Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 73 Thỏa hiệp

Bạn đang đọc Phi Thăng Chi Hậu của Hoàng Phủ Kỳ

Phiên bản Dịch · 1661 chữ · khoảng 6 phút đọc

“lần này Đao vực chúng ta đã có quyết định sai lầm, Kiếm vực có 3 vị hoàng cấp cao thủ, hoàn toàn đủ tư cách thành lập vực thứ 5, bởi vậy ta nguyện ý đại biểu cho Đao vực đạt thành minh ước tạm thời với Kiếm vực. Trong vòng một ngàn năm song phương quyết không hề động binh đao! Chẳng biết ý Kiếm hoàng Phong Vân Vô Kị như thế nào?” Quân Lan mở miệng nói.

“ngươi là người phương nào? Có thể đại biểu cho lập trường của Đao vực?” Phong Vân Vô Kị ánh mắt lướt qua Đao hoàng rồi dừng lại trên người Quân Lan.

“Bệ hạ hoàn toàn có khả năng đại biểu cho lập trường của Đao vực chúng ta!” Đao hoàng đột nhiên mở miệng nói, một đạo chân khí thoát ra dưới năng lượng cảm ứng nội tại, Độc Cô Cầu Bại và Tây Môn Y Bắc đồng thời chém ra một kiếm, hai người cùng biết lúc này xuất thủ tuyệt đối không phải lúc, dĩ nhiên lúc ra tay đã lưu lại 3 thành kình khí.

Đao hoàng vừa khai khẩu liền lập tức chém ra một đao, đồng thời lui về phía sau. Quân Lan đột nhiên sát nhập 3 người, bọn người Phong Vân Vô Kị hoảng hốt, sợ hắn nhân lúc đó chuẩn bị ra tay hạ sát thủ, thì đã thấy Quân Lan đột nhiên vung tay áo lên chẳng những hóa giải 2 kiếm do Độc Cô Cầu Bại và Tây Môn Y Bắc đánh ra mà còn hóa giải cả luồng đao khí do Đao hoàng bổ ra.

Ngạo nghễ trước 3 vị tuyệt thế cao thủ, Quân Lan không hề có chút suy suyển, lộ ra phong thái cường giả.

Tất cả mọi người nhìn về phía Đao hoàng đã thấy Đao hoàng căn bản không có giải thích mà quỳ xuống cung kính nói:”Bệ hạ!”

Đột nhiên nhìn thấy điều này, đừng nói đến Phong Vân Vô Kị, ngay cả Tây Môn Y Bắc và Độc Cô Cầu Bại cũng khiếp sợ không thôi. Phong Vân Vô Kị mặc dù trong lúc chữa thương cũng biết thân phận của Quân Lan này. Trong thiên hạ chưa từng có sự tình phụ thân lại quỳ trước nhi tử của mình, tại phi thăng giả xem ra quả thật không thể nói gì.

“Bắt đầu” Quân Lan cất cao giọng nói, thần sắc không chút ẩn ý, ánh mắt hướng về phía Phong Vân Vô Kị.

“Loại sự tình này ngươi hãy tự làm chủ” Tây Môn Y Bắc truyền âm nhập mật nói với Phong Vân Vô Kị.

Phong Vân Vô Kị nhìn về phía Độc Cô Cầu Bại, hai người tu vi kinh nhân cùng quyết ý gia nhập Kiếm vực, sự tình trọng đại thế này không thể không hỏi ý kiến 2 người.

Độc Cô Cầu Bại gật đầu mỉm cười, biểu hiện tất cả tùy thuộc vào ngươi, không cần quan tâm đến ta.

Đao hoàng đã nói trong vòng một ngàn năm song phương không giao chiến, nhưng sau 1000 năm? Tứ phương thế lực vi diệu, song phương đều khó biết sau một ngàn năm sẽ xuất hiện tình huống gì. Đối với Thái cổ nhân loại mà nói, một ngàn năm không nói lên điều gì, so sánh với hàng trăm triệu năm tháng mà nói căn bản chỉ là một khoảng thời gian ngắn có thể không cần chú ý. Nhưng đối với bọn người Phong Vân Vô Kị mà nói, 1000 năm tuyệt đối là khoảng thời gian dài, ít nhất cũng đủ cho Kiếm vực đề thăng thực lực. Có khoảng thời gian 1000 năm Phong Vân Vô Kị hoàn toàn tự tin có thể đưa Kiếm vực trở thành 5 đại thế lực.

Phong Vân Vô Kị có ngạo khí, nhưng không phải là không khôn ngoan, nghe xong đề nghị của Quân Lan, Phong Vân Vô Kị mở miệng nói:”Như ý nguyện của ngươi trong vòng 1000 năm 2 vực không còn là kẻ thù của nhau”.

Quân Lan mỉm cười nói:”tốt lắm, ta quả thật rất bội phục kiến thức của Kiếm hoàng, ta biết truyện trước do Đao vực chúng ta gây nên khiến cho ngươi hiểu lầm, nhưng hiểu lầm sớm hay muộn cũng sẽ tiêu trừ. Lần hội diện này ta rất cao hứng, a chờ mong lần hội diện chánh thức với Kiếm hoàng”.

Dứt lời vẻ mặt hồng nhuận của Quân Lan đột nhiên biến đổi, huyết sắc nhanh chóng mất đi, 2 mắt khép lại, cỗ khí thế cường giả kia nhanh chóng như thủy triều biến mất. Quân Lan mở mắt lại, vẻ mặt mờ mịt.

“Phụ thân, sao lại thế này, ta như thế nào lại ở chỗ này?” Quân Lan vẻ mặt mờ mịt, vừa thấy Độc Cô Cầu Bại ở phía trước, toàn thân liền run lên, lập tức lui về phía sau Đao hoàng chạy đến.

Đao hoàng vỗ về Quân Lan, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ phức tạp phi thường, sau đó vung tay lên:”Đao vực đệ tử nghe lệnh, thối lui!”

Phong Vân Vô Kị dần dần có chút hiểu ra, lại nhìn thoáng qua Quân Lan, người thiếu niên này được Đao hoàng xưng là “Bệ hạ” bị cao thủ thần thức mạnh mẽ khống chế cả người, lúc đó mới cứu được Đao hoàng. Người nọ công lực thật mạnh! Thần thức thật mạnh! Trước kia Phong Vân Vô Kị tự thấy mình tu luyện Ý niệm kiếm thể đại pháp, ngoại trừ lão đầu thần bí tại ma giới thủy vực không biết tên, không người nào có thần thức mạnh hơn hắn, lúc này mới biết người giỏi còn có người giỏi hơn, núi cao còn có núi cao hơn (nhân ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu sơn). Phong Vân Vô Kị tự nhận mình không thể làm được điều này, cách mấy ngàn dặm dùng thần thức mạnh mẽ cướp lấy thân thể người khác để hành động như thế.

Người nọ là ai?... Đao hoàng gọi hắn là ‘Bệ hạ’, hắn có phải là Đao đế? Một vị đế cấp đích thực là cường giả! Hoàng cấp dĩ nhiên đã mạnh, đế cấp há chẳng phải càng kinh khủng hơn? Phong Vân Vô Kị trong lòng băn khoăn trăm mối, 4 vực đích thực đệ tử hùng hậu vô cùng, mặc dù có Tây Môn Y Bắc, Kiếm ma Độc Cô Cầu Bại, Tử Hoàng kiếm phái… miễn cường mới có 3 người, nhưng vẫn không thể so với 4 vực.

Đao vực chúng nhân theo mệnh lệnh của Đao hoàng như thủy triều thối lui, thủy chung Đao hoàng vẫn đứng sau 3 vị kiếm vực …. 4 vị kiếm hoàng thật sự quá lo lắng, Đao đế thần thức thật khó nói, ngay trước mắt họ đột nhiên xuất thủ, nếu như không phải tận mắt trông thấy rất khó có thể tin được a!

Quân Lan vẫn đứng ở bên cạnh Đao hoàng, Kiếm vực tứ hoàng tịnh không có ý truy kích. Đao hoàng đột nhiên nhiên nắm vào bả giáp của Quân Lan, nhanh như tia chớp từ không trung hạ xuống hơn ngàn thước, còn chưa dừng trên mặt đất đã phun ra một ngụm máu tươi.

“Phụ thân, người làm sao vậy?!!! Quân Lan cả kinh thất sắc, Đao hoàng đúng là đang dựa vào hắn, đột nhiên trong lúc đó không ngừng thổ huyết, đến hắn cũng bị dọa cho sợ tới mức kinh hoảng.

Đao hoàng một tay đặt trên người Quân Lan, môi thấm máu, sắc mặt trắng bệch. Nhìn thoáng qua Quân Lan, Đao hoàng cười thảm nói:”Lan nhi, ngươi tưởng rằng phụ thân vô địch thiên hạ sao? Đối mặt với 3 gã hoàng cấp cao thủ có thể chạy thoát là tốt rồi…. đáng tiếc Tử Hoàng hắn dấu một kiếm trong tay, kiếm kia giống như bị giáp trụ cản lại nhưng ta kỳ thật đã bị kiếm thương… Lan nhi, phụ thân nói qua cho ngươi biết, ngươi cần chăm chỉ luyện tập, đề thăng vũ công, tình thế thiên hạ vô cùng vi diệu, 4 vực tùy thời lúc nào cũng có thể khai chiến. Còn có ‘Thánh Vực’ thúc ép, như vậy đã có nhiều hơn 5 thế lực. Nhưng qua nhiều năm ảnh hưởng của ‘Thánh Vực’ ngày càng yếu đi, nếu có một ngày phụ thân ra đi, trong thiên hạ này điều duy nhất ta thật sự lo lắng là ngươi… ngươi không có năng lực để kế vị! Lần này căn bản là không đến lượt ngươi đến, nhưng ngươi hết lần này tới lần khác đòi đi, cho nên phụ thân cũng phải theo sau ngươi mà đến đây! Lúc này Thái cổ nguy cơ mai phục bốn bề nhưng ngươi nếu ở lại Đao vực thì làm sao gặp phải nguy cơ để chịu phải khuất phục? cách hành xử của người cơ hồ đã mang lại đại họa cho phụ thân!”

Phốc! càng ham muốn càng trở nên điên cuồng, Đao hoàng cúi đầu phun tiếp một ngụm máu lớn, mất nhiều máu dù sao cũng thấy mệt mỏi. Quân Lan một tay không ngừng vỗ trên lưng Đao hoàng.

“Phụ thân, người dù sao cũng là Đao vực Vực chủ, chẳng lẽ còn có sự tình người không thể quản được?”

Đao hoàng nghe vậy lộ vẻ sầu thảm, cười nói:”Vực chủ…Vực chủ… nơi này chẳng phải có 3 người?... thôi, thôi ngươi thực lực không đủ, lúc đó chỉ biết có 2 người, thời gian tới tình huống thật sự của Đao vực ngươi sẽ tự biết… đi thôi! Nơi đây không thể dừng lại, không thể không để tâm đến chưởng môn Tử hoàng của Nam Thăng Bắc Đẩu Phái.

Bạn đang đọc Phi Thăng Chi Hậu của Hoàng Phủ Kỳ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 30

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự