Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 50 Chương 50

Bạn đang đọc Sủng Nhĩ Bát Cú (Cưng Chiều Ngươi Không Đủ) của Thiên Phật Nhân

Phiên bản Dịch · 1019 chữ · khoảng 3 phút đọc

Buổi tối, Phong Nhã dường như cuối cùng nhớ tới đám thương nhân kia bị vắng vẻ hồi lâu, lệnh gia phó đem tất cả gọi tới, ở yến phòng khách đã chuẩn bị tiệc rượu linh đình. Phong Nhã ngồi ở ghế thượng, lạnh lùng chờ bọn thương nhân trao nhau những lời chào hỏi khách sáo đầy dối trá xong, gõ lưng ghế dựa, nói: “t Chuyện về con đường tơ lụa đã an bài xong.”

Mọi người vừa nghe, tức khắc vui sướng không thôi, đại sảnh một mảnh ồn ào. Tiết Nhật bước lên phía trước, tay cầm một cuốn sổ, bộ dáng của một bộ trướng quản lý bất động sản sự cao giọng nói: “Theo luật lệ đã ấn định, thỉnh các vị lúc này đưa trước tiền biếu.”

Tiền biếu thông tục mà nói chính là tiền đặt cọc. Lấy năm mươi vạn lượng hoàng kim làm cơ sở, sau khi đi xong con đường tơ lụa sẽ tái ấn thu doanh ngạch mà phân chia hoàng kim.

Bị Phong Nhã làm cho bất an cả một ngày, lại tìm không thấy Mạch Thiên Tuyết, mọi người còn tưởng rằng việc này không trông cậy vào, không thể tưởng được Phong Nhã đột nhiên đáp ứng, mọi người tất nhiên là cao hứng, phân phó gã sai vặt bên người tức khắc trở về phòng lấy tiền.

Phong Nhã vẻ mặt sâu xa khó hiểu, trong mắt mang theo ẩn ẩn hàn quang, nhìn vợ chồng Y gia phân phó gã sai vặt cũng trở về đi lấy khoản.

Chỉ chốc lát mấy gã sai vặt đều đã trở lại, khiêng theo một đám thùng mang tới tiến vào. Năm mươi vạn lượng hoàng kim không tốt di chuyển, trước đây đều là từ trướng phòng của Nhã tự trang trực tiếp sai tráng nô đi nói với bọn thương nhân, dùng phương tiện trực tiếp đem đến kho hàng. Nhưng nay bọn họ phải trực tiếp tại yến khách trong đại sảnh đem hoàng kim đến đưa trước mặt chủ nhân, mọi người thật sự không rõ Phong Nhã từ trước đến nay không đem tiền xem trọng vào mắt sao lại đột nhiên làm ra loại sự tình này, giống như một hành vi không phóng khoáng.

Phong Nhã nghiêng dựa vào cẩm tháp, mị mắt, nhìn gã sai vặt của vợ chồng Y thị kinh hoảng chạy vào, sắc mặt tái nhợt ở bên tai hai người nói thầm một trận, hai người sắc mặt đại biến. Phong Nhã khóe miệng gợi lên một nụ cười âm hiểm.

Vỗ vỗ chưởng, cao giọng hỏi: “Các vị, tiền biếu đều đã đưa đến ?”

“Vâng!” Bọn thương nhân vội vàng trả lời, chỉ sợ nói chậm.

Phong Nhã chậm rãi gật đầu, lại nhìn về phía vợ chồng Y thị sắc mặt đang cực kém : ” Còn hai vị?”

Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, Y Thiên Thuận đích sắc mặt cũng không tốt, nhưng thật ra Y Vi Vân Như rất nhanh hồi phục thái độ bình thường, ôn nhu cười, nhẹ nhàng chậm chạp nói: “Lần này cùng phu quân tới vội vã, gia sự vẫn chưa thu xếp ổn thoả,cho nên hôm nay đột nhiên nhớ tới trong nhà còn có việc gấp cần giải quyết, đang muốn sau yến tiệc chào từ biệt Phong lão gia, kính mong lão gia có thể tha thứ.”

“Thì ra là thế.”Phong Nhã gật đầu.”Khó trách hôm nay gặp nhị vị gia nô mang theo hành lý vội vàng rời đi, nguyên lai là trong nhà có việc gấp.”Lời này buông ra là có ý muốn trêu đùa, Phong Nhã tự nhiên rõ ràng biết được, kia vài tên gia nô mang đi đúng là tất cả tài sản mà vợ chồng Y thị đã mang tới đây.

Vợ chồng Y thị sắc mặt lại đổi màu, Y Vi Vân Như thanh âm ngang ngược: “Cái gì, chuyện xảy ra khi nào?”

“Chú ý giọng điệu của ngươi !”Phong Nhã âm thanh lạnh lùng nói, tựa hồ là vì sự vô lễ của nàng mà tức giận: “Ngươi tưởng nơi này là đâu mà có thể để cho ngươi tuỳ tiện làm càn?”

Tiết Nhật nhẹ nhàng xua tay, mấy tên gia phó tựa như lang giống như hổ vây quanh vợ chồng Y thị, dễ dàng áp chế hai người. Hai người không ngừng giãy giụa, chửi bậy: “Buông tay, Phong Nhã, ngươi muốn làm cái gì?”

Phong Nhã uống một hớp rượu, ngưỡng đầu nói: “Hôm nay, có người trộm đồ vật quan trọng trong tay tiểu bảo bối của ta, may mắn gia phó thông minh, bắt được tên trộm vặt đó.” Lời Phong Nhã vừa dứt, một gã gia phó một mình tiến vào, phịch một tiếng ném tới trên mặt đất.

Mọi người cúi đầu xem, thấy là một thiếu niên bộ dáng mười hai mười ba tuổi, sắc mặt tái nhợt đích nằm trên mặt đất, không biết sống chết. Vợ chồng Y thị sắc mặt lại biến đổi, Y Vi Vân Như thậm chí hét rầm lêm: “Bảo nhi! Bảo nhi của ta! Ngươi xảy ra chuyện gì?”

Kinh hoảng bổ nhào vào trên người con trai bảo bối, thấy hắn mê man bất tỉnh, không có rõ ràng ngoại thương, lại kiểm tra tiếp đến thân thể hắn, liền nhìn thấy cánh tay phải đã quặt quẹo một cách quái dị nằm ở dưới thân.”Phong Nhã, Phong Nhã, ngươi muốn làm cái gì? Ngươi dám vận dụng hình phạt riêng!”Y Vi Vân Như sớm vứt bỏ mặt nạ ôn nhu, khóc mắng đang lúc thần sắc tràn đầy oán hận.

Phong Nhã cười lạnh: “Ta còn muốn hỏi, các ngươi muốn làm cái gì? Trà trộn vào phủ của ta, sử dụng đứa nhỏ đánh cắp bảo vật của ta, ta vận dụng hình phạt riêng thì như thế nào? Cho dù có làm to chuyện đến tai phủ nha, ta cũng có thể chế các ngươi tử tội!”

Bạn đang đọc Sủng Nhĩ Bát Cú (Cưng Chiều Ngươi Không Đủ) của Thiên Phật Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự