Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Thiếu Niên Thanh Mộc (2)

Tiểu thuyết gốc · 1320 chữ

Trần Phàm thầm đánh giá Thanh Mộc, hắn cảm thấy thiếu niên trước mặt rất có tương lai, ngày sau chắc chắn sẽ thành thiếu úy.

Trần Phàm nói:"Ta cảm thấy ngươi rất có ý chí phấn đấu, tuy nhiên chỉ ý chí thôi là chưa đủ, con đường tương lai của mỗi người đều phụ thuộc vào nhiều yếu tố".

Thanh Mộc nhẹ gật đầu, Trần Phàm nói tiếp:"Bây giờ ta cho ngươi chức Sĩ Quan, ngươi có đồng ý không???".

Thanh Mộc kinh ngạc, hắn không ngờ bản thân chưa làm gì cả mà đã được chức Sĩ Quan, trong ánh mắt y toát lên vẻ kiên định cùng chấp nhất, y quỳ nửa gối, ôm quyền hô:"Nguyện nghe theo chủ công".

Trần Phàm cười nhạt phất tay nói:"Đây là quân đội của riêng ta, ngươi cũng đã được huấn luyện quy tắc chào rồi mà, đây là thời hiện đại, không cần thiết phải tuân theo đống phong tục phong kiến cổ hủ đó nữa".

"Rõ thưa chủ công". Thanh Mộc đứng dậy đặt tay lên trán chào theo kiểu quân đội hiện đại.

Trần Phàm phất tay, ý bảo lui đi, sau khi Thanh Mộc rời đi hắn ngẫm nghĩ một chút, hắn nghĩ thầm:"Dù binh lính của mình mình đã được huấn luyện theo kiểu hiện đại, y phục cũng đậm chất phương Tây nhưng trong ý thức của mọi người vẫn luôn giữ phong tục tập quán, cái nhìn cổ hủ của nền phong kiến lỗi thời này, mình cần phải làm gì đó...".

Trần Phàm xoa xoa trán, bỗng hắn nhớ ra một điều gì đó, hắn quát to:"Hệ thống, có cách nào thay đổi tư tưởng suy nghĩ của bọn họ không???".

[Đinh! Thao Trường có mục Huấn Luyện Tư Tưởng, túc chủ có thể xem]

"Ủa sao lúc trước mình không thấy nhỉ???".

[Đinh! vì hệ thống vừa thêm vào nên tất nhiên là túc chủ không thấy]

"Hệ thống cũng biết hố người à??? thôi không quan tâm ngươi nữa". Trần Phàm nhấp vào mục Thao Trường, lập tức một bảng thông tin màu xanh hiện ra.

Trần Phàm thấy mục cuối cùng là Huấn Luyện Tư Tưởng, bên cạnh còn có một chữ "New", thế là hắn nhấp vào.

"Huấn Luyện Tư Tưởng:

- Chủ Nghĩa Vô Thần : 7600 binh lính cần 20 ngày

- Số binh lính và sĩ quan đã huấn luyện: 0 "

"20 ngày...vừa xong là mình tập hợp binh lính đến quận Cẩm Lệ ngay". Trần Phàm lựa chọn Đồng Ý.

[Đinh! túc chủ đã lựa chọn Huấn Luyện Tư Tưởng chủ nghĩa Vô Thần, túc chủ cần hệ thống giải thích một chút không???]

"Ừm...giải thích đi, dù sao kiếp trước ta cũng không biết rõ việc này" Trần Phàm nhẹ gật đầu.

[

Chủ nghĩa vô thần (hay thuyết vô thần, vô thần luận), theo nghĩa rộng nhất, là sự thiếu vắng niềm tin vào sự tồn tại của thần linh.[1][2][3][4]Theo nghĩa hẹp hơn, chủ nghĩa vô thần là sự bác bỏ niềm tin rằng thần linh tồn tại.[5][6]Theo nghĩa hẹp hơn nữa, một cách cụ thể thì chủ nghĩa vô thần là quan điểm cho rằng không hề có thần linh.[1][2][7] Chủ nghĩa vô thần đối lập với chủ nghĩa hữu thần,[8][9] theo dạng chung nhất, là niềm tin rằng có ít nhất một vị thần tồn tại.[9][10][11]

Nhiều người tự nhận là vô thần có thái độ hoài nghi với những gì siêu nhiên, với lý do là không có bằng chứng thực nghiệm về sự tồn tại của thần linh. Những người khác lập luận ủng hộ chủ nghĩa vô thần trên cơ sở triết học, xã hội và lịch sử. Tuy trong số những người tự nhận là vô thần có nhiều người thiên về các học thuyết triết học thế tục như chủ nghĩa nhân văn[12] và chủ nghĩa tự nhiên[13], không có một hệ tư tưởng hay một bộ hành vi nào mà tất cả những người vô thần cùng chia sẻ[14]; và một số tôn giáo, chẳng hạn Kì-na giáo và Phật giáo, không đòi hỏi đức tin vào một vị thần có vị cách.

Trong các ngôn ngữ của châu Âu, thuật ngữ "vô thần" xuất phát từ cách gọi tên hàm ý bôi xấu (tiếng Hy Lạp: ἀθεότης atheotēs) dành cho những người hoặc những tín ngưỡng xung khắc với quốc giáo.[15] Với sự lan rộng của tư tưởng tự do, chủ nghĩa hoài nghi và sự phê phán tôn giáo, thuật ngữ này đã bắt đầu có được ngữ nghĩa cụ thể hơn và ngày càng được sử dụng như sự tự xác nhận của những người vô thần.

Tuy những người tự nhận là vô thần thường được coi là không tôn giáo, một số giáo phái của một số tôn giáo lớn phủ nhận sự tồn tại của một đấng tác tạo có vị cách.[106] Những năm gần đây, một số giáo phái đã thu nạp một số tín đồ vô thần công khai, chẳng hạn như Do Thái giáo nhân văn (humanistic Judaism) hay người Do Thái vô thần[107][108] và những người vô thần Ki-tô giáo.[109][110][111]

Theo cách hiểu chặt chẽ nhất, chủ nghĩa vô thần chứng thực không nói đến một niềm tin cụ thể nào ngoài sự không tin vào bất cứ thần thánh nào. Do đó những người vô thần có thể có các niềm tin tâm linh. Vì lý do này, người vô thần có thể có các niềm tin luân lý đa dạng, từ thuyết phổ quát đạo đức (moral universalism) của chủ nghĩa nhân văn, thuyết nói rằng cần áp dụng thống nhất một quy tắc đạo đức cho tất cả mọi người, tới thuyết hư vô đạo đức (moral nihilism), thuyết cho rằng đạo đức là vô nghĩa.[112]

Tuy là một chân lý triết học, được bao hàm trong song đề Euthyphro của Plato rằng vai trò của các vị thần trong việc xác định đúng sai là không cần thiết hoặc có tính thất thường, luận cứ rằng đạo đức phải xuất phát từ Chúa Trời và không thể tồn tại mà không có một đấng đạo hóa thông thái đã là một đặc trưng dai dẳng của các cuộc tranh luận chính trị hay triết học.[113][114][115] Các quy tắc chung về đạo đức như "giết người là sai" được xem là luật thần thánh, đòi hỏi một nhà làm luật và phán xét thần thánh. Tuy nhiên, nhiều nhà vô thần lý luận rằng việc đối xử với đạo đức một cách quá pháp lý đã dùng đến một phép loại suy sai (false analogy), và đạo đức không phụ thuộc vào một nhà lập pháp theo cùng cách của các luật pháp...]

"Thôi thôi...dừng lại đi, nhức hết cả đầu" Trần Phàm ôm đầu nói, âm thanh hệ thống vang lên đều đều trong đầu làm hắn thật sự rất điếc tai.

[Đinh! tóm lại, chủ nghĩa Vô Thần khá phổ biến ở thế kỉ 21, đây là chủ nghĩa được phương Tây truyền bá rộng rãi cho quân đội của họ, những người theo chủ nghĩa này chỉ phục tùng, tôn sùng lãnh đạo, việc giết người, chặt đầu, cướp của của con người không hề bị cố kỵ bởi đạo đức hay phật giáo nữa]

"Ừm.... đây đúng là chủ nghĩa mà ta cần". Đôi mắt Trần Phàm lóe sáng.

Xuân đi đông đến, dòng chảy thời gian vẫn lặng lẽ trôi mặc cho thế giới có đổi thay thế nào đi nữa nó cũng không dừng lại.

1 tháng sau, trong cuộc họp của những vị tướng lĩnh cấp cao trong quân đội Đại Việt.

Trong phòng họp là 8 vị võ tướng, trừ Nguyễn Huệ ra tất cả đều tỏ ra thần sắc âm trầm.

(p/s : tạm thời mình bận học nên ít ra chương nha )

Bạn đang đọc Đế Quốc Nam Việt sáng tác bởi thaynhonn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi thaynhonn
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 93

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.