Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 153 Thái huyền

Bạn đang đọc Phi Thăng Chi Hậu của Hoàng Phủ Kỳ

Phiên bản Dịch · 1594 chữ · khoảng 5 phút đọc

Bàn tay thật lớn này mang Phong Vân Vô Kị vào chỗ sâu trong sa mạc.

bính bính bính!!!

Bên ngoài sa mạc, hoàng sa không ngừng bay lên tạo thành một sóng cát thật lớn, cả bề ngoài giống như Bắc Hải bắt đầu sôi trào, hoàng sa cao mấy trăm trượng. Bất luận Phong Vân Vô Kị vận công chống cự như thế nào, hoàng sa dù bị đánh bay ra bốn phía, rất nhanh liền có nhiều hoàng sa tụ lại, từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn không dứt. Nếu là hoàng sa bình thường, căn bản không có khả năng tạo thành nguy khốn cho Phong Vân Vô Kị, nhưng rõ ràng hoàng sa này do lực lượng thần bí nào đó thao túng, hướng tới Phong Vân Vô Kị. Cơ thể Phong Vân Vô Kị xuất ra chân khí, đại bộ phận đều bị hoàng sa này hấp thu, chỉ có một bộ phận nhỏ tác động tới hoàng sa, làm cho bề ngoài sa mạc không ngừng sôi sục.

Nguyên lai lục sắc xanh biếc ở đại địa trong lúc đó đột nhiên hóa thành cát tan ra, dưới đất cát vô cùng mềm, cho dù Phong Vân Vô Kị vận chân khí che kín toàn thân, thân thể nhẹ như lông vũ, nhưng cát từ bốn phía không ngừng rơi xuống, càng giãy dụa càng bị giam hãm.

Bất đắc dĩ Phong Vân Vô Kị phải ngừng giẫy dụa, chân khí bàng bạc che phủ che kín thân thể trong phạm vi mười trượng, tại khu vực này, áp lực của sa lịch (cát) từ bốn phía thật lớn cũng không thể chen vào khu vực này. Phong Vân Vô Kị không biết rơi vào đáy sa mạc sâu bao nhiêu.

Phong Vân Vô Kị vận chân khí, nhìn thấy bốn phía sa lịch không ngừng rơi xuống, cũng không biết trải qua bao lâu, cảm giác thân thể cuối cùng không rơi xuống nữa. Sa lịch bốn phía cũng đều ngừng rơi.

Dưới đất tĩnh lặng, chỉ có vô tận là cát.

“Chẳng biết có vị tiền bối nào muốn gặp tại hạ nên đã đưa tại hạ đến đây” Phong Vân Vô Kị nói.

Bốn phía trung quanh vẫn lặng lẽ, không có một chút thanh âm. Phong Vân Vô Ki thấy không có ai trả lời liền hướng lên phía trên bay ra ngoài. Sa lịch vốn đang yên tĩnh lại bắt đầu điên cuồng gào thét, ở dưới sâu một cỗ hấp lực thật lớn hướng tới Phong Vân Vô Kị. Cỗ hấp lực này so với trạng thái ma hóa vận dụng hấp tinh đại pháp thì uy lực không bằng nhưng cũng không kém là mấy.

Phong Vân Vô Kị vừa mới bay lên được chừng trăm trượng, liền bị hấp lực kia hút trở lại chỗ cũ dưới đất thì sa lịch bốn phía khôi phục lại trạng thái bình thường.

Phong Vân Vô Kị không tin vào ma quỷ, một vài lần lao lên, mỗi lần lao lên đều bị hút xuống, người khác cũng có ba phần khí phách, huống hồ là Phong Vân Vô Kị.

“Kẻ nào dám cản bổn đế!” Phong Vân Vô Kị tức giận hừ một tiếng, đột nhiên tay trái vươn ra, xuyên thấu qua bức tường chân khí, chạm vào sa lịch. Một điểm lục sắc từ lòng bàn tay Phong Vân Vô Kị xuất ra, một nhánh cây nhỏ màu xanh biếc từ lòng bàn tay Phong Vân Vô Kị kéo dài ra bốn phía. Nhánh cây này bao vây chung quanh sa lịch. Nhánh cây xanh kia tại sa mạc không ngừng mở rộng, rất nhanh đã thành chui lên phía trên mặt đất nơi Phong Vân Vô Kị bị vùi xuống. Một cây lục nha nhanh chóng trưởng thành, trong nháy mắt trong phương viên vài trăm dặm trên mặt đất, cánh tay phải đã thành một gốc cây khỏe mạnh, một mảng xanh biếc che phủ kín sa mạc rồi nhanh chóng triển khai ra xung quanh.

ngao!

Một cỗ sa lãng từ bên vờ vọt lên, sa lãng từ bốn phía đánh tới. Sa mạc vừa mới yên tĩnh một chút lại bắt đầu cuồng bạo.

“A!...” một thanh âm thê lương từ bốn phương tám hướng truyền đến.

“Là ai, lại đánh thức bổn tọa!”

“Ngươi là ai, vì cái gì mà lưu bổn đế tại nơi này?”

“Không… …không phải… ….là ngươi đánh thức ta!” thanh âm kia nói có chút ngừng ngập, có chút chần chờ và nghi hoặc.

“cái… …kia gọi ta về, đó là ngươi?” Phong Vân Vô Kị nhất thời tỉnh ngộ.

“Có lẽ ngươi khiến ta cảm thấy quen thuộc, là ngươi đánh thức ta trong lúc ta đang ngủ say. Vì cái gì?... …ngươi là ai? Tựa hồ ta chưa có bao giờ gặp qua ngươi, nhưng vì cái gì lại có cảm giác quen thuộc?” thanh âm kia nghi hoặc nói.

Chung quanh tầng tầng sa lịch tản ra, hướng ra phía ngoài rút lui. Cách Phong Vân Vô Kị không xa là một gã nam tử đầu bạc, thân hình già nua đang ngồi xếp bằng ở đằng kia. Thân thể hắn gầy guộc, nhìn tới giống như có một nhánh cây từ đầu phủ xuống, làm cho người ta không thấy rõ dung mạo.

“Ta hiểu được!!” người nọ đột nhiên cuồng tiếu cười một tiếng, ngẩng đầu lên, ánh mắt từ người nọ đảo qua trên mặt. Phong Vân Vô Kị không khỏi khẩn trương, người nọ trên mặt lộ ra một khối cơ nhục, không có da mặt, hơn nữa nhiều chỗ trên cơ thể đều lộ ra xương cốt, thậm chí lộ ra cả mạch máu. Ánh mắt nhìn xuống chỉ thấy cơ thể là một khối xương cốt, từ một mặt ẩn ước có thể xuyên thấu qua thân thể hắn, nhìn thấy cát vàng lấp lánh.

Người này cơ hồ không tính là một người, nhưng thật sự hắn là một người, hơn nữa vẫn còn sống.

“Ngươi hiểu được cái gì?”

Người nọ lạnh lùng nói: “ngươi là người tu luyện cửu chuyển sanh tử huyền công?”

Phong Vân Vô Kị tâm thần chấn động, như thế nào cũng không nghĩ tới sẽ bị một người xa lạ như vậy nói ra xuất xứ võ công, tuy nhiên vẻ mặt bên ngoài không hiển lộ ra sự chấn động.

“Thế nào? Không phải như thế sao?” Phong Vân Vô Kị không khẳng định cũng không phủ nhận nói.

“ha ha ha… ….” Người nọ ngửa mặt lên trời cười dài: “ngươi không cần phủ nhận, trong thiên hạ người có thể khiến ta từ trong trạng thái ngủ say thức tỉnh, chỉ có người cũng luyện cửu chuyển sanh tử huyền công!”.

“Ngươi là Thái Huyền?” Phong Vân Vô Kị hỏi: “được biết chỉ có một người duy nhất luyện cửu chuyển sanh tử huyền công đến tầng thứ 6, tung hoành hơn nửa thái cổ, sau đó biến mất tung, không còn biết đến sinh tử của Thái Huyền?”

“không sai, chính là ta!” Thái Huyền hưng phấn nói: “không nghĩ tới còn có người nhớ tới ta… ….tốt!! Ngươi luyện cửu chuyển sanh tử huyền công tới tầng thứ năm, tất nhiên cũng sắp đạt tới tầng thứ sáu!”

Phong Vân Vô Kị nghe thấy từ trong thanh âm của hắn có một tia sát khí, trong lòng liền đề phòng, lãnh đạm nói :”ngươi muốn cái gì ở ta?”

“ha ha ha… …có thể nói là sự oán giận, cửu chuyển sanh tử huyền công có thể đoạt thiên địa tạo hóa, vũ trụ huyền bí. Loại thần công này chỉ một người tu luyện là đủ, huống chi là hai người, mặc dù ngươi thức tỉnh ta, vốn ta cũng nên cảm kích ngươi, nhưng ngươi không nên tu luyện cửu chuyển sanh tử huyền công. Bây giờ để ta tiên ngươi một đoạn đường… …”

ngao!

Bốn phía truyền đến tiếng mãnh kêu khóc, sau đó vô số sa lịch hóa thành bàn tay khổng lồ mang theo tử vong khí tức hướng Phong Vân Vô Kị bay tới. Khi vô số bàn tay khổng lồ kia cách Phong Vân Vô Kị khoảng vài thước thì thân ảnh của Phong Vân Vô Kị trong lúc đó đột nhiên biến mất, cách đó hơn mười trượng… …thân ảnh của Phong Vân Vô Kị từ từ hiện ra trong hư không, đệ ngũ kiếm đảm trong tay đánh tới Thái Huyền với bộ dạng quái đị.

Hạ thủ phải mạnh mẽ là hoàn toàn đúng, Phong Vân Vô Kị đã sớm ngưng tụ chân khí toàn thân, khi Thái Huyền ra tay thì Phong Vân Vô Kị lập tức với tốc độ nhanh nhất lui ra, đệ ngũ kiếm đảm trong nháy mắt lúc đó đã nhắm đầu lâu kinh khủng của Thái Huyền kia đánh tới. Bất quá Thái Huyền cũng không chút kinh hoảng, khóe miệng lộ ra nụ cười khó coi, lạnh nhạt nói: “ngươi tựa hồ đã quên, nơi đây là do ta làm chủ lĩnh vực… …”

Mỗi một từ, Thái Huyền liền bay nhanh về phía sau hơn mười trượng, sau mỗi một từ tốc độ càng lúc càng nhanh, cuối cùng khi một từ “Vực” nói ra thì tốc độ đạt đến cực hạn, biến mất trước mắt Phong Vân Vô Kị trong hoàng sa cuồn cuộn kia… …

Bạn đang đọc Phi Thăng Chi Hậu của Hoàng Phủ Kỳ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 24

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự