Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 46 Chương 46 Không cho phép rời một giây

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien

Tiểu thuyết gốc · 1265 chữ · khoảng 4 phút đọc

Chương 46

Không cho phép rời một giây

----

Diệp Ngôn kéo tay Bảo Thiên lại, hắn làm cô đứng không vững sa vào lòng hắn.... Nét mặt cô lúc này vẫn ranh mãnh cười, đôi mắt nhìn anh đầy thách thức....

" Đừng có chọc anh, con mèo nhỏ, đêm nay em chán sống rồi sao..."

-----

Diệp Ngôn ôm cô vào lòng thật chặt ngửi mùi hương trên tóc, vuốt ve gương mặt xinh xắn của vợ anh thật lâu, đôi mắt hơi đượm tí buồn phiền nói :

" Mọi thứ anh đều có thể thay em giải quyết được, tại sao lại không để anh lo, em chỉ cần là Hạ Bảo Thiên của anh và sống hạnh phúc mỗi ngày, tại sao lại gánh chịu một mình như thế, còn nhẫn tâm rời xa anh nữa, nếu anh không tìm thấy em lần nữa, em nghĩ anh phải sống thế nào đây..."

---Cô lấy tay sờ lên gương mặt anh rồi ôm choàng qua cổ anh, tóc anh vẫn còn hơi ướt, người thì tràn đầy hơi ấm, cô cảm nhận được người đàn ông này đã vì mình mà rất đau khổ...: " Dù có mất trí thêm lần nữa, em cũng vốn là " Hà Tịnh Kỳ " không thay đổi được..., Là Tịnh Kỳ hay Bảo Thiên đều không muốn Diệp Ngôn dùng quyền lực để đổi lấy cô ấy , anh hiểu không, em không muốn tình yêu của em, nhờ những điều kiện anh thực hiện cho họ mới đổi lại được...."

---

" Bảo Thiên em thật cố chấp ... Đúng là người xưa thường có câu : Phụ Nữ thì không nên quá thông minh ..." .

Thật ra mà nói dù Bảo Thiên muốn tự cô giải quyết việc nhà họ Hà, nhưng xem ra Diệp Tổng đã biết, thì làm gì chịu khoanh tay đứng nhìn.

Với việc này mà nói thật sự cũng không làm khó được anh...

" Bảo Thiên ơi...!! Đôi lúc hạnh phúc là đích đến, quá trình chỉ là thử thách, hà cớ chi, phải cố chấp gánh chịu một mình....Anh không thích em quá mạnh mẽ, anh chỉ muốn em cứ tựa vào lòng anh ..."

Bảo Thiên cúi đầu úp mặt vào lòng ngực anh, mắt rưng rưng khi nghĩ về gia đình cô, nghĩ về người chồng đang yêu thương, che chở cô, muốn một mình xua hết mây đen của cuộc đời cô, tay cô lúc này lại bóp chặt mặt dây chuyền :

" Diệp Ngôn này ..."

- " Sao ..."

- " Thật ra không cần yêu em như " Aion" ( đến một tỉ năm), Cao xanh đã quá ưu ái em, em không nghĩ mình xứng đáng như thế. Em chỉ mong, được mãi mãi bên cạnh anh hết kiếp này là đủ ..."

---

" Nhưng anh không thấy đủ, anh rất ích kỹ, em hiểu không ... Có đôi lúc anh muốn em thật sự mất trí thêm lần nữa ..."

---

Cô cười ngước mặt lên nhìn anh, trong vòng tay ai đó, nụ hôn ngọt ngào được trao, sau giây phút giọt lệ nóng vừa rơi khỏi khóe mắt, ....."

" Nếu có khóc, cũng phải khóc trong hạnh phúc "

__

NGÀY HÔM SAU :

" Thức dậy nhanh chồng yêu ...đến giờ đi làm ..."

- " Không muốn đi ..."

Diệp Ngôn muốn ở nhà quấn quýt ôm ấp vợ mình thôi ... đến công ty lại vùi đầu vô công việc , hiện tại hắn không có tâm trạng tí nào...

" Nhưng em muốn đi... nhanh đi ..."

" Đấm lưng cho anh ... rồi chúng ta cùng đi, thật sự lưng anh hơi đau ..."

Diệp Ngôn hôm nay không muốn đến công ty mà. Hắn chỉ muốn cầm điện thoại gọi cho Lý An , bắt hắn tự giải quyết hết đi... ( Tội Lý An nữa rồi...)

" Đã nói anh rồi ... Tối qua đừng như thế ...." Bảo Thiên vừa nói vừa đỏ mặt thì bị Diệp Ngôn kéo nằm xuống cạnh.

Cô tìm cách quay qua giấu mặt nhưng vẫn bị hắn đoán trước kéo lại nhìn trầm trầm nói :

" Tất cả là do em cố tình dụ dỗ ... Em giờ quay qua trách anh, nhanh đấm lưng không được nhiều lời, còn nếu không thì ...................^^ "

----

Bảo Thiên hôn nhanh vào môi hắn, chặn lại lời không mấy tốt đẹp của hắn, rồi nhanh chóng đấm lưng để cùng nhau đi làm ....

----

Hai người họ cùng đến công ty, nhưng Bảo Thiên cũng khá e ngại với nhiều lời đồn không hay về cô trước đó, do cô mất tích một thời gian làm Diệp Ngôn mấy lần say xỉn bị nhân viên nhìn thấy....

Mấy người đó đã bị Diệp Ngôn thanh lý sạch sẽ......( Dám nói xấu vợ vua, chán sống mà ...)

-----

Diệp Ngôn vào phòng họp, Bảo Thiên định đứng bên ngoài nhưng rồi anh bắt cô phải vào ngồi cạnh anh, bắt đầu học việc ........

" Học Việc ...."

Bảo Thiên nhìn chồng mình xem anh ta có nói nhầm không...

Nhưng hình như Diệp Ngôn không đùa.....

Cô có trách nhiệm gánh vác một phần giang sơn giúp anh chứ. Có vợ thông minh như cô mà để ở nhà chăm con, nấu ăn thì có phần hơi phí phạm. Chắc hẳn Diệp Ngôn hiện tại, rất muốn đến nhà họ Hà, cám ơn họ đã đào tạo cô để về làm vợ anh .... ahihi

" Em hay tìm cớ tránh làm phiền anh làm việc, để trốn khỏi tầm kiểm soát của anh, nên anh bắt em phải cùng làm, rồi cùng ngủ với anh thì không chạy được đi đâu hết ... bắt đầu thôi ..."

Bảo Thiên nghe xong câu " cùng làm cùng ngủ.." không ngờ cả đời này anh ấy không những muốn ở cạnh mình mà là cạnh mình từng giây một không rời luôn... Cô nghĩ thầm " May mắn mình chỉ muốn hết kiếp này, chứ một tỉ năm bị hành thế này thì phải làm sao ..."

Đang thơ thẩn nghĩ mông lung, thì cô bị Diệp Tổng nhà ta nhéo mũi một cái giật bắn người., Hắn nhanh tay kéo cô vào luôn bên trong phòng họp ...

Còn vừa đi vừa nói cách dứt khoát "Xem mèo con của anh thể hiện thôi nào ..."

----

Hà Tịnh Kỳ được biết là có đời sống cực kỳ khép kín và hầu như không ai biết đến cô ở cái thành phố A này, cũng một phần nữa vì cô là du học sinh từ nhỏ mới về nước, rồi chưa gì bị ai đó bắt nuôi..... hahaNên khi bước vào phòng họp mọi người cúi chào Diệp Tổng, sững lại khi nhìn thấy cô . Diệp Ngôn thấy vậy giới thiệu :

" Phu nhân tôi, kiêm trợ lý ..."

Mọi người ngay lập tức cung kính " cúi chào Diệp Phu Nhân..."

---

Bọn họ nhìn nhau với ánh mắt " nhìn mặt bắt hình dong " ngay sau khi ngồi xuống . Một cô gái mặt búng ra sữa, dáng vóc thì dù ăn mặc trang nhã nhưng vẫn có thể dễ dàng nhận ra sự quyến rũ đầy ma lực từ các vòng trên cơ thể...Họ đang nghĩ chắc Diệp Ngôn bị cô ta làm mê muội đến phát điên rồi.. Lại cho cô ta làm việc kề cận nhưng vậy chẳng khác nào làm ảnh hưởng doanh thu công ty ....

Sai mà ---- sai quá đi mà ------ ( bọn họ thì thầm ... )

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi maithaocattien
Thời gian
Lượt đọc 7
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự