Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 127 Qua cửa ải

Bạn đang đọc Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi của Thach Chuong Ngu

Phiên bản Dịch · 8047 chữ · khoảng 29 phút đọc

Lúc này trong xe ngựa truyền ra một tiếng gào to, chúng ta đều ngẩn ra, không ngờ còn có người ở trong xe ngựa.

Xe ngựa bắt đầu từ từ chìm xuống đất, ta nhanh chóng có phản ứng, từ phía sau tháo xuống dây thừng rồi buộc vào đuôi mũi tên, nhắm vào cạnh xe ngựa bắn thẳng tới, mũi tên chuẩn xác bắn lên thùng xe.

Ta hét lớn:

“Bên trong nếu có người thì nhanh nắm lấy dây thừng chui ra đi.”

Đô Thán cùng A Đông cũng mở to hai mắt, trong nội tâm đối với chiếc xe ngựa thần bí này tràn ngập hiếu kỳ. Đô Thán nhìn vết máu loang lổ trên xe ngựa, trong ánh mắt đột nhiên toát ra sự sợ hãi vô tận, gã lớn tiếng la lên:

“Bỏ xe ngựa ở chỗ này, chúng ta chạy đi nhanh...”

Một góc màn xe đã bị nhấc lên, mỗi người trong chúng ta thình lình cũng như chết chân tại chỗ.

Đó là một bàn tay hoàn mỹ không tì vết, tại dưới ánh dương quang chiều tà giống như một đóa u lan thuần mỹ, chiếc vòng tay do hoàng kim chế thành vừa đúng tô điểm thêm cho nó vẻ quý phái, bàn tay này không nên thuộc về nơi đại mạc đầy bão cát phong ba này, hay là nàng căn bản không nên xuất hiện tại trong đại mạc...

Ta rõ ràng nghe được tiếng hít thở của Đô Thán, gã mặc dù kiệt lực khống chế nhưng vẫn có thể cảm giác được tiếng vù vù hít thờ ở trong cổ họng.

“Ma quỷ...”

Thanh âm của Đô Thán trở nên đặc biệt quái dị.

Ta lập lại:

“Dây thừng ở trên thùng xe bên trái, nắm lấy nó đi!”

Cánh tay kia lần mò một hồi, rốt cuộc tìm được vị trí của dây thừng, nàng từ trong màn xe lộ ra thân mình mái tóc dài đen óng ả tùy ý tán loạn trên chiếc áo ngủ màu trắng rộng thùng thình mà thoải mái. Lông mi nàng dài mà uốn lượn, trên mặt vẫn còn vương một giọt nước mắt trong suốt, chỗ vạt áo ngủ lộ ra một đôi cẳng chân thon dài trắng bóng, dưới những đường cong lả lướt là hai chân hoàn mỹ không tì vết, bên đôi môi như cánh hoa tươi của nàng vẫn còn đọng lại một tia sợ hãi.”

“Cầm dây buộc lên người cô!”

Thiếu nữ kia từ trong hoang mang trấn tĩnh xuống, đem dây thừng trên đuôi tên cởi xuống rồi buộc vào hông mình, cùng lúc đó, tốc độ trũng xuống của xe ngựa tại trong lưu sa đột nhiên nhanh hơn, nàng duyên dáng gọi to một tiếng, thân mình theo xe ngựa nhanh chóng hạ xuống.

Ta hét lớn một tiếng, nắm chặt dây thừng cố sức kéo lên trên, A Đông vọt qua đây hợp lực cùng ta cùng kéo sợi dây lên.

Cả người thiếu nữ rốt cuộc thoát khỏi xe ngựa.

Đô Thán vẫn luôn sững sờ ở một bên cũng gia nhập nghĩ cách cứu viện thiếu nữ ở trong trận doanh.

Dưới hợp lực của ba người chúng ta, cuối cùng cũng kéo được thiếu nữ thoát khỏi phạm vi của lưu sa.

Ta nắm lấy bàn tay của nàng đến nàng đến chỗ an toàn. Thiếu nữ vẫn còn chưa hết kinh hồn quay đầu lại, nhìn thấy xe ngựa cùng thi thể trong hố cát từ lâu đã hoàn toàn chìm vào trong cát vàng, tất cả giống như chưa bao giờ phát sinh qua, khôi phục lại sự yên lặng cùng bình tĩnh như trước đây.

Mặt trời chiếu tại chân trời phía tây dần dần chìm xuống, cũng sắp tới ban đêm. Đô Thán đi tới bên người ta nói:

“Nên cắm trại thôi.”

Ta gật đầu nói:

“Trước tiên dẫn chúng ta rời khỏi vùng lưu sa này cái đã.”

Ban đêm trong sa mạc cực kỳ yên tĩnh, giữa màn trời xanh lam sâu thăm thẳm là ánh trăng sáng tỏ treo cao, ánh trăng chiếu khắp toàn bộ sa mạc biến nó thành một mảnh màu trắng bạc, từng tầng cát hệt như được xây nên từ vây cá, giống như cơn gió nhẹ thổi trên mặt hồ lăn tăn, nhưng lại thiếu vài phần sống động, nhiều thêm một ít lạnh lẽo thê lương.

Chúng ta nhóm lên một đống lửa trại trên sa mạc. Đô Thán cùng A Đông dựng lên ba căn lều quây quanh đống lửa.

Ta thấp giọng nói:

“Vị cô nương này, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Nàng buồn rầu thở dài một hơi nói:

“Ta là A Y Cổ Lệ(Ayiguli) là người nước Bí Điền.”

Khâu ảm của nàng pha thêm giọng của người dị tộc, nhưng khi nghe lại đặc biệt thoải mải dễ nghe.

Nước Bí Điền ta đà từng nghe nói qua, là một nước bé nằm ở phía tây sa mạc Gobi, cự ly cách chỗ này của chúng ta phải xa mấy nghìn dặm, không biết cô gái này vì sao lại lưu lạc đến tận nơi đây.

A Y Cổ Lệ nói:

“Ta đi cùng thương đội đi đến Yên quốc kinh doanh, ai ngờ... trên đường gặp phải đạo tặc, đang lúc chém giết lại gặp phải lưu sa.”

Tình hình lúc cứu cô ấy ta vẫn như đang rành rành trước mắt, tràng cảnh lúc đó rõ ràng là sau khi hai đội nhân mà chém giết nhau rất kịch liệt, hiển nhiên A Y Cổ Lệ đã dấu giếm điều gì đó với ta, rõ ràng là cô ta đang nói dối.

Nhưng ta vẫn chưa vạch trần cô ta, chỉ thản nhiên cười nói:

“Rất trùng hợp, chúng ta cũng muốn đến Yên quốc, thuận tiện đưa cô đến biên giới Yên quốc luôn.”

A Y Cổ Lệ nhẹ giọng nói:

“Đa tạ công tử!”

Ta đứng dậy nói:

“Lều đã chuẩn bị cho cô rồi, sau khi ăn xong hãy đi nghỉ ngơi đi, sáng mai chúng ta còn phải lên đường gấp.”

Lúc nửa đêm ta tỉnh lại, phát hiện A Đông không có ở trong lều, ta liền mặc thêm áo đi ra ngoài lều, thấy A Đông đang ngồi một mình bên đống lửa gác đêm cho ta.

Ta mỉm cười đi tới:

“A Đông, nơi này là đại mạc mênh mông không có dân cư, căn bản không có người đi qua đâu.”

A Đông nói:

“Chủ nhân, ngươi có cảm thấy cô gái kia xuất hiện ở chỗ này có chút quái dị hay không?”

Ta ngồi xuống bên cạnh hắn, thấp giọng nói:

“Nhìn kiểu dáng của cô ta, thân phận chắc cũng có chút cao quý, có thể là một vị quý tộc là đến từ Bí Điền quốc.”

A Đông gật đầu nói:

“Bên cạnh xe ngựa chí ít cũng có hơn hai trăm người chết, chuyện này sợ rằng không chỉ đơn giản như vây đâu.

Ta mỉm cười nói:

“Đợi đến khi ra khỏi sa mạc này, chúng ta sẽ cho cô ấy một ít ngân lượng để cho cô ấy tự đi một mình, cô ta có bí mật gì thì cũng có quan hệ gì đến chúng ta đâu?”

Ta vỗ vai A Đông nói:

“Đừng nghĩ nhiều như vậy, nhanh đi ngủ sớm đi.”

Chúng ta một đường đi thẳng về hướng nam, ba ngày sau rốt cuộc vượt qua được sa mạc Gobi và đặt chân lên thảo nguyên phía Bắc Yên quốc.

Suốt ba ngày bôn ba đã làm cho bốn người chúng ta trở nên lem luốc như một con khỉ, dung nhan xinh đẹp của A Y Cổ Lệ cũng bị bám một tầng cát vàng. A Y Cổ Lệ thấy ta đang nhìn nàng thì xấu hổ nở nụ cười, lộ ra một hàm răng trắng bóng đều như bắp.

Đô Thán chỉ về hướng nam:

“Đi về phía trước thêm hai mươi dặm nữa sẽ là Ngọc Môn quan, dọc đường cũng chỉ là thảo nguyên, đường xá bằng phẳng hẳn là sẽ không bị lạc đường đâu.”

Ta móc ra từ trong lòng mấy tấm ngân phiếu, trả cho gã thù lao gấp bội hơn, Đô Thán nhìn ngân phiếu trong tay, giọng nói kích động đến run rẩy:

“Công tử... làm gì… cho nhiều như vậy?”

Ta cười ha hả nói:

“Vốn đã thương lượng từ đầu là mang hai người chúng ta ra khỏi đại mạc, hiện tại lại tăng thêm một người, thù lao trả đương nhiên phải cho ngươi gấp bội rồi.”

Đô Thán thiên ân vạn tạ rời đi, trước khi đi gã lại đặc biệt căn dặn ta:

“Phía trước cách đó không xa có một bộ lạc chăn nuôi, tại nơi đó có thể dùng lạc đà để đổi lấy ngựa của họ, ngân phiếu của Bắc Hồ không thể dùng tại Yên quốc được, các vị cũng có thể vào trong bộ lạc trao đổi với dân bản xứ để lấy tiền của Yên quốc.”

Sau khi chúng ta chia tay Đô Thán thì tiếp tục đi về phía nam, rất nhanh đã đến bộ lạc du mục theo như lời gã nói. Chúng ta đem ba con lạc đà của mình để đôi lấy ba con con tuấn mã với đối phương, lại dùng ngân phiếu Bắc Hồ để đổi một ít sang tiền nước Yên từ trong tay họ. Tộc nhân ở đây hiển nhiên bình thường dựa vào loại giao dịch này mà kiếm sống, nhìn từ biểu hiện của người nào người nấy đều rất gian xảo, chúng ta chịu một chút thiệt thòi là điều không thể tránh được.

Vào trong bộ lạc chúng ta đi kiếm nước để rửa sạch cát bụi trên mặt, A Y Cổ Lệ vừa khôi phục diện mạo vốn có lập tức khiến cho mọi người nhìn chăm chăm vào, điều này đối với chúng ta cũng không phải là chuyện tốt gì.

Chúng ta vội vã rời khỏi bộ lạc, A Y Cổ Lệ hiển nhiên ý thức được bản thân nàng mang đến cho chúng ta rất nhiều điều bất tiện, nàng liền dùng khăn để che mặt lại.

Ta dục ngựa đi tới bên cạnh cô nàng, mỉm cười nói:

“A Y Cổ Lệ, phía trước chính là Ngọc Môn quan, đưa quân thiên lý cuối cùng cũng phải từ biệt. chúng ta từ biệt tai nơi này thôi.”

A Y Cổ Lệ gật đầu, nhẹ giọng nói:

“Đa tạ ân công chiếu cố.”

Xa xa đã có thể nhìn thấy thành quách của Ngọc Môn quan, ta vì cẩn thận nên bảo A Đông đi trước đến ngoài thành thám thính một chút, còn mình thì cùng A Y Cổ Lệ đến một đình cổ ngoài thành tạm thời chờ ở đó.

Hai tròng mắt của A Y Cổ Lệ thấp thoáng chớp động nỗi buồn ưu thương, ta từ trong bọc hành lý phân ra một ít lương khô, lại lấy một ít ngân lượng mới vừa đổi ở trong túi đồ đưa tới trước mặt nàng:

“Bao nhiêu đây chắc cũng đủ cho cô dùng một đoạn thời gian rồi.”

Đôi mắt A Y Cổ Lệ chớp động lệ quang, đột nhiên nàng quay đầu đi bất chợt khóc nức nở, qua hồi lâu nàng mới ức chế được tâm tình của mình, xoay người nhìn ta:

“Thực ra...”

Lúc này A Đông đang phóng ngựa từ xa xa trở về đây, hắn xoay người lập tức nhảy xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng A Y Cổ Lệ, thấp giọng nói:

“Rốt cuộc cô là ai?”

Ta hơi giật mình, thấy xung quanh thỉnh thoảng có người đi qua, liền nháy mắt một cái với A Đông, đợi cho đến lúc đã không còn người thì A Đông mới nói:

“Chủ nhân, vừa rồi ta ở trước ở cửa thành thấy một tờ bố cáo của quốc quân Yên quốc Lý Triệu Cơ tự mình ban phát, thất hoàng tử của Yên quốc Lý Quốc Thái sắp lấy công chúa của Bí Điền quốc làm phi, thế nhưng công chúa Bí Điền quốc đến nay vẫn chưa thấy đến nơi đúng hạn, hiện tại nơi nơi trước cửa đều treo chân dung của cô ta.”

Hắn nhìn thẳng A Y Cổ Lệ nói:

“Cô có phải chính là vị công chúa kia đúng không?”

Hai hàng nước mắt trong suốt chảy xuống từ trên khuôn mặt A Y Cổ Lệ, nàng đột nhiên quỳ xuống trước mặt ta nói:

“Ân công, van cầu ngài, nghìn vạn lần đừng mang ta đến cho tên Yên vương kia, thất hoàng tử đó là một người ngu si... van cầu ngài mà...”

Ta thản nhiên cười nói:

“Cô không cần cầu ta, chuyện này vốn cũng không có bất cứ quan hệ gì với ta cả, ta đương nhiên sẽ không mang cô đến Yên vương.”

A Y Cổ Lệ bán tín bán nghi nhìn ta.

Ta chỉ vào bọc hành lý đã chuẩn bị cho nàng:

“Yên vương đã có bức họa của cô, nếu cô tiếp tục ở lại Yên kinh khẳng định sẽ nguy cơ trùng trùng, sớm muộn gì thân phận cũng sẽ bị bại lộ, mang theo những thứ này rồi trở về đi.”

A Y Cổ Lệ run giọng nói:

“Ta... chỉ sợ là trở về không được...”

Ta cùng A Đông liếc mắt nhìn nhau, nếu bảo một cô gái nhu nhược một mình băng qua một sa mạc mênh mông, căn bản là chuyện không có khả năng.

Ta thở dài nói:

“A Đông, đưa mặt nạ của ngươi cho cô ấy.”

A Đông gật đầu, quay người lại và bóc xuống mặt nạ trên mặt giao cho A Y Cổ Lệ.

A Y Cổ Lệ tràn ngập kinh ngạc nhìn chúng ta, không nghĩ tới ta và A Đông cũng là trải qua dịch dung.

Ta trợ giúp A Y Cổ Lệ đeo lên mặt nạ, lại tìm một bộ quần áo của mình đưa cho nàng vào rừng để thay. Y phục của ta đối với nàng dù sao cũng hơi rộng, may là hiện tại là mùa đông, mặc dầy một ít cũng không khiến người khác hoài nghi. Sau khi vững tin không hề có kẽ hở gì, ba người chúng ta mới chậm rãi đi về hướng Ngọc Môn quan.

Mặc dù Ngọc Môn quan là thị trấn quan trọng biên phòng của người Yên, tuy nhiên phòng thủ cũng không có nghiêm ngặt như trong tưởng tượng của ta. Khi qua kiểm tra cũng chỉ nhìn bề ngoài của chúng ta một chút, lặt đồ đạc mang theo ra xem, ba người tổng cộng giao nộp ba mươi lượng lệ phí thì đơn giản lẫn vào bên trong thành. Chính như lời của A Đông, trên thành tường dán bố cáo của Yên vương, còn có mấy bức họa của A Y Cổ Lệ.

Sau khi rời khỏi biên cảnh Bắc Hồ, nội tâm ta hiển nhiên thoải mái hơn rất nhiều, hôm ấy tại bên trong Ngọc Môn quan tìm một quán trọ sạch sẽ và mướn ba gian phòng hảo hạng, chuẩn bị nghỉ ngơi một đêm ngày mai sẽ khởi hành trở về đại Khang.

Cuối cùng ta cũng có thể thoải mái mà tắm nước nóng một lần, sau khi tẩy đi tất cả gió bụi trên người, nhất thời cảm thấy toàn thân khoan khoái dễ chịu.

Sau khi thay y phục xong, A Đông cầm tới bản đồ mới vừa mua xong.

Ta trải bản đồ lên trên bàn, từ Ngọc Môn quan đi đến biên cảnh Yên Khang khoảng chừng mất ba mươi ngày. Trên đường đều bằng phẳng, hẳn là không có hung hiểm gì.

A Đông nói:

“Nếu như tất cả thuận lợi, ba ngày sau chúng ta có thể đến cảnh nội Sở Châu.”

Ta mỉm cười nói:

“Xem ra ta phải cân nhắc lần nữa về mối quan hệ giữa Bắc Hồ.”

A Đông nói:

“Chủ nhân, ngươi dự định xử lý A Y Cổ Lệ như thế nào?”

Ta thờ dài nói:

“Nếu cô ấy không muốn ở lại chỗ này, thôi thì chúng ta cứ mang cô ấy đến Tuyên Thành, sau đó có cơ hội sẽ đưa cô ấy trở về nhà.”

A Đông gật đầu, vẫn đang có chút lo lắng, nói:

“Nhưng chuyện này ngày sau nếu bị Yên quốc biết, sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến quan hệ song phương.”

Ta cười lạnh nói:

“Giữa Đại Khang cùng Yên quốc có khi nào hữu hảo đâu, chỉ là một nơi chật hẹp nhỏ bé, sớm muộn gì ta cũng ăn hắn.”

Chợt ngoài cửa có tiếng gõ cửa.

A Đông thu hồi bản đồ còn ta đi ra mở cửa phòng, bên ngoài là A Y Cổ Lệ đang bưng một cái mâm đứng ở đó. Nàng mang theo tấm mặt nạ da người, tại trong mắt ta ít nhiều cũng có chút buồn cười, chỉ là cặp mắt xanh xinh đẹp thì không cách nào che giấu được.

A Y Cổ Lệ cười cười, đem hai chén cháo ngân nhĩ trong khay đặt lên bàn:

“Hai vị ân công, cái này là ta mới vừa mua được ở bên ngoài, hai người nếm thử trước một chút đi.”

Ta cười nói:

“Cô không cần khách khí với chúng ta như vậy, sau này cô cứ gọi ta một tiếng Long đại ca, gọi hắn một tiếng A Đông ca là được rồi.”

A Y Cổ Lệ tự mình bưng chén cháo ngân nhĩ đến trước mặt ta:

“Long đại ca, huynh uống nhanh đi, lạnh sẽ không ngon.”

Ta nhìn hai bàn tay thon thon của nàng, trong lòng bất giác khẽ bị rung động.

Cháo ngân nhĩ vừa vào bụng thì có cảm giác trơn mềm ngọt ngào, ta khen:

“Rất ngon.”

A Đông cũng ăn xong phần cháo của mình, đương nhiên phản ứng của hắn cũng không khoa trương như ta vậy, chỉ là yên lặng đặt xuống cái chén không.

Ta mỉm cười nói:

“Chỉ ăn có chén cháo ngân nhĩ này thì no bụng không nổi, ta mời hai người đi ra ngoài ăn một bữa cho thỏa thích đi.”

Màn đêm buông xuống, đèn hoa bắt đầu rực rỡ, toàn bộ bên trong Ngọc Môn quan có vẻ náo nhiệt phi thường. Bởi vì cư dân xung quanh đây rất đông, các loại ẩm thực đều hội tụ nơi này, người Yên lại hào hiệp hiếu khách, thích uống rượu bằng chén lớn ăn miếng thịt to. Ta tại Bắc Hồ từ lâu đã ăn chán các loại thịt rồi, tìm kiếm nửa ngày mới tìm được một gian tửu lâu lịch sự tao nhã, trên chiêu bài viết chính là ‘Hoài Dương tửu lâu’, thế nhưng khi đi vào cũng chỉ toàn là thịt bò với thịt cừu.

Đã tới thì cũng phải vào ăn, ba người chúng ta chọn một vị trí trước cửa sổ, chọn một đĩa thịt bò kho, một đĩa thịt dê và hai hũ rượu Y Lê, sau đó ngồi xuống bắt đầu ăn uống.

A Y Cổ Lệ mặc dù mặc nam trang, thế nhưng giơ tay nhấc chân vẫn đang là thần thái của phụ nữ. cũng may những khách nhân xung quanh cũng chỉ lo uống rượu tán gẫu với nhau, hẳn là sẽ không chú ý tới chúng ta ở bên này.

Trong tửu lâu còn có một người mù đang kéo hồ cầm và hát. Mặc dù ta nghe không hiểu hắn đang hát cái gì, song thanh âm thê lương khiến tâm tình của người nghe nhịn không được bắt đầu thấy có áp lực, ta không khỏi nhớ tới Lục Châu vẫn còn đang ở Bắc Hồ, không biết bệnh tình của nàng có chuyển biến tốt đẹp chút nào hay không? Sau khi trở về, ta phải bằng mọi cách đón nàng trở về mới được.

A Y Cổ Lệ nhẹ giọng nói:

“Long đại ca đang có tâm sự hả?”

Ta thản nhiên cười, cầm lấy ly rượu để lên mép, lúc này mới phát hiện ly rượu đã hết từ lâu.

A Y Cổ Lệ nhịn không được nở nụ cười, nàng cầm lấy bầu rượu rót thêm cho ta.

A Đông ăn hai miếng bánh nang rồi lau miệng nói:

“Ta no rồi!”

A Y Cổ Lệ hiếu kỳ nói:

“A Đông ca chưa bao giờ uống rượu hả?”

A Đông không có trả lời, ánh mắt nhìn ra ngoài phía cửa sổ.

Ta biết hắn tất nhiên lại đang nhớ tới Ô Linh, trong lòng âm thầm than một tiếng, lại uống thêm một ly rượu.

Lúc này vị trí bên cạnh có một đại hán rống lên:

“Hát hò cái gì, tất cả tâm tình của lão tử đều bị tên mù nhà ngươi phá hỏng hết rồi, mau cút đi ra ngoài cho ta!”

Người mù kia sợ quá hơi run lên, vội vàng thu lại hồ cầm và đứng dậy, khi hắn cầm mâm đi qua người ta, ta liền bỏ vào bên trong một ít bạc vụn.

Người mù thiên ân vạn tạ đi đến một cái bàn khác, khi đi qua bên cạnh tên đại hán vừa rồi, không ngờ tên đại hán kia vươn chân ra gạt vào chân hắn một cái, mâm cùng hồ cầm trong tay người mù đều bị văng đi, rất nhiều người cười ầm lên khoái chí.

A Y Cổ Lệ vội vàng đứng dậy đi tới bên cạnh người mù và nâng hắn dậy, khi giúp hắn nhặt lên cái mâm trên mặt đất, thình lình tên đại hán giơ chân lên tính đạp xuống tay nàng.

A Y Cổ Lệ tránh né không kịp, bàn tay bị tên đại hán đạp trúng, đau đến cắn chặt môi dưới.

Ta đột nhiên đứng dậy, chậm rãi đi đến chỗ tên đại hán kia, đại hán cười lạnh nhìn ta, nhưng không có ý muốn thu chân về, hai tên đồng bạn của y cũng đứng dậy đi về phía ta, A Đông lạnh lùng đi lên nghênh đón.

Ta vung lên nắm tay, khóe miệng đại hán nổi lên một nụ cười xem thường, cũng không chờ nụ cười của y biến mất, nắm tay của ta đã như tia chớp rơi vào mặt y, y thậm chí không kịp có vẻ mặt kinh hãi, tốc độ ta xuất quyền đã vượt xa sự tưởng tượng của y.

Thân thể cao lớn của đại hán bay ngược ra sau, nặng nề va vào rào chắn trên thang gác. Lan can bị chấn đến gẫy đôi, y kêu thảm thiết ngã xuống dưới lầu.

Ngay sau đó hai tên đồng bạn của y cũng bị A Đông đánh cho văng xuống dưới lầu.

Ta rất sợ đưa tới Yên binh, kéo A Y Cổ Lệ và A Đông cùng nhau nhanh chóng ly khai gian tửu lâu này.

Mới vừa rời khỏi tửu lâu liền thấy một đội Yên binh đi về phía chúng ta, trong lòng ta thầm kêu không ổn, tuy nhiên lập tức đã phát hiện mục tiêu của đội Yên binh kia cũng không phải chúng ta, bọn họ sau khi đi ngang qua bên người chúng ta thì chuyển hướng đi về phía nam.

Toàn bộ bách tính chung quanh đều to nhỏ thì thầm, sắc mặt ngưng trọng.

Ta hỏi một nho sinh bên cạnh mới biết được, đội Yên binh này là đang chuẩn bị đi đến biên cảnh Yên Hàn, hai nước không biết vì chuyện gì xảy ra xung đột, quan hệ hữu hảo nhiều năm trong khoảnh khắc đã bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.

Trong lòng ta mừng thầm, điều này đối với ta mà nói là một tin tức cực tốt, quốc lực của hai nước Yên Hàn tại trong tám nước là yếu nhất, giữa họ phát sinh nội chiến đối với kế hoạch mở rộng của ta rất có ích lợi, ngày đó trước khi Trầm Trì chết đã từng đề xuất kế hoạch mở rộng tây cương, dưới tình huống như vậy, tuyệt đối có thể thực hiện được.

Ta mặc dù không biết quan hệ giữa Yên Hàn chuyển biến xấu tới trình độ nào rồi, tuy nhiên Yên vương nếu đã điều binh từ Ngọc Môn quan ở sát phương bắc nhất, đủ để chứng minh chuyện này tuyệt sẽ không dễ dàng giải quyết như vậy.

Ta lo lắng thương thế trên tay A Y Cổ Lệ, nên bảo A Đông khắp nơi đi khắp nơi thám thính tin tức một chút, còn mình thì cùng A Y Cổ Lệ trở về quán trọ trước.

Các ngón tay của A Y Cổ Lệ giống như một bộ tác phẩm nghẹ thuật tuyệt hảo không có tỳ vết, một cước không lưu tình chút nào tên khốn khiếp kia dã giẫm cho tay nàng bị hơi sưng đỏ lên, ta lấy nước sạch tẩy rửa cho nàng, lại tự tay bôi lên rượu thuốc cho nàng. A Y Cổ Lệ xấu hổ nhắm hai mắt lại, có vẻ vô cùng ngượng ngùng.

Nhớ tới một màn vừa rồi nàng giúp đỡ người mù kia, trong lòng ta không khỏi có chút cảm động, không nghĩ tới bề ngoài của nàng nhu nhược nhưng lại có một tấm lòng thiện lương như vậy.

A Đông rất nhanh đã quay trở về quán trọ, hắn mỉm cười nói:

“Chủ nhân, quả nhiên không ngoài dự liệu của người, xung đột lần này giữa Yên quốc cùng Hàn quốc quả thật không nhỏ.”

Ta nhíu mày hỏi:

“Có chuyện gì?”

A Đông nói nói:

“Nghe nói tại biên giới Yên Hàn phát hiện một mỏ vàng, nơi đó từ trước đến nay là nơi hữu hảo của hai nước, biên giới không rõ. Hiện tại bởi vì chuyện mỏ vàng mà đột nhiên trở nên khẩn trương, bách tính nơi đó đã xảy ra xung đột, chết mấy trăm người rồi. Yên quốc dựa vào mục đích giải hòa phái đặc sứ đến Hàn quốc bàn bạc việc này, không nghĩ tới đặc sứ vừa vào biên giới của Hàn quốc(nước Hàn chứ ko phải Korea) liền bị bách tính của Hàn quốc đánh cho đến chết.”

A Đông thở hổn hển một hơi rồi nói tiếp:

“Mạt quý phi của Yên quốc vốn là muội muội của Hàn vương, Yên vương Lý Triệu Cơ bởi vì việc này mà quở trách nàng ta, có điều Mạt quý phi nhất thời bị luẩn quẩn trong lòng không ngờ tự sát. Hàn quốc làm sao có thể nuốt trôi cơn giận này, lập tức phái ra mười vạn đại quân xuất phát tới biên cảnh của Yên quốc.”

Ta thầm nghĩ trong lòng:

“Thực sự là ông trời giúp ta.”

Nhưng biểu hiện ra vẫn không để lộ một chút mừng rỡ nào, thấp giọng nói:

“Quan hệ giữa Tấn quốc cùng Hàn Yên từ trước đến nay đều rất tốt, vì sao không có đến hoà giải cả hai?”

A Đông nói:

“Ta nghe người qua đường nói, lần này Tấn quốc hình như đứng ở bên phe Hàn quốc.”

Ta gật đầu, thầm nghĩ:

“Lẽ nào Tấn quốc cũng động tâm tư muốn tranh phách, muốn nhân cơ hội này nuốt cả hai nước Hàn Yên hay sao?”

A Đông nói:

“Hiện tại chiến sự giữa hai nước Hàn Yên đang hết sức căng thẳng, bách tính người người cảm thấy bất an.”

Ta thản nhiên cười nói:

“Hai nước tám phần mười cũng là phô trương thanh thế, tạm thời nửa cơ hội đánh nhau cũng không có đâu. Tuy nhiên, ở đây cũng không phải nơi để ở lâu, chúng ta vẫn là nhanh rời khỏi đây thì tốt hơn.”

Sáng sớm ngày hôm sau, chúng ta rời khỏi Ngọc Môn quan, một đường đi thẳng về hướng đông, sau khi rời khỏi Ngọc Môn quan, vẫn còn trong phạm vi của thảo nguyên Yên bắc. Mảnh thảo nguyên này tiếp giáp một mạch với bắc bộ thảo nguyên của Sở Châu, tiếp về hướng đông bắc là Lục Hải Nguyên mà ta sở hữu. Hiện tại Sở Châu đã trở thành quyền sở hữu của ta, nếu như có thể thu được thảo nguyên Yên bắc trong tay, ta sẽ sở hữu đồng cỏ lớn nhất trong tám nước. Trước mắt ta phảng phất như xuất hiện tình cảnh một thiết kỵ binh dưới tay ngang dọc tại bắc bộ thảo nguyên, khóe môi ta không khỏi hiện lên một tia mỉm cười.

Gió lạnh thổi qua xen lẫn với không khí khô hanh trên thảo nguyên Yên bắc làm cho xoang mũi hơi khô, con mắt cũng cảm thấy hơi rát.

Đột nhiên A Đông nói:

“Chủ nhân, hai tên kỵ sĩ phía sau đã theo dõi chúng ta một thời gian khá lâu rồi.”

Ta xoay người sang chỗ khác, quả nhiên thấy hai tên kỵ sĩ mặc da bào(áo ngoài bằng da) đang đứng ở phía sau theo dõi chúng ta từ xa, hai người họ ta quay đầu thì lại nhìn xung quanh, lập tức thả chậm tốc độ ngựa.

Ta thấp giọng nói:

“Hay là chỉ là khách qua đường như chúng ta thôi.”

A Đônơ nói:

“Nhưng mà ta vẫn cảm thấy họ có chút lén lút.”

Ta gật đầu nói:

“Chúng ta tăng tốc bỏ qua họ đi!”

Rồi mỉm cười nhìn A Y Cổ Lệ nói:

“Kỵ thuật của cô thế nào?”

A Y Cổ Lệ nóị:

“Người Bí Điền quốc chúng ta đều là lớn lên trên lưng ngựa!”

Nàng nói xong đã rút ra một tiên và cưỡi ngựa phi nhanh về phía trước, từ sau khi ta đáp ứng mang nàng rời khỏi Yên quốc, tâm tình của A Y Cổ Lệ cũng đã tốt hơn rất nhiều, ta cười ha hả cùng A Đông đuổi theo.

Hai tên kỵ sĩ theo dõi chúng ta rất sợ bị bỏ qua, cũng nhất thời nhanh hơn tốc độ. Xem ra họ đến là vì chúng ta là điều chắc chắn không thể nghi ngờ.

Chúng ta lập tức phát hiện ba con ngựa đang cưỡi thuộc loại quá mức bình thường, bất kể thúc giục như thế nào nhưng thủy chung không cách nào vượt qua tốc độ của đối phương được. Trong tầm mắt của ta xuất hiện một gò đất cao phập phồng, ta thấp giọng nói:

“Đi vòng qua gò đất đó rồi giết chết chúng!”

Khi gần tới gò đất, hai tên theo dõi kia đột nhiên biến mất.

Ta ghìm lại ngựa, nhìn chung quanh khắp nơi, ngoại trừ gò đất ở phía trước tất cả đều là thảo nguyên mênh mông vô bờ, theo lý thuyết nếu ẩn núp hẳn là điều không dễ dàng.

Ánh mắt của ta một lần nữa hướng về gò đất ở phía trước, thấp giọng nói:

“Lẽ nào phía trước có mai phục?”

Ta còn chưa nói hết câu, thấy trên gò đất đã tuôn ra hơn hai trăm kỵ sĩ mặc da bào, một đám tay cầm binh khí dưới ánh nắng sớm phản chiếu ánh sáng lóa mắt.

Ta thấy rõ ràng, người đứng ở giữa chính là tên đại hán tối hôm qua tại trong tửu lâu Hoài Dương bị chúng ta đánh cho một trận, nguyên lai hắn đến để trả thù.

A Đông lớn tiếng nói:

“Chủ nhân, các ngươi đi trước đi, ta ở sau ngăn cản bọn họ!”

Ta cười lạnh nói:

“Chỉ là một đám ô hợp mà thôi có cái gì phải sợ.”

Kỳ thực ta hiểu cước lực con ngựa của mình quá kém, căn bản trốn không thoát truy kích của đối phương, ở lại chiến đấu may ra còn có cơ hội.

Lúc này một người đàn ông đầu trọc đứng ở giữa giơ tay phải lên, toàn bộ kỵ sĩ đồng thời tháo xuống cung tiễn từ phía sau, ta phóng ngựa che ở trước người A Y Cổ Lệ và đưa tay nắm lấy eo nàng, để cho nàng ngồi ở phía sau ta.

Người đàn ông đầu trọc quát lớn:

“Hồ câu(ý là sỉ nhục người Hồ) lớn mật dám đánh tam đệ ta, hôm nay nhất định phải cho các ngươi nếm thử lợi hại của Tô Thiết Đảm ta!”

Hai tên thủ hạ bên cạnh y khiêng ra một cây thiết đang(xẻng) cực kỳ nặng đi tới trước ngựa của y. Tô Thiết Đảm một tay xách lấy thiết đang, con ngựa phía dưới hình như cũng cảm thụ được áp lực đột nhiên gia tăng lên, từ lỗ mũi phun ra hai luồng sương trắng.

Ta mỉm cười, xem ra y cũng không có ý muốn bắn giết chúng ta, ngược lại giống như đang trước mặt đám thủ hạ khoe mẽ một phen, ta nháy mắt một cái với A Đông, thấp giọng nói:

“Cầm tặc cầm vương(dẹp giặc phải bắt tướng trước), ta chọc cho hắn tức giận, chuyện còn lại thì giao cho ngươi làm.”

Ta lớn tiếng nói:

“Con lừa ngốc, ngươi rống cái gì đằng đó vậy, có bản lĩnh thì tới đây cùng ta đơn thương độc mã đánh một trận, lẽ nào muốn dựa vào nhiều người để thủ thắng hay sao?”

Tô Thiết Đảm tức giận đến không ngừng la to.

Ta cười lạnh nói:

“Sớm biết con lừa ngốc ngươi không có can đảm như vậy lần sau đừng có thay người khác ra mặt nữa nhé, đồ trẻ ranh không biết trời cao đất dày!”

Tô Thiết Đảm nổi giận gầm lên:

“Thằng chó chết! Lão tử không đem ngươi đập thành thịt vụn thì ta mang họ của ngươi!”

Hắn dục ngựa từ gò đất lao xuống dưới.

Cùng lúc đó, A Đông cũng rút ra trường kiếm từ bên hông tăng hết tốc lực lên nghênh đón.

Tô Thiết Đảm người cao ngựa lớn, vũ khí lại nặng, hơn nữa lại mượn thế từ chỗ cao xung kích xuống, hiển nhiên đã chiếm hết tiên cơ. Y thét lớn vung mạnh thiết đang đập xuống đỉnh đầu A Đông, y mặc dù thế mãnh lực trầm, nhưng dù sao vẫn hơi vụng về, tốc độ ra chiêu so ra kém hơn A Đông.

Trường kiếm trong tay A Đông nhẹ nhàng khoát lên cạnh thiết đang, tiếp đó cổ tay khẽ chuyển động, lấy đối sách tứ lạng bạt thiên cân(l), đem thiết đang nặng mấy trăm cân đặt ở dưới kiếm.

(l): Bốn lạng đẩy ngàn cân, ý nói dùng ít sức mà được công to.

Tô Thiết Đảm lực lượng kinh người, trở tay gạt cho trường kiếm cong đi, A Đông dựa thế lập tức nhảy dựng lên, thân mình tại không trung lộn một vòng, lưỡi kiếm đâm thẳng xuống đỉnh đầu Tô Thiết Đảm.

Bọn đạo tặc trên gò đất đồng thời phát ra một tiếng thét kinh hãi.

Tô Thiết Đảm xoay mạnh thiết đang, thế như máy xay gió bảo vệ đỉnh đầu, trường kiếm đâm vào thiết đang phát ra tiếng kim loại ma sát đến chói tai.

A Đông nương theo lực của Tô Thiết Đảm, thân thể nhảy lui ra đằng sau, nhẹ nhàng hạ xuống lưng ngựa.

Tô Thiết Đảm sửng sốt, ý khinh miệt trong ánh mắt đã biến mất không còn, y đột nhiên quay đầu ngựa lại bỏ chạy về hướng gò đất. Hành động này của y đã hoàn toàn nằm ngoại dự đoán của chúng ta, vốn tưởng rằng tính tình của y nóng nảy, tất sẽ cùng A Đông quyết chiến tới cùng, không nghĩ tới y nhìn ra điều gì không thích hợp, không ngờ lâm trận bỏ chạy.

A Đông biết nếu để cho Tô Thiết Đảm chạy thoát, bọn đạo tặc trên núi tất sẽ không còn cố kỵ gì, nếu như loạn tiễn đều bắn một lúc, ba người chúng ta nhất định sẽ rơi vào cảnh hung hiểm. A Đông liều lĩnh đuổi theo Tô Thiết Đảm, tiếc rằng cước lực của tọa kỵ thực sự quá kém, không những không thể đuổi theo Tô Thiết Đảm, cự ly giữa hai người càng kéo càng xa.

Ta giương cung cài tên, nhắm vào ngựa cưỡi của Tô Thiết Đảm kia, Tô Thiết Đảm trở tay vung thiết đang ngăn trở mũi tên của ta, nhưng mà một động tác này đã làm ngựa của y giảm đi tốc độ, A Đông nhân cơ hội chạy tới che ở trước ngựa của y.

Bọn thổ phi trên gò đất thấy tình thé không ổn, đồng thời hô hào từ trên gò đất lao xuống.

Ba tên trong đó đã bắn tên về phía ta, ta bình tĩnh vung đao chém rụng từng mũi tên một, tiếp đó dục ngựa phóng về phía đội ngũ của đối phương, chỉ có như vậy mới có thể thu hẹp lại khoảng cách để tránh chúng bắn tên tiếp. A Y Cổ Lệ ôm chặt lấy thân thể ta, ghé sát khuôn mặt vào phía sau lưng ta, tại trong thời khắc giương cung bạt kiếm thế này mang đến cho ta cảm giác dịu dàng không nói nên lời.

A Đông ôm lấy thiết đang của Tô Thiết Đảm cố sức kéo mạnh xuống phía dưới, không nghĩ tới ngựa cưỡi của hắn căn bản không thể chịu được lực đạo quá lớn như vậy, bốn vó nó quỵ xuống quỳ trên đất, A Đông ứng biến cực nhanh, thân thể giống như sợi dây đu lập tức va vào Tô Thiết Đảm, húc một đấu gối thật mạnh lên bụng ngựa, con tuấn mã kia đau đớn hí dài một tiếng, vó trước tung lên cao, lập tức hất thân thể to như voi của Tô Thiết Đảm văng xuống ngựa.

Lợi kiếm trong tay A Đông dọc theo thiết đang tước xuống, Tô Thiết Đảm sợ hãi phải rụt hai tay lại, thiết đang nện mạnh một cái lên ngực y, may mà y da dày thịt béo mới có thể gắng gượng chống đỡ được một kích này.

Ta dùng sống đao đánh ngã hai tên đạo tặc đang lao về phía ta, rồi lập tức đoạt lấy trường mâu, hét giận dữ:

“Không nên ép ta giết người!”

Trong đôi mắt ta toát ra sát khí lạnh lẽo, bọn đạo tặc vây quanh ta cũng không khỏi ngẩn ngơ, không ngờ đứng ở tại chỗ không dám tiến lên.

A Đông dùng lưỡi kiếm kề trên yết hầu của Tô Thiết Đảm cười lạnh nói:

“Ngươi gọi Tô Thiết Đảm phải không?”

Tô Thiết Đảm cũng mạnh mẽ, vẫn trừng to mắt nói:

“Lão tử là Tô Thiết Đảm, ngươi dám làm gì

Ta cười nhảy xuống ngựa, đi tới trước mặt Tô Thiết Đảm trước mặt mỉm cười nói:

“Ngươi cùng ta cũng không thù không oán vì sao phải ở chỗ này ngăn cản giết ta?”

Tô Thiết Đảm nói:

“Ai bảo ngươi đánh huynh đệ của ta!”

Ta thản nhiên cười nói:

“Ngươi vì sao không hỏi vị huynh đệ của ngươi rốt cuộc đã làm ra chuyện gì?”

A Y Cổ Lệ nói:

“Hắn cố ý gạt chân một người mù hát rong, ỷ mạnh hiếp yếu, ngươi có loại huynh đệ này thực sự là qua mất mặt rồi.”

Khuôn mặt Tô Thiết Đảm chợt giận đến lúc tím lúc đen, y trước mặt các vị huynh đệ bị A Đông bắt giữ đã khiến cho không còn mặt mũi gì, hiện tại lại bị chúng ta ngay mặt trách cứ, càng cảm thấy không nén được giận, khùng lên quát:

“Cao Nhị Ngưu, con bà nhà ngươi, lại dám lừa gạt lão tử.”

Y đẩy ra thiết đang đang trên cổ rồi bật dậy, nhưng Cao Nhị Ngưu sớm đã bị dọa cho sợ hãi không biết trốn mất dép đằng nào rồi.

Tô Thiết Đảm ủ rũ nói:

“Đồ con rùa này quả nhiên lừa ta.”

Y thấp giọng nỏi:

“Nếu ta rơi vào trong tay các ngươi cũng không có gì để nói, muốn chém muôn giết cứ tùy tiện đi.”

Ta thấy Tô Thiết Đảm cũng là một người ngay thẳng, phất phất tay, ý bảo A Đông thả y ra, đám người này chẳng qua chỉ là một lũ ô hợp nên ta cùng A Đông có thể đơn giản đánh bại được họ.

Tô Thiết Đảm không nghĩ tới chúng ta lại dễ dàng buông tha y như vậy, y vui vẻ nói:

“Đa tạ mấy vị.”

Ta mỉm cười nói:

“Trước đây ngươi ngăn cản ta, ta không thể dễ dàng tha ngươi như vậy.”

Tô Thiết Đảm có chút sợ hãi nói:

“Ngươi... còn muốn làm gì?”

Ta chỉ con ngựa phía sau nói:

“Mấy con ngựa này của ta đã không thể đi xa được nữa, ta muốn mượn của ngươi ba con khác dùng tạm.”

Tò Thiết Đảm cười nói:

“Ta còn tưởng là chuyện gì.”

Rồi y xoay người nhìn các huynh đệ của mình ở phía sau, nói:

“Chọn ra ba con tuấn mã có cước lực tốt nhất tặng cho vị công tử này.”

Y mặc dù ra vẻ đần độn nhưng cũng rất thức thời.

Bọn huynh đệ của y cũng không tình nguyện dâng ra ba con tuấn mã.

Ba người chúng ta xoay người lên ngựa, nghênh ngang lên đường, cho đến khi đi xa chúng ta mới đồng thời quay đầu lại, nhìn thấy đám đạo tặc kia vẫn đang ngơ ngác đứng ở tại chỗ, ta nhịn không được ngửa mặt lên trời cười to một hồi, đám đạo tặc này cũng ngốc thật, một chút bản lĩnh như thế mà cũng dám đi chặn đường cướp đoạt.

Dù A Đông từ trước đến nay đều không nói cười tuỳ tiện trên mặt cũng hiện ra nét cười.

Ta cười nói:

“Nói đến ít nhiều chúng ta cũng phải cám ơn đám đạo tặc này, bằng không thì dựa vào ba con ngựa kia của chúng ta không biết lúc nào mới có thể đến được Sở Châu.”

A Đông vỗ vỗ lông bờm của ngựa, cười nói:

“Những tên đạo tặc này mặc dù vô tích sự, thế nhưng chất lượng của ngựa cũng không tệ.”

Hắn bỗng nhiên ngạc nhiên nói:

“Trên những con ngựa này không ngờ có ấn ký mục trường của chúng ta!”

Ta hơi ngạc nhiên, xoay người nhìn phía mông ngựa, thấy trên mông ngựa thình lình có một cái ấn ký chữ ‘Ô’, mặc dù những mục trường này từ lâu trên danh nghĩa đã là của ta, thế nhưng ta vẫn đối với bên ngoài ta vẫn còn dùng tên mục trường của Ô thị.

Ta cả giận nói:

“Bọn khốn thật, không ngờ dám trộm đến trên đầu của ta!”

A Đông nói:

“Có cần đi tìm bọn chúng tính toán sổ sách hay không?”

Ta lắc đầu nói:

“Bỏ đi, mau chóng chạy đi vẫn tốt hơn.”

Chúng ta phi nhanh về phía trước được một quãng xa, trong tầm mắt xuất hiện một người đang cưỡi ngựa chạy, không ngờ người đó chính là tên Cao Nhị Ngưu vừa rồi mới chạy trốn, lúc này lại trùng hợp bị chúng ta ***ng phải. Cao Nhị Ngưu xoay người lại nhìn chúng ta, có vẻ cực kỳ kinh hoàng, vội vàng giục ngựa chạy nhanh hơn, liều mạng bỏ chạy về phía trước.

Ta cười nói:

“Lần này đừng có mơ tưởng mà chạy trốn!”

Rồi ta dục ngựa đuổi theo tên Cao Nhị Ngưu, Cao Nhị Ngưu vẫn chạy về phía trước, ta mặc dù có rút ngắn cự ly với hắn thế nhưng trong khoảng thời gian ngắn vẫn chưa thể đuổi theo kịp, từ trên yên ngựa ta tháo xuống cây cung, sau đó bẻ gãy đi đầu nhọn của mũi tên và nhắm bắn vào Cao Nhị Ngưu.

Mũi tên trúng giữa lưng Cao Nhị Ngưu, Cao Nhị Ngưu kêu thảm thiết một tiếng rồi ngã xuống ngựa. Kỳ thực một tiễn này ta không có tạo ra bất luận tổn thương đối với y hết, chẳng qua do trong lòng y hoảng sợ tới cực điểm, cho rằng bản thân đã bị tên bắn trúng lưng thì hắn phải chết không thể nghi ngờ nên sợ quá lập tức ngã xuống.

Ta đi tới bên người y, ghìm lại cương ngựa mỉm cười nói:

“Cao Nhị Ngưu, nhìn không ra ngươi chạy cũng rất nhanh nhỉ!”

Cao Nhị Ngưu vẫn đang cho rằng bản thân đã bị trúng tên, run cầm cập nói:

“Đại gia, cứu ta... trong nhà của ta trên có mẹ già tám mươi tuổi, dưới có chín đứa con không có mẹ... tất cả... tất cả đều... dựa vào một mình ta nuôi sống...”

Ta cười ha hả nói:

“Ta khi nào thì nói muốn giết ngươi, mũi tên kia căn bản không có bắn trúng ngươi, đứng lên cho ta, ta có lời muốn hỏi ngươi!”

Lúc này Cao Nhị Ngưu mới sờ sờ ngực, phát hiện bản thân quả nhiên không có bị bắn trúng, đứng dậy nhặt lên mũi tên, lúc này mới biết trước đó ta đã bẻ đi đầu nhọn, thở phào một hơi thật dài, nói:

“Làm ta sợ muốn chết, ta còn tưởng rằng sẽ không còn được lão bà của ta.”

Ta cười lạnh nói:

“Ngươi không phải mới vừa nói lão bà đã chết rồi sao? Còn dám lừa gạt ta, cẩn thận ta một đao chặt bỏ đầu của ngươi!”

Cao Nhị Ngưu run giọng nói:

“Đại gia... ngài... ngài có chuyện gì thì cứ hỏi, Cao Nhị Ngưu ta nếu có nửa câu lừa gạt thì cứ để cho ta bị thiên lôi đánh trúng, không chết tử tế được.”

Sau đó A Đông cùng A Y Cổ Lệ cũng chạy tới bên người ta.

Ta thản nhiên cười nói:

“Ngươi nói cho ta biết, những con ngựa này rốt cuộc là cướp được từ đâu?”

Cao Nhị Ngưu nói:

“Những con ngựa này không phải chúng ta cướp được mà là của một vị khách nhân họ Đường tặng cho chúng ta, đây là thù lao hắn trả để nhờ chúng ta giúp hắn làm việc.”

Ta hơi sửng sốt, chẳng lẽ là Đường Muội đến Yên quốc? Những con ngựa này đều là hắn mang từ mục trường Ô thị qua đây?

Cao Nhị Ngưu thấy ta không nói lời nào thì cho là ta không tin, y lớn tiếng nói:

“Ta thực sự không có lừa ngài, mấy ngày nay hắn sai chúng ta cưỡi những con ngựa này đi qua lại tại vùng phụ cận Ngọc Môn quan, bảo chúng ta nếu gặp phải một vị khách nhân hỏi lai lịch của ngựa thì đem người đó đến đồi Hoàng Mao, cho nên các vị ngày hôm qua mới có thể gặp phải ta ở trong thành, ta cùng các huynh đệ mỗi ngày đều cưỡi ngựa xuất hiện tại Ngọc Môn quan.”

Ta lại truy hỏi:

“Vị khách họ Đường kia hiện tại đang ở đâu?”

Cao Nhị Ngưu nói:

“Hắn đã tới đến đây bảy tám ngày rồi, mỗi ngày cũng mang theo thủ hạ đi qua lại vùng phụ cận Ngọc Môn quan, hình như đang tìm người nào đó...”

Cao Nhị Ngưu dừng lại một chút rồi lại nói tiếp:

“Lúc trước chúng ta cũng là chém giết cùng hắn, kết quả bị hắn đánh bại, hiện tại Tô lão đại đem sơn trại cũng tặng cho hắn rồi.”

Bạn đang đọc Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi của Thach Chuong Ngu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự