Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 11 Phân Tích Cấu Tạo Của Năng Lượng

Bạn đang đọc Thần Ấn Vương Tọa Chi Thần Giới của [email protected]

Phiên bản Convert · 1498 chữ · khoảng 7 phút đọc

Sau khi hoàn tất thủ tục gia nhập Linh Hồn phân điện ở Trạm Sơ thành, Sáng Thế đã nhận phòng ở kí túc xá của điện.

Khổ nỗi rằng hình như rắc rối luôn đeo bám cậu, có câu, lắm tài thì nhiều tật. Một vài sự cố đã xảy ra ngay buổi đầu cậu tới phòng kí túc xá.

Cũng may là Sáng Thế đã nhanh tay giải quyết ổn thỏa tất cả mọi chuyện, giờ thì cậu đang ngồi tĩnh tu trên giường của mình. Ở phía chiếc giường bên cạnh giường cậu tỏa ra một hơi thở khủng bố như muốn ăn tươi nuốt sống người ngồi đối diện.

Sáng Thế không hề hay biết gì.

Một lượng lớn hỗn độn khí chi thuộc tính tập chung lại tạo thành muôn vàn lưỡi dao nhập nhòe, gầm gừ phóng thẳng tới thân người Sáng Thế.

Tại một tòa nhà khác trong Phân điện.

Giảng đường số 3.

Trong lớp, khoảng hơn 40 học đồ từ 13 tới 16 tuổi đang ngồi chăm chú nghe giảng. Nội dung bài học chủ yếu là về “sinh linh môn”, một loại pháp thuật cấp thấp nhưng thuộc dòng chính của Linh Hồn thánh điện.

Khi vị nam trung niên đạo sư phía trên còn chậm rãi giảng bài, không biết từ khi nào một nữ sinh đã đứng lên, đi từ dưới lên trên bảng, tay chỉ vào hình miêu tả Sinh linh môn, nói:

“Cái này gọi là Sinh linh môn? Ta thấy hay là đổi tên thành Thuật triệu hồi cấp 1 đi. Cả chút nguyên lí về không gian giao động cũng không có áp dụng thì đặt cái tên “Sinh linh môn” này quá chướng tai rồi.”

“Vân Linh Sam, không được báng bổ tiền bối sáng tạo ra tuyệt kĩ.” Từ lão sư nhăn mặt, âm thanh khàn khàn phát ra từ miệng ông.

“Được thôi. Từ lão, hôm nay ta hơi mỏi, muốn về nghỉ sớm.” Vân Linh Sam nói xong liền quay người bỏ đi, không hề quan tâm xem lão sư như Từ Tinh Tuệ có đồng ý hay không.

Từ Tinh Tuệ không ngăn cản nàng rời đi. Ông không dám động tới họa bà bà này. Không ai trong điện này dám. Nguyên nhân là vì thân thế của nàng.

Từ lão sư chỉ thở dài một tiếng, lại tiếp tục giảng bài. Học viên bên dưới cùng coi như không nhìn thấy gì.

Bước ra khỏi giảng đường, Vân Linh Sam cảm thấy tự do hơn nhiều. Những tiết học lí thuyết mà nàng được phép tham gia hiện tại chỉ ở trình độ này, nhiều năm trước nàng sớm đã đạt tới. Giờ nghe lại cũng chỉ thêm nhàm tai.

“Nếu không phải vì bị cha bắt tới đây…” Nàng than thở.

Vân Linh Sam từ khi đến Linh Hồn phân điện này có duy nhất một suy nghĩ: mọi thứ ở đây đều thật hạ đẳng, kể cả con người. Phải chăng có nơi nào đó trong cái phân điện ngàn vạn dăm vuông chật hẹp này đủ cao cấp để nàng phải dùng mắt để nhìn thẳng thì chỉ có thể là phòng của nàng ở kí túc xá.

Mới nghĩ đến thôi nàng đã muốn nhanh trở về phòng của mình. Không phải nàng yêu việc ở im trong phòng tới mức đó, chỉ là Vân Linh Sam cho rằng hoạt động của phân điện rất vô bổ và không có ích lợi gì cho việc tu luyện.

Nàng trở về kí túc xá khi trời chiều còn lưng lửng nên lúc này con đường nàng đi qua rất vắng, ngay cả bên trong kí túc xá cũng là như vậy.

Vân Linh Sam đi một mạch về phòng của mình ở trên tầng 3, không thèm để ý quá nhiều đến những chi tiết ngoại cảnh.

Nhưng ngay khi vừa bước lên mặt sàn tầng 3 thì nàng lập tức cảm nhận được mùi của sự thú vị. Mùi vị đó tỏa ra mãnh liệt từ căn phòng đầu tiên cạnh cầu thang, ngay kế bên phòng nàng.

Không chút do dự, Vân Linh Sam mỉm cười mở cửa xông vào. Hiện ra trước mắt nàng lúc này là một cảnh tượng cực kì vi diệu. Nụ cười trên mặt nàng tắt hẳn, thay vì vào đó là sự méo mó.

Một cô bé trên người không có nổi mảnh vải, mặt mày đỏ gay, đôi mắt ươn ướt đang điều động toàn bộ sức lực bình sinh để hạ sát một người khác đang ngồi ở chiếc giường đối diện. Người này đang nhắm mắt tĩnh tu, vô cùng thoải mái, trên thân và tóc cũng chỉ quấn khăn, nhìn qua rất có phong thái của người vừa mới làm xong chuyện xuân sắc.

Vân Linh Sam bị lực lượng của cô bé khỏa thân hấp dẫn bước vào căn phòng này, nên theo quán tính cũng giơ tay ra, một luồng nguyên tố nhập nhòe khác mạnh không kém những con dao hỗn độn xuất hiện từ lòng bàn tay nàng, bay tới chỗ mấy con dao.

Thấy thế, cô bé không mặc gì hoảng sợ, vội vàng dồn sức thu dao lại. Nhưng, đã không còn kịp!

Vân Linh Sam cũng ý thức được hành động của mình ngu ngốc đến chừng nào, cũng ra sức sửa sai, đáng tiếc kết quả cũng giống cô bé kia, không kịp.

Trong khoảnh khắc va chạm ngắn ngủi, đám dao kết tinh từ hỗn độn thuộc tính và năng lượng lôi đình cách Sáng Thế khoảng nửa thước cùng nhau phát nổ.

Lúc này, trong trạng thái năng lượng thể, Sáng Thế thấy có một đám năng lượng ngoại lai cực phức tạp tiến vào trong phạm vị bao trùm của cậu.

Sáng Thế trong khi nghiên cứu mừng rỡ phát hiện, cậu có khả năng phân tích ra cấu tạo của từng đơn vị nguyên tố đã gia nhập “phạm vị bao trùm” của năng lượng thể.

Những đốm đơn hoặc chùm nguyên tố xuất hiện trong không khí thường có cấu tạo rất đơn giản, Sáng Thế trải qua phân tích hồi lâu đã tự tin hiểu rõ được toàn bộ.

Thế nhưng đám năng lượng khổng lồ này lại khác! Nó quá phức tạp, to lớn và không ổn định. Quá nhiều dữ liệu biến đổi liên tục, tức thời xẹt qua khiến cho tâm trí Sáng Thế không thể xác định nổi đâu mới là cốt lõi vấn đề.

Nếu như cậu biết trước mặt cậu bây giờ là một vụ nổ gây ra bởi hỗn độn và lôi đình – 2 nguyên tố bất ổn định nhất thì hẳn sẽ cảm thấy bớt khó hiểu đi phần nào.

Chỉ tiếc điều kiện hiện tại không cho phép cậu mở mắt ra. Không biết là trực giác hay chính năng lượng thể trắng ngọc của Sáng Thế nhắc nhở cậu, cậu biết đám năng lượng này vô cùng nguy hiểm.

Sáng Thế không hề hoảng loạn. Nếu là lúc trước thì cậu sẽ tìm cách tránh xa khu vực này ra càng xa càng tốt, nhưng hiện tại đã không cần.

Cậu nhẹ nhàng điều khiển năng lượng thể của mình tập trung lại, vây xung quanh đám năng lượng không ngừng vùng vẫy muốn nổ rộng ra. Khi tất cả năng lượng màu trắng ngọc của cậu đã tập trung lại, đám năng lượng to lớn trong đó xuất hiện dấu hiệu bị đồng hóa.

Ban đầu Sáng Thế còn lo lắng sẽ không đồng hóa được thứ năng lượng này, vì trong phút chốc cậu không thể hiểu nổi cấu tạo của nó. Chỉ là, sau khi nghĩ kĩ cậu nhận ra rằng: năng lượng màu trắng ngọc của cậu đã hoàn toàn phân tích được thứ năng lượng ngoại lai kia, rồi còn truyền thông tin ở dạng “cảm nhận” đến cho cậu, chỉ là cậu tạm thời không hiểu nổi mà thôi.

Quả nhiên, dù ở góc nhìn vi diệu của Sáng Thế hiện giờ, góc nhìn chỉ quan sát được vật thể ở dạng năng lượng, tốc độ quan sát hơn mắt thường cả trăm lần thì quá trình đồng hóa vẫn diễn ra rất nhanh.

Chỉ một lúc sau, đoàn năng lượng bùng nổ kinh khủng vừa rồi hoàn toàn thuộc về Sáng Thế.

Có được chỗ năng lượng này, cậu cảm thấy năng lượng thể của mình như được “nâng cấp” lên một tầm cao mới. Không nói đến những tính năng mà cậu chưa tìm hiểu ra, chỉ riêng tầm bao trùm của nó vốn dĩ chỉ là quanh 2 chiếc giường thì nay đã là cả căn phòng. Mọi thứ ở dạng năng lượng dần hiện ra trước mắt cậu một cách rõ ràng hơn trước.

Còn ở góc nhìn của hai cô gái thì sao?

Bạn đang đọc Thần Ấn Vương Tọa Chi Thần Giới của [email protected]
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Cẩuca
Phiên bản Convert
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự