Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 872 Huyết Thần Tử! (Thượng)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1938 chữ · khoảng 7 phút đọc

Sương mù bốn phía bị cơn lốc điên cuồng tung hoành làm cho nhanh chóng tiêu tán, giống như bị gió cuốn đi. Ngay cả luồng khí cực nóng cũng tiêu tán trong khoảnh khắc giống như không dám tiếp cận.

Hai mắt Vương Lâm ẩn chứa nhật nguyệt, hai luồng khí hắc bạch trên cơ thể nhanh chóng xoay tròn trong vòng xoáy, giống như hai con cự long đang đan xen vào nhau. Một tiếng gầm rống truyền ra rồi vang vọng trong làn sương mù.

Mắt Vương Lâm chợt lóe lên hàn quang, hắn ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.

Lúc này vẻ mặt Diêu Vân trên tinh không vẫn lạnh lùng, hắn đang phóng đi như tên bắn. Nhưng trong nháy mắt vẻ mặt hắn lại đột nhiên biến đổi. Chỉ thấy trong bầu trời lúc này xuất hiện một đám mây hồng khổng lồ, nó hoàn toàn khác biệt với đám mây dưới chân hắn, bên trong ẩn chứa một luồng lực lượng mà ngay cả hắn cũng cảm thấy kinh hãi.

- Đây…Đây là kiếp vân !

Đồng tử Diêu Vân mạnh mẽ co rút lại. mấy ngàn năm trước tu vi của hắn đã đạt đến Tịnh Niết sơ kỳ nhưng không rõ nguyên nhân vì sao lại thụt lùi. Cho đến nay tu vi của hắn chỉ là Khuy Niết trung kỳ, không những thế hắn còn cảm thấy quên đi rất nhiều chuyện. Đặc biệt là tất cả ký ức trước khi hắn rời khỏi Huyết Thần Tinh mấy ngàn năm trước cứ trở nên mơ hồ.

Mặc dù Diêu Vân suy nghĩ thế nào cũng không có một chút ấn tượng. Diêu Vân chỉ mơ hồ nhớ được mình đã làm một chuyện gì đó mà lão tổ cảm thấy không vui, nhưng cuối cùng lại được lão tổ tha thứ mà không trách phạt.

Mấy ngàn năm sau thần trí của Diêu Vân thường trở nên mơ hồ , tu vi thụt lùi cực nhanh. Nếu chỉ như vậy thì không có gì đáng nói , kỳ lạ là hầu như mỗi đoạn thời gian hắn đều cảm thấy đầu đau nhức , loại đau khổ này làm hắn không thể chịu đựng được , khiến cho hắn gần như trở nên phát cuồng. Một luồng sát khí bao phủ trong lòng hắn. Nếu không phải hắn đã cố gắng khống chế thì chắc chắn sẽ bắt đầu giết chóc vô tận.

Hình như chỉ làm vậy Diêu Vân mới có thể phát tiết được cơn đau trong đầu.

Lúc bắt đầu thì Diêu Vân còn có thể mạnh mẽ áp chế và khống chế được. Nhưng thời gian dần trôi qua , khi tu vi của hắn liên tục thụt lùi thì mức độ đau đớn lại càng trở nên trầm trọng. Hắn muốn áp chế loại cảm giác muốn tàn sát thiên địa trong cơ thể càng ngày càng khó.

Diêu Vân mơ hồ hiểu được tất cả mọi thứ hình như có liên quan đến những chuyện đã xảy ra với mình trên Huyết Thần Tinh. Nhưng hắn đã vắt óc suy nghĩ rất lâu , mãi cho đến tận bây giờ vẫn nghĩ không ra những chuyện năm đó.

Diêu Vân đã từng đi hỏi Huyết Thần Tử nhưng cuối cùng cũng không có bất kỳ câu trả lời nào.

Rơi vào đường cùng , Diêu Vân phong ấn chính bản thân mình trong cấm địa gia tộc , hắn bế quan quanh năm để cố gắng ngăn cản tu vi khỏi thụt lùi và trì hoãn dấu hiệu phát điên của mình , đồng thời cũng muốn tìm lại những ký ức đã mất. Nhưng thời gian vẫn cứ trôi qua , cho đến khi cách đây không lâu , hắn nhận lệnh của lão tổ để rời khỏi cấm địa gia tộc giết chết một người có tên là Hứa Mộc.

Tất cả tin tức có liên quan đến người này đều được lão tổ truyền cho , để Diêu Vân có thể nắm rõ tất cả mọi thứ.

Lúc này trong nháy mắt khi Diêu Vân nhìn thấy kiếp vân thì tâm thần chấn động. Cảm giác chấn động này cũng không phải tất cả được bắt đầu từ hắn , mà phần lớn từ trong linh hồn phát ra , giống như kiếp vân kia chính là thiên địch của hắn.

Cái cảm giác đó cực mạnh , cuối cùng mức độ mạnh mẽ của nó còn làm cho Diêu Vân sinh ra cảm giác đau đớn giống như có một mũi khoan đang đâm vào đầu. Khoảnh khắc này cơn đau làm cho hai mắt của hắn đỏ hồng lên.

Một tiếng gầm giận dữ từ trong miệng Diêu Vân phát ra , âm thanh đó vang vọng khắp thiên địa , giống như sấm sét. Trong nháy mắt một luồng nguyên lực khổng lồ như thiên địa lập tức từ trong cơ thể Diêu Vân mãnh liệt phóng ra ngoài.

Mái tóc Diêu Vân dựng đứng , gân xanh trên mặt nổi lên , thần sắc rất dữ tợn. Trên mặt hắn xuất hiện một luồng thanh quang , trong luồng sáng này đột nhiên xuất hiện một gương mặt khác.

Đây là một con vật đầu hai sừng có vẻ mặt rất yêu dị. Sau khi nó xuất hiện thì nhìn chằm chằm vào kiếp vân đang nhanh chóng bao phủ khắp bầu trời. Nó há miệng phát ra một tiếng gầm rống không một tiếng động.

Tiếng gầm rống này không có âm thanh nào được phát ra nhưng lại làm cho kiếp vân đang ngưng tụ trên bầu trời run nhẹ, một mảng lớn nhanh chóng tan vỡ. Nhưng chỉ trong nháy mắt, kiếp vân đã tan vỡ lập tức ngưng tụ lại với tốc độ nhanh hơn.

Hầu như chỉ trong nháy mắt, hơn vạn trượng trên bầu trời đã được bao phủ bằng kiếp vân hồng sắc rồi điên cuồng xoay chuyển. Một tia chớp hồng sắc ầm ầm từ trên trời giáng xuống với tốc độ không thể tưởng được.

Sự đau khổ trên mặt Diêu Vân lại càng trở nên nồng đậm, khoảnh khắc này hình bóng yêu dị trên cơ thể hắn lại lập tức bay ra rồi huyễn hóa bên ngoài cơ thể. Nó há rộng miệng hướng về phía tia chớp hồng sắc đang hạ xuống mà thôn phệ.

Một tiếng nổ ầm ầm vang lên, cái bóng yêu dị kia đột nhiên run lên, suýt chút nữa thì tan vỡ. Đồng thời một phần lớn lực lượng sấm sét lại đi theo hình bóng của nó mà nhập vào trong cơ thể Diêu Vân. Toàn thân Diêu Vân trở nên chấn động, sự đau đớn trên mặt lại càng đậm.

Lại có một bộ phận lực lượng Thiên Kiếp phóng thẳng vào trong gương đồng. Trong nháy mắt gương đồng đột nhiên vang lên một tiếng két rất nhỏ. Âm thanh này vừa mới xuất hiện thì lập tức được phát ra liên tục.

Lúc này Vương Lâm ở trong luồng sương mù mờ ảo giống như một cây kiếm sắc đang chuẩn bị phóng ra. Hai luồng khí hắc bạch bên ngoài cơ thể hắn đang đan xen vào nhau rồi trực tiếp phóng thẳng về phía trước. Hai luồng khí này tạo thành một cơn lốc mãnh liệt rít lên bên ngoài cơ thể hắn.

- Trảm La Quyết !

Vương Lâm quát khẽ. Trong nháy mắt hai luồng khí hắc bạch bên ngoài cơ thể hắn nhanh chóng ngưng tụ lại rồi hóa thành một luồng kiếm khí màu xám phá không bay đi.

- Ầm !

Một tiếng nổ điên cuồng vang vọng khắp không gian, tấm gương trên tay phải Diêu Vân đột nhiên vỡ vụn. Dưới lực trùng kích khổng lồ rất nhiều mảnh nhỏ nhanh chóng văng ra khắp bốn phía.

Trong nháy mắt khi tấm gương tan vỡ, hình bóng Vương Lâm liền tiến ra ngoài.

Diêu Vân cũng không liếc mắt nhìn cổ kính kia một cái. Lúc này, hắn đã sớm quên mệnh lệnh của lão tổ, hai tay ôm đầu, không ngừng gào thét đau đớn. Ở bên ngoài thân thể hắn, thân ảnh yêu dị cao hơn mười trượng kia đang nhìn kiếp vân trong không trung liền quay sang nhìn về phía Vương Lâm.

- Cổ yêu ! - Vương Lâm ánh mắt chợt lóe.

Ánh mắt cổ yêu lộ ra u quang, thân mình nhoáng lên cuốn lấy Diêu Vân bên cạnh rồi nhanh chóng lui về phía sau, nghĩ muốn rời khỏi phạm vi của kiếp vân.

Đúng lúc này, kiếp vân ngưng tụ trong tinh không đột nhiên phát ra một tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ thấy bốn tia chớp ầm ầm hạ xuống, trong đó hai đạo đánh thẳng về phía Vương Lâm, còn hai đạo khác lại giáng xuống cổ yêu.

Vương Lâm vẫn bình tĩnh, bởi lực lượng của thiên kiếp đã bị phân tán. Trong khoảnh khắc hai tia chớp màu đỏ kia giáng xuống hai tay Vương Lâm xoay quanh trước người lập tức hai làn khí trắng đen tràn ngập, hình thành âm dương giao hòa.

Đạo lôi kiếp màu đỏ đầu tiên giáng xuống va chạm với âm dương song ngư lập tức vang lên tiếng nổ kinh người. Vương Lâm bỗng nhiên lui về phía sau, âm dương xoay tròn trước người điên cuồng hấp thu.

Đúng lúc này, đạo thiên kiếp thứ hai cũng tới. Trong khoảnh khắc giáng xuống âm dương, trong mắt Vương Lâm lộ ra ánh sáng kỳ dị, nguyên thần trên mi tâm xông ra, lần thứ hai hóa thành hình dạng của Thái Cổ Lôi Long há mồm nuốt lấy.

Nuốt thiên kiếp !

Nguyên thần của Vương Lâm run rẩy dữ dội bởi lực lượng khổng lồ của thiên kiếp quanh quẩn ở trong nguyên thần hắn. Nhưng Thái Cổ Lôi Long chính là do lôi điện sinh ra, rít lên rồi lùi về trong cơ thể Vương Lâm. Bên ngoài thân thể hắn điện quang hình cung bắn ra bốn phía, đồng thời bản thân nhanh chóng lui về phía sau.

Chỉ có điều thần sắc của Vương Lâm cũng không có gì bối rối. Thiên kiếp tuy mạnh nhưng hắn cũng không có vẻ sợ hãi, càng không cần phải nói lúc này có một người bên cạnh gánh chịu một nửa lực lượng.

Về phần cổ yêu bên kia không ngừng lui về phía sau, kiếp vân trên cao cũng kéo theo. Đồng dạng cũng có hai đạo thiên kiếp giáng xuống. Tuy hai đạo thiên kiếp đó bị nó cắn nuốt nhưng thân mình lại càng thêm hư ảo không còn tiếng rít truyền ra. Tốc độ lui về sau của nó càng nhanh hơn, thậm chí kiếp vân cũng không thể bao phủ toàn bộ. Vương Lâm thấy cổ yêu cuốn Diêu Vân sắp hoàn toàn rời khỏi phạm vi thiên kiếp ánh mắt chợt lóe lên, quát lớn:

- Diêu Vân, ngươi còn nhớ hai tỷ muội Diêu Băng Vân, Diêu Mộng Vân ! Ngươi còn nhớ cảnh tượng cổ đăng nuốt hồn trên Huyết Thần Tinh !

Trong thanh âm của Vương Lâm ẩn chứa thần niệm, lúc này cuồn cuộn truyền vào tai Diêu Vân đang lui về phía sau. Tiếng gào thét thống khổ của Diêu Vân lại trở nên dữ dội không ngờ mạnh mẽ dừng bước.

Quyển 7: Danh Chấn La Vân

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 272

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự