ cần ngủ và chẳng cảm thấy gì cả. Rồi khi tỉnh lại, tôi đã có em bé!

Đột nhiên tôi tưởng tượng ra cảnh tượng rất dễ chịu khi tôi và Suze đang cùng nhau đẩy xe nôi rảo bước trên một con đường. Thực tế thì như vậy hẳn là vui lắm. Ý tôi là, thời nay thì bạn có thế mua sắm rất nhiều đồ trẻ em tuyệt đẹp mà, đúng không? Ví dụ như những chiếc mũ nhỏ xinh, và những chiếc áo jeans nhỏ xíu... Và... đúng rồi... Chẳng phải Gucci có loại địu trẻ con rất hay sao?

Chúng tôi có thể uống cappuccino cùng nhau, cùng nhau đi dạo khắp các cửa hàng, và... ý tôi là, đó vốn chẳng phải là những thứ mà các bà mẹ đều làm sao? Chúa ơi, giờ nghĩ về chuyện đó, tôi đúng là cực hợp với mấy việc đó luôn!

Nhất định tôi phải nói chuyện với Luke về việc này mới được.


Tới tận khi chúng tôi rời khỏi Oriel, Suze mới nói “Bex, cậu vẫn chưa nói gì cho tớ nghe về đám cưới cả!”

Bụng tôi cồn lên, và tôi quay đầu giả vờ mặc áo khoác.

Tôi đã cố gắng sao cho quên được chuyện đám cưới.

“Ừ,” cuối cùng tôi lên tiếng. “Ờ, tất cả... ừm... ổn!”

Tôi không định làm Suze phiền lòng vì những vấn đề của mình. Tôi không định như thế.

“Luke có phản đối gì việc làm đám cưới ở Anh không?” Suze băn khoăn nhìn tôi. “Ý tớ là việc đó có khiến các cậu bất đồng quan điểm hay gì đó không?”

“Không,” tôi dừng lại một chút trước khi nói tiếp. “Tớ có thể thành thật mà nói là không hề.”

Tôi giữ cánh cửa cho cô rồi chúng tôi bước ra Quảng trường Sloane. Một toán học sinh mặc quần nhung kẻ chẽn gối đang tụ tập chật cứng mặt đường khiến chúng tôi phải đứng tránh sang bên, chờ chúng đi qua.

“Cậu thấy đấy, cậu đã quyết định đúng.” Suze khoác tay tôi. “Tớ đã rất lo là cậu sẽ chọn New York. Điều gì đã khiến cậu cuối cùng có quyết định như vậy?”

“Ờ... thì cũng việc này việc nọ thôi. Cậu biết đấy. Vậy nên, ờ thì... cậu đã bao giờ đọc những bản kế hoạch tư nhân hóa hệ thống nước chưa?”

Nhưng Suze cứ lờ tôi đi. Thiệt tình, chẳng phải cô thích thú với mấy vấn đề thực tại này sao?

“Vậy Elinor đã nói gì khi cậu gọi điện hủy đám cưới ở Plaza?”

“Bà ấy nói... ừm... chà, bà ấy không vui lắm, đương nhiên là vậy. Bà ấy nói rất bực mình, và... ờ...”

“Rất bực?” Suze nhướng mắt. “Chỉ vậy thôi sao? Tớ cứ nghĩ bà ta phải giận điên lên ấy chứ!”

“Bà ấy rất điên tiết!” tôi vội đính chính. “Bà ấy cực kì giận dữ, bà ấy... giận nổ cả mạch máu!”

“Nổ cả mạch máu?” Suze nhìn tôi chằm chằm.

“Ở đâu?”

“Ở... cằm.”

Im lặng. Suze đứng như trời trồng giữa đường, vẻ mặt cô từ từ thay đổi. “Bex...”

“Mình đi xem quần áo trẻ con đi!” Tôi vội nói. “Có một cửa hàng rất dễ thương dọc theo phố King’s Road...”

“Bex, chuyện gì vậy?”

“Không có gì cả đâu.”

“Có! Tớ có thể đoán được. Cậu đang che giấu điều gì đó.”

“Không, tớ không có!”

“Cậu đã hủy đám cưới ở Mỹ rồi chứ?”

“Bex?” Giọng cô ấy cứng rắn chưa từng thấy. “Hãy cho tớ biết sự thật đi.”

Ôi Chúa ơi. Tôi không thể nói dối được nữa.

“Tớ... tớ sẽ làm,” tôi lí nhí.

“Cậu sẽ làm?” Giọng Suze vang lên bàng hoàng. “Cậu sẽ làm?”

“Suze…”

“Lẽ ra tớ phải biết! Lẽ ra tớ đã phải đoán ra chứ! Nhưng tớ chỉ nghĩ là cậu đã hủy nó, vì mẹ cậu vẫn tiếp tục tổ chức đám cưới ở Oxshott, và chẳng ai nhắc đến New York, và tớ nghĩ, ôi rốt cuộc Bex hẳn đã phải quyết định tổ chức đám cưới ở nhà...”

“Suze, làm ơn. Đừng lo lắng về chuyện đó,” tôi vội nói. “Hãy bình tĩnh… thở thật sâu...”

“Sao tớ có thể không lo lắng về việc đó?” Suze kêu lên. “Sao tớ có thể không lo? Bex, cậu đã hứa là cậu sẽ giải quyết mọi chuyện hàng tuần trước! Cậu đã hứa!”

“Tớ biết! Và tớ sẽ làm. Chỉ là... Việc đó quá khó. Đưa ra quyết định lựa chọn giữa chúng. Cả hai đều quá hoàn hảo, theo những kiểu hoàn toàn khác nhau...”

“Bex, một đám cưới đâu phải là một chiếc túi xách!” Suze nói vẻ không tin nổi. “Cậu không thể quyết định là cậu sẽ ình có cả hai được!”

“Tớ biết! Tớ biết! Nhìn này, tớ cũng đang định giải quyết việc này mà...”

“Sao trước đó cậu không nói cho tớ biết?”

“Vì cậu quá đáng yêu, thanh thản và hạnh phúc!” tôi rền rĩ. “Và tớ chẳng muốn phá hoại điều đó bằng mấy vấn đề ngu ngốc của mình.”

“Ôi Bex.” Suze yên lặng nhìn tôi - rồi quàng một tay ôm lấy tôi. “Vậy... cậu định sẽ làm gì?”

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Tớ sẽ bảo Elinor là hủy đám cưới ở New York và tớ sẽ làm đám cưới ở đây, ở Anh.”

“Thật chứ? Cậu hoàn toàn chắc chắn về việc này chứ?”

“Có, tớ chắc chắn mà. Sau khi gặp bố mẹ... mẹ đã thật dịu dàng... và mẹ không hề biết là tớ đang có kế hoạch sau lưng bà...” Tôi nuốt nước bọt một cách khó khăn. “Ý tớ là, đám cưới là tất cả với mẹ. Ôi Chúa ơi, Suze, tớ thấy mình thật ngu ngốc. Tớ không biết tớ đang nghĩ gì nữa. Tớ không muốn làm đám cưới ở Plaza. Tớ không muốn làm đám cưới ở bất cứ nơi nào ngoài nhà mình.”

“Cậu sẽ không đổi ý lần nữa chứ?”

“Không. Không phải là lần này. Thật lòng đấy, Suze.”

“Thế còn Luke?”

“Anh ấy không để ý đâu. Anh ấy nói tất cả đều tùy tớ.”

Suze im lặng trong chốc lát. Rồi cô lục túi lấy điện thoại ra và ấn vào tay tôi.

“Được rồi. Nếu cậu định làm vậy thì hãy làm ngay bây giờ đi. Bấm số đi.”

“Tớ không thể. Elinor đang ở một bệnh viện Thụy Sĩ. Tớ định sẽ viết một lá thư cho bà ấy...”

“Không.” Suze cương quyết lắc đầu. “Hãy làm việc đó ngay bây giờ đi. Chắc hẳn phải có ai đó mà cậu có thể gọi được. Hãy gọi cho người tố chức lễ cưới, Robyn, và bảo chị ta là hủy. Bex, cậu không thể để mặc kệ nó nữa đâu.”

“Được rồi,” tôi nói, lờ đi nỗi sợ đang dâng lên trong tôi. “Được rồi, tớ sẽ làm việc đó. Tớ sẽ… gọi cho chị ta sau.”

Tôi nhấc điện thoại lên - rồi lại hạ xuống. Đưa ra quyết định trong đầu là một chuyện. Thực sự gọi điện lại là một chuyện khác. Tôi thực sự sẽ hủy đám cưới hoành tráng ở New York sao?

Robyn sẽ nói gì? Mọi người sẽ nói gì đây? Chúa ơi, tôi chỉ cần một ít thời gian, để nghĩ chính xác những gì tôi sẽ nói với họ...

“Nào!” Suze thúc giục. “Hãy làm đi!”

“Được rồi.”

Tay run run, tôi nhấc điện thoại lên và bấm mã số 001 của Mỹ - nhưng màn hình chẳng hiện gì cả.

“Ôi... trời!” Tôi kêu lên, cố tỏ ra thất vọng. “Không bắt được sóng! Ái chà, có lẽ lát nữa tớ sẽ gọi vậy...”

“Không, không được! Chúng ta sẽ đi tiếp cho tới khi có sóng. Nào đi thôi!” Suze bắt đầu rảo bước tới Kings Road và tôi lo lắng lon ton chạy đi theo sau cô.

“Thử lại xem nào,” cô nói khi chúng tôi đến chỗ vạch trắng qua đường đầu tiên.

“Chẳng có gì cả,” giọng tôi run run. Chúa ơi, Suze trông thật phi thường, như một mũi thuyền vậy. Mái tóc vàng của cô chảy dài sau lưng, và khuôn mặt cô đầy vẻ quả quyết. Mà sao cô ấy lắm năng lượng thế không biết? Tôi cứ tưởng phụ nữ mang thai sẽ nhẹ nhàng hơn chứ.

“Thử lại nữa đi!” cứ sau gần ba trăm mét thì cô lại nhắc lại. “Thử lại đi! Tớ không định dừng lại cho tới khi cậu gọi điện được đâu!”

“Không có gì cả!”

“Cậu chắc chứ?”

“Chắc mà!” Tôi điên cuồng bấm các phím, cố gắng bắt lấy sóng. “Nhìn này!”

“Chà, vậy hãy tiếp tục thử thôi! Tiếp tục nào!”

“Đang cố! Đang cố mà!”

“Ôi Chúa ơi!” Suze đột nhiên hét lên khiến tôi nhảy dựng lên hoảng sợ.

“Tớ đang cố mà! Thật đấy, Suze. Tớ đang cố hết sức mà…”

“Không! Nhìn này!”

Tôi dừng lại, ngó quanh. Cô đứng sững trên vỉa hè sau tôi khoảng chục mét và có một vũng nước dưới chân cô ấy.

“Suze... đừng lo,” tôi ngượng nghịu nói. “Tớ sẽ không nói cho ai biết đâu.”

“Không! Cậu không hiểu! Không phải...” Cô nhìn tôi dữ dội. “Tớ nghĩ là tớ vỡ ối rồi!”

“Cậu sao cơ?” Đột nhiên tôi thấy sợ hãi. “Ôi Chúa ơi! Có nghĩa là… Cậu sắp…”

Không thể có chuyện này được.

“Tớ không biết.” Tôi có thể thấy sự hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt Suze. “Ý tớ là, có thể thế... Nhưng sớm hơn 4 tuần! Như vậy thì quá sớm! Tarkie không ở đây, chưa có gì sẵn sàng cả... Ôi Chúa ơi...”

Tôi chưa bao giờ thấy Suze có vẻ sợ hãi như thế này. Một nỗi sợ đến ngạt thở lan khắp tôi, và tôi cố chống lại cái cái cảm giác muốn òa khóc. Tôi đã làm gì thế này? Cùng bao thứ khác, giờ tôi còn khiến người bạn thân thiết nhất của mình sinh non.

“Suze, tớ rất xin lỗi,” tôi hít thở mạnh.

“Đó không phải là lỗi của cậu! Đừng có ngốc như vậy!”

“Đó là lỗi của tớ! Cậu đã rất hạnh phúc và thanh thản, và rồi cậu gặp tớ. Lẽ ra tớ không nên đến gần những người mang thai...”

“Tớ phải tới bệnh viện.” Khuôn mặt Suze xanh lét. “Họ bảo vào ngay bệnh viện nếu chuyện này xảy ra.”

“Ôi, đi thôi! Đi nào!”

“Nhưng tớ không mang túi hay bất cứ thứ gì đi cùng. Tớ cần phải mang theo rất nhiều đồ...” Cô lo lắng cắn môi. “Hay tớ về nhà trước?”

“Cậu không còn thời gian ấy việc đó đâu!” Tôi hoảng loạn nói. “Cậu cần gì?”

“Quần áo trẻ em... khăn vệ sinh… mấy thứ đại loại thế...”

“Chà, cậu để...” tôi bất lực nhìn quanh, rồi đột nhiên thấy nhẹ nhõm khi trông thấy bảng hiệu của Peter Jones.

“Được rồi,” tôi nói và túm lấy một cánh tay cô ấy. “Đi thôi.”

Ngay khi tôi bước vào cửa hàng Peter Jones, tôi ngó quanh tìm nhân viên bán hàng. Và ơn Chúa, có một người đây rồi, một phụ nữ trung niên duyên dáng sơn môi đỏ và mắt kính gọng vàng với một dây xích.

“Bạn cháu cần xe cấp cứu ạ,” tôi hổn hển.

“Thực ra thì taxi cũng được.” Suze nói. “Chỉ là vỡ ối thôi. Vậy nên tôi thực sự cần đến bệnh viện.”

“Chúa ơi!” người phụ nữ kêu lên. “Lại đây ngồi xuống nào, cô sẽ gọi taxi cho các cháu...”

Chúng tôi đỡ Suze ngồi xuống ghế gần bàn thanh toán, một nhân viên bán hàng mang cho cô cốc nước.

“Được rồi,” tôi nói. “Cậu cần những gì nhỉ?”

“Tớ không thể nhớ chính xác được.” Suze có vẻ lo lắng. “Bọn tớ được ột cái danh sách... Có thể trong gian hàng trẻ sơ sinh người ta sẽ biết.”

“Tớ để cậu ở đây liệu có được không?”

“Tớ sẽ không sao đâu. Cơn đau đẻ vẫn chưa bắt đầu mà.”

“Cậu chắc chứ?” Tôi băn khoăn nhìn bụng cô.

“Cứ đi đi Bex!”


Bạn đang đọc Tín đồ shopping lấy chồng của Sophie Kinsella
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự