Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 703 Đại kết cục 2, Cuối cùng! (P2)

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi

Phiên bản Dịch · 2508 chữ · khoảng 9 phút đọc

Yêu Huyết Hồng Liên kiếm mới luyện chế thành trạng thái chung cực, rốt cục phát huy ra toàn bộ thực lực, phối hợp với kiếm kỹ Căn Nguyên của Lăng Tiêu. Mỗi một kiếm, đều mang lại áp lực cực lớn cho Vương Lâm!

Kiếm kỹ của Vương Lâm phát huy đến cùng cực! Hơn nữa, mỗi một kiếm đều mang theo vô tận lực lượng nguyên tố thủy hệ. Lực lượng này cũng không phải là nguyên tố thiên địa, mà là lực lượng nguyên tố Vương Lâm đã tích lũy nhiều năm trong cơ thể, không biết khổng lồ tới bao nhiêu!

Mà cả đời này, Vương Lâm gần như không rời khỏi Bắc châu Thánh Vực lần nào!

Ngoài không gian hướng lên trên, không biết cách bao nhiêu tầng không gian, có một đôi mắt, cực kỳ lãnh đạm nhìn chằm chằm phía dưới. Nhìn hai người đang dịch chuyển chiến đấu kia với hắn mà nói, so với con kiến còn nhỏ hơn, nhưng hắn vẫn nhìn thấy rất rõ ràng, khi thì hắn nhíu mày, khi thì mỉm cười, khi thì... lại có chút phẫn nộ.

Hắn nhẹ giọng nói:

- Đánh đi đánh nhau đi! Các ngươi tốt nhất là cùng nhau đồng quy vu tận...

Thanh âm người này nói ra tuy rằng cực nhỏ, nhưng ở chỗ hắn, trong tầng không gian nơi đó, vẫn không ngừng vang vọng... Đánh đi đánh nhau đi! Các ngươi tốt nhất là cùng nhau đồng quy vu tận... đồng quy vu tận... Đồng quy...

Trên mặt người này lộ ra một vẻ cười quỷ dị, trên cổ tay có một dấu ấn màu xanh hình chữ “vạn” (卍) vô cùng rõ ràng, mà phía dưới cánh tay, là một tòa Thần miếu đổ nát! Ở trong tay hắn nhìn thoáng qua, giống như một món đồ chơi bị đứa bé bạo ngược cầm chơi phá hư đi.

Người này còn đang nhẹ giọng than thở:

“Không Huyền Tử... Chết tiệt! Phân thân của ngươi kia đi đâu rồi? Ta biết, hắn không chết! Hắn ở ngay tại Thánh Vực hoặc một góc nào đó ở Nhân giới. Tuy nhiên, ta từ Nhân giới lấy đến đây Thần miếu... Tuy rằng lãng phí mất của ta năm ngàn năm lực lượng, nhưng vậy thì thế nào chứ? Ha ha! Hiện tại ta cứ ở nơi này nhìn Vương Lâm đại tối cao thần thứ hai năm đó ở Thần giới, cùng người đối chiến giống như một thằng hề, ta rất thoải mái, ta thật cao hứng, ta rất vừa lòng! Các ngươi... đánh nhau chết sống đi! Cũng không có quan hệ gì với ta! Ta đã cắt đứt tất cả đường có thể trở lại Thần giới! Ha ha ha ha...”

Tiếng cười khủng bố, không ngừng quanh quẩn ở trong không gian trống trải, chấn động vang dội, mà người này vẫn hồn nhiên chưa phát hiện.

---------------------

- Lăng Tiêu! Hãy nếm một kiếm lợi hại nhất cả đời ta!

Vương Lâm nói xong, bảo kiếm trong tay chém ra một đạo kiếm khí vạch dài ngàn dặm, nơi nào kiếm khí đi qua, không gian đều bị chém vỡ nát thành từng mảnh nhỏ! Lộ ra ở mặt sau vô tận hư không!

Trên một kiếm này mang theo pháp tắc trong thiên địa, khiến Lăng Tiêu cũng phải biến sắc: quả thật đáng sợ!

Kiếm đạo cực hạn... Cái gì gọi là cực hạn? Bình cảnh của chính mình, đó là cực hạn!

Cái này giống như có người chỉ có thể giơ lên món gì đó một trăm cân, như vậy, một trăm cân là cực hạn của hắn! Nhưng đối với người khác có thể giơ lên hai trăm cân, thì hai trăm cân liền là cực hạn của người đó!

Còn như trên đời này, mọi người công nhận, có thể giơ lên một ngàn cân chính là tột đỉnh của mọi người. Nhưng đâu có ai biết, có hay không tồn tại một người có thể giơ lên hai ngàn cân?

Vương Lâm này, chính là người có thể giơ lên hai ngàn cân đó!

Hắn không có nói sai, một kiếm này, gần như bao gồm tất cả lĩnh ngộ kiếm kỹ cả đời này của hắn, một kiếm này hắn nắm trong tay và vận dụng pháp tắc thiên địa. Không nói khoa trương chút nào, Lăng Tiêu không thể đón đỡ!

Chỉ có điều, trên mặt Lăng Tiêu cũng không có gì dấu hiệu bối rối. Hắn lững thững đi trong hư không, dường như hắn không nghĩ phải đón đỡ, cũng không nghĩ phải tránh né.

Cứ như vậy, Lăng Tiêu thung dung bình thản đứng ở nơi đó, sau đó nhìn đạo kiếm khí chém tới thế như sấm sét lôi đình ở ngoài ngàn dặm kia, đột nhiên hắn quát to:

- Kiếm kỹ Căn nguyên!

Theo tiếng gầm của Lăng Tiêu, một đạo kiếm khí màu đỏ quét tới hướng đối diện, một đường cắt xé nghiền nát không gian như bẻ cành khô, làm cho ngoài không gian bị xé vỡ nát thành mảnh nhỏ!

Hành động của hai người giống như quấy ***c một hồ nước vốn trong suốt trông thấy đáy.

- Đáng giận!

Thanh Hà nhìn hai người so chiêu, không kìm nổi nhíu mày nói một câu, không gian này, theo sự phẫn nộ của Thanh Hà, lâm vào biến sắc! Trời đất u ám, mây đen cuồn cuộn, sấm sét nổ vang.

Ngay trong nháy mắt này, Lăng Tiêu và Vương Lâm cùng liếc mắt nhìn nhau một cái, đều từ trên mặt đối phương, nhìn thấy vẻ tươi cười.

Kiếm khí hai người vừa chém ra, đột nhiên kết hợp lại thành một thể!

Xoát!

Trong không gian chợt phát ra một tiếng vang cực kỳ kỳ dị, giống như tiếng vải vóc bị xé toạt: từ chỗ hai người đứng thẳng hướng lên trên tầng tầng không gian bị xé mở!

Làm cho ngoài không gian này bị rạch một đường thành vết nứt thật lớn không biết dài tới bao nhiêu, không biết sâu đến đâu!

Lăng Tiêu và Vương Lâm nhìn nhau một cái, thân mình hai người như tia chớp theo vết rách không gian thật lớn này bay đi!

Vô số thần niệm của Thanh Hà vừa có điều cảm ứng, liền thấy trước mắt mình đột nhiên xuất hiện một vết nứt vô cùng to lớn, mà hai người kia, không ngờ lại từ phía dưới... bay lên!

Lúc này Thanh Hà giật mình kinh ngạc không ít: hai người này, sao có thể có thực lực xé rách được không gian? Ngay cả chính hắn muốn xé rách không gian, một lần cũng không biết phải lãng phí biết bao nhiêu năng lượng!

Hơn nữa, còn có một điều trọng yếu hơn là, pháp tắc không gian trong Thánh Vực, rõ ràng phần nhiều là do hắn nắm trong tay...

Vậy điều này giải thích thế nào? Chứng tỏ Lăng Tiêu và Vương Lâm hai người này, đầu tiên, là ở giả đánh nhau! Tiếp theo, hai người lợi dụng ngay lúc mình lơ là không giám thị, liền liên thủ diễn ra trò hay cho mình xem!

Thanh Hà nghĩ thông suốt vấn đề, lập tức nổi giận cười lạnh một tiếng, mở miệng nói:

- Các ngươi nghĩ rằng... Xé rách không gian, đi tới trước mặt ta, thì có thể chiến thắng được ta sao? Các ngươi... quá ngây thơ rồi! Vương Lâm! Năm đó ngươi cũng là một cường giả cảnh giới tối cao thần trong Thần giới, như thế nào ngay cả điểm kiến thức phổ thông ấy cũng không có? Ở hao phí rất nhiều năng lượng xé mở không gian rồi đi tới trước mặt ta, ngươi còn có năng lực đánh cùng ta một trận sao?

Vương Lâm ha hả cười lạnh nói:

- Thanh Hà! Đừng tưởng rằng ngươi tách ra một khối thiện thi, hóa thành Đại Đế Thánh Vực, sau đó dung nhập vào không gian Thánh Vực, hóa thân làm pháp tắc không gian, là có thể nắm trong tay toàn diện Thánh Vực. Cũng đừng tưởng rằng, sau khi cắn nuốt vô số thần tính và thần niệm, ngươi sẽ là thiên hạ vô địch! Ngươi xem, biến số thật lớn ngay tại trước mắt của ngươi, chuyện này không phải ngươi không tính được chứ?

Là một tối cao thần thực lực mạnh mẽ, Thanh Hà hoàn toàn không có hứng thú nói dối, hắn gật gật đầu, còn rất thật thà nói:

- Này là ta sơ sót! Tuy nhiên, vậy thì thế nào? Cho dù vượt thoát mưu tính của ta, hai người các ngươi... hiện tại yếu đuối như thế mà vọng tưởng có thể giết chết ta ư?

Thanh Hà nói xong, quay đầu đánh giá Lăng Tiêu từ trên xuống dưới, cười nhạt nói:

- Ngươi chính là Lăng Tiêu? Cũng chả ra làm sao! Không có thông minh như trong tưởng tượng của ta! Ngươi phải biết rằng thời cơ các ngươi lựa chọn rất kém! Cho dù là bản thể của ta vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa hết các thần tính đó, nhưng nếu như các ngươi có thể đột phá tới đây sớm một chút, tìm được Thần điện nơi đặt thân thể của ta, có lẽ còn có thể mang đến cho ta một ít phiền toái, nhưng giờ các ngươi mới đến... Chậm rồi, thật sự chậm rồi!

Bỗng nhiên Vương Lâm nhìn Lăng Tiêu, nói:

- Cả đời Vương Lâm ta, chưa bao giờ cầu xin người khác! Lăng Tiêu! Ta cầu xin ngươi một chuyện: sau khi ta chết, ngươi hãy chiếu cố cho đệ đệ Vương Tá của ta!

Lăng Tiêu sửng sốt, còn chưa kịp lên tiếng đáp ứng, đã thấy toàn thân Vương Lâm đột nhiên bộc phát ra khí thế mãnh liệt, so với thời điểm đối chiến với mình vừa rồi còn mạnh hơn vô số lần. Tuy rằng thân thể nhỏ hơn Thanh Hà không biết bao nhiêu lần, nhưng trong nháy mắt này, lại làm cho người ta có cảm giác Vương Lâm đồng dạng cao lớn bằng Thanh Hà!

- Tưởng muốn đồng quy vu tận?

Thanh Hà khinh thường phì cười một tiếng:

- Quá ngây thơ rồi! Ngươi ở Thánh Vực nhiều năm như vậy, quả nhiên biến thành si ngốc rồi!

Thanh Hà chỉ ngón tay về phía Vương Lâm, một thần niệm đáng sợ mãnh liệt cuốn tới Vương Lâm. Thân thể thật lớn của Thanh Hà không nhích động mảy may, nơi khóe miệng hiện lên một vẻ tươi cười lạnh lùng khinh thường.

Nhưng lập tức, Thanh Hà liền cảm thấy có điều không đúng, bởi vì từ trên mặt Vương Lâm, hắn không thấy được nửa điểm sợ hãi hoặc phẫn nộ. Chuyện xảy ra khác thường tất có gian trá. Ngay sau đó Thanh Hà nhìn thấy cổ thần niệm mãnh liệt của mình kia, không tốn sức chút nào xuyên qua thân mình Vương Lâm. Tựa như vươn tay ra bắt gió... cái gì cũng chẳng nắm được!

Giữa trận chiến của Thần linh, trong đó chỉ cần nửa điểm sơ sẩy, kết quả mang tới đều là cực kỳ đáng sợ!

Không hề nghi ngờ, Thanh Hà đã khinh địch!

“Ầm” một tiếng nổ vang!

Trên thân thể Thần vô cùng to lớn của Thanh Hà, xuất hiện một lỗ thủng lớn ngay ngực!

Một lực lượng khổng lồ, khiến cho thân thể Thanh Hà cũng không thể giữ tư thế ngang bằng được nữa: ầm ầm ngã dài trên mặt đất. Trong không khí, còn tràn ngập cổ năng lượng vô chủ khổng lồ kia giống như bầy ong vỡ tổ, ào ào cuốn tới Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu đứng ở nơi đó hoàn toàn sửng sốt, chuyện xảy ra trong khoảnh khắc này, khiến hắn không có chuẩn bị tâm lý gì. Đúng vậy, hắn cùng Vương Lâm trong lúc đánh nhau đó, là có ăn ý, hai người đều biết có người đang nhìn trộm bọn họ, người kia là ai, hai người cũng đều biết rõ ràng trong lòng. Vì thế sao có thể để hắn toại nguyện?

Hợp sức chém tách không gian này, cùng chung đối phó với Thanh Hà, cũng là lựa chọn của hai người. Nhưng Lăng Tiêu lại không nghĩ rằng, Vương Lâm lại chọn dùng loại thủ đoạn kịch liệt này. Hơn nữa nhanh đến mức làm cho người ta căn bản không kịp phản ứng!

Đây chính là quyết đoán của Thần hay sao?

Không biết vì sao, cổ năng lượng mãnh liệt nhưng không có một tia tạp chất đó, khi dũng mãnh vào thân thể Lăng Tiêu, ánh mắt Lăng Tiêu lại có chút ướt át.

Người trung niên nho nhã mới quen biết còn không đến một ngày này, đã mang đến cho tâm hồn Lăng Tiêu sự rung động không gì sánh kịp.

Bên kia truyền đến tiếng gào cuồng nộ của Thanh Hà. Bị Vương Lâm âm hiểm đánh một đòn như vậy, thân thể Thần của Thanh Hà này, cũng khó có thể trong khoảng thời gian ngắn tu bổ lại thành công. Chỉ có thể để mặc cho cái lỗ thủng thật lớn kia, như một hắc động trên ngực của hắn.

Thanh Hà chật vật vạn phần, trên mặt mang theo nét kinh sợ, hai mắt thần lóe sáng như điện bắn về phía Lăng Tiêu. Quả thực hắn sợ, sợ Lăng Tiêu sẽ lập tức đến với hắn như vậy. Nếu như thế, công cuộc hắn bố trí rất nhiều năm nay, tất cả đều tan thành mây khói!

Tuy rằng hắn là Thần có được tuổi thọ gần như vô tận, nhưng cái loại cô tịch mấy vạn năm, thậm chí hơn mười vạn năm này, cũng không phải là mong muốn của hắn! Thanh Hà không phải muốn thứ này, hắn muốn, là một Thần giới hoàn toàn thuộc về chính hắn! Thần giới đó chỉ có một tồn tại cao nhất, thì phải là chính hắn!

- Quả thực đáng chết!

Thanh Hà gầm một tiếng, sơ suất trong phút chốc, suýt chút nữa hoàn toàn đánh mất thế cục. Hắn khinh miệt nhìn thoáng qua Lăng Tiêu, ngay cả nói cũng không thèm nói, tâm tư vừa động, vô số thần niệm trong cơ thể, mãnh liệt tuôn ra, những thần niệm đó hình thành vô số kể kiếm ý, nhắm tới Lăng Tiêu giống như là mưa tên đầy trời ập tới!

Mà những kiếm ý do thần niệm hình thành này, đối với Lăng Tiêu mà nói, lại giống như một người bình thường đối mặt với mấy ngàn quân nhân bắn tên vào mình.

Tránh cũng không thể tránh.

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 60

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự