Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 69 Tuyệt cảnh

Bạn đang đọc Phi Thăng Chi Hậu của Hoàng Phủ Kỳ

Phiên bản Dịch · 1515 chữ · khoảng 5 phút đọc

Mắt thấy Ma vực 5 đại ngũ tướng cùng các Ma vực chiến sĩ dũng mãnh xông tới, Phong Vân Vô hai mắt đỏ máu, tình huống vạn phần nguy cấp. Một Ám vực Ma quân đã rất khó đối phó, tứ đại ma tướng chưa tới tình huống của Kiếm vực cũng đã nguy hiểm rồi.

“Có lẽ hôm nay là ngày ta mất mạng!” Phong Vân Vô Kị tâm lạnh như tro tàn, ánh mắt đảo nhìn đám đệ tử kiếm vực đang lâm vào vòng khổ chiến, những ánh mắt chờ mong gặp nhau, trong lòng Phong Vân Vô Kị vừa áy náy vừa phẫn nộ.

Phong Vân Vô Kị thống khổ vô hạn, nhắm mắt lại, sau đó đột nhiên ngẩng đầu quát to:”Kiếm các chiến sĩ nghe lệnh, lập tức thối lui, không có mệnh lệnh của ta tuyệt không được quay đầu lại. Chạy đi! Chạy đi! Chạy đi!...”

Phong Vân Vô Kị nói xong, đột nhiên một cỗ thần thức tuyệt cường hướng bốn phía hung hăng đánh tới. Một vạn chiến sĩ ma vực, kể cả Ám vực Ma quân ôm đầu quay cuồng trên mặt đất, không ngừng thống khổ kêu lên. Phong Vân Vô Kị cũng kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng lưu huyết, sắc mặt trắng bệch như người vừa bệnh nặng.

Đệ tử kiếm vực ngẩn ngơ, nhanh chóng giảm tốc, trường kiếm trong tay hướng phía Ma vực đệ đang ôm đầu kêu kêu thảm thiết kia mà chém giết.

“Chạy đi! Chạy nhanh lên!..Trì Thương ngươi là người cầm đầu, không có mệnh lệnh của ta ai cũng không được quay đầu lại!”. Phong Vân Vô Kị cố nén cơn đau kịch liệt trong đầu quát. Lúc này ý thức công kích nhất thời hung hiểm, Phong Vân Vô Kị thần thức cường đại hơn các cao thủ bình thường, nhưng đồng thời phải công kích tới hơn một vạn người như vậy, hắn tuy tinh thần cường đại nhưng một kích này bản thân cũng tự mang nội thương không nhẹ.

Trì Thương nhìn về phía Ma vực chiến sĩ rồi lại hướng thân ảnh của Phong Vân Vô Kị, đột nhiên phát hiện thấy thân ảnh của Phong Vân Vô Kị ngày càng cao lớn như một ngọn núi không thể vượt qua.

Chỉ cần là một người bình thường, Trì Thương cũng có thể nhìn ra tình hình lúc này, Phong Vân Vô Kị đã hạ quyết tâm. Trong ánh mắt tất cả kiếm vực đệ tử đỏ ngầu, mọi người đối với Phong Vân Vô Kị lúc ban đầu chỉ là bởi vì hắn trên danh nghĩa là Sư tổ, hơn nữa công lực lại cao nhất, ở dưới trướng người này kết quả có thể may mắn, mọi người đều ích kỷ, tự nhiên không có khả năng nguyện ý vì Phong Vân Vô Kị mà cống hiến sinh mạng của mình. Nhưng là tại giờ khắc này nhìn thấy Phong Vân Vô Kị đứng ngạo nghễ, một người ngăn trở hơn vạn Ma vực đệ tử, mọi người cuối cùng đều thấy cảm động, kinh ngạc. Từ giờ phút này hình tượng của Sư tổ Phong Vân Vô Kị, Kiếm chủ Kiếm vực đã chính thức in sâu trong lòng mọi người.

“Sư tổ, chúng ta không đi, chúng ta nguyện sống chết cùng người !” một gã kiếm vực đệ tử nhiệt lệ tuôn trào quát.

“Chạy đi! Các ngươi đi hết cho ta! Giờ phút này các ngươi còn có thể yếu đuối như nữ nhi sao:” Trì Thương lúc này cũng nổi giận gầm lên một tiếng, trong mắt Trì Thương đỏ ngầu, kéo tên kiêm vực đệ tử chạy trốn.

“Chạy đi!...Phong Vân Vô Kị giận dữ hét,vừa rồi sử dụng thần thức công kích, thân thể định nhân vửa mới đứng lên đã lại ôm đầu kêu lên thảm thiết rồi ngã xuống.

Phốc!

Phong Vân Vô Kị ngửa đầu phun ra một ngụm máu to thấm ướt vạt áo. Cảnh tượng trông thật kinh tâm.

Mọi người đều biết tối nay kiếm các bị tiêu diệt, chết rất nhiều người, có thể đào thoát một ít người, giữ được núi xanh còn đó, ngày khác còn có thể báo thù. Nếu lưu lại nơi này tất sẽ lưu hận tại đây, không còn cơ hội báo thù. Mỗi người trong lòng sớm đã biết điều đó chỉ là không nguyện ý thừa nhận mà thôi.

Kiếm vực đệ tử lưu luyến quay đầu lại nhìn Phong Vân Vô Kị, sau đó dứt khoát quay đầu nhằm các phương hướng khác biệt từ Kiếm các phóng đi, trong bóng đêm nhiều điểm sáng trong suốt như một cơn mưa rào rải rác…

Mắt thấy hơn một vạn Ma vực chiến sĩ kia dần dần khôi phục, từ từ đứng lên, thân thể cũng đạt tới mức độ nhất định. Phía sau đệ tử kiếm vực đang rời đi cũng cần phải có một chút thời gian. Phong Vân Vô Kị hai tay thi triển hơn một vạn kiếm khí phân ra hai bên, song thủ mười ngón liên tục pháp động kiếm quyết, hơn một vạn kiếm khí dầy đặc bầu trời, mỗi một khe hở đều được lấp đầy kiếm khí.

Phong Vân Vô Kị cắn răng ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gầm kinh khủng đầy đau đớn, số lượng kiếm khí đột nhiên tăng vọt lên mấy lần, Phong Vân Vô Kị toàn thân đẫm máu, máu từ các khiếu huyệt trong người chảy ra, trong chớp mắt trông hắn giống như một huyết nhân.

“Chết đi!” Phong Vân Vô Kị điên cuồng hét lên một tiếng hai luồng kiếm khí kinh khủng hướng mấy vạn chiến sĩ ma vực vọt tới, cả bầu trời được chiếu sáng bởi kiếm khí.

“Nhanh ngăn cản hắn lại!” Ám vực Ma quân hướng Tứ đại ma tướng nói, nhưng khi hắn chưa thoát khỏi phạm vi kiếm khí, vừa mới bay lên được 3 thước thì một đạo hồng quang vô thanh vô tức thoát ra từ trong ngực hắn.

Ám vực Ma quân sắc mặt biến đổi, hắn cũng nhận ra đạo hồng quang kia là một phần của bộ kiên giáp đã bị phá hủy mất giáp vai. Mắt thấy Phong Vân Vô Kị muốn muốn liều chết, kiếm quang màu xanh liên tục xuất ra đánh cho Ám vực Ma quân liên tục phải thối lui, trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể thoát khỏi những luồng kiếm khí này.

Tứ đại ma tướng kia ngàn vạn lần cũng chưa nhìn thấy kiếm khí thanh thế cường hoành như thế, lúc này hoàn toàn không rõ sự chênh lệch trong cảnh giới kiếm hoàng. Một người mới đạt đến kiếm hoàng cảnh giới sơ cấp một khi đã hạ quyết tâm liều chết thì tuyệt đối có thể giết chết người có cảnh giới thấp hơn, thậm chí có thể giết chết đối thủ có cùng cảnh giới với mình.

Oanh oanh oanh!!!

Những tiếng nổ mạnh tràn ngập thiên địa từng hồi, bụi mù dầy đặc, trong phạm vi mấy ngàn thước tám ngàn Ma vực chiến sĩ bị vây trong kiếm khí, máu thấm ra từ từng lỗ nhỏ trong cơ thể.

Phong Vân Vô Kị giữ nguyên tư thế đứng thẳng ở không trung, 2 tay đưa lên, máu từ trong mũi, trong mắt không ngừng chảy ra. Bụi mù trước người tan đi, đám Ma vực chiến sĩ còn sót lại đứng dậy kinh ngạc nhìn cái hố to kia, thi thể tử thương vô số, tình trạng thật thê thảm. Mắt nhìn thấy Phong Vân Vô Kị liền không khỏi sợ hãi lùi về phía sau nửa bước.

Đằng sau đột nhiên liên tục truyền đến tiếng phi thân trong gió. Dường như đại quân của chúng đã tới rồi, Phong Vân Vô Kị áp chế thương thế quay đầu lại, người vừa tới cũng là người lúc trước mới rời khỏi, Kiếm vực đệ tử Trì Thương.

“Trì Thương….các ngươi như thế nào lại không đi!...”Phong Vân Vô Kị căn bản không có mong đợi điều này. Bọn họ bất ngờ xuất hiện phía dưới, nhất thời hắn không áp chế được thương thế, miệng phun ra một ngụm máu lớn.

“Hãy để bổn tọa trả lời ngươi!” một thanh âm còn trẻ của gã thiếu niên tóc dài từ phía sau truyền đến. Bên hông gã đeo trường đao, phía sau mấy ngàn Đao vực đệ tử cùng tiến đến.

“Đao vực…!” Phong Vân Vô Kị toàn thân như bị điện giật, ngàn vạn lần cũng không tính ra hôm nay tại nơi này trước gặp Ma vực, sau gặp Đao vực. Mạnh được yếu thua, hôm nay Phong Vân Vô Kị ta bỏ mạng nơi này không sai, Phong Vân Vô Kị không khỏi thấy bi thương, trong lòng tuyệt vọng giống như Bá vương khi xưa tự vẫn ở sông Ô Giang….

Bạn đang đọc Phi Thăng Chi Hậu của Hoàng Phủ Kỳ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 29

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự