Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Chương 4

Bạn đang đọc Sao Chổi Đáng Ghét của Vô Danh

Phiên bản Dịch · 2940 chữ · khoảng 10 phút đọc

- Nam ! Hôm nay con định đi chơi đâu à ?

- Dạ ... con cũng chưa biết nữa ạ !

- Thế mà từ nãy đến giờ con cứ đi ra đi vào làm mẹ chóng hết cả mặt !

Thực ra là tôi đang phân vân không biết có nên đi hay không . Không đi thì không trả được nợ mà chưa biết chừng còn chọc giận hắn nữa . Còn đi thì ... tên này quỷ quyệt lắm ! Ai mà biết được hắn sẽ giở trò gì cơ chứ ! Trời ơi làm thía nào bây giờ ? Giờ đã 5h30 rồi ! Hay là ... một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu tôi ! "Khà khà , được lắm ! Cứ thế mà làm ! Mình cũng thông minh đấy chứ !" - tôi nghĩ .

...

- Sao cô lề mề thế hả ? Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không ? Bực cả ... mình ! - Quân gắt lên khi thấy tôi lò dò đi tới .

- Ơ ! Chào ... chào ... cậu ! HÌ ! - Thúy khoác tay tôi , nở một nụ cười thật tươi chào Quân .

- Sao lại ... - Quân chuyển từ ngạc nhiên sang nóng giận .

- À ! Là thế này ,hôm trước tôi đã lỡ hẹn với Thúy đi chơi rồi , hôm nay tiện đi chơi ba người luôn , không sao chứ ? - tôi nhìn hắn và cười ( há há ).

- Không ngờ ... Quân lại mời tớ đi chơi ! Đêm nay về tớ không ngủ được mất ! - Thúy mân mê cái khăn quàng cổ và nói .

Tôi cố nhịn cười để lên tiếng (làm sao có thể không buồn cười khi nhìn khuôn mặt tím tái vì giận của Quân cơ chứ ) :

- Thôi ! Bọn mình đi ăn cái gì đi ! Tớ biết một nhà hàng nấu mì khá ngon ở gần đây ! Đi thôi ! Thế nào ?

- Thì đi ! Tôi cũng đang đói ... đến mức muốn ăn tươi nuốt sống "một con cua" cứng đầu ! - hắn nhìn tôi nhếch mép cười .

- Vậy sao ? Tiếc quá ! Nhà hàng này có "cua" nhưng với răng của cậu thì chẳng thể nhai nổi nó đâu , dù chỉ là cái càng ! Hì ! - tôi toe toét cười .

- Đi thôi ! - tôi kéo tay Thúy lôi đi .

...

Vào trong nhà hàng , tôi đẩy Thúy ngồi chiếc ghế đối diện tôi , cười thật tươi với nó . Quân từ từ tiến vào (trông cu cậu cau có phát buồn cười ). Quân đến gần tôi và bảo :

- Ngồi lui vào trong cho người ta còn ngồi !

- Cậu sang kia ngồi cạnh Thúy đi ! Tôi hay bị chuột rút lắm , phải ngồi hai ghế mới thoải mái ! Hì ! - tôi nháy mắt với hắn .

Mặt Quân đanh lại , hắn đành sang ngồi cạnh Thúy , sắc mặt không hề biến chuyển .

- Hố hố ! Hai người ngồi cạnh nhau thế này trông đẹp đôi cực kì ! Hay là hai người ... ! Há há há ! - tôi phá lên cười .

- Cái bà này ... - Thúy đỏ hết cả mặt .

- Hừ ! Con gái con đứa gì mà vô duyên thế không biết ! Miệng đã rộng lại còn thích ngoác ra cười ! Sao cô không lấy gương mà soi lại dung mạo của cô bây giờ đi !

Tôi đang ha hả cười nghe hắn nói thế thì tức lộn ruột :

- Miệng rộng thì sao? Hử ?

- Còn sao nữa ! Cô không nghe người ta nói : Đàn ông miệng rộng thì sang , đàn bà miệng rộng tan hoang cửa nhà à ? Nhìn cô thì đoán được tương lai : nợ nần chồng chất , mẹ con nheo nhóc rồi ! - hắn lại nở nụ cười khinh miệt .

- Còn hơn cậu , cái đồ : MIỆNG HÔ , MÁ HÓP , MŨI HẾCH... người thì như con ếch , mắt thì xếch , lông mày thì lệch , mặt lúc nào cũng vênh vênh lên ! - tôi nói một hơi dài.

- Cô ...

- Thôi , thôi , xin can hai người ! Gọi cái gì ăn đi , đừng cãi nhau nữa ! - Thúy lên tiếng can thiệp .

- Hai người ăn gì ? - tôi dịu giọng.

- MÌ VẮN THẰN ! - THúy và Quân đồng thanh trả lời .

- E hèm , hai người có sở thích ăn uống giống nhau nhỉ ! - tôi tủm tỉm cười .

- Tôi muốn ăn mì xào thịt bò , thế có được không ? - tôi nhìn cả hai và nói .

- Hì ! Cô trả tiền mà ! Hỏi tôi làm gì ? - Quân nở nụ cười nham hiểm và quay sang Thúy - Bạn cứ ăn thoải mái , hôm nay , Nam mời mà ! Tôi bảo để tôi trả nhưng cô ấy nghe !

- Cậu ... Đồ xấu tính ! - tôi lẩm bẩm .

Khi bữa ăn bắt đầu được 15' tôi đứng lên ( hí hí , định chuồn nè ) :

- E hèm ! Hai người cứ ngồi ăn đi ! Tôi đi đằng này một lát rồi quay lại ngay !

- Cậu đi đâu thế ? - Cô đi đâu thế ? - Cả hai đồng thanh hỏi .

- Há há ! Hai người ... à , Nam có việc một chút ý mờ ! Hai người cứ ăn tự nhiên ! Hì !

- Cô đi đâu mới được chứ ?

- Đi ... WC , được chưa ? Hỏi gì mà lắm thế ? - Tôi gắt lên rồi bỏ ra ngoài .

Hì , thế là thoát nạn . Một tối thứ bảy đẹp thế này tôi phải bát phố một lát chứ ! La la la la lả , la là lá là lả ... , tôi đang tung tăng hát ca sung sướng ...

- Đã bảo là đi đứng thì phải để ý đường ! Mắt cứ nghếch lên thế kia thế nào cũng có ngày lộn cổ xuống cống !

Tôi giật mình quay lại và ... là "sao chổi" với cái mặt vênh vênh ( nhìn thía ghét).

- Sao ... sao cậu lại ở đây ? Thế còn Thúy đâu ?

- Thúy ? Cô khỏi lo , đã có một hoàng tử đẹp trai và ga lăng không kém gì tôi rước cô ấy đi rồi !

- Hoàng tử ? hoàng tử nào ?

- Là Minh đó ! Tôi phone cho cậu ta đến đón cô nàng đi chơi rồi !

- Sao cậu dám ... ! Lỡ có chuyện gì với Thúy thì cậu chết với tôi !

- Yên tâm ! Chẳng có chuyện gì đâu ! Còn bây giờ tôi đang muốn hỏi tội cô đây !

- Tội gì ?

- Tội dắt kì đà theo chứ còn tội gì ! Lần sau mà cô còn làm thế nữa thì biết tay tôi !

- Hứ ! Thứ nhất , tôi có hẹn hò cụ thể gì với cậu đâu ! Thứ hai , bạn tôi không phải kì đà hơn nữa cậu cũng đâu có bảo là không được dẫn bạn đi cùng! Thứ ba , tôi đã thanh toán nợ nần xong với cậu , tôi đi đây !

- Xong cái con khỉ ấy ! - Hắn kéo tay tôi lôi lại .

- Cậu làm cái trò gì thế ? - tôi hét lên làm ấy người đi đường cũng phải quay lại nhìn .

- Còn làm gì nữa ! Đi thôi , đi tiếp tăng hai ! - nói rồi , hắn lôi tôi đi

- Này bỏ tôi ra , tôi có thù oán gì với cậu đâu ! Này ! - tôi vùng vằng .

- Đừng có gào lên như thế nữa ! - hắn quát .

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA ...... CỨU TÔI VỚI !Tôi gào lên rất to .

Hắn quay lại nhìn tôi hoảng hốt và ...

- Có chuyện gì thế ?

- Cô bé này sao vậy ?

- Cháu có sao không ? Chuyện gì vậy ?

Mấy bà bác tập thể dục ở gần đó xúm xít lại hỏi tôi . Tất nhiên rồi ! Sao có thể không hỏi được khi một cô bé có khuôn mặt ... dễ mến như tôi hét toáng lên giữa trung tâm thành phố như thế ! Hì , tôi đã tính cả rồi ! Làm sao hắn có thể khống chế tôi giữa chốn đông người thế này được , tôi sẽ dạy cho hắn một bài học nhớ đời !

Với vẻ mặt ... rất chi là ... "nai tơ" , đôi mắt ... "long lanh , ngấn lệ " , tôi nói :

- Mọi người hãy giúp cháu với ! Hắn ta là một tên lưu manh - tôi chỉ vào Quân - Hắn ta cứ bám theo cháu từ nãy đến giờ ! Hu hu , hắn ta còn ... hu hu hu ...

- Còn làm gì nữa ? Hắn ta còn làm gì nữa ? Cháu bình tĩnh kể cho các bác nghe xem nào !

- Hu hu hu ... hắn ta còn cướp ví của cháu nữa ! Hu..u...u ! Bây giờ hắn định lôi cháu đi... hức hức ...

- Cô ... sao cô có thể ... nói như thế ...? - Quân trố mắt nhìn tôi .

Lập tức , mọi người quay ra nhìn hắn săm soi .

- Trông cái mặt đẹp thế mà ai dè lại ** thế !

- Thằng này mà là con tôi thì tôi đập chết từ lâu rồi !

- Trông tóc tai thì chổng ngược lên như bị điện giật ấy ! Ăn mặc thì ... chẹp chẹp ...

Há há , tôi sung sướng đến trào cả nước mắt . Ai ngờ Mạnh Thường Quân lại có ngày thê thảm thế này !

- Cô ... lại đây nhanh lên ! - hắn cầm tay tôi toan kéo đi thì ...

- Thằng kia ! Thằng mặt chuột kia ! Mày định làm gì con gái nhà người ta thế hả ? - Một bà bác lên tiếng .

- Bỏ tay con bé ra ngay ! Thằng chết tiệt này ! Đồ lưu manh ! - Một bà khác quát to và thụi cho Quân một quả vào ngực .

Thằng mặt chuột , thằng lưu manh ... chết mất , tôi buồn cười chết mất thôi ! Đúng là trút được cơn giận bấy lâu của tôi !

- Các bác hãy nghe cháu ! Hắn là một tên "điên có thâm niên " ! Mọi người hãy giúp cháu ! - nói rồi tôi lè lưỡi trêu hắn rồi chạy vội đi .

- Cô đứng lại cho tôi ! Này ! - hắn gọi với theo tôi .

- Cho thằng * này một trận đi các bà ! - một bà già lên tiếng .

Thế là 4 ,5 bà bác xông vào , lấy giỏ đập lên vai , lên đầu hắn . Chẳng biết có đau hay không nhưng nhìn hắn tôi bỗng thấy thương thương . Mình làm thế có quá đáng không nhỉ ? Hình như là hơi quá thì phải !

- Nam ! Cô đứng lại cho tôi ! Khoan đã , các bác hiểu lầm rồi ! Mọi chuyện không phải như thế đâu ! Nam , tôi mà tóm được cô thì ... Trời ơi ! Tai bay vạ gió ở đâu thế này ! Các bác từ từ ... ui da... khoan đã...

Tôi cắm đầu cắm cổ chạy về phía trước , cố gắng thật nhanh để không còn nghe thấy tiếng của hắn nữa . Được một đoạn khá xa , tôi dừng lại thở dốc . Hic , mệt chết đi được ! "Không biết hắn bây giờ thế nào rồi nhỉ ? Ăn đòn có đau lắm không ? Mà thôi , tai hắn cứ làm phiền mình đấy chứ ! Nhưng ... " Tâm trang tôi lúc này thật khó tả quá . Tôi quay lại đằng sau nhìn . Thực sự là tôi đang mong nhìn thấy điều gì ? Nhìn thấy ... "hắn" ư ? ...

Tôi chậm rãi đi bộ trên vỉa hè , đầu óc rối bời . Có nên quay lại cứu hắn không nhỉ ? (nếu là bà con thì sao? ) . Đang mải cân nhắc xem tôi mang ơn hắn nhiều hay hắn nợ tôi nhiều thì ... hình như tôi dẫm phải cái gì ... Ừm biết miêu tả như thế nào nhỉ ! Nó ... hình như là một vật thể sống ... mềm mềm , bông bông như là ... Tôi nhìn xuống chân . Hic , mọi người có thể tưởng tượng được không ? Tôi đang dẫm lên đuôi một con ... * ! Nó nhe răng gầm gừ tôi , hịc , sợ quá má ơi ! Tôi ngước lên nhìn chủ của nó , ánh mắt cầu cứu nhưng anh ta lại ... ngắm nhìn một chị khác ăn mặc ... mát mẻ . Không hiểu sao lúc ấy tôi mất hết cả lí trí , chỉ còn biết quay lưng bỏ chạy . Hic ! Con tuột xích đuổi theo tôi như đuổi theo ... "một khúc xương" biết chạy mà nó đang thèm thuồng . Làm thế nào bây giờ ! Chủ nó đâu rồi ! Đồ mắt đui ! Có biết là con ** ngu ngốc của ông sắp làm tổn hại đến một sinh linh ... bé bỏng không hả !

Tôi hùng hục chạy như ... "trâu húc mả " , còn con * kia thì đuổi theo tôi như ... một con bò điên bị người ta trêu ngươi bằng chiếc khăn màu đỏ , trong khi đó tên chủ háu gái của nó lại "lon ton" phía sau như "con gà" vừa đi vừa ăn thóc * ( vì hắn còn mải ngắm nhìn các "em " mà ) .

Làm sao bây giờ ! Chúa ơi ! Người hãy giúp con ! ... "bịch" . Tôi đâm phải ... "SAO CHỔI " . Thôi rồi .

- Cô chạy đi đâu thế ? Lại đây ! Tôi phải hỏi tội cô mới được ! Đồ "tú bà" độc ác ! - hắn túm lấy tay tôi lôi lại .

- Á Á Á Á ! * .... đuổi .... *... ó... đuổi... uổi ... - tôi giãy giụa và gào thét .

Quân tròn mắt nhìn tôi không hiểu gì .

- Cô đang lảm nhảm cái quái gì thế hả ?

- * ... Á...Á... *... đuổi... uổi ... - giọng tôi vừa run sợ , vừa gấp gáp .

- Cô dám bảo tôi là CHÓ hả ? To gan ! - Quân trợn mắt bóp chặt lấy tay tôi .

Trời ơi , tên sao chổi này đang nói cái gì thế . Hình như hắn nghe tôi nói nhanh quá lên hiểu nhầm là : * ... ủa ôi * ... thì phải . Tôi cũng chẳng có thời gian giải thích với hắn nữa .

- CHÓ ! CHÓ đến rồi ! Thả ra , thả ra mau , * ! * !

- Cô ... Cô càng ngày càng to gan ! Cô dám bảo tôi là * hả ? Chính cô mới là Milu !

Gâu... gâu... "con bò điên" đã đến rất gần . Quân giật mình quay lại thì ... ôi thôi ... "bò điên " đã lao tới ! "Goằm" ... Tôi nhắm nghiền mắt lại . Đến lúc mở mắt ra thì ... Quân đang ôm lấy tôi và "con * điên" đang cắn vào quần cậu ấy ray ray mấy phát .

- Á... Á ... - tôi hét lên .

- Chạy thôi , còn đứng đấy mà hét à ? - Quân đạp nó ra và kéo tay tôi chạy .

Rất nhanh , rất nhanh , chúng tôi chạy qua nhiều con phố . Quân nắm tay tôi ... như hai đứa trẻ con đang chơi rượt bắt vậy . Mệt , nhưng thích thật đấy ! Chưa bao giờ tôi thấy thích thú đến vậy ! Khi đã chạy được rất xa và không thấy " bò điên " đuổi theo nữa , chúng tôi dừng lại , ngồi phục xuống , thở dốc .

- Đây là đoạn nào thế nhỉ ? Sao vắng thế này ! - vừa thở , tôi vừa hỏi .

- Hỏi nhiều thế làm gì ? Tôi không sống nổi với cô mất thôi ! Ôi , cái số tôi ! - Quân dựa vào tường .

- Cậu ... có đau không ? - tôi ngập ngừng .

- Cô thử bị 4, 5 bà béo đập giỏ vào người rồi bị * cắn chân xem có đau không !

- Xin lỗi ! Chỉ tại tôi ... may mà cậu không sao ... - tôi cúi mặt xuống .

- Thôi , không sao ! Tại cô cứng đầu nên mới ra nông nỗi này đây mà ! Mệt không ? - hắn quay sang nhìn tôi và hỏi .

- Mệt ! Nhưng mà rất vui ! - tôi cười .

- Vui sao ? - hắn cũng cười .

- Ừ ! Vui lắm ! À , tôi muốn hỏi cậu chuyện này !

- Gì ?

- Tại sao ... sao cậu lại che cho tôi khi con * chuẩn bị cắn tôi ?

- Vì sao ư ? ... Tôi cũng chẳng biết nữa ! Chỉ là ... tôi ... lúc ấy , có lẽ tôi hành động mà chẳng thể hiểu nổi chính mình nữa ! Mà cũng có lẽ vì tôi không muốn có con * khác cắn xé Milu của mình thôi ! - hắn nhìn tôi cười .

- Không có đâu ! Tôi hiền như "con chim chiền chiện" ! Sư tử gặp còn không nỡ ăn thịt huống chi là * !

- Cô hiền như chim chiền chiện ư ? Được thế thì thế giới này đã bình yên ! Và con * lúc nãy đã không đuổi theo cô rồi !

Hai chúng tôi nhìn nhau rồi phá lên cười . Vui thật , có lẽ đây là buổi tối thú vị nhất từ trước đến giờ của tôi .

Bạn đang đọc Sao Chổi Đáng Ghét của Vô Danh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 40

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự