Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Thánh Ma Đại Lục Giờ Ra Sao?

Bạn đang đọc Thần Ấn Vương Tọa Chi Thần Giới của [email protected]

Phiên bản Convert · 2057 chữ · khoảng 10 phút đọc

Nội biên thành Trạm Sơ – Nam Vực.

Thành Trạm Sơ nằm ở phía Tây bắc của Nam Vực. Là một ngôi thành trẻ mới được xây vài năm nay, cũng là phân thành số 34 của tổng bộ Liên bang Nam Vực. Trạm Sơ tiếp giáp với hai phân thành khác là Khải thành và Tùng Tháp thành, có địa hình đồi dốc, giữa lòng thành có một con sông lớn vắt ngang qua. Người ta nói rằng đây từng nơi sinh hoạt của Bích Thủy Ám Ma Tộc từ thời đại Hắc Ám, con sông trong thành cũng mang cái tên Bích Thủy. Vì địa hình tương đối thuận lợi để khai thác phát triển kinh tế, đặc biệt, có hàng loạt khu dân cư sinh sống gần sông Bích Thủy nên ba năm trước, Tổng Bộ quyết định cho xây dựng thành thị ở đây. Trạm Sơ lấy giao thương làm chính yếu, hoạt động mậu dịch cũng rất phát triển. Đời sống nhân dân khá giả, 90% các hộ gia đình đều có điều kiện cho con cái đi học tập tại phân điện do Liên Bang tài trợ xây dựng ngay trong thành, tỉ lệ hộ nghèo chiếm chưa tới 10%, lại còn được chính quyền hết mực trợ cấp, căn bản là không thể chết vì nghèo. Nếu có một câu nói để miêu tả thời đại bây giờ, thì đó chính là: thiên hạ thái bình.

Thời đại Hắc Ám qua đi, 2/3 diện tích đất trên Thánh Ma đại lục từng bị Ma tộc chiếm cứ giờ được trao trả lại cho nhân loại cùng các loài sinh vật tự nhiên khác. Đất đai, rừng rậm, thiên không, địa mạch, hải vực bị hắc hóa đều bị một thứ ánh sáng trắng ngọc tinh thuần tẩy rửa, ánh sáng đi tới đâu, ma tộc biến mất tới đó, chỉ để lại những cảnh vật, sinh vật thuộc về tự nhiên tinh khiết không chút tạp chất. Không ai biết thứ ánh sáng ấy là gì, nhiều người truyền miệng nhau rằng đó là sức mạnh đã cứu lấy nhân loại của Huy hoàng và Lãnh tụ Thần Ấn kỵ sĩ.

Vùng đất lúc trước con người co cụm lại để sống và kháng chiến với Ma tộc giờ đây gọi là Bắc Bình Địa, nằm ở phía Bắc Thánh Ma đại lục, hai bên Đông, Tây tiếp giáp với biển, phía trên là chí hàn Cực Bắc, phía dưới tiếp giáp Tâm Liên Bang. Nơi đây các giáo phái, trường lớp… nhiều vô kể do hệ thống thánh điện kiểu cũ bắt đầu trở nên lạc hậu. Dù vậy thì số lượng phân điện và chủ điện vẫn rất nhiều, không phải Nam Vực “chân ướt chân ráo” có thể so sánh được.

Tâm Liên Bang thì khác, nơi đây tiền thân chính là chiến trường giữa loài người và ma tộc, là khu vực bao quát hết phần đất biên cảnh đóng quân của Ma tộc khi xưa cũng như lục đại quan của Liên Bang 50 năm về trước. Tâm Liên Bang có chiều dọc không hề thua kém Nam Vực cũng như Bắc Bình Địa, còn chiều rộng thì có thể nói là siêu việt, vượt qua hai vùng đất kia rất nhiều, trải dài trăm ngàn vạn dặm. Đi dọc phía Tây Bắc sẽ tới được chí hàn Cực Bắc. Men theo bờ Đông Nam bằng đường thủy sẽ tới được Vô Lượng Nham Tương Cực Nam. Xuyên suốt Tâm Liên Bang là hệ thống đường thủy chằng chịt nối liền Đông Tây Nam Bắc. Chưa kể đây vốn từng là chiến trường, di tích, bảo tàng có rất nhiều. Hệ thực vật, động vật phong phú đến kì lạ, rừng rậm, rừng mưa, tiên suối thượng nguồn… các loại địa hình xuất hiện rất nhiều sau khi màn đêm vô tận của Ma tộc bị tịnh hóa. Hơn 50 thành thị với diện tích ít nhất 200 ngàn dặm vuông mọc lên tại đây chỉ sau 50 năm, trong đó có Thánh Thành là nơi đặt tổng bộ của Liên Bang, số lượng chủ thánh điện nhiều gấp đôi Bắc Bình Địa. Có thể nói, Tâm Liên Bang chính là thủ đô của Thánh Ma đại lục, là đích đến của rất nhiều người có tham vọng.

Còn lại Nam Vực là nơi non nớt và thưa thớt nhất, cũng là nơi từng đặt tổng bộ của Ma tộc. Nhiều người nghĩ “chỉ có cường giả mạnh mẽ mới dám đi khai hoang vùng đất đã từng là tổng bộ Ma tộc” nhưng không phải thế. Ngược lại so với Tâm Liên Bang, Nam Vực thực ra là một vùng đất khá yên bình, không có quá nhiều phân tranh, thực vật, đồng vật, kể cả con người sống ở đây đều rất thoải mái không có quá nhiều lo âu phiền não. Nguyên nhân thì chắc là vì vấn đề tài nguyên của Ma tộc ngày xưa. Bọn chúng tuy mạnh nhưng khả năng sản xuất kinh tế quá kém, lề lối văn hóa lậu hậu, văn minh trì trệ kém phát triển. Dù là sau khi bị tịnh hóa thì cũng không có quá nhiều tài nguyên quý giá còn xót lại, nên cũng không có quá nhiều cường giả tình nguyện tới khai hoang.

Nhưng ngàn vạn lần đừng đánh giá một vùng đất chỉ thông qua sức mạnh biểu hiện ra bên ngoài của nó. Nếu như ưu điểm của Bắc Bình Địa là có bề dày lịch sử 6 ngàn năm, là điểm dừng chân cuối cùng của nhân loại trong trận thời kì Hắc Ám, Tâm Liên Bang trù phú giàu tài nguyên… thì Nam Vực nổi tiếng với nền văn minh phát triển thần tốc, khoa học kĩ thuật tiên tiến hiện đại, tư duy của người dân cũng vô cùng tiến bộ. Họ không chỉ chăm chăm làm giàu cho bản thân mà còn góp phần rất lớn thúc đẩy cả đại lục đi lên một kỉ nguyên mới. Những sản phẩm tiên tiến của Nam Vực nhanh chóng chiếm vị trí, tên tuổi trên thị trường của cả Thánh Ma đại lục.

Ở thời đại này ai cũng mong mình mạnh lên đấy, những trang bị sử dụng linh lực là rất quan trọng, nhưng không phải tất cả. Những trang bị đó thậm chí còn so không bằng 1/2 công cụ nửa linh lực nửa thủ công hoặc full thủ công không phụ thuộc linh lực. Thậm chí ngay cả cường giả đều có xu hướng sử dụng trang thiết bị thủ công vận động ( gọi là khí cơ ) – không cần truyền linh lực vào vẫn có thể chạy. Nguyên nhân rất đơn giản: ai lại muốn dùng nhiều sức trong khi có thể giải quyết vấn đề bằng trí khôn? Ví dụ đơn giản: cùng là khiên chắn cấp 50, trang bị cấp thủy tinh, loại khiên linh lực kiểu cũ thì tiêu hao linh lực vô cùng còn dễ bị phá hư không thể phục hồi. Trong khi khiên khí cơ có thể nhờ vào động cơ bên trong, chỉ một lượng nhỏ linh lực ( khoảng 50~100 nội linh lực ) truyền vào cũng có thể chống đỡ đòn tấn công mạnh cỡ 2 ngàn linh lực. Có thể thấy sự kinh khủng của khiên khí cơ. Lại nói, khi hỏng hóc, dụng cụ khí cơ có thể dễ dàng thay thế linh kiện bên trong mà không cần phải mua mới trang bị hoàn toàn. Cho nên nếu nói khiên khí cơ là Thần khí thì cũng chẳng có gì quá đáng. Dù là vậy thì loại trang bị mới này cũng có nhiều nhược điểm như là động cơ bên trong dễ bị trấn động dẫn tới hỏng hóc, giá thành vô cùng đắt, đắt gấp từ 5 đến 20 lần tùy theo loại hình so với trang bị thường.

Nam Vực sở dĩ có được trình độ thủ công cơ khí mạnh mẽ đến như vậy, một phần phải cảm ơn Ma tộc, một phần quan trọng khác phải cảm ơn quốc gia cổ tồn tại ở thời kì Huy Hoàng Giáo Đình. Có thể nhiều người không biết, Ma tộc gây ra thời kì Hắc Ám cho nhân loại thực chất cũng là nhân loại ở một Đại Lục khác, sau khi Đại Lục của họ bị hủy diệt thì mới chạy sang đây nương nhờ. Vậy nên Ma tộc cũng có nền văn minh riêng, chỉ tiếc sau khi bị thế giới này bài trừ, ma hóa khiến Ma tộc không còn giữ nổi trí khôn của mình, cho nên nhiều thứ kiến thức quan trọng của họ bị chôn vùi, không có khả năng phát triển. Thứ hai phải cảm ơn là một trong tam đại quốc gia cổ đại tọa lạc ở ngay trên mảnh đất Nam Vực này. Đây cũng là quốc gia duy nhất còn giữ được nguyên vẹn sau kiếp nạn Vong Linh Thiên Tai của nhân loại. Tuy sau này bị Ma tộc ma hóa nhưng sách vở, tài liệu quý đại diện cho tri thức của con người thì vẫn còn lại đó. Ma tộc không những không tiêu hủy mà còn giữ lại, ra sức học tập ( nhưng không được ).

Thành ra, những kiến thức đó lại đưa đến tiện nghi cho nhân loại thời nay.

Cuối cùng phải nói đến là chí hàn Bắc Cực và Vô Lượng Nham Tương Cực Nam, đây là hai cấm địa đối với bất cứ chủng tộc, giống loài nào. Có thể sinh sống tại đây chỉ có hai loại: sinh vật cường đại hoặc sinh vật đặc thù. Đừng bao giờ có suy nghĩ rằng hai khu vực này là thiên đường cho Linh Tâm giả hệ băng và lửa. Chúng là địa ngục với tất cả mọi người. Dù là cấp 99 Linh Tâm giả hệ hỏa muốn đi vào trung tâm Vô Lượng Nham Tương cũng không được, dù là cực hạn băng cấp 99,5 cường giả muốn đi tới chí hàn Cực Bắc đào bới báu vật cũng không có kết quả gì, không thể đào sâu quá 1 dặm so với mặt băng. Mà, mặt băng ở chí hàn Bắc Cực so với đáy biển thì cao hơn trăm ngàn vạn dặm. Cho nên đây vĩnh viễn là hai khu vực tham khảo tri thức chứ thực chất cũng chẳng ai quan tâm. Ngoài ra còn hải phận, không phận và địa mạch các loại tri thức, nhưng mà trong 50 năm trở lại đây loài người hiểu biết về chúng cũng chưa thực sự nhiều, nên cũng không có mấy ghi chép gì.

Đó là toàn bộ những gì Sáng Thế có thể tìm hiểu về Thánh Ma đại lục qua sách báo, còn thực tế ra sao thì còn cần nghiệm.

Đóng cuốn sách đang đọc dở trong tay lại, cậu đứng dậy từ một chiếc ghế gỗ xát bên hàng gạch nhỏ bao quanh vườn hoa. Cảnh vật xung quanh thật thanh lịch, cái thanh lịch ấy đến từ những tòa kiến chúc tân thời không thể bắt gặp 50 năm về trước, xen lẫn trong đó cũng có không ít thứ thuộc về thời đại trước, từ nhành cây ngọn cỏ đều toát lên một hương vị trong lành, và cái không khí của buổi sáng tại đây cũng dộn dàng mà vui tươi đến lạ. Người ta đi lại tấp nập như thể buổi sáng không năng động không còn là buổi sáng. Sáng Thế từ tốn đi tới trước đài phun nước đặt tại trung tâm của Trạm Sơ thành, cũng là nơi giao nhau của ba con đường lớn. Thẳng hướng đài phun nước đi về phía trước là con đường dẫn ra cây cầu số 3 bắc qua sông Tịnh Thủy. Đứng ở vị trí của Sáng Thế hiện nay cũng có thể nhìn thấy cầu.

Cậu tới bên một cô gái hơn cậu cỡ 5,6 tuổi, lễ phép hỏi:

“Chào buổi sáng, tỷ tỷ. Có thể nói cho ta biết muốn tới Linh Hồn phân điện phải đi đường nào không?”

Bạn đang đọc Thần Ấn Vương Tọa Chi Thần Giới của [email protected]
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Cẩuca
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự