Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1484 Chương 1475 Trận Chiến Định Mệnh Thứ 2

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2564 chữ · khoảng 9 phút đọc

Đạt tới thất tinh Cổ Thần, Vương Lâm trải qua hai ngàn năm tu đạo, rốt cuộc cũng làm cho thân thể Cổ Thần của mình đạt tới thất tinh!

Thất tinh Cổ Thần, sự hùng mạnh của thân thể cơ hồ không phải tu sĩ bước thứ hai có thể dễ dàng đả thương, trừ phi là Cổ Thần đang ở trong tổn kiếp, nếu không, như Cổ Thần ở tiên giới năm đó, phải bị vô số tiên nhân vây công mấy ngày mới có thể bị đả thương giết chết.

Thậm chí có thể nói, thất tinh Cổ Thần hoàn chỉnh, sự hùng mạnh của thân thể có thể cùng với tu sĩ bước thứ ba Không Niết Sơ Kỳ đánh một trận!

Hơn nữa quan trọng nhất chính là trong bộ tộc Cổ Thần, thất tinh Cổ Thần đại diện cho việc tiến vào quá trình trưởng thành phát triển nhanh chóng. Khi đạt tới thất tinh Cổ Thần, thân thể theo năm tháng trôi qua không ngừng hùng mạnh hơn!

Cổ Thần có cửu tinh, sau khi đạt tới ngũ tinh, tăng thêm một tinh cũng cực kỳ khó khăn, nhưng một khi thành công thực lực sẽ tăng lên gấp bội. Lúc này Vương Lâm phối hợp thần thông tu sĩ của hắn. hai đạo bổn nguyên lôi hỏa, cùng với đủ loại đạo thuật kỳ diệu, mặc dù hắn vẫn chưa đạt tới bước thứ ba, nhưng cũng có thể cùng với cao thủ bước thứ ba Không Niết Sơ Kỳ đánh một trận mà không bị yếu thế chút nào. Nếu như không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, thì cũng đủ để chiến thắng!

Thất tinh Vương Lâm so với thất tinh Đồ Ti năm đó dĩ nhiên không yếu hơn chút nào. Đồ Ti mặc dù có đầy đủ truyền thừa, nhưng Vương Lâm cũng là tu sĩ đầu tiên từ cổ chí kim dung hợp với thân thể hùng mạnh của Cổ Thần!

Ngay cả cao thủ Không Niết Trung Kỳ, Vương Lâm cùng dám liều mạng, mặc dù Khả năng thất bại rất lớn, nhưng cho dù là cao thủ Không Niết Trung Kỳ nếu muốn giết chết hắn cùng cực kỳ khó khăn!

Trong bước thứ ba, Không Niết, Không Huyền, Không Kiếp, mỗi một cảnh giới đều giống

như bước thứ hai, đều có bốn cấp độ Sơ Trung Hậu và đại viên mãn. Mỗi một cấp độ chênh lệch nhau rất lớn, có thể so với khoảng cách giữa Tịnh Niết và Toái Niết!

Ánh mắt Vương Lâm như đuốc ngồi vững trên ghế, để mặc cho lực phản chấn ở bên trong kịch liệt chấn động trong mười tám nhịp thở như trước. Nhưng sức mạnh khiến cho thân thể hắn tan vỡ sau mười tám nhịp thở lúc trước hiện giờ cũng không có quá nhiều ảnh hưởng tới thân thể mới tái tạo lại của hắn.

Liên tiếp ba nhịp thở sau đó trôi qua, lúc này đã là nhịp thở thứ mười chín, hai mươi, hai mươi mốt!

Ba nhịp thở trong nháy mắt trôi qua, lực phản chấn ầm ầm bạo tăng, trong khi tấn công thân thể Vương Lâm còn có một khí tức truyền thừa nồng đậm tràn vào.

Khí tức truyền thừa này bị Vương Lâm điên cuồng nuốt lấy, thân thể của hắn cùng với tay phải ấn lên trên thi thể cổ Ma kia giống như hóa thành hai cái lỗ đen khủng khiếp, đem khí tức truyền thừa này sau khi hút vào trong cơ thể lập tức tách ra làm hai đạo, nhanh chóng hấp thụ.

Sự hấp thụ này dưới lực phản chấn từ bên trong chiếc ghế diễn ra cực kỳ khó khăn, nhưng Vương Lâm không hề bỏ cuộc, hắn biết rõ một khi bỏ lỡ, sau này rất khó có thể gặp lại được cơ hội như vậy!

Hai mươi hai nhịp thở, hai mươi ba nhịp thở, hai mươi bốn nhịp thở!

Lực phản chấn trong chiếc ghế đã đạt tới một mức độ cực kỳ đáng sợ, rít gào ầm ầm, thân thể thất tinh Cổ Thần của Vương Lâm cũng bắt đầu không chịu nổi.

Thân thể hắn trong lúc run lên xuất hiện dấu hiệu tan vỡ, nhưng sức hồi phục của thất tinh Cổ Thần vượt xa so với lục tinh, dường như vừa mới tan vỡ, liền lập tức nhanh khôi phục lại.

Trên mi tâm của Vương Lâm, theo hắn không ngừng hấp thụ khí tức truyền thừa kia, Chỉ thấy ngoài bảy tinh điểm, không ngờ còn xuất hiện một vòng xoáy mơ hồ yếu ớt!

Vòng xoáy này chính là tinh điểm Cổ Thần thứ tám đang thành hình. Một khi tinh điểm này xuất hiện, Vương Lâm sẽ trở thành bát tinh Cổ Thần!!

Bát tinh Cổ Thần, trong tinh không này cực kỳ hùng mạnh!!

Chỉ là đạt tới bát tinh Cổ Thần quá khó khăn, vượt xa quá trình ngưng tụ thất tinh lúc trước.

Lúc này mặc dù lờ mờ xuất hiện vòng xoáy, nhưng nếu không nhìn kỹ, cũng hoàn toàn không thể phát hiện được!

Lúc này Vương Lâm không thể lơ là, nếu không vòng xoáy này sẽ lập tức tiêu tan, không lưu lại chút nào!

Cùng lúc đó, trong thi thể Cổ Ma ở phía trước Vương Lâm, ma khí vô biên ầm ầm vận chuyển được Vương Lâm điên cuồng nhập vào trong thi thể đó. Thậm chí ngay cả một ma tinh ở trong mắt phải Vương Lâm lúc trước vẫn chưa thành hình toàn bộ cũng đưa vào bên trong thi thể Cổ Ma này. Trong nháy mắt thân thể cổ Ma đã hóa đá lại mơ hồ có dấu hiệu hồi phục, trở nên không còn cứng như đá nữa mà hơi mềm một chút.

Trong mắt phải của thi thể này, vốn là một màn ảm đạm không ánh sáng, lúc này có u quang chậm rãi lóe lên dường như có thể nhìn thấy ở bên trong sắp sửa xuất hiện một ma tinh đang dần dần ngưng tụ, càng ngày càng trở nên rõ ràng!

Giờ phút này, đằng sau tấm lưới hư ảo ở cách Vương Lâm mấy trăm trượng về phía trước, Thác Sâm đang nhanh chóng chữa thương, thân thể của hắn trong mấy nhịp thở, máu thịt nhúc nhích đã hồi phục lại được tám phần!

thân thể của Thác Sâm là thân thể của Đồ Ti, Đồ Ti năm đó đã gần tiếp cận tới cửu tinh vương tộc Cổ Thần đạt tới đinh của bát tinh, thậm chí đã dừng ở bát tinh này rất lâu, chỉ thân thể của hắn cũng đã đạt tới cực hạn của bát tinh!

Vì muốn đột phá tiến vào cửu tinh, Đồ Ti đã thi triển một bí thuật của bộ tộc tạo ra phân thân, nhưng thuật này lại thất bại, cho nên mới xuất hiện ma niệm Thác Sâm!

thân thể mà Thác Sâm chiếm được, sức hồi phục vượt xa Vương Lâm nếu không bị một tiếng rống lúc trước làm bị thương quá nặng, quyết sẽ không để trì hoãn đến lúc này mới hồi phục.

Khôi phục tám phần cũng đã là cực hạn của hắn lúc này, hai phần cuối cùng kia không phải là thương thế trên thân thề, mà là sự tan vỡ trong tâm thần do sức mạnh của tiếng rống kia gây ra, cần phải bế quan dưỡng thương mới có thể hồi phục trong thời gian ngắn không thể khỏi hẳn.

Thác Sâm ngẩng mạnh đầu, tám tinh điểm trên mi tâm nhanh chóng xoay tròn nhìn chằm

chằm Vương Lâm đang ngồi trên ghế đằng sau tấm lưới hư ảo, thần sắc lộ ra vẻ phức tạp.

Có thể nói hắn trong thiên địa này là người hiểu rõ Vương Lâm nhất, từ năm đó khi hắn chỉ là một tu sĩ Kết Đan nhỏ nhoi, cho tới ngày hôm nay có được khí thế của một nhất đại tông sư, để cho mình có đủ thời gian khôi phục.

Chuyện này nói thì dễ nhưng người thực sự có thể làm được trong thiên hạ có thể có mấy người!

- Ngươi muốn cùng ta đánh một trận, ta sẽ làm cho ngươi vừa ý! Trận chiến năm đó ở bên ngoài Phong Giới Đại Trận vẫn chưa còn chưa đã. Hôm nay tại vùng đất Đạo cổ truyền thừa này, ngươi và ta sẽ tái chiến một lần nữa!

Thác Sâm vừa nói, thân thể từng bước tiến về phía trước. Tiếng ầm ầm vang vọng, hắn trực tiếp từ lỗ hổng trên những lá cổ Tức Diệp bước qua tấm lưới hư ảo, từng bước tiến vào trong cung điện truyền thừa này!

đây là lần đầu tiên trong lời nói của Thác Sâm không còn xưng là bổn thần nữa, chỉ là một cách xưng hô nhưng cũng lộ ra nội tâm của hắn, hắn đã thừa nhận thân phận Cổ Thần của Vương Lâm!

Thác Sâm cả đời này chưa bao giờ cho rằng Vương Lâm là Cổ Thần, ngay cả sau khi thoát vây, cũng thủy chung nhận định đối phương chẳng qua cũng chỉ là một tu sĩ cướp đi ký ức truyền thừa của mình. Cho dù là sau khi Vương Lâm trở thành lục tinh Cổ Thần, cùng với hắn đánh một trận, trong lòng Thác Sâm vẫn như cũ không hề coi trọng Vương Lâm hơn, hắn thủy chung cho rằng Vương Lâm không xứng đáng trở thành Cổ Thần!

Nhưng lúc này, sau khi nhìn thấy Vương Lâm trở thành thất tinh Cổ Thần, lại cảm nhận Cổ Thần lực vô biên trong cơ thể Vương Lâm, chính mắt nhìn thấy đối phương mặc dù đang trải qua truyền thừa cực kỳ nguy hiểm, vẫn có tôn nghiêm cho mình có thời gian để hồi phục, trong lòng hắn không thể không thừa nhận thân phận của đối phương cùng giống với mình, Cổ Thần!

- Ngươi và ta không thù không oán, trận chiến này là trận chiến định mệnh giữa hai người chúng ta, trận chiến truyền thừa!

Thanh âm Thác Sâm như sấm, ngay khi truyền ra, thân thể hắn hướng về phía trước ầm ầm

bước tới, toàn bộ cung điện lập tức chấn động. Chỉ thấy thân thể Thác Sâm lớn lên, trong nháy mắt đã hóa thành cao ngàn trượng, tay phải nắm lại, đánh một quyền về phía trước!

Thân thể Cổ Thần có thể tùy ý mà biến hóa lớn nhỏ, điều này Thác Sâm có thể làm được! Vương Lâm trước kia hoàn toàn không thể hiểu rõ, nhưng lúc này, khi trở thành thất tinh Cổ Thần, hắn mơ hồ tìm ra được một giới hạn, dường như thân thể ngàn trượng sau khi trở thành thất tinh không phải là cực hạn của thất tinh!

Hai mắt Vương Lâm như điện, ngay khi Thác Sâm bước vào cung điện này, tuôn ra tinh quang trong hai mắt còn có sát khí ngợp trời nổi lên, bảy tinh điểm Cổ Thần trên mi tâm nhanh chóng xoay tròn. Ngay khi một quyền của Thác Sâm cách không tới gần, Vương Lâm giơ tay trái lên, nắm tay lại hướng về phía trước không chút do dự đánh một quyền!

Hai Cổ Thần, hai người đều là truyền thừa của Đồ Ti, ớ bên trong cung điện này triển khai một trận chiến định mệnh thứ hai!

Ở phía sau Thác Sâm, theo một quyền hắn xuất ra, cả cung điện nổi lên cuồng phong âm vang. Cuồng phong quét qua khiến cho Linh Động và Chu cẩn nhanh chóng lùi ra phía sau. Hai người lúc này đã bị trọng thương, không thể trợ chiến, chỉ có khoanh chân ngồi ở xa, nhanh chóng trị thương.

Linh Động thần sắc bình tĩnh, không để ý tới kết quả của trận chiến này như thế nào mà toàn bộ tâm thần tập trung thổ nạp.

Còn Chu Cẩn kia ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp. Chính mắt hắn nhìn thấy sức mạnh của Vương Lâm trước và sau khi tiến vào cổ mộ khác nhau, lúc này một tia ảo tưởng cuối cùng đã bị chặt đứt, trong lúc trầm mặc nhắm hai mắt lại, bắt đầu trị thương.

Phía sau Thác Sâm ngay khi một quyền này vung lên, bất ngờ còn có một hư ảnh khổng lồ hiện ra. Hư ảnh này cao tới trời, to lớn vô cùng, thần sắc tràn ngập một vẻ bạo ngược, còn có một vẻ cuồng ngạo miệt thị chúng sinh điên cuồng hiển lộ ra.

Ngay khi hắn xuất hiện, cung điện này kịch liệt run lên, giống như sắp sửa sụp đổ!

hư ảnh này chính là Đồ Ti!

hư ảnh của bát tinh vương tộc Cổ Thần Đồ Ti! Thác Sâm là một tia ma niệm của Đồ Ti, mặc

dù lúc này ma niệm đảo ngược tôn ti, nhưng linh hồn hắn, hết thảy của hắn vẫn là Đồ Ti!

Lúc này một quyền toàn lực xuất ra, hư ảnh Đồ Ti đột nhiên hiện ra, ở phía sau Thác Sâm cũng vung tay phải lên, giống như lưu tinh ầm ầm chuyển động, theo Thác Sâm cũng lao thẳng đến Vương Lâm đánh tới!

Ở phía sau Vương Lâm trong khoảnh khắc này cũng hiện ra một hư ảnh khổng lồ cao tới trời. hư ảnh này không ngờ cũng là Đồ Ti!! Nhưng so với Đồ Ti ở phía sau Thác Sâm, hư ảnh này không có một chút gì bạo ngược, mà có một vẻ cơ trí cùng tang thương!

Theo một quyền Vương Lâm hư ảnh Đồ Ti ở phía sau giơ tay trái lên, sau khi nắm lại ầm ầm tung một quyền đánh về phía trước!

Nếu có trời, thì lúc này thiên địa sẽ biến sắc! Nếu có mây, thì lúc này phong vân sẽ cuồn cuộn!

Cảnh tượng này là một Cảnh tượng định mệnh!

Từ xa nhìn lại, hai hư ảnh Cổ Thần khổng lồ này cao chọc trời, tướng mạo giống y hệt nhau, thậm chí ngay cả kích thước cũng không khác biệt chút nào, những vết nứt trên da toàn bộ cũng hoàn toàn giống nhau đang vung quyền lên, triển khai một đòn tấn công điên cuồng!

Sự khác nhau duy nhất chính là một Cổ Thần bạo ngược giống như ma thần, còn Cổ Thần kia thì lại cơ trí bình tĩnh!

Ở dưới thân thể hai Cổ Thần khổng lồ này là Vương Lâm và Thác Sâm!

Hai người càng ngày càng gần, trong thời gian ngắn Thác Sâm đã tới gần đài cao, từ trên không trung hữu quyền ầm ầm giáng xuống, cùng với tả quyền của Vương Lâm trực tiếp va chạm vào nhau!

Cùng lúc đó, ngay khi hai người triển khai trận chiến định mệnh này, xa xa ở bên ngoài tấm lưới hư ảo, lập tức xuất hiện một thân ảnh uyển chuyển. Thân ảnh này chính là nữ tử phong tình, một trong viễn cổ bát phi!

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 207

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự