Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 908 Mày dám trêu cô ấy (1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1591 chữ · khoảng 5 phút đọc

Nhân viên phục vụ có chút bất đắc dĩ nhìn Dương Minh, không biết nên làm như thế nào.

“Vậy ngồi ở đó đi” Dương Minh mỉm cười khoát tay với nhân viên phục vụ. Xem ra áp lực công việc của Hạ Tuyết gần đây rất lớn nếu không cũng không dùng cách này để giải tỏa.

Trên sàn nhảy tiếng nhạc đinh tai nhức óc, ánh sáng lập lòe. Một đám nam nữ trẻ tuổi đang nhảy điên cuồng. mặc dù trông hoang dã nhưng lại có thể phát tiết áp lực trong lòng mình.

Đám người này đều là ban ngày gặp áp lực nên mới dùng cách này mà phát tiết.

Trong phòng đúng là tràn ngập không khí trẻ trung, náo nhiệt.

Trong chỗ ồn ào này, Dương Minh ngồi xuống trước mặt Hạ Tuyết. Mấy năm rồi không đến mấy nơi thế này, Dương Minh nghĩ lại mình lúc trước đúng là quá ngu ngốc.

“Dương Minh, cậu có thể tưởng tượng được những người ở đây hầu hết đều nhã nhặn nhưng tối lại hoang dại như dã thú” Hạ Tuyết nhìn người trong sàn nhảy rồi nói với Dương Minh.

“Ha ha, chị không phải nói mình cũng là một trong số đó đấy chứ?” Dương Minh nghe xong liền cười nói.

“Đúng là nghĩ như vậy. Nhưng tôi chưa từng thử qua nên hơi sợ”

Hạ Tuyết không hề giấu diếm muốn dùng cách này để giải tỏa áp lực công việc. Đây là cách mà cô bạn đã nói với nàng. Cô ta làm ở trong đội phòng chống ma túy ở thành phố Cát Đốn, áp lực khá lớn nên cũng hay đến vũ trường giải tỏa.

Theo cô ta nói thì nơi vui chơi có thể bắt được mấy tên buôn bán thuốc lắc. Không biết chừng tìm được đầu mối thì sao?

Lúc ấy Hạ Tuyết không cho là đúng. Chẳng qua mấy ngày nay áp lực phá án quá lớn, Hạ Tuyết rất mệt mỏi. Nàng biết nếu cứ nhịn như vậy thì kiểu gì mình cũng sinh bệnh, nhưng không thể không làm. Đây dù sao cũng là vụ án đầu tiên sau khi nàng giữ chức phó đội trưởng mà.

Mặc dù người trong đội không nói gì nhưng Hạ Tuyết rất sợ người ta cảm thấy nàng không có năng lực.

Nếu như là bình thường Hạ Tuyết cho dù muốn đi quán bar, nàng cũng không dám. Theo nàng thấy một cô gái một mình đến vũ trường là không tốt. Hôm nay có Dương Minh nên mới kéo hắn đến đây.

Chẳng qua đến thì đến nhưng bảo Hạ Tuyết điên cuồng nhảy như đám người kia rồi hét lên như dã thú thì đúng là không thể.

Dương Minh thấy Hạ Tuyết như vậy liền biết đây là lần đầu tiên nàng tới.

Dương Minh biết Hạ Tuyết muốn xuống nhảy như những người kia nhưng vì lần đầu đến nên không quen. Vì thế hắn vẫy nhân viên phục vụ gọi rượu. Dương Minh tin Hạ Tuyết uống vào sẽ bạo dạn hơn.

Hạ Tuyết uống rượu vào chuyện gì cũng dám làm, đừng nói là nhảy.

“Uống hai chén rồi nói” Dương Minh nói với Hạ Tuyết.

“Cũng được” Hạ Tuyết gật đầu. Đề nghị của Dương Minh đúng hợp ý nàng.

“Quý khách, cần gì không?” nhân viên phục vụ mỉm cười nói.

“Có gì gì cần uống?” Dương Minh hỏi.

“Anh muốn uống loại rượu gì?” nhân viên phục vụ hỏi.

“Bia đi” Dương Minh nhìn Hạ Tuyết, thầm nghĩ uống bia với cô ta còn được. Chẳng may uống rượu mạnh rồi cô ta nhảy loạn nên thì không ổn. Ít nhất hắn phải đưa được Hạ Tuyết về nhà chứ.

Chẳng may đang uống rượu rồi làm gì đó xong bị đội cảnh sát đi tuần thì Hạ Tuyết sẽ nổi tiếng.

“Rona, Heineken hay Carlsberg. Anh uống loại nào?” nhân viên phục vụ giới thiệu.

“Bia Tùng Giang, có không?” Dương Minh hỏi.

“Có, có bia tươi” nhân viên phục vụ nói.

“Có loại đựng trong chai thủy tinh không?” Dương Minh cảm thấy bia đựng trong chai thủy tinh mới là ngon nhất.

“Xin lỗi quý khách, chúng tôi không có loại này” nhân viên phục vụ toát mồ hôi. Đây là quán bar mà, đâu phải là hàng bia mà bán loại đó.

“Vậy thì thôi, lấy Rona đi” Dương Minh nói với nhân viên phục vụ. Thực ra bia Rona chính hãng khá ngon và nổi tiếng trên thế giới. Chẳng qua trong nước có đám người làm đồ giả, mùi vị như nước đái ngựa. Vì thế Dương Minh mới không thích uống bia của nước ngoài.

Chẳng qua bia chai Rona chỉ có mấy tệ một chai, ai buồn đi làm giả cơ chứ.

“Quý khách muốn mấy chia?” nhân viên phục vụ gật đầu nói.

“Lấy ...” Dương Minh nhìn Hạ Tuyết, hắn không biết Hạ Tuyết uống được bao nhiêu.

“Mười chai” Hạ Tuyết nói.

“Được” nhân viên phục vụ thầm nghĩ cô ả này ghê đây, đòi cả 10 chai.

Không lâu sau nhân viên phục vụ mang bia lên đặt trước mặt hai người.

“Nào, cạn” Hạ Tuyết rất thuần thục mở chai bia rồi giơ lên.

Dương Minh cười cười bật một chai chạm với Hạ Tuyết, sau đó uống hết trong một hơi.

Hạ Tuyết cũng một hơi uống cạn. Có lẽ chỉ uống bia mới có thể làm nàng tạm quên áp lực công việc.

Dương Minh uống rượu rất giỏi, Hạ Tuyết cũng không kém. Mặc dù nàng không uống được nhiều như Dương Minh nhưng năm chai vào bụng mà mặt chỉ đỏ một chút mà thôi.

Lúc này một khúc nhảy đã kết thúc, DJ đứng trên sân khấu hét lớn: “Mọi người vui không?”

Nam nữ trong sàn đều la lên: “Vui”

“Muốn vui hơn nữa không?” DJ khản cả cổ mà hét.

“Muốn”

“Được” DJ gật đầu hài lòng nói: “Chào các cô gái đã đến với quán bar chúng tôi. Tôi là DJ A Cổ, tôi sẽ mang lại âm nhạc tuyệt vời đến cho mọi người. Bỏ đồ uống trong tay xuống, mọi người xuống sàn rồi chúng ta cùng nhảy”

Không thể không nói DJ này rất biết cách kích động không khí. Lúc này rất nhiều nam nữ thanh niên đang ngồi uống rượu đều đứng lên đi xuống sàn. Tiếng nhạc vang dội lại vang lên, nam nữ dưới sàn đang nhảy theo điệu nhạc.

“Dương Minh, chúng ta xuống đi” Hạ Tuyết vốn muốn xuống thử một chút, bây giờ vừa có hơi men vừa nghe DJ kích động nên muốn xuống.

Vừa lúc rất nhiều nam nữ đi xuống sàn, Hạ Tuyết cảm thấy mình cùng bọn họ xuống là rất bình thường.

Có hơi men trong người nên Hạ Tuyết bắt đầu ưỡn ẽo cơ thể theo điệu nhạc. Người trong sàn hầu hết cũng như Hạ Tuyết, đều nhảy lung tung và không ai cười nhạo Hạ Tuyết.

Huống hồ Hạ Tuyết là người đẹp. Người đẹp có ưu điểm luôn được tôn lên, rất nhiều khuyết điểm bị quên đi hoặc cho rằng đó là đáng yêu.

Tiết tấu quen thuộc nhưng lúc này Dương Minh cảm thấy rất xa lạ. Vừa nhảy một chút, Dương Minh phát hiện mình không ngờ có thể quên đi tiết tấu nhảy những động tác khá tốt. Đây không thể không nói là một loại tiến bộ.

Hầu hết người đang nhảy theo điệu nhảy, bọn họ vô thức làm theo tiết tấu và rất ít người có thể đi ngược lại. Cho dù theo bản năng muốn đi ngược lại thì một lát sau lại bắt đầu đuổi theo tiết tấu.

Dương Minh làm sát thủ nên có ý chí rất mạnh, không thể bị hoàn cảnh bên ngoài ảnh hưởng. bây giờ Dương Minh có thể gần như không nghe đến điệu nhạc.

Mới đầu Hạ Tuyết còn không quá quen, chẳng qua nhảy một chút là nàng cảm thấy không có gì là không được. Vì thế nàng bắt đầu thoải mái mà nhảy.

Dương Minh bắt đầu động bụng và tay chân. Chẳng qua không phải là hắn nhảy, hắn giống như làm nóng người trước khi đánh nhau.

Dương Minh vừa quan sát Hạ Tuyết nhảy, đồng thời cũng cảnh giác nhìn quanh người nàng. Hạ Tuyết vốn xinh đẹp, hôm nay lại mặc gợi cảm như vậy khiến Dương Minh cũng không nhịn được mà muốn sờ sờ đùi Hạ Tuyết. Đừng nói là mấy thằng khác.

Quả nhiên một thằng thoạt nhìn rất trí thức nhưng mắt đầy dâm đãng nhân lúc Hạ Tuyết không chú ý liền tiến tới định sờ soạng. Rốt cuộc nhân lúc Hạ Tuyết đưa tay lên cao, hắn háo sắc đưa tay về phía ngực Hạ Tuyết.

Dương Minh vốn định nhắc Hạ Tuyết nhưng thấy ánh mắt của nàng, Dương Minh biết Hạ Tuyết đã nhận ra ý đồ của tên này. Xem ra Hạ Tuyết rất cảnh giác, sao có thể để cho tên lưu manh này đắc thủ.

“Bốp” một cái tát mạnh vào mặt tên dê xồm làm mắt hắn nhòa đi. Tay đang định đưa ra sờ ngực Hạ Tuyết đã phải rụt về bưng kín mặt mình.

“Mày ... mày dám đánh tao?” Thằng này bị Hạ Tuyết tát nên rất tức.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 107

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự