Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 704 Đại kết cục 2, Cuối cùng! (P3)

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi

Phiên bản Dịch · 2510 chữ · khoảng 9 phút đọc

Toàn bộ Thần giới, bởi vì cơn phẫn nộ của Thanh Hà, mà theo đó rung chuyển cả lên. Cái loại lực lượng tập họp cả một thế giới cùng với cảnh giới toàn thân, thật sự làm cho người ta kinh hãi. Cho dù Lăng Tiêu thiên phú tốt mấy đi nữa, vận may đến đâu đi nữa, chung quy thời gian tu luyện cũng không bằng Thanh Hà, đối với sự cấu thành thế giới này, làm sao có tầm nhìn thấu triệt bằng Thanh Hà?

Tuy nhiên, đối với Lăng Tiêu mà nói, hắn đồng dạng có thứ gì đó thuộc về chính mình!

Là một môn phái lấy kiếm nhập đạo, bất kỳ một đệ tử Thục Sơn phái nào đều tinh thông và lĩnh ngộ về kiếm, đều đã đạt tới trình độ người thường không dám tưởng tượng.

Thân hình Lăng Tiêu đột nhiên bay lên thật cao, khi hắn bay đến ngang với đầu của Thanh Hà, thì hầu như kiếm ý thần niệm ngập đầy không gian này, cũng tới trước mặt Lăng Tiêu.

Yêu Huyết Hồng Liên kiếm trong tay Lăng Tiêu, đột nhiên bộc phát ra một vầng hào quang yêu dị đỏ như máu. Vầng hào quang bộc phát hiển lộ ra một khí thế thê lương rộng lớn. Nguồn sáng này như là đã trải qua hàng tỉ năm tháng, cái loại khí tức phong cách cổ xưa đến từ thời viễn cổ này, làm cho tất cả kiếm ý hình thành từ thần niệm của Thanh Hà bị vầng hào quang chiếu vào toàn bộ đều tan vào không khí.

Thanh Hà hừ lạnh một tiếng, lần đầu tiên, hắn giơ lên cánh tay, ký hiệu chữ “vạn” màu xanh trên cổ tay, đột nhiên rời khỏi cơ thể mà ra, trên không trung bắt đầu xoay quanh, tốc độ càng lúc càng nhanh, hơn nữa càng ngày càng trở nên cực kỳ khổng lồ, có hơn một vạn thước!

Mà Thần giới sở dĩ được xưng là Thần giới, cũng chính vì độ ổn định của không gian. Cho dù là cường giả cảnh giới như Thanh Hà cùng Lăng Tiêu bọn họ này chiến đấu, cũng chỉ có thể làm pháp tắc không gian hơi lộ ra hỗn loạn một chút, còn không đủ để phá nát không gian.

Mép cạnh chữ vạn thật lớn kia vô cùng sắc bén, với tốc độ không thể tin nổi, chợt đánh úp về phía Lăng Tiêu. Nếu bị quét trúng, chỉ sợ cho dù là tiên thể, cũng phải bị thương nặng!

Giờ phút này, trên người Lăng Tiêu bỗng nhiên tuôn ra một khí thế trang nghiêm, một con Phượng Hoàng bảy màu hiện ra từ thân thể xoay quanh của Lăng Tiêu, xuất hiện ở sau lưng Lăng Tiêu, lông chim rực sáng bộc phát thần uy kinh người!

Lần này ra ngoài chính là bản thể phượng hoàng! Không phải hình chiếu như trước đây!

Phượng hoàng kêu một tiếng lảnh lót vang dội. Một tiếng kêu này phảng phất như vĩnh hằng!

Chữ vạn to lớn quay tròn kia, theo tiếng kêu của phượng hoàng chợt ngừng lại cách Lăng Tiêu ba ngàn thước! Chút khoảng cách ấy, đối với cảnh giới như Lăng Tiêu bọn họ mà nói, căn bản không tính là khoảng cách!

Đồng thời, vô số công đức lực từ thân thể Lăng Tiêu bộc phát ra ngoài càng nhiều, gương mặt Lăng Tiêu càng hiện lên vẻ trang nghiêm. Không biết có bao nhiêu tín ngưỡng lực, mọc rễ nẩy mầm trên thân thể Lăng Tiêu.

Thân thể Lăng Tiêu giống như một gốc cây đại thụ, mà vô số tín ngưỡng lực kia, giống như là cành nhánh trên cây! Bám lên chữ vạn quay cuồng kia, điên cuồng hấp thu Thần tính trên nó!

Thanh Hà sắc mặt không thay đổi, nếu như Lăng Tiêu một chút thủ đoạn đều không có, ngược lại sẽ bị hắn khinh thường. Mà hiện tại thực lực Lăng Tiêu tuy rằng khiến hắn nhiều ít có chút không ngờ, nhưng hết thảy... tất cả vẫn nằm trong khống chế của hắn!

Thanh Hà tin rằng: cho dù Lăng Tiêu có lợi hại đến mấy đi nữa, lần này cũng không thể trốn thoát bàn tay của hắn!

Bởi vì, lần này tới là bản thể của Lăng Tiêu! Thanh Hà sẽ không phạm chút sai lầm nào, để bản thể Lăng Tiêu thoát ra khỏi Thần giới.

Khe hở không gian thật lớn bị Lăng Tiêu và Vương Lâm chém mở ra kia, hiện tại sớm đã khép lại như cũ.

Nếu đã đến đây thì đừng đi nữa!

Thanh Hà hừ lạnh một tiếng, lại có thần tính với quy mô khổng lồ, theo thân thể hắn bộc phát ra ngoài bắn về phía Lăng Tiêu.

Thần tính đối với Thanh Hà mà nói, là thứ không đáng giá nhất!

Năm đó trong Thần giới phồn vinh biết bao? Vô số thần linh hùng mạnh sinh hoạt tại nơi này, hiện giờ thần linh đều đã chết, mà Thanh Hà thì hấp thu thần tính của tất cả bọn họ lưu lại!

Cho nên, với Thanh Hà mà nói, nếu có thể sử dụng thần tính giải quyết vấn đề, thì đó là kết quả tốt nhất.

Tuy nhiên các thần tính đã bị Thanh Hà luyện hóa này, khi chạm vào hào quang công đức trên người Lăng Tiêu phát ra, vậy mà đều trực tiếp hóa thành năng lượng vô chủ, bay tản trên không trung. Điều này quả thực làm cho Thanh Hà quá sợ hãi.

Tuy nhiên, cảnh giới chênh lệch lớn, vẫn khiến Lăng Tiêu ở vào thế hạ phong, chỉ có thể bị động bị đánh. Thanh Hà quyết tâm muốn tiêu diệt Lăng Tiêu, nên ra tay không lưu tình chút nào.

Ầm ầm! Ầm ầm! Ầm ầm! Ầm ầm...!

Trong Thần giới không ngừng truyền đến tiếng vang thật lớn. Mỗi một tiếng vang, đều vang dội như tiếng sấm. Mà mỗi một tiếng vang chìm xuống, không gian Thần giới đều run rẩy vài cái.

Hai cánh tay to lớn của Thanh Hà, hóa thành hai thanh cự kiếm, bắt đầu thi triển ra kiếm kỹ vô thượng, với ý đồ định chém chết Lăng Tiêu.

Một là lực lượng hùng mạnh đến không thể địch nổi; hai là kiếm kỹ lĩnh ngộ mấy mươi vạn năm; ba là sau khi gần như hấp thu toàn bộ thần tính của Thần trong Thần giới, thần niệm kia mênh mông như mặt biển mù sương... Ba thứ dung hợp vào một chỗ, căn bản chính là vô địch! Căn bản là không có đạo phá giải!

- Ha ha ha ha!

Trong không khí, truyền đến tiếng cười khoái trá của Thanh Hà:

- Lăng Tiêu! Ngươi hối hận rồi sao?

Yêu Huyết Kiếm trong tay Lăng Tiêu, hóa thành phi kiếm, không ngừng trực kích cùng Thanh Hà. Tuy rằng rơi vào thế hạ phong, nhưng vẻ thần thánh trên mặt Lăng Tiêu không giảm bớt mảy may nào!

Công đức lực tuy rằng không giúp Lăng Tiêu chiếm được thượng phong, nhưng Thanh Hà nghĩ muốn giết Lăng Tiêu, cũng không phải là một chuyện dễ dàng như vậy! Trừ phi làm cho Công đức lực trên người Lăng Tiêu hoàn toàn tiêu hao hết sạch!

Thanh Hà cũng không thèm để ý, dù sao với hắn mà nói, thời gian là vĩnh hằng: dùng sức không kiệt vô cùng tận để đối phó, cho dù trận chiến này đánh tới mấy trăm năm, vậy thì có làm sao chứ?

Đến lúc đó, toàn bộ Thần giới đã thành là thế giới của riêng mình!

Đôi mắt thần của Thanh Hà, bắn ra hai luồng hào quang cuồng nhiệt, nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu. Thần niệm từ trên người hắn bộc phát ra gần như nhồi xốc không gian này. Lăng Tiêu dù không huy động một kiếm, cũng phải tiêu hao rất nhiều thể lực, toàn bộ không gian càng ngày càng đặc sệt lại, tất cả điều này cũng không phải là ảo giác, mà là Thanh Hà đã khống chế thế giới này.

Nói cách khác, nơi này là sân nhà của Thanh Hà!

Đúng lúc này, đột nhiên truyền đến một tiếng cười khẽ.

Tiếng cười này vừa nghe không có cảm giác gì, nhưng lắng nghe một chút lại cảm thấy cực kỳ quái dị: như thể là từ viễn cổ vô tận truyền đến, lại giống như đã xuyên qua vô số không gian. Tiếng cười kia rõ ràng ngay tại bên tai, lại không nhìn thấy người phát ra tiếng cười!

- Ai đó!

Thanh Hà gầm lên giận dữ, giống như tiếng sấm rền vang vọng khắp không gian này.

- Tập trung toàn bộ lực lượng của Thần giới, làm khó một đứa nhỏ! Chỉ sợ, cũng chỉ có Thanh Hà ngươi mới có thể làm ra chuyện này!

Một thanh âm bình thản vang vang bên tai Thanh Hà. Nhưng kỳ quái là mỗi một âm một tiết này giống như sóng biển ba đào, sóng sau nhồi sóng trước, đến tiếng cuối cùng không ngờ thanh âm này hình thành như sóng triều cuồn cuộn, dũng mãnh giội vào tai Thanh Hà!

- Không... Huyền... Tử!

Thanh Hà nghiến răng nghiến lợi, gần như gằn từng chữ một. Sau đó, đột nhiên hắn xoay người lại. Quả nhiên, một lão nhân đầu bạc phất phới, vẻ mặt hiền lành đứng ở trước mặt hắn, trên mặt còn mang theo vẻ tươi cười.

- Ta đã biết là ngươi!

- Đúng vậy! Ta lại trở lại! Tuy nhiên, ta không còn là ta!

Lão già đầu bạc nhìn thoáng qua Lăng Tiêu ở ngoài mấy ngàn dặm, sau đó nói:

- Tên của ta là Vân Chi Lan!

- Ta quản ngươi tên gì, dù sao hôm nay ngươi đã đến rồi, vậy cùng nhau chết ở chỗ này đi!

Thanh Hà điên cuồng hét lên, hai bàn tay hợp lại, chỉ thấy bầu trời trên đỉnh đầu và mặt đất dưới chân, bỗng nhiên cấp tốc hướng vào nhau xáp nhập lại. Thanh Hà điên cuồng còn định dùng trời và đất của Thần giới đè ép Vân Chi Lan!

Vân Chi Lan thản nhiên cười, vươn một ngón tay chỉ về hướng Thanh Hà một cái, một luồng lực lượng rộng lớn không bờ bến, từ ngón tay Vân Chi Lan chỉ ra, hóa thành nhất đạo kiếm khí, bắn về phía mi tâm Thanh Hà!

Mà Lăng Tiêu sau khi Vân Chi Lan đến, bỗng nhiên bình tĩnh trở lại, khoanh chân ngồi lơ lửng trên không trung. Trên bầu trời, năng lượng vô chủ vô cùng vô tận, đều hướng tới thân thể hắn mãnh liệt xông vào.

Trong Tiên giới, theo mức đề cao tiên lực, chia làm Hạ Vị Tiên, Trung Vị Tiên, Thượng Vị Tiên, Tử Vân Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, Tam Hoa Tụ Đỉnh Kim Tiên, Ngũ Khí Triều Nguyên Kim Tiên!

Lăng Tiêu nguyên vốn tiên lực cũng chỉ là một Hạ Vị Tiên, tuy nhiên sau khi thân thể hắn luyện thành tiên thể, chỗ tốt lớn nhất chính là có thể hấp thu năng lượng vô cùng vô tận, chuyển hóa thành tiên lực!

Nếu không, nhìn xem rất nhiều thần tiên dời non lấp biển, thậm chí sáng tạo thế giới, bọn họ làm sao có nhiều năng lượng như vậy! Đó đều là tích lũy tích góp từng tí một qua bao tháng ngày mới có!

Năng lượng tản mát trong không khí thật sự là quá mức khổng lồ, cực lớn đến mức khiến Lăng Tiêu cũng có chút cảm giác ăn không tiêu.

Lăng Tiêu rất rõ ràng thế cục lúc này, đừng thấy bộ dáng Vân Chi Lan thung dung thoải mái, trên thực tế hắn đang gắng gượng chống đỡ!

Trải qua hơn mười vạn năm tích lũy, hiện giờ Thanh Hà đã sớm không phải là Thanh Hà của năm đó!

- Lăng Tiêu tiểu hữu! Hãy cư xử tốt với Thượng Quan Vũ Đồng...

Đang lúc Lăng Tiêu điên cuồng hấp thu năng lượng, thời điểm điên cuồng đột phá, trong tai bỗng nhiên vang lên tiếng truyền âm của Vân Chi Lan. Điều này không kỳ quái, tới loại thực lực này, nếu không làm được điều ấy mới gọi là kỳ quái. Nhưng những lời này... Vũ Đồng cùng Vân Chi Lan... có quan hệ gì?

Không đợi Lăng Tiêu suy đoán, thanh âm Vân Chi Lan tiếp tục vang lên trong tai Lăng Tiêu:

- Ta... chính là vị tổ tiên Thượng Quan gia kia, đã đánh rất nhiều năm cùng Đại Đế Thánh Vực kia!

- Ái chà...

Lăng Tiêu bị đáp án này biến thành trợn mắt há hốc mồm! Nơi này dường như có rất nhiều thứ không giải thích được, tỷ như thời niên thiếu của Lăng Tiêu, nghe nói rõ ràng là ba trăm năm trước Vân Chi Lan mới thành danh, nếu hắn là tổ tiên Thượng Quan gia, như vậy làm thế nào ở ba trăm năm trước, dùng một thân phận hoàn toàn mới xuất hiện?

Đương nhiên, hiện tại đã là chuyện của hơn tám trăm năm về trước, nhưng Lăng Tiêu vẫn nghĩ không ra.

Mà lúc này Lăng Tiêu không ngừng hấp thu năng lượng, khiến cho phẩm bậc của hắn, thẳng tắp tăng lên!

Trung Vị Tiên, Thượng Vị Tiên, Tử Vân Kim Tiên, Đại La Kim Tiên... Trên đầu Lăng Tiêu, hiện ra một tia tử khí dần dần ngưng kết thành hình dạng một đóa hoa! Sau đó... đóa hoa thứ hai... đóa hoa thứ ba!

Thẳng đến tam hoa tụ đỉnh, tiên lực trong cơ thể Lăng Tiêu mới giảm chậm lại.

Vân Chi Lan một bên chiến đấu kịch liệt cùng Thanh Hà, một bên ung dung giải thích một số nghi vấn trong lòng Lăng Tiêu.

Vân Chi Lan năm đó, cũng không phải là phân thân của Không Huyền Tử, mà là phân thân của Thương Địch! Kẻ tu trường sinh, đến cuối cùng đại đạo hàng nghìn hàng vạn sông đổ về một biển, nếu muốn thành thánh chỉ có một biện pháp đơn giản nhất, là trải qua tách thành ba thi thể!

Tách ra thiện thi, tách ra ác thi, cuối cùng chỉ lưu lại một bản thể đại đạo vô tình!

Thiện thi của Thương Địch, đó là Vân Chi Lan, ác thi là Không Huyền Tử!

Chẳng qua Thương Địch tách ra cũng không phải là thiện thi và ác thi chân chính, mà Thương Địch chính hắn cũng không có trở thành thánh nhân. Nhưng cảnh giới so với Thanh Hà đích xác phải cao hơn rất nhiều lần.

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 70

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự