Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 51 Chương 51

Bạn đang đọc Sủng Nhĩ Bát Cú (Cưng Chiều Ngươi Không Đủ) của Thiên Phật Nhân

Phiên bản Dịch · 2733 chữ · khoảng 9 phút đọc

Y Vi Vân Như hung hăng thở hổn hển trừng mắt nhìn Phong Nhã, sau đó lại đột nhiên cười, “Ngươi luôn mồm chúng ta ăn cắp bảo vật của ngươi, ta thật muốn biết, cái ngươi gọi là bảo vật đó, đến tột cùng là cái gì? Khi tới phủ nha, ta cũng muốn xem thử ngươi lấy cớ nào để có thể chối bỏ tội danh đả thương người khác?”

Phong Nhã khoát tay, liền có người đem một cái hộp gấm dâng lên, bên trong chính là một chi huyết ngọc chế thành tiêu, ở dưới ánh đèn ngọc lưu ly toả ra ánh sáng chói mắt. Y Vi Vân Như chán nản, nghiến răng nghiến lợi nói: “Này rõ ràng là huyết ngọc tiêu mà chúng ta đã tặng cho ngươi, tại sao lại thành bảo vật trong phủ của ngươi?”

Phong Nhã chọn mi: “Các ngươi đưa? Ngươi là ai? Y phu nhân, thiên kim của đương triều Thượng Thư đại nhân, ngọc tiêu này rõ ràng là trấn chi bảo ngọc của Vương thị ở Tô Châu, sau khi người thừa kế Vương thị Vương Vận Thơ mất, Vương thị một nhà bị người hãm hại, trôi giạt khắp nơi, sau khi trằn trọc tìm nơi nương tựa thì gặp được ta, này ngọc tiêu, đó là bọn họ tặng cho vật, khi nào lại thành của ngươi ?”

Y Vi Vân Như có chút sợ hãi, không rõ vì sao Phong Nhã lại có thể biết được chuyện hơn mười năm trước, hay là Vương thị bộ tộc thật sự tìm được nơi nương tựa vững mạnh đến vậy? Lại mạnh mẽ trấn an bản thân, dù sao chính mình cũng là thiên kim của Thượng thư đại nhân, trước mắt bao người, bọn họ có năng lực như thế nào để ***ng tới mình chứ?

Đột nhiên một cỗ lạnh lùng đầy sát khí đánh úp lại, Y Vi Vân Như không khỏi toàn thân phát run, ngẩng đầu, gặp một người từ phòng trong chậm rãi bước ra. Người nọ dung mạo phải nói là cực kỳ tuấn mỹ, đáng tiếc trên mặt đã bị một vết sẹo thật dữ tợn phá hủy tướng mạo, nhìn mặt xem không ra biểu tình, môi mỏng nhếch lên, chỉ có trong mắt rạng rỡ phát quang, làm cho người nhìn thẳng vào hắn, cũng nhịn không được rùng mình một cái. Tựa hồ cảm giác ánh mắt hắn nhìn người khác, giống đang nhìn một người chết.

Nam nhân kia trong lòng ngực ôm một người. Người nọ bị áo choàng màu trắng thật dày tầng tầng bao lấy, quyền ngồi ở khuỷu tay nam nhân, toàn bộ thân hình vẫn là khéo léo chọc người trìu mến. Vành nón của áo choàng gắt gao ôm lấy gương mặt nhỏ bé, vài sợi tóc theo vành nón rơi ra, thật dài thùy đến thắt lưng nam nhân. Người nọ màu da cực trắng nõn, nhưng dường như vì bị bệnh mà tái nhợt, ngũ quan không coi là tinh xảo, chỉ có đôi mắt thật to miễn cưỡng được xem là xinh đẹp, đáng tiếc hai con ngươi lại ảm đạm không ánh sáng, thất sắc rất nhiều.

Đứa bé kia nguyên vẫn là không nhúc nhích từ khi nam nhân ôm ra, dường như rất giống một con rối gỗ, nhưng khi cảm giác được tầm mắt của mọi người đang hướng về phía mình, liền sợ hãi rụt lui, cắn môi dưới, trên mặt tràn đầy luống cuống, quay đầu chôn ở trên vai nam nhân, nắm chặt lấy tóc hắn, cúi đầu non non hừ một tiếng. Mọi người trong lòng bỗng nhiên cảm thấy như mềm nhũn hết, bọn họ đều đã lăn lộn cả đời nơi thương trường, luôn tiếp xúc với những bọn cáo già thành tinh, tâm luôn đề phòng, nên khi nhìn thấy đứa nhỏ không hề phòng bị như thế này, sớm đã chịu không nổi. Đứa nhỏ như vậy làm cho bọn họ thật muốn ôm ngay vào trong lòng, hảo hảo bảo trụ hắn, nhất định làm cho hắn không bị trần thế giây bẩn.

Đương nhiên, cũng không phải mỗi người đều có loại này từ ái tâm tình. Y Thiên Thuận gần như mê hoặc, còn Y Vi Vân Như thì hét rầm lên, chỉ vào đứa bé kia mắng: “Tên con hoang này sao lại có mặt ở đây?”

Đứa bé kia bị thanh âm bén nhọn của nàng dọa sợ run lên cầm cập, càng hướng trong lòng ngực nam nhân lui càng sâu, Y Vi Vân Như trong nháy mắt tìm về khí thế, cười lạnh liên tục: “Sao, ta nói có gì sai à? Thì ra ngươi định nhờ bọn họ đối phó ta sao? Sớm biết tên tiểu tạp chủng như ngươi định quay sang cắn ta, lúc trước ta nên cho ngươi chết đói ngoài đường.”

Phong Nhã đứng lên, phất tay, Y Vi Vân Như liền giống như bị cái gì hung hăng va chạm bay đi ra ngoài, ngã sấp xuống ở trước cửa trên bậc thang, phun ra một búng máu.

Phong Nhã ngăn ở bên cạnh Y Ân, nhìn hắn kinh hoảng run rẩy, rõ ràng không biết mình làm sai cái gì, nhưng vẫn là không ngừng lẩm bẩm: “Mẫu thân không nên tức giận, Y Nhi biết sai rồi” Hung hăng trừng mắt nhìn Tần Sương Kích. Hắn vốn là không tán thành cho Tiểu Đông Tây đến đây, nhưng đại ca lại nói muốn cho Tiểu Đông Tây chính mình đến đây để biết rõ chân tướng mọi chuyện. Kết quả nói nhiều như vậy, Tiểu Đông Tây này trừ bỏ sợ hãi kế mẫu ra, làm sao còn hiểu được cái gì nữa chứ.

Tần Sương Kích sắc mặt càng kém, Tiểu Đông Tây sau khi nghe được thanh âm của kế mẫu hắn liền sợ tới mức thiếu chút nữa là hôn mê bất tỉnh luôn, sau đó lại gắt gao ôm chặt lỗ tai cúi đầu khóc rồi luôn miệng thật xin lỗi, có dỗ cách mấy cũng vô dụng. Nữ nhân này không biết từng đối với hắn như thế nào mà có thể tạo thành nỗi sợ hãi đến thâm căn cố đế trong lòng hắn đến vậy. Cổ tay giật giật, lại bị Phong Nhã ngăn chặn, lắc lắc đầu, lại chuyển hướng kia đối vợ chồng Y thị.

Y Thiên Thuận cúi gập thân mình ở giữa đại sảnh mồ hôi tuôn nườm nượp phát run, vẻ mặt vô tội bất lực, đối với đứa con nằm ở dưới chân chính mình cũng không thèm nhìn tới, cũng tựa hồ hoàn toàn không biết thê tử của mình bị người đánh cho hộc máu. Phong Nhã chán ghét nhìn nhìn hắn, rồi phất tay, nói: “Đều đuổi hết ra ngoài cho ta.”

“Thỉnh. . . . . . Xin chờ một chút.” Mấy gia phó còn chưa động tác, Y Thiên Thuận đã thật nóng nảy, vội vàng mở miệng: “Trước, trước chờ ta đem hành lý thu thập một chút, nơi đó còn… còn có tiền.” Nhìn nhìn ngọc tiêu, nuốt nuốt nước miếng, trong lòng hiện lên một tia không cam lòng, cũng không dám nói ra tiếng.

“Không cần đâu lão gia, ta đều thu thập xong cho ngài rồi.”Gã sai vặt duy nhất còn ở lại bên cạnh bọn họ không biết khi nào xuất hiện ở cửa, phía sau cõng theo một cái bao lớn.

Y Thiên Thuận cái gì cũng chăm không hơn, vội chạy tới đón: “Ôi Lí Tam làm tốt lắm, đưa cho ta..mau đưa cho ta.”

Tay mới vừa chạm được vào cái bao, lại bị gã sai vặt kêu Lí Tam kia hung hăng một cước đá vào bụng, liền theo trên bậc thang quăng ngã đi xuống, ôm bụng kêu đau lăn lộn trên mặt đất. Lí Tam lại cười: ” Mấy tên bạn hữu đúng là không phúc hậu, cầm đồ vật này nọ cũng không kêu ta theo. Theo chân bọn họ khi xuất ra, một mình ta đây gom đồ vật này nọ thật mệt muốn chết.”

Y Thiên Thuận ôm bụng trên mặt đất quay cuồng, trong miệng bi ai kêu: “Lí Tam, ta muốn giết ngươi, ngươi, ngươi dám ăn cây táo, rào cây sung, uổng công ta ngày thường đối đãi ngươi không tệ. . . . . . Ôi. . . . . . Đau chết ta rồi . . . . . .”

Lí Tam cười dài nói: “Ai, lão gia, phu nhân, còn có tiểu thiếu gia, đừng trách ta Lí Tam không phúc hậu. Cái này gọi là “người không vì mình trời tru đất diệt”. Chúng huynh đệ đều phát tài ra đi, ta làm cho ngài một tháng chỉ được mấy đồng tiền cỏn con cộng thêm đánh chửi ba bữa cơm, Lí Tam thật sự chịu không nổi. Ba vị bảo trọng , cuối cùng chiếc xe ngựa kia Lí Tam ta cũng mang đi luôn, theo Trường An hướng Tô Châu đi bộ phải một tháng, đường xá xa xôi, còn có đại tuyết phong sơn, ba vị thân kiều thể quý, cần phải chậm rãi mà đi nga.” Nói xong cũng quỳ xuống, hướng Phong Nhã cúi đầu, sau đó xốc túi vàng bạc trên vai ba chân bốn cẳng chạy đi.

Y Thiên Thuận mắng xong, cuối cùng mệt quá mức theo trên mặt đất lòm còm ngồi dậy, lại bị bọn gia phó bắt giữ. Y Thiên Thuận kêu đắc rung trời vang, này băng thiên tuyết địa, người không có đồng nào bị ném ở trên đường, tươi sống phải đông chết đói chết, Tô Châu đường xá xa xôi, như vậy làm sao quay về được đây?

“Y Nhi, Y Nhi.”Y Thiên Thuận giãy giụa ôm lấy cây cột ngoài cửa hành lang gấp khúc, cao giọng kêu: “Ta là cha ngươi nha Y Nhi. . . . . .Hài tử đáng thươngc của ta, đều là do kế mẫu nhẫn tâm của ngươi, làm cho ta không thể gặp ngươi. . . . . . Phụ thân nhớ ngươi a, hài tử đáng thương của ta. . . . . .” Càng nói càng khóc không thành tiếng.

Phong Nhã cùng Tần Sương Kích hận đến nổi hàm răng đều nghiến vào nhau ken két, Phong Nhã làm một cái thủ thế, gia phó đang giữ Y Thiên Thuận lập tức giơ lên đao, bên tai lại nghe đến thanh âm nho nhỏ: “Phụ thân. . . . . .”

Phong Nhã cùng Tần Sương Kích dừng lại, chuyển hướng Y Ân. Đã thấy hắn bĩu môi một cái, gắt gao dựa vào trên vai Tần Sương Kích, thu thu khuỷu tay, nhỏ giọng, lại kiên định nói: “Ta chỉ có một phụ thân!”

Hai người sắc mặt phức tạp, hơn nữa Tần Sương Kích, hắn hy vọng làm cho Tiểu Đông Tây có thể hiểu biết thân phận thật sự của mình, đừng chỉ vì nhận thức lầm hắn là phụ thân mà thân cận hắn, lại sợ hắn ngây ngốc hướng về phía bọn người nhà ác độc kia. Hiện giờ Tiểu Đông Tây khó có được quyết tâm không để ý tới người nhà nữa, lại vẫn để cho hắn nhận mình làm phụ thân, đến tột cùng là tốt là xấu, ngay cả hắn cũng không thể nói rõ.

Ngón tay bắn ra, đánh gãy thanh đao đang kề vào cổ Y Thiên Thuận, Tần Sương Kích lạnh nhạt nói: “Đuổi hắn ra ngoài.”Mặc kệ chán ghét như thế nào, ít nhất không thể trước mặt Tiểu Đông Tây mà giết chết người nhà của hắn.

Y Thiên Thuận còn kêu gào không thôi, ngược lại Y Vi Vân Như đã thanh tỉnh rất nhiều, đẩy hai gã đang giữ lấy người của nàng, ngạo khí đi đến bên cạnh Y Thiên Thuận, hung hăng cho hắn một cái tát: “Đúng là một tên nam nhân vô dụng. Cha ta chết hay sao mà ngươi khóc lóc thê thảm vậy hả? Tùy tiện đầu hàng như vậy à, làm như không có bọn chúng thì chúng ta trở về không được ư? Chỉ mới đánh mất một ít tiền mà đã sợ thành như vậy, ngươi sao không đi chết quách đi.”

Y Thiên Thuận xoa xoa mặt bị đánh, cuối cùng tỉnh táo lại. Phía trước thầm nghĩ trên người không có đồng nào, không biết như thế nào quay về Tô Châu, hiện giờ bị phu nhân vừa đánh vừa mắng tất nhiên là không kêu gào nữa, lập tức liền lấy lại dáng vẻ cao ngạo. Hừ lạnh một tiếng, huy tay áo bỏ ra hai người đang giữ hắn, rất là bễ nghễ nhìn hai gã gia phó liếc mắt một cái, kia cảm giác, giống như là hắn có năng lực rất lớn có thể đem hai người kia đánh văng ra. Thế nhưng hắn không biết nếu không phải Phong Nhã ý bảo, hai người kia liền có thể tuỳ tiện chém bay cái đầu của hắn từ lâu.

Vỗ vỗ ống tay áo, lại phủi phủi quần áo, Y Thiên Thuận khôi phục khí phái lão gia hắn vốn có, phẩy tay chấp sau lưng.”Trở về.”Y vi Vân Như quát: “Đem Bảo nhi cõng trên lưng, đừng làm cho tay bọn hạ nhân bẩn thỉu này ***ng tới Bảo nhi.”

Y Thiên Thuận vội vàng quay lại, nâng dậy đứa con vẫn như cũ hôn mê bất tỉnh cõng ở trên lưng, thân mình mập mạp thiếu chút nữa làm cho hắn ngã gục xuống. Chửi nhỏ một tiếng, nghe được phu nhân hừ lạnh, lập tức từ ái cười: “Ôi đứa con bảo bối của ta, cũng thật là rắn chắc a.”Tập tễnh cõng đứa con tiến về phía trước đi.

Y Vi Vân Như đứng ở tại chỗ, oán hận nhìn về phía ba người ở phía trên kia, lại bị tầm mắt hai người sát khí tràn ngập sợ tới mức co rụt lại, cường tự trấn định nói: “Phong Nhã, còn có. . . . . . Tiểu tạp chủng, các ngươi cứ chờ đấy.”Nói xong xoay người, âm thầm thở hổn hển, chạy theo phía sau Y Thiên Thuận ra cửa.

Phong Nhã cười lạnh mặc cho hai người rời đi, lại chuyển hướng nhìn về phía chúng thương nhân ở đây. Mọi người lập tức mắt khép tai lơ, vẻ mặt một bộ ta cái gì cũng không thấy. Dù sao hợp tác đã lâu như vậy rồi, đối với thủ đoạn thần bí của Phong lão gia, mọi người ai cũng đều biết qua. Hắn một khi muốn đối phó người khác, đâu thể dễ dàng liền buông tha như vậy? Đôi vợ chồng này, chỉ sợ tương lai cũng sẽ không dễ chịu.

Đúng vậy, vợ chồng Y thị rất nhanh sẽ biết ngay, việc trả thù chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi. Chờ Y Vi Vân Như đi phủ nha biểu lộ thân phận chính mình là thượng thư thiên kim, có lẽ nàng sẽ biết, thượng thư cha nàng hôm nay đã bị chúng thần lấy tội danh mưu nghịch phản quốc liên kết vạch trần, cách chức thôi vị giải vào đại lao, cả nhà đều bị tịch biên tài sản, sớm tự thân khó bảo toàn. Mà rất nhanh sẽ có một phong thư dùng bồ câu đưa tin nói cho nàng biết, sản nghiệp của nàng tại Tô Châu cũng sớm đã bị thân tộc chia ba xẻ bảy, nàng cho dù có trở về, cũng không thể từ trong tay những người đó mà đoạt về, cũng không thể tìm được nơi nào dựa dẫm nữa. Nếu so với tranh quyền đoạt lợi, những người đó, cũng không dám thu nhận nàng. Sau đó Y phủ lại nổi lên đại họa: hỏa hoạn, toàn bộ gia nghiệp cơ hồ bị đốt sạch, còn lại bao nhiêu tiền bạc, đồ vật cũng bị bọn gia nô tranh đoạt nhau mà lấy, chẳng còn gì cả. Khi đó Tô Châu Y phủ, bất quá cũng chỉ là nơi lung lay sắp đổ, vườn không nhà trống mà thôi. Chờ nàng thiên tân vạn khổ trở về nhìn đến, không biết sẽ có cảm tưởng gì?

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết phải là, bọn họ có thể trở về được.

Bạn đang đọc Sủng Nhĩ Bát Cú (Cưng Chiều Ngươi Không Đủ) của Thiên Phật Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự