Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 873 Điều tra Trịnh Thiếu Bằng. (3)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1952 chữ · khoảng 7 phút đọc

Thấy Dương Minh nhíu mày, Trịnh Thiếu Bằng hoảng hốt nói : “Tôi nói đều là sự thật... bây giờ tôi không dám nói dối...”

“Tiếp tục đi... người kia có bộ dáng như thế nào?” Dương Minh hỏi.

“Cái này... ông chủ luôn hóa trang, hơn nữa còn mang một cặp kính lớn, căn bản là không thể thấy rõ được bộ dáng thế nào...” Trịnh Thiếu Bằng cẩn thận nói.

“Hóa trang?” Dương Minh nhíu mày lần nữa, làm cho Trịnh Thiếu Bằng hoảng sợ, muốn tè ra quần luôn.

“Lão đại, lời tôi nói là sự thật, tôi không dám lừa cậu đâu..” Trịnh Thiếu Bằng vội vàng bổ sung.

Dương Minh khoát tay, ý bảo Trịnh Thiếu Bằng im lặng, hắn không hoài nghi lời nói của Trịnh Thiếu Bằng, bởi vì bị điểm huyệt kiểu này, còn người nào mà dám nói dối, Dương Minh nhíu mày, cũng bởi vì hắn nghĩ đến một người!

Lúc ấy, Lưu Danh Quý đã nói, ông chủ của Lưu Danh Quý, cũng có bộ dáng này!

Chẳng lẽ, hai người là một? Dương Minh đương nhiên đã nghĩ đến điểm này,nhưng mà nếu là sự thật, thì chuyện này càng trở nên phức tạp hơn!

Theo lời nói của Trịnh Thiếu Bằng, vô luận là đứng ở góc độ nào để phân tích, thì người mà bọn chúng nhắm vào chính là Vương Tiếu Yên! Cũng không phải mình! Tuy rằng mình cũng có tham dự vào, nhưng bây giờ đã lấy thân phận khác để tham dự, chứ thân phận “Dương Minh” kia không có vấn đề!

Mà chuyện của Lưu Danh Quý, là hoàn toàn nhắm về mình, mà Lưu Danh Quý cũng đã thừa nhận, là ông chủ sau lưng nhằm vào mình! Trương Tân chỉ là vật hy sinh ngẫu nhiên mà thôi!

Xem ra, hai chuyện chuyện này, nếu cùng một ông chủ, vậy chẳng phải rất kì quái sao? Hai chuyện này căn bản không thể làm chung được, sao có khả năng liên hệ với nhau?

Nếu đã nhằm vào mình, vậy thì càng kì quái, tại sao lại nhằm vào Vương Tiếu Yên, mình và nàng chỉ là quen biết mà thôi. Cho dù ông chủ kia có giết Vương Tuyết Yên, thì cũng không ảnh hưởng gì đến mình, ngược lại, cho dù có giết được mình, thì chẳng ảnh hưởng gì với Vương Tiếu Yên cả.

Nghĩ đến đây, Dương Minh không khỏi lắc đầu, xem ra là mình đã nghĩ nhiều rồi, cho dù hai ông chủ hóa trang, mang mắt kính, cũng không nhất thiết là một người. Những người đứng sau lưng ra lệnh cho người khác đều muốn giấu mặt, cái này cũng đâu có gì là lạ?

Dương Minh nhẹ nhàng thở dài, có lẽ là do mình tưởng tượng thôi, cho nên khoát tay nói : “Tiếp, vậy mày nói đi, mày đến sòng bạc Hoa Uy là có mục đích gì?”

“Tôi đến sòng bạc Hoa Uy không vì mục đích gì cả, ông chủ dạy tôi kỹ thuật chỉ muốn làm cho tôi có cái để kiếm cơm thôi, chứ không kêu tôi làm cái gì cả...” Trịnh Thiếu Bằng giải thích : “Năm đó, ông chủ thấy tôi đáng thương, cho nên mới dạy tôi kỹ thuật, cũng không cần tôi báo đáp gì, ông chủ nói, sau này sẽ có việc nhờ đến tôi, nhưng mà cũng có khả năng là không có, chỉ là đến lúc đó tôi đừng quên”

“Lúc ấy,tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu đồng ý, trên thực tế tôi cũng nghĩ vậy, nếu không có ông chủ, cũng sẽ không có tôi ngày hôm nay”

“Như vậy, chuyện của Vương Tiếu Yên, cũng là ý của ông chủ?” Dương Minh thấy Trịnh Thiếu Bằng không giống như đang nói dối, vì thế tạm thời tin tưởng : “Mày có biết Vương Tiếu Yên là loại người nào không?”

“Tôi biết... đó là ý của ông chủ...” Nếu đã nói ra rồi, Trịnh Thiếu Bằng cũng sẽ không quản nhiều nữa : “Nói cách khác, tôi cũng đâu có quen biết gì Vương Tiếu Yên, tôi hại nàng làm gì?”

Dương Minh gật đầu, phỏng chừng chuyện cũng là như vậy, nếu Trịnh Thiếu Bằng muốn hại Vương Tiếu Yên, thì sẽ không có khả năng gióng trống khua chiêng như vậy, cái này chứng minh được một chuyện, Trịnh Thiếu Bằng cũng chỉ là một con cờ thôi.

Được rồi, vậy mày nói đi, ông chủ đã dạy cho mày cái gì?” Đến bây giờ, Dương Minh cơ bản là đã không trông cậy có thể lôi thêm thông tin gì từ miệng của Trịnh Thiếu Bằng rồi,nếu hắn chỉ là một con cờ, vậy thì trên cơ bản hắn cũng chẳng biết cái gì.

Trịnh Thiếu Bằng kể lại chi tiết những gì ông chủ đã dạy, phương pháp huấn luyện cũng như kỹ xảo, Dương Minh nghe xong gật đầu.

Vấn đề cần lo lắng bây giờ chính là, xử lý Trịnh Thiếu Bằng thế nào? Giết? Để lại? Hay là cho hắn tiếp tục ở trong sòng bạc?

Dương Minh cũng không lo lắng nhiều, nếu để nguyên thì Trịnh Thiếu Bằng sẽ không dám đem chuyện này nói ra đâu, Trịnh Thiếu Bằng không ngốc, hắn cũng biết chuyện này không mang lại cái lợi gì cho mình.

Nhưng cái Dương Minh lo lắng nhất chính là, nếu giết Trịnh Thiếu Bằng, có thể chọc giận ông chủ sau lưng hay không? Ông chủ nhắm vào Vương Tiếu Yên, nếu mình giết chết Trịnh Thiếu Bằng, thì ông chủ này sẽ cho rằng là do Vương Tiếu Yên hoặc là người của Vương Tiếu Yên làm, cứ như vậy, thì có điên cuồng trả thù Vương Tiếu Yên hay không?

Bây giờ, còn phỉa đi điều tra lai lịch của Vương Tiếu Yên nữa.

Bởi vì tổ chức của Vương Tiếu Yên muốn gây bất lợi cho mình, cuối cùng, sau khi suy nghĩ thông suốt, Dương Minh quyết định tha cho Trịnh Thiếu Bằng một mạng.

Nhưng mà, tha mạng cho hắn, nhưng buông tha dễ dàng, thì đây không phải là phong cách của Dương Minh.

“Tốt, bây giờ mày có hai lựa chọn” Dương Minh nhìn Trịnh Thiếu Bằng nói : “Thứ nhất, chết ngay lập tức”

“Thứ hai, có thể miễn cưỡng sống, mày chọn cái nào?”

Trịnh Thiếu Bằng ngạc nhiên, không ngờ Dương Minh còn cho hắn cơ hội sống? Trịnh Thiếu Bằng nghĩ rằng khi Dương Minh hỏi xong, thế nào cũng giết chết mình. Bây giờ Trịnh Thiếu Bằng căn bản là không hy vọng mình có thể sống, chỉ hy vọng là lúc chết Dương Minh có thể cho hắn chết một cách thoải mái, đừng sử dụng thủ đoạn tra tấn như vừa rồi là tốt rồi.

“Tôi... tôi không muốn chết...” Vớ vẫn, chết tử tế cũng không bằng sống, không có chuyện gì ai lại muốn chết? Trịnh Thiếu Bằng cũng không phải đồ ngốc, cho nên chọn điều thứ hai.

“Tốt... chọn sống, nhưng mà mày phải trả một cái giá...” Dương Minh nói.

“Được... được...” Trịnh Thiếu Bằng nghe Dương Minh nói xong, tựa hồ như muốn mình trả cái gì đó, một tay? Hay là một chân? Nếu chặt tay thì vị trí cố vấn coi như xong! Bởi vì bây giờ hắn kiếm cơm bằng tay mà!

Nhưng mà, cũng không sao cả, mấy năm nay cũng kiếm đủ rồi, cũng đủ cho Trịnh Thiếu Bằng sống an ổn nửa đời còn lạ, cho dù không có việc làm cũng tốt.

“Có biết Vô Gian Đạo không?” Dương Minh hỏi : “Bây giờ, tao không quản mày, nhưng nếu ông chủ của mày tìm mày, thì thông báo cho tao biết... thế nào? Có vấn đề không?”

“Không thành vấn đề...” Trịnh Thiếu Bằng ủ rũ đáp, mặc dù phản bội ông chủ, nhưng bây giờ hắn còn lựa chọn sao? Hơn nữa, trước đó cũng đã phản một lần rồi, cái này cũng đâu có khác. Tình huống bây giờ xem ra đã tốt hơn những gì mình tưởng tượng rồi, cứ tưởng rằng Dương Minh sẽ mượn một món gì đó trên người!

“Không đâu, vì để bảo hiểm, cho nên cho mày chịu thiệt một chút!” Dương Minh giơ tay lấy trong túi ra một cái hộp nhỏ, mở nắp, lấy ra một thứ giống viên thuốc, sau đó nói : “Há mồm, ăn đi”

Trịnh Thiếu Bằng không biết Dương Minh cho ăn cái gì, nhưng bây giờ, cho dù là thuốc độc, hắn cũng đành phải ăn, ít nhất là độc chết cũng đỡ hơn bị chết giống hồi nãy.

Hơn nữa, Dương Minh cũng đã nói là sẽ tha mạng cho hắn, vậy hiển nhiên không phải thuốc độc rồi, cùng lắm là thuốc gì đó mà ăn vào không chết liền thôi.

Vì thế, nghĩ đến đây, Trịnh Thiếu Bằng liền cầm lấy viên thuốc, nuốt vào trong miệng, vì sợ Dương Minh không tin, còn cố ý há mồm ra để Dương Minh nhìn, sau đó mới nói : “Tôi ăn cái gì thế?”

“Cổ” Dương Minh thản nhiên nói.

“Cái gì? Cổ?” Trịnh Thiếu Bằng không hiểu hỏi.

“Cổ độc, chưa từng nghe qua?” Dương Minh giải thích : “Trùng cổ, biết là gì chưa?”

“Cổ?!” lúc này Trịnh Thiếu Bằng mới rõ ràng, nhất thời hoảng sợ, hắn đã từng thấy tứng này trong truyện và phim rất nhiều, nhưng vẫn là lần đầu gặp trong thực tế!

Chẳng lẽ... trước đó Dương Minh chạm vào người mình, cũng là hạ cổ? Ừ, rất có khả năng, Trịnh Thiếu Bằng làm sao mà biết điểm huyệt, theo bản năng cho rằng trước đó Dương Minh đã hạ cổ mình.

“Đúng vậy, là cổ, một thời gian sau sẽ cần thuốc giải, tao sẽ đưa thuốc giải định kì cho mày. Đương nhiên, nếu mày không nghe lời, thì sẽ không có thuốc giải, lúc cổ phát tác, thì mày sẽ khổ hơn khi nãy nhiều!” Dương Minh hù dọa. Hắn không biết là cổ này phát tác sẽ như thế nào, thậm chí còn không biết là có hữu hiệu hay không. Cái cổ này là do lúc nhàm chán, Dương Minh dựa theo cuốn sách của Lam Lăng gửi mà điều phối, cũng không biết là có thành công hay không, tạm thời lấy Trịnh Thiếu Bằng ra làm vật thí nghiệm.

“Được, được, tôi nhất định sẽ làm Vô Gian Đạo!” Trịnh Thiếu Bằng vừa nghe còn hơn cái màn hồi nãy, liền gật đầu cam đoan với Dương Minh.

“Đây là thuốc giải ba tháng, mỗi tháng mày dùng một lần” Dương Minh đưa những viên thuốc còn lại cho Trịnh Thiếu Bằng.

Trịnh Thiếu Bằng cẩn thận để vào túi, đây chính là thuốc cứu mạng của hắn. Nếu lỡ làm mất, thì hắn thật sự chỉ có chết.

“Chuyện hôm nay, không được phép nhắc với kẻ nào!” Dương Minh nhắc: “ Nếu không, mày tự gánh hậu quả”

“Yên tâm...” Trịnh Thiếu Bằng bậy đã đã thuộc tình trạng, Dương Minh nói cái gì hắn đều nghe cái đó, không có khả năng nghĩ bậy nữa.

“Lát nữa Trương tổng hỏi, mày biết nên nói thế nào rồi chứ?” Dương Minh hỏi.

“Tôi nói... tôi không nói cái gì cả...” Trịnh Thiếu Bằng đáp.

“Tốt, nhưng mà ông ta cũng sẽ không hỏi nhiều đâu” Dương Minh đương nhiên là cũng đã dặn bên Trương Quốc Tông.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 101

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự