1140
960
720

Chương 909: Mày dám trêu cô ấy (2)

“Tát còn nhẹ đó. Anh vừa nãy định làm gì chẳng lẽ không biết?” Hạ Tuyết trừng mắt nhìn đối phương, không thèm để ý mà nói.

*, cưng được đó. Chẳng qua anh thích loại như vậy. Như cưng lên giường mới thích” Thằng dê xồm đầy dâm đãng mà nói.

“Cút. Có giỏi lặp lại lần nữa. Có tin bà cho mày vào tù không?” Hạ Tuyết nghe thấy mấy lời dâm đãng này liền nổi giận nói.

“Vào tù? Ha ha, anh sợ quá. Nói cho cưng, anh ruột của anh chính là chủ quán bar này. Anh của anh đã giết người đó” Thằng dê xồm lớn tiếng dọa.

“Giết người?” Hạ Tuyết ngẩn ra một chút, chút hơi men trong người cũng bay đi nhiều. Mẫn cảm nghề nghiệp làm cho nàng nhận ra chuyện này không hề đơn giản.

“Hừ hừ, sợ ư?” Thấy Hạ Tuyết như vậy, Thằng dê xồm tưởng Hạ Tuyết sợ nên rất đắc ý. Hắn đắc ý quá nên quên chuyện vừa nãy, vì thế bàn tay lại muốn đưa xuống sờ mông Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết hôm nay đã rất bực mình, thằng này còn không ngừng gây chuyện nên nàng không nhịn nổi.

Quả nhiên trong nháy mắt khi Thằng dê xồm chạm vào chân Hạ Tuyết, Hạ Tuyết vung chân đá mạnh vào mông hắn. Thằng dê xồm kêu lên một tiếng rồi đưa tay ôm lấy bảo bối, người gập lại như con tôm.

Nữ cảnh sát bình thường đều ghét đám lưu manh như thù. Hạ Tuyết cũng là như vậy. Thằng này dám giở trò với nữ cảnh sát, đúng là không muốn sống.

Dương Minh nhìn Thằng dê xồm đã biến thành con tôm. Hắn cười lạnh trong lòng, cô nàng ghê như Hạ Tuyết mà cũng dám đùa sao? bây giờ trêu không được mà thành tàn phế.

Chẳng qua chiêu thức tuyệt tử tuyệt tôn của hắn, Hạ Tuyết học trộm từ lúc nào? Chẳng qua nàng dùng chưa đủ thành thạo. Nếu là Dương Minh đá thì thằng này đã bị hắn đá chết.

Chẳng qua Dương Minh cảm thấy may mắn sao mình chiếm chỗ tốt của Hạ Tuyết mấy lần mà không bị đối xử như vậy.

Dương Minh nhíu mày, xem ra mọi hành động của Thằng dê xồm đã bị người khác để ý. Ngay cả cảnh Hạ Tuyết đá hắn nằm lăn xuống mặt đất cũng bị nhìn thấy. Bởi vì lúc này có một đám mặc đồ đen nhanh chóng vây quanh Dương Minh và Hạ Tuyết.

Thằng dê xồm đang nằm trên mặt đất thấy đám người này liền như uống thuốc kích thích: “A Hổ, túm lấy con đó cho tao. Mẹ nó chứ, hôm nay tao không chơi chết nó, tao không phải họ Cổ”

Lúc này điệu nhảy cũng dừng lại khi đám người đó xuất hiện. Một người áo đen mặt mày hung ác đi lên sân khấu cầm lấy mic, lớn tiếng nói: “Xin lỗi mọi người. Tôi là chủ quán bar này. Hôm nay chúng tôi có chút chuyện cần xử lý mong mọi người thông cảm. Hôm nay miễn phí hết, mời mọi người ra ngoài theo cửa sau”

Hắn nói xong, quán bar liền bật đèn lên sáng choang.

“Hả? Có chuyện gì thế?” Nam nữ trong sàn chưa hết hứng. Nhạc đã tắt, đèn bật sáng làm bọn họ rất khó chịu. Chẳng qua thấy một đám người hung hãn cầm lấy roi da trong tay, bọn họ mặc dù khó chịu cũng không dám có ý kiến gì. Huống hồ người ta đã miễn phí cơ mà, vì vậy bọn họ đều ngoan ngoãn rút ra theo cửa sau.

Lúc này cửa chính quán bar đã sớm bị đóng lại. Dương Minh nhìn đám áo đen xung quanh rồi đứng chắn trước người Hạ Tuyết. Hạ Tuyết mặc dù là cảnh sát và có công phu, nhưng dù như thế nào cũng là phụ nữ. Dương Minh cảm thấy mình có nhiệm vụ bảo vệ nàng.

Một thằng lưu manh thì Hạ Tuyết có thể đối phó, nhưng một nhóm người sợ người Hạ Tuyết không phải đối thủ.

Dương Minh không đứng ra thì mọi người không nghĩ hắn là cùng nhóm với Hạ Tuyết. Nhưng bây giờ đám áo đen đều coi hắn là đối thủ phải đánh.

“Sao cậu không chạy?” Hạ Tuyết oán trách nhìn Dương Minh: “Ra ngoài báo cảnh sát đi. Tôi có thể ứng phó được mà”

“Chị không phải cảnh sát sao? Tôi cần gì báo nữa” Dương Minh cười nói. trong lòng hắn hiểu rõ Hạ Tuyết không hy vọng mình bị thương vì nàng.

“Tôi .. tôi có một mình” Hạ Tuyết trừng mắt nhìn Dương Minh.

“Yên tâm đi, có mấy thằng thôi mà. Lúc trước ở Vương gia còn nguy hiểm hơn nhưng hai ta vẫn qua đó” Dương Minh cười nói.

Hạ Tuyết nghe Dương Minh nói vậy liền yên tâm. Nàng nhớ lại lúc đó liền có cảm giác chia ngọt sẻ bùi với Dương Minh. Thằng dê xồm đã được hai tên bảo vệ dìu đứng lên. Hắn hung dữ nói với Hạ Tuyết: “Cưng, đêm nay anh không làm em chết đi sống lại thì anh không còn là Cổ Tư Văn”

Cái gì? Cổ Tư Văn?

Dương Minh nghe tên này liền phì cười. Người này đúng là giống hệt vẻ ngoài, đều giả vờ nhã nhặn.

Mà Hạ Tuyết càng quá hơn, nghe thấy tên này liền ôm bụng cười lớn.

“Cười, cười, cười mẹ mày à” Cổ Tư Văn bình thường ghét nhất bị người khác cười tên của hắn nên tức giận mắng.

“Được rồi, tên của mày quá buồn cười. Chẳng qua dù có cười cũng không thể che giấu cái sai của mày” Dương Minh cười lạnh một tiếng nhìn Cổ Tư Văn: “Như vậy đi, mày lưu lại một tay, là tay phải mày vừa định giở trò. Sau đó quán bar này đừng mở nữa, mai bán đi. Tao có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra”

Cổ Tư Văn nghe Dương Minh nói vậy liền buồn cười: “Được đó, cứ theo lời mày đi”

Dương Minh nhíu mày vì thằng Cổ Tư Văn coi lời hắn là nói đùa. Dương Minh tức giận nói: “Bỏ đi, xem ra mày không chịu nghe lời. Vậy có bản lĩnh gì thì giở ra đi, tao không có thời gian nói nhiều với mày”

“Ha ha ha, thằng ranh, đầu mày sao thế?” Cổ Tư Văn cố nhịn cơn đau bên dưới mà cười phá lên. Dù như thế nào thì hắn cũng thấy thằng trước mặt như kẻ ngu.

Vào lúc này mà còn bảo hắn chặt tay và đóng cửa quán.

“Mày có thể thử là biết ai điên. Chẳng qua tao có thể cam đoan nếu mày ra tay thì không chỉ mất một tay” Dương Minh lạnh lùng nói.

“Thằng ranh, mày thấy được mặt trời ngày mai hay không cũng khó. Chờ mày thấy mặt trời ngày mai thì hãy nói như vậy” Cổ Tư Văn cười lạnh nói.

“Giết thằng đó, để con ranh kia lại” Tên đứng trên sân khấu rốt cuộc đã lên tiếng.

Đám áo đen lập tức cầm gậy ép về phía Dương Minh và Hạ Tuyết.

“Dừng” Dương Minh chỉ vào thằng đi đầu tiên rồi nói: “Tiến thêm một bước thì tự chuốc lấy hậu quả”

Thằng này không thèm để ý, hắn cười lạnh một tiếng rồi vung gậy đánh tới Dương Minh.

Đối phương như vậy, Dương Minh không khỏi lắc đầu. Người như vậy nếu không bởi vì Hạ Tuyết thì hắn chẳng thèm ra tay. Hắn nhanh như chớp đoạt lấy cây gậy trong tay đối phương, sau đó cắm vào cái miệng đang mở rộng để hét lên. Hắn dùng sức đẩy mạnh xuyên thẳng vào yết hầu đối phương.

“A .... a” Tên này trợn mắt há mồm muốn nôn ra.

Dương Minh vung chân lên đá vào bụng hắn, đối phương lập tức bay ra ngoài.

Dương Minh vung chân lên đã xác định hướng, vì thế tên đại hán bị đá bay về phía Cổ Tư Văn. Cổ Tư Văn và hai tên bảo vệ bên cạnh hắn không kịp tránh nên bị đập vào người rồi ngã xuống đất.

“Tao nói rồi mà” Dương Minh lắc đầu nói: “Có những người không chịu nghe người khác khuyên. Lúc ăn đòn mới hối hận”

Dương Minh vốn có thể giết chết đối phương. Chỉ cần cắm cây gậy vào mắt đối phương thì xong rồi.

Chẳng qua có Hạ Tuyết ở đây nên Dương Minh cố gắng không giết người nếu không rất phiền phức.

Mấy tên còn lại ngẩn ra một chút. bọn chúng không ngờ Dương Minh dễ giải quyết một tên như vậy. Xem ra thằng này cũng có công phu.

“Bọn mày lên đi, đừng cho hắn gần người” Tên chủ quán bar trên sân khấu cũng thấy Dương Minh có công phu. Hắn sợ một đấu một thì không ai là đối thủ của Dương Minh.

Nhiều người lực lượng sẽ lớn mà. Mấy tên áo đen hơi sợ võ của Dương Minh, lúc này nếu mọi người cùng lên thì có gì phải sợ.

Cổ Tư Văn lau mặt thì thấy mũi mình đã vỡ. Hắn vừa sợ vừa giận. chẳng qua thấy đám áo đen cùng tiến lên thì rất sung sướng, hắn cười âm hiểm: “Mày giỏi nữa cũng chỉ có hai tay. Mày cho rằng mình là Chu Bá Thông sao?”

“Chu Bá Thông cũng chỉ đấu được bốn tay mà thôi” Dương Minh cười lạnh nói: “Đám rác rưởi này tao không cần hai tay, một tay là xong”

Nghe Dương Minh nói như vậy, đám áo đen đều tức giận. Thằng này quá coi thường người khác.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
89 Xem
3 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền