Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 148 Nội Mạc

Bạn đang đọc Phi Thăng Chi Hậu của Hoàng Phủ Kỳ

Phiên bản Dịch · 1634 chữ · khoảng 5 phút đọc

“Vì cái gì mà muốn nói cho ta biết điều này.” Phong Vân Vô Kị khẽ nhấp nháy môi, đồng dạng truyền âm nhập mật tới chỗ ẩn thân của hắc bào nhân kia.

“Bởi vì ta ngửi thấy mùi máu tươi trên người ngươi, ta thấy được trong thời gian vạn năm những người được coi là nhân tài chí khí ngút trời, ngươi không thấy những huyệt động kia sao? Cũng có thể nó được dành cho ngươi.” Người nọ bình thản nói.

“Ngươi là ai?” Phong Vân Vô Kị lạnh lùng nói.

“Ta là ai có quan trọng? quan trọng chính là ngươi đang hoặc sắp bước trên con đường này. Ngươi thân là Kiếm hoàng, bởi vì giết quá nhiều người mà khơi dậy sát lục.” Tiếng người kia vang lên trong lòng Phong Vân Vô Kị.

“Bạn cũ? Đã biết ta? Ngươi đã biết thân phận ta vì sao còn cố tình làm ra vẻ thần bí?” Phong Vân Vô Kị cười lạnh, dùng phương pháp truyền âm nhập mật nói: “chẳng lẽ ta không nên đến đây, nếu ta không phải là Kiếm hoàng, tại Thái cổ này mọi người liệu có đồng lòng? Hợp lực phối hợp với Ma tộc vũ nhục nử tử cùng tộc, hừm? Ta làm sao có thể bỏ qua coi như không có việc gì? Ngươi là Đại tự tán nhân?”

Phía dưới hắc bào kia đúng là Đại tự Tán nhân, nghe được những lời nói lộn xộn của Phong Vân Vô Kị, Đại tự Tán nhân trên mặt lộ ra biểu hiện thống khổ: “Đúng là ta ở chỗ này cũng có nguyên nhân. Ta có tội. Ta tịnh không có muốn như vậy, tất cả đều vì muốn cho tộc nhân yên ổn, cho tộc nhân ta có đủ thời gian phát triển.”

“Thời gian?” Phong Vân Vô Kị cười lạnh: “Có thể làm cho loài người so với yêu ma không? So với thiên giới, yêu ma kia còn có những gì ta còn chưa biết, không kể thêm vào một số lượng huyết tộc còn nhiều đến bao nhiêu? Hàng trăm triệu năm trước, có thể duy trì tình trạng nhu nhược này chẳng lẽ là bởi vì nhân số loài người ít hơn yêu ma?”

Đại tự Tán nhân thờ dài một tiếng: “Đó là nguyên nhân vì sao Thánh điện đối với bốn vực vẫn giữ thái độ mập mờ. Với uy vọng của Thánh điện, nếu ra mặt, tình huống tại Thái cổ này chắc hẳn sẽ trở thành một tình huống khác. Nhưng Thánh điện vẫn cho rằng chỉ có thông qua chém giết, một mặt tài năng mới có thể phát huy trong thời gian ngắn, bồi dưỡng ra một tân chí tôn thay thế cho 4 vị trí chí tôn còn khuyết, nhưng lại không biết rằng chém giết chính thành viên trong tộc của mình, chính mình cũng không thể tha thứ cho bản thân. Còn nói gì đến việc trở thành chí tôn?”

“Ngươi đã biết đạo lý này, vì sao còn trợ trụ vi ngược (giúp kẻ ác làm điều xấu)? chẳng lẽ trên tay ngươi không phải cũng nhuốm máu tươi của chính tộc nhân mình?” Phong Vân Vô Kị căm hận nói: “Nhìn thấy nữ tử kia chết trước mắt, ngươi chẳng lẽ có thể cảm thấy bình tâm.”

Đại tự Tán nhân không có trả lời, nhớ lại nói: “Cụ thể thời gian ta không nhớ rõ, tóm lại hàng trăm vạn năm trước kia Đao vực vực chủ cùng với vực chủ Ma vực vốn là những người bạn tốt, tri âm, tri kỷ. Hai người tuổi đều còn trẻ, đều từng trải qua đại chiến thần ma. Nếu không phải may mắn, tất sớm đã chết. Tất cả những người còn sống sau cuộc đại chiến, dù chỉ là một người, đều không hề nghĩ đến chân hưng tộc nhân. Đao vực vực chủ cùng với Ma vực vực chủ đều tự cho rằng chỉ có dùng vũ lực với Thái cổ, tất cả đều thuộc về loài người. Sau đó đồng lực đồng tâm có thể có hy vọng chấn hưng loài người. Tại quá trình này tất có thương vong nhưng điều đó thật đáng giá. Cả hai cơ hồ đều có ý nghĩ giống nhau, nhưng cuối cùng lại phân biệt kiến lập Ma vực cùng với Đao vực, xuất hiện cục diện như vậy, hai người ai cũng cho là mình có thể lãnh đạo tộc nhân đi tới sự hưng thịnh, đấu tranh trong nội tộc bởi vậy chính thức bắt đầu. Hiện nay ngươi kiến lập vực thứ năm, tình huống càng thêm phức tạp, Thánh điện ngầm chấp thuận, nếu tình huống phát triển xấu đi sẽ thành sự tranh đấu của cả năm vực, tranh đấu sẽ khiến cho tộc nhân ngày càng suy sụp.”

“Vì cái gì mà nói với ta điều này?” Phong Vân Vô Kị hỏi.

“Ta hy vọng ngươi có thể gia nhập chúng ta, làm thay đổi tình huống này.” Đại tự Tán nhân xoay người, ngẩng đầu lên nhìn Phong Vân Vô Kị.

“Chúng ta? Ngươi ám chỉ cái gì? có thể nào ngươi cũng thuộc về một thế lực?”

Đại tự Tán nhân từ dưới ống tay áo màu đen vươn một tay ra chỉ về các hắc bào nhân khắp bốn phía “những người này đều là chúng ta… …”

Đại tự Tán nhân nói ra những lời này, từ bốn phía các gã hắc bào nhân đồng thời xoay người lại nhìn Phong Vân Vô Kị.

“Mặc dù trong tay ngươi nhuốm không ít máu tươi của tộc nhân, nhưng ngươi mang đến trăm vạn tộc nhân phi thăng, ngươi đích thực là công thần trong tộc, có trăm vạn người trong tay, tương lai có thể sản sinh ra một, hai, hay ba chí tôn? Chúng ta phải để cho bọn họ thời gian phát triển.”

Phong Vân Vô Kị im lặng, Đại tự Tán nhân đang nhìn chăm chú, ngẩng đầu lên nói: “Đây là một cuộc chiến tranh, không phải một trò chơi, cho tới bây giờ chiến tranh đều không thể thiếu thương vong, mặc kệ là chiến tranh trong nội tộc hay với bên ngoài.”

“Ngươi định cự tuyệt?”

Phong Vân Vô Kị trầm mặc, quay đầu ngồi xếp bằng không nói.

“Ta hiểu được lần này nhiệm vụ của ta thất bại… …. Ta biết nơi đây chính là Bắc Hải Hiên Viên Khâu, ngươi ra tay giết ta tại nơi này sẽ không bị nghi ngờ, đối với vấn đề này ta cũng không thể tha thứ cho chính mình, ta sẽ cho người một sự nhân nhượng, cũng là cho lương tâm mình một sự an ủi… … mặc dù ngươi cự tuyệt gia nhập chúng ta, nhưng ta hy vọng thanh kiếm trong tay ngươi có thể tận lực đối phó với ngoại nhân.

Dứt lời Đại tự Tán nhân lập tức đứng dậy bước đi.

“Bệ hạ, ta có tội!” thanh âm đau thương của Đại tự Tán nhân truyền đến, trong lòng Phong Vân Vô Kị đột nhiên cảm thấy bất an, đột nhiên nghĩ tới một điều, nhanh chóng xoay người quay về hướng Đại tự Tán nhân kêu lên: “Đừng… …”

Tất cả đã chậm, thân ảnh Đại tự Tán nhân trong mắt Phong Vân Vô Kị như một gốc cây đại thụ bị gãy, kêu rầm một tiếng rồi ngã xuống… …

Sau đó nhiều năm, Phong Vân Vô Kị vẫn như cũ, thỉnh thoảng hồi tưởng lại bức tranh này, thân hình Đại tự Tán nhân hiện lên trong đầu Phong Vân Vô kị rồi ngã xuống… …

“Đúng vậy, ta cũng có tội!” Phong Vân Vô Kị ngẩng đầu lên trời, trong lòng thầm nghĩ: “hãy đi đi, Đại tự Tán nhân, ta có thể hứa với ngươi, thanh kiếm trong tay ta nhất định có thể giải quyết yêu ma.”

Một ngày này Phong Vân Vô Kị tâm thần thủy chung không ổn định, thanh âm Đại tự Tán nhân trước lúc tự sát vang lên bên tai, tiếng gió càng lúc càng to… …

Xuyên qua đám người, Phong Vân Vô Kị bất tri bất giác đi tới bờ biển Bắc Hải, trên bầu trời từng tầng mây dầy bị gió thổi làm cho chuyển động không ngớt, ở dưới đất biển Bắc gào rít, sóng lớn cao trăm trượng, dường như muốn hủy diệt hết thảy mọi vật.

Thở dài một hơi, Phong Vân Vô Kị bay tà tà cách mặt đất 20 trượng, thân hình thẳng đứng, quay mặt đối diện với Bắc Hải, khoanh chân ngồi.

Sóng biển dữ dội, trong lòng Phong Vân Vô Kị cũng không ngừng chuyển động dữ dội như những cơn sóng kia, trong lòng hy vọng hắn chết, nhưng khi Đại tự tán nhân tự sát trước mặt thì Phong Vân Vô Kị cảm thấy trong lòng mờ mịt khôn cùng.

Tiếng gió rít!

Sóng biển xô tới cách dưới chân Phong Vân Vô Kị không xa, rồi chầm chậm rút về, từng đợt sóng kéo đến làm Phong Vân Vô Kị giật mình, lúc đó Phong Vân Vô Kị cảm giác được Bắc Hải này tịnh không phải bạo ngược như trong tưởng tượng. Mỗi một lần sóng đánh vào đất liền đều có quy luật, bất tri bất giác Phong Vân Vô Kị dần dần nhập định, thần thức dưới sự dẫn dắt của thanh âm sóng vỗ, chậm rãi từ trong cơ thể xuất ra, lan đến cơn sóng hung dữ tại Bắc Hải kia, thần thức quay cuồng, thâm nhập vào trong lòng biển sâu…

Bạn đang đọc Phi Thăng Chi Hậu của Hoàng Phủ Kỳ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự