Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 94 Thi Âm tông (3)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2228 chữ · khoảng 8 phút đọc

- Ta không thể rời khỏi đây. Khẩn cầu tiểu hữu đi một chuyến tới Thi Âm tông, tìm sư huynh Dạ Tự Tại tới cứu ta. - Nét mặt Ngô Vũ lỗ vẻ cầu khẩn, cuống quít chắp tay thi lễ.

Vương Lâm vẫn thản nhiên nói:

- Ngươi nói có phương pháp giúp ta tránh khỏi thi khôi rời khỏi đây?

Ngô Vũ vội vàng gật đầu, thành khẩn nói:

- Ta sẽ sử dụng một chút tinh khí Nguyên anh cuối cùng, sử dụng bí pháp mở truyền tống trận tới Thi Âm tông cho ngươi. Khi đó, ngươi có thể trực tiếp tới tông môn của ta.

Vương Lâm nhìn chằm chằm vào đối phương, nhếch mép cười nói:

- Ô! Ngươi có thể mở được truyền tổng trận tại sao không tự mình trở về?

Ngô Vũ thở dài, nói:

- Thi khôi không thể rời khỏi ta quá trăm dặm mà ta cũng vậy. Nếu như giữa hai chúng ta mà cách nhau quá trăm dặm thì hắn lập tức tử vong mà lúc đó ta vẫn còn thân thể thì thần hồn bị hao tổn. Nhưng bây giờ, ta chỉ còn nguyên anh thể, thì chỉ có kết quả tiêu tán Nguyên anh mà chết.

Ta không muốn chết vì vậy nếu chưa tới mức vạn bất đắc dĩ, ta không muốn cùng với thi khôi đồng quy vu tận.

Lúc này, pho tượng chấn động càng lúc càng mạnh, có chiều hướng không còn chịu đựng được nữa. Ngô Vũ thấy nét mặt Vương Lâm vẫn không thay đổi liền cắn răng một cái, nói:

- Ta Ngô Vũ xin lấy nguyên anh ra thề, nếu có chút nào lừa dối tiểu hữ

chắc chắc sẽ bị thi khôi nuốt. Tiểu hữu! Giúp lão phu một lần đi. A Ngốc có thể đi theo ngươi. Chín tấm phù trên người hắn khi ta gặp cũng đã có, bên trong chúng ẩn chứa một thứ lực lượng khó lường.

Mặt khác, ta phát hiện ra linh lực của ngươi mang thuộc tính âm hàn.

Công pháp tu luyện của Thi Âm tông chúng ta cũng mang thuộc tính đó. Nếu ngươi tới đây chắc chắn là muốn mượn khí âm hàn ở đây mà tu luyện. Khí âm hàn ở đây trong Thiên Địa Huyền Hoàng thì thuộc về Hoàng Âm chi địa.

Nếu ngươi tới Thi Âm tông, chắc chắn đối với ngươi có nhiều lợi ích. Bởi

Thi Âm tông có một chỗ bế quan chính là Địa Âm chi địa.

Hai mắt Vương Lâm khẽ nhắm lại, mở miệng hỏi:

- Nếu ở Thi Âm tông đã có Địa Âm chi địa tại sao ngươi còn đến đây để đột phá?

Ngô Vũ liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái. Hắn nhận thấy tính cách của

Vương Lâm rất cẩn thận, mặc cho hắn nói thể nào, đối phương vẫn hết sức bình tĩnh.

Nghe thấy câu hỏi của Vương Lâm, hắn cười khổ, nói:

- Tiểu hữu! Lão phu vừa mới lấy nguyên anh ra thề. Ôi! Thi khôi khác với người sống. Khi thực lực đạt tới một trình độ nhất định phải hấp thu khí âm hàn của Hoàng Âm chi địa. Vì vậy mà lão phu mới phải dẫn hắn tới đây.

Đúng lúc này, pho tượng chấn động mãnh liệt, xuất hiện vô số vết nứt.

Từng tiếng rắc rắc phát ra, vết nứt càng lúc càng nhiều. Mắt thấy nó sắp bị hủy, Ngô Vũ biến sắc, lo lắng nói:

- Tiểu hữu! Nếu ngươi muốn tới Thi Âm tông tu luyện thì có thể nói là đệ

tử của ta. Ta sẽ dùng bí thuật khắc lên lưng ngươi. Đến lúc đó, Thi Âm tông sẽ không hoài nghi. Tiểu hữu! Thời gian không còn nữa, ngươi còn suy nghĩ cái gì?

Hắn vừa nói xong, pho tượng lại rung mạnh lần nữa. Vết nứt trải khắp pho tượng. Thậm chí có một số chỗ bắt đầu bị thủng.

Trong đầu Vương Lâm vô số suy nghĩ thay đổi. Hắn biết rõ, nếu không rời khỏi đây, thì khi thi khôi tiến vào chắc chắn sẽ bị nguy hiểm.

Nghĩ tới đây hắn không nói gì nữa, gật đầu với Ngô Vũ.

Ngô Vũ hít một hơi thật sâu, hai tay bắt quyết đánh ra vô số pháp ấn.

Một cái vàng sáng hình ngũ giác từ từ hiện ra trước mặt hắn.

Từ quầng sáng léo lên quang mang bảy màu, phát ra một luồng hấp lực.

Đúng lúc đó, một tiếng nổ vang lên, pho tượng vỡ vụn ra làm vô số mảnh. Thanh âm thi khôi lạnh lùng truyền đến:

- Chủ nhân! Lần này xem ngươi chạy trốn đi đâu.

Nét mặt Ngô Vũ hoảng sợ, không đợi truyền tống trận đả thông hết, hét lên một tiếng:

- Tiểu hữu! Đi mau! Lão phu có thể thoát hiểm hay không đều dựa hết vào ngươi. - Nói xong thân thể hắn biến mất, chui vào trong người đá.

Cùng lúc đó, thân thể Vương Lâm thoáng động, nhằm phía Truyền Tống trận lao tới. Lúc này, Truyền tống trận đang dao động, có dấu hiện bị biến mất.

Quái nhân hơi do dự một chút rồi cũng theo Vương Lâm, vọt vào truyền tống trận.

Đúng lúc này, pho tượng ầm ầm sập xuống. Ánh mắt nam tử lộ vẻ châm chọc,

đang định nói chuyện chợt cứng người nhìn chằm chằm vào truyền tống trận, mà biến sắc.

Sau khi Vương Lâm tiến vào trong truyền tống trận liền cảm giác như bước vào một cái thông đạo. Thân thể hắn như bị kéo dài ra vô hạn. Bên người hắn vô số điểm sáng lóe lên.

Hắn nhìn về phía sau, quái nhân a Ngốc cũng kinh ngạc đi sau hắn, không ngừng ngó nghiêng xung quanh. Sau khi thấy Vương Lâm nhìn mình, hắn liền nhe răng cười, không còn cảnh giác, ánh mắt chi có sự ngơ ngác.

Cũng không biết trải qua bao lâu, cuối cùng cũng xuất hiện một vùng ánh sáng sáng ngời. Ở đó, quang mang càng lúc càng nhiều, gần như bao phủ cả

thông đạo. Ngay sau đó, một lực hút mạnh mẽ chợt xuất hiện, thân thể

Vương Lâm và a Ngốc nhanh chóng bị hút vào.

Thi Âm tông là một tông phải ma đạo trong Triệu quốc. Thực lực tuy kém hơn so với Ma Đạo đệ nhất tông - Thiên Đạo môn. Nhưng lại hơn ở sự thần bí khó lường.

Tông môn có bao nhiêu đệ tử, nằm ở đâu, hay trong tông môn có bao nhiêu cao thủ Nguyên Anh kỳ, không có một người nào ở ngoài lại biết được.

Thậm chí còn có lời đồn Thi Âm tông đã bị diệt môn từ nhiều năm trước.

Tóm lại đây là một môn phái có rất nhiều tiếng đồn. Nhưng nó lại là một môn phái mà người ta không thể nào quên được. Mà điều này thì hậu thế có thể hiểu được...

Đó chính là công pháp tu luyện của Thi Âm tông.

Đệ tử Thi Âm tông cả đời chỉ có một cơ hội tế luyện một cái thi thể. Một khi tế luyện thành công thì cả đời sẽ không thay đổi.

Đây là một công pháp có rất nhiều kỳ tích.

Đệ tử Thi Âm tông ngoại trừ tu vi của bản thân thì tu vi của thi khôi cũng rất quan trọng. Nói công pháp này có nhiều kỳ tích chính là bởi vì năm trăm năm trước, một đệ tử Trúc Cơ hậu kỳ của Thi Âm tông lại có thể

mang theo một thi khôi có thực lực Nguyên Anh kỳ.

Mặc dù, cuối cùng tên đệ tử đó biến mất. Nhưng sự xuất hiện của hắn khiến cho cả tu chân giới Triệu quốc rung động. Nhất là những người có tu vi thấp đều mơ tưởng được vào Thi Âm tông.

Có điều, mặc cho mọi người tìm kiếm, sơn môn của Thi Âm tông vẫn giống như một đám mây khói mờ ảo, không người nào tìm thấy.

Ở cực tây của Triệu quốc có một cái bình nguyên rộng lớn. Nơi này hàng năm bị khí âm hàn bao phủ. Cho dù là người tu tiên cũng có ít người tới đây.

Bởi vì nơi này ngoài việc bị hàn khí bao phủ thì cao thủ Nguyên Anh kỳ

cũng không muốn tiếp xúc với làn khí đó. Dưới Nguyên Anh mà chạm vào chắc chắn bị thương.

Ở đây có một thứ cấm chế lợi hại, chắc chắn có một loại bảo vật nào đó. Ý

nghĩ đó đều có trong đầu cả mỗi một người tu chân. Vì vậy mà mấy tên ma đầu đã dẫn theo ma đạo cao thủ tiến vào. Mất mấy tháng, cuối cùng cũng phá được cấm chế, đi vào.

Nhưng mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên khi trên bình nguyên hoàn toàn trống trải, chẳng có gì đặc biệt. Đám người trong ma đạo tìm tòi xuống tận dưới lòng đất, cuối cùng cũng không tìm được cái gì.

Lần tầm bảo này đã biến thành một việc hài hước, bị liên minh chính đạo cười nhạo.

Dần dần, bởi vì nơi đây có cấm chế lợi hại mà lại không có bảo vật gì nên nó bị mọi người lãng quên.

Tại trung tâm của bình nguyên có một chỗ bị sương mù bao phủ.

Trong đám sương mù đó có một cái chiểu trạch rộng lớn. Dưới chiểu trạch chính là một cái động khổng lồ. Bên trong động có vô số nhánh thông đi các nơi. Mỗi một nhánh lại thông với một cái động nhỏ. Từ những cái động nhỏ đó lại có vô số thống đạo. Gần như dưới nền đất của toàn bộ bình nguyên có vô số cái động.

Nơi này chính là sơn môn của môn phái ma đạo thần bí nhất Triệu quốc, Thi Âm tông.

Cái động chính giữa, rộng bằng mấy cái đại điện của Hằng Nhạc phái. Xung quanh động có tám cây cột bằng gỗ màu tím, dựng thẳng đứng, hợp thành một cái pháp trận. Một tia linh lực từ bên trong chầm chậm lan ra.

Trên tám cây cột gỗ có khắc vô số ký hiệu cổ quái và đồ án. Xung quanh tám cây cột gỗ tỏa ra ánh sáng màu vàng. Từ trên nhìn xuống, những vòng sáng đó giao hòa với nhau tạo thành một cái ***g sáng, che kín nơi đây.

Trên tám cây cột gỗ, có tám thanh niên đang khoanh chân ngồi. Phía sau mỗi người đều có một cái quan tài.

Lúc này, trong vòng sáng của tám cây cột gỗ, chợt có năm người xuất hiện. Một trong năm người là thiếu niên mặc áo màu lam. Ngay cả quan tài cũng màu lam, xuất hiện trong trận pháp.

Một trong những thanh niên đang ngồi trên tám cây cột gỗ chợt mở mắt, lãnh đạm nhìn những người mới đến, lạnh lùng nói:

- Từ đâu đến?

Lam y thiếu niên vội khom người, cung kính nói:

- Nhị cấp tu chân quốc, Thi Âm tông LỖ quốc, Lâm dịch tới tham gia kiểm tra tấn cấp.

Thanh niên liếc mắt nhìn đối phương một cái, lạnh nhạt nói:

- Động thứ mười tám bên phải. Đi đi.

Thiếu niên cung kính ôm quyền, đi ra khỏi trận pháp. Sau khi tính toán một lúc liền chui vào một trong những thông đạo xung quanh.

Thanh niên gật đầu, không nói tiếng nào, nhắm mắt lại.

Mấy canh giờ tiếp theo lại có mấy người lần lượt đi ra từ trong trận pháp. Trong đó, người có tu vi cao nhất, khi xuất hiện, vòng sáng liền nháy lên mười ba lần. Trong tám thanh niên có hai người liền mở mắt.

Thời gian cứ thể trôi đi, đột nhiên quang mang trên trận pháp lại nháy lên sáu cái.

Trên cự mộc, một thanh niên liền mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào trận pháp. Đúng lúc này, quang mang lại lóe lên bảy cái.

- A? - Lại có một thanh niên nữa mở mắt. Cả hai người chăm chú nhìn vào trận pháp.

Ngay sau đó, trận pháp lại lóe lên, số lần chớp sáng nháy mắt đã đạt tới hai mươi tám cái.

- Xem ra lại có một vị tiền bối tới đây. - Thêm hai thanh niên nữa mở mắt. Bốn cặp mắt có chút tôn kính, nhìn vào trận pháp.

Lời nói vừa dứt, linh khí bên ngoài trận pháp thu lại trong giây lát.

Những tiếng ầm ầm từ trong trận pháp phát ra, số lần chớp sáng của quang giới nhanh chóng tăng lên, cuối cùng tỏa ra ánh sáng liên tục.

Bốn người còn lại cũng đều mở mắt. Khi số lượng chớp sáng của quang giới đạt tới bốn mươi mốt cái, tám người nhanh chóng đứng dậy. Tất cả quỳ

một gối xuống, hay tay tạo thành một thủ ấn quỷ dị, cao giọng hô lên:

- Cung nghênh tiền bối...

Quyển 1: Thiếu niên bình thường

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 10
Lượt đọc 373

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự