Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 872 Điều tra Trịnh Thiếu Bằng. (2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1983 chữ · khoảng 7 phút đọc

Trên thực tế, lúc ấy Trịnh Thiếu Bằng ở trong biệt thự quả thật có dùng kính viễn vọng nhìn ra ngoài, có thấy Dương Minh xuất hiện, sau khi Dương Minh hạ gục hai vệ sĩ do ông chủ gửi đến, liền chạy trối chết.

Nhưng mà, khuôn mặt của Dương Minh bây giờ rất bình thường, một khi lẫn vào đám đông, liền không thể nhận ra được, một khuôn mặt tầm thường như vậy, Trịnh Thiếu Bằng quả thật không có ấn tượng.

“Màymắc bệnh hay quên?” Dương Minh nhíu mày : “Tối qua chúng ta vừa gặp nhau, ngay trước cửa biệt thự của mày, tao còn xử lý giúp anh hai tên trộm”

“A?” Trịnh Thiếu Bằng nghe Dương Minh nói xong, nhất thời cả kinh, miệng há to, kinh ngạc nhìn Dương Minh : “Cậu... cậu là người cùng đi với Vương Tiếu Yên?”

Tuy rằng không nhớ được mặt của Dương Minh, nhưng được Dương Minh nhắc lại, Trịnh Thiếu Bằng liền nhớ lại cảnh tượng tối qua, hai cao thủ đều bi Dương Minh xử lý cả, đó là một màn kinh khủng thế nào.

Cũng bởi vì Dương Minh xuất hiện, Trịnh Thiếu Bằng mới trốn khỏi biệt thự, để tránh bị vạ lây.

“Nhớ ra rồi?” Dương Minh hừ lạnh nói : “Trí nhớ thật kém”

“Cậu... cậu muốn làm gì?” Trong lòng Trịnh Thiếu Bằng kinh hãi, không ngờ Dương Minh lại tìm đến sòng bạc.

“Tao làm gì?” Dương Minh cười cười nói : “Vậy phải xem trình độ phối hợp của mày”

“Tôi... tôi phối hợp thế nào...” Trịnh Thiếu Bằng kinh hoảng nói.

“Rất đơn giản, tao hỏi cái gì, mày trả lời cái đó, nếu không, hừ!” Dương Minh nói đến đây, tạm dừng một chút rồi nói : “Mày là người bị treo giải thưởng, bây giờ tao có thể giết mày”

Trịnh Thiếu Bằng nghe Dương Minh nói xong, nhất thời sợ đến xanh mặt, với khả năng của Dương Minh muốn giết hắn không phải chỉ một cái giơ tay sao? Nhất thời run rẩy nói : “Bây giờ, có giết tôi thì cậu cũng không lấy được tiền thưởng đâu”

“Tao nhìn mày ngứa mắt, giết mày được không? Tao không cần tiền thưởng cũng được” Dương Minh trừng mắt uy hiếp.

Trịnh Thiếu Bằng lập tức hoảng sợ, đúng vậy, người ta giết người còn cần lý do sao? Có tiền hay không có thì đối với Dương Minh mà nói cũng chỉ là một cái nhấc tay mà thôi.

“Cậu...cậu muốn biết cái gì” Trịnh Thiếu Bằng cẩn thận hỏi.

“Tao hỏi đến đâu thì mày đáp đến đó” Dương Minh trừng mắt nói : “Mày tên là gì?”

“Trịnh Thiếu Bằng” Trịnh Thiếu Bằng thành thật đáp.

“Đây là tên thật của mày?” Dương Minh liếc mắt nhìn Trịnh Thiếu Bằng.

“Trịnh...Trịnh tử” Trịnh Thiếu Bằng vội vàng nói : “Tên hồi nhỏ của tôi là Trịnh tử”

“Tên này có khi nào?” Dương Minh tiếp tục hỏi, mà trong lòng buồn cười, Trịnh tử? Còn có tên buồn cười như vậy sao.

“Trước khi đến sòng bạc làm việc” Trịnh Thiếu Bằng rất sợ hãi Dương Minh, hắn sợ Dương Minh không hài lòng sẽ giết hắn, cho nên khi Dương Minh hỏi cái gì hắn đều đáp cái đó một cách thẳng thắn.

“Trước khi đến sòng bạc, mày làm gì?” Dương Minh tiếp tục hỏi.

“Tôi...tôi chỉ là một dân cờ bạc” Trịnh Thiếu Bằng bây giờ đã không còn uy nghi trong sòng bạc. Cúi đầu không dám nhìn Dương Minh, Trịnh Thiếu Bằng không dám có tâm tư chạy trốn hay là phản kháng, bởi vì thân thủ của Dương Minh rất cao, Trịnh Thiếu Bằng sợ mình vừa có dị động gì, sẽ giống như hai tên vệ sĩ kia, phơi thây tại chổ.

Dương Minh nhíu mày, đân cờ bạn, thấy thế nào thì Trịnh Thiếu Bằng cũng đều không có gì đặc biệt để từ một thằng cờ bạc thành một tay chia bài, sau đó từ từ thăng chức, tất cả đều rất là logic.

Khoan đã, có cái không đúng, Dương Minh đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, nếu Trịnh Thiếu Bằng có thể trở thành cố vấn của một sòng bạc, vây thì kỹ thuật đánh bài cũng phải cao, người như vậy, nếu trước kia là dân đánh bạc, thì cũng tất nhiên sẽ vô cùng lợi hại. Thế nhưng tại sao trước kia lại không nổi tiếng?

Dương Minh nhớ tqt có nói rằng trước kia Trịnh Thiếu Bằng vào sòng bạc làm, cũng không có nổi tiếng. Cho nên mới vào làm trong tầng chốt, rồi từ từ mới leo lên. Như vậy, nếu Trịnh Thiếu Bằng trước kia không làm những chuyện liên quan đến bài bạc, thì không ai nghe nói cũng là bình thường. Nhưng mấu chốt là Trịnh Thiếu Bằng trước kia là dân cờ bạc mà lại không nổi tiếng, quả thật không bình thường.

“Kỹ thuật bài bạc của mày ở đâu mà có?” Dương Minh lập tức nghĩ đến vấn đề mấu chốt, vội hỏi.

“Cái ... cái gì, kỹ thuật gì” Trong lòng Trịnh Thiếu Bằng cả kinh, không ngờ Dương Minh lập tức hỏi ra nổi lo trong lòng mình, nhất thời hoảng hốt, nói chuyện cũng không rõ ràng.

“Kỹ thuật gì sao? Mày thân là tổng cố vấn của sòng bạc, kỹ thuật bài bạc trên người hẳn là không kém? Mày học của ai?” Dương Minh vung tay lên, không cho Trịnh Thiếu Bằng nói thêm gì, mà lớn tiếng hỏi chặn trước.

“Trước kia tôi là dân cờ bạc, cho nên cũng có hiểu biết về đánh bạc...” Trịnh Thiếu Bằng cố gắng giấu diếm.

“Đừng nói nhãm với tao, tao ghét nhất là loại người giả bộ hồ đồ” Dương Minh cười lạnh nói : “Đừng ép tao, tính của tao không được tốt, đến lúc có thì chúa cũng không cứu nổi mày”

“Tôi... tôi không có lừa cậu” Trịnh Thiếu Bằng tuy rằng rất sợ Dương Minh, nhưng chuyện của ông chủ, hắn không thể nào nói ra được, hắn không muốn vì mạng sống mà bán đứng ông chủ.

“Mày xác định là mày nói thật?” Dương Minh ép hỏi.

“Tôi... tôi nói sự thật, tôi đâu dám lừa cậu” Trịnh Thiếu Bằng ổn định tinh thần, sau đó nói.

“Thật không?” Dương Minh làm ra vẻ như đúng rồi, nói : “Được, mày không nói thì tao nói cho mày nghe, kỹ thuật của mày, có phải là do một người nào đó dạy cho mày, sau đó mày vào trong sòng bạc, là có mưu đồ với sòng bạc không?”

“Không phải, thật sự không phải” Lúc này, Trịnh Thiếu Bằng thật sự rất oan uổng, Trịnh Thiếu Bằng không hề có âm mưu gì với sòng bạc cả, chỉ đem sòng bạc là một nơi làm việc, một nơi an cư mà thôi.

“Hừ” Dương Minh không kiên nhẫn nói, cảm thấy người này vẫn không thành thật, cho nên Dương Minh cũng không cần phải khách khí với hắn nữa, giơ tay lên điểm xuống người của Trịnh Thiếu Bằng.

Đây chính là tuyệt kỹ của độc môn của vua sát thủ Phương Thiên truyền cho hắn.

“Vậy mày từ từ nếm thử đi. Chờ mày hiểu rõ rồi lại nói với tao” Dương Minh nói xong, cũng không để ý đến Trịnh Thiếu Bằng nữa, ngồi xuống ghế.

Trịnh Thiếu Bằng vốn đã ôm tâm lý chết thì chết, dù sao thì cũng sẽ không đem chuyện của ông chủ nói ra, ông chủ có ân với mình, có được như bây giờ đều là do ông chủ ban cho.

Tám năm trước, mỗi ngày phải đi lừa gạt, cuộc sống hoàn toàn không dễ chịu, bây giờ được hưởng thụ lại hơn nửa đời trước, cho nên hắn cũng cảm thấy thoải mãn rồi.

Khi Dương Minh nói ra những lời này, Trịnh Thiếu Bằng liền nhắm mắt lại, bắt đầu chờ Dương Minh tra tấn, trước kia lúc gian lận bị bắt cũng bị người ta đánh đập, Trịnh Thiếu Bằng cũng biết, cho dù bị người ta đánh thế nào, thì hắn vẫn sống qua khỏi. Theo Trịnh Thiếu Bằng nghĩ, chỉ cần cắn răng là sẽ qua thôi, cùng lắm là chết.

Nhưng mà, khi Trịnh Thiếu Bằng nhắm mắt lại chờ đợi cực hình từ Dương Minh, nhưng chỉ cảm thấy Dương Minh điểm nhẹ lên người mình một cái, không có gì đặc biệt?

Nhưng mà, ngay sau đó hắn liền hiểu được, bỗng nhiên cảm thấy toàn thân giống như bị vô số kiến cắn, một cảm giác không nói nên lời, là ngứa? hay là đau? Nói túm lại là cái cảm giác này làm cho Trịnh Thiếu Bằng nhất thời muốn điên lên, là cái cảm giác sống không bằng chết.

Trịnh Thiếu Bằng lấy tay gãi loạn lên người, nhưng mà vẫn không có chút hiệu quả, cảm giác trên người vẫn mãnh liệt như cũ, làm cho hắn thống khổ.

“A...” Trịnh Thiếu Bằng thật sự không chịu nổi, kêu thảm một tiếng, bắt đầu lăn lộn trên sàn nhà.

“Cậu... làm gì tôi?” Giọng nói của Trịnh Thiếu Bằng đã bị thay đổi, bởi vì đau đớn trên người làm cho hắn không thể nói chuyện bình thường được.

Dương Minh chỉ cười lạnh, không trả lời, thậm chí cũng không thèm nhìn Trịnh Thiếu Bằng một cái.

Lúc đầu Trịnh Thiếu Bằng còn la hét, nhưng sau đó ngay cả sức để la cũng không có, chỉ không ngừng quay cuồng trên mặt đất, mặt đầy mồ hôi.

Dương Minh thấy cũng đến lúc rồi, mới đứng dậy, dùng chân đá đá lên người của Trịnh Thiếu Bằng, giải huyệt cho hắn, nói : “Bây giờ sao?”

“Tôi... tôi...” Trịnh Thiếu Bằng cảm thấy mình giống như là đã chết một lần vậy, thậm chỉ còn đau đớn hơn chết vạn phần, phương thức tra tấn này lần đầu tiên hắn được nhìn thấy, cho nên trong lòng càng sợ hãi Dương Minh hơn.

“Có nói hay không? Hay là mày muốn thử thêm một lát nữa?” Dương Minh không kiên nhẫn nói.

“Không... không muốn...” Trịnh Thiếu Bằng vừa nghe xong, nhất thời bị dọa không nghẹ, xém tí đã hôn mê, nói : “Tôi... tôi nói không được sao...”

Đạo nghĩa so với đau đớn, Trịnh Thiếu Bằng đành chấp nhận lựa chọn bất nghĩa để giảm bớt đau khổ, hắn thật sự không muốn thử lại cái cảm giác vừa rồi, căn bản là không phải con người có thể chịu được, cả đời này hắn chưa từng nghĩ, hoặc chưa từng tưởng tượng đến cái này cả, vừa nhớ là thấy sợ.

“nói đi” Dương Minh ngồi xuống ghế, tiếc nuối nói : “Vốn định cho mày thích hơn, xem ra tạm thời không cần, nhưng mà không sao, lát nữa nếu mà mày không thành thật thì có thể tiếp tục thử”

Thích hơn? Trịnh Thiếu Bằng thiếu tí đã tè ra quần, vừa rồi còn chưa đủ thích? Còn có thích hơn? Vừa rồi sắp chết rồi, không biết thích hơn thì sao ra sao? Trịnh Thiếu Bằng không dám tưởng tượng, sợ Dương Minh thay đổi chủ ý, vội nói : “Tôi nói, kỹ thuật của tôi là do một cao nhân dạy’

“Cao nhân gì? Là ai? Tên là gì?” Dương Minh thầm nghĩ, quả nhiên là có người dạy.

“Cao nhân là ai, tên là gì, đều không có nói, tôi chỉ gọi người đó là ông chủ” Trịnh Thiếu Bằng nói : “Mấy cái khác, ông ta đều không nói với tôi”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 101

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự