Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 829 Hoàng Nhạc Nhạc rất giận (2).

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2397 chữ · khoảng 8 phút đọc

Trương Tân và Vương Mi ngồi bên không ngừng cười nói. Bên này Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc lại ngồi im uống rượu của mình.

“Nhạc Nhạc, hai người sao giống như hai pho tượng vậy, im thế” Vương Mi uống nhiều rượu nên bắt đầu trêu đùa.

“Vương Mi, cô đừng nói đùa như vậy được không?” Dương Minh cười khổ nói.

Hoàng Nhạc Nhạc vốn định nói: “Ai thèm giống hắn?” thì lại bị Dương Minh đoạt trước. Điều này làm Hoàng Nhạc Nhạc tức đến run lên.

“Hai người từ từ uống, chúng tôi đi trước đây” Trên mặt Vương Mi đầy tình ý đứng dậy ôm eo Trương Tân rời đi.

Dương Minh lắc đầu với tên Trương Tân này, đúng là biết chơi đó nhỉ. Nhưng hắn lại không thích tình một đêm cho lắm. Nói cách khác nếu như hắn muốn thì Hoàng Nhạc Nhạc trước mặt này là lựa chọn khá được.

Dương Minh vốn cũng bị vẻ đẹp của Hoàng Nhạc Nhạc làm dao động, bây giờ vừa nghĩ đến chuyện xấu xa đó hắn liền nhìn Hoàng Nhạc Nhạc với ánh mắt khá mơ hồ.

Hoàng Nhạc Nhạc ngồi đó đang có chút tức giận, nghĩ đến thái độ của Dương Minh làm nước mắt của nàng chút nữa rơi ra. Từ bé đến giờ nàng đã bao giờ bị coi thường như vậy đâu.

Nhìn Vương Mi và Trương Tân đứng dậy rời đi, một suy nghĩ điên cuồng hiện lên trong đầu Hoàng Nhạc Nhạc. Hoàng Nhạc Nhạc uống nốt nửa chén rượu còn lại trên bàn, sau đó lau đôi mắt rất đẹp đứng dậy đưa tay ra kéo Dương Minh đứng lên.

Dương Minh bị Hoàng Nhạc Nhạc kéo như vậy liền có chút khó hiểu. hắn nhìn Hoàng Nhạc Nhạc.

“Đi theo tôi” Hoàng Nhạc Nhạc nói xong liền kéo Dương Minh đi.

Dương Minh không biết Hoàng Nhạc Nhạc muốn làm gì. chẳng qua bị bàn tay nhỏ bé của Hoàng Nhạc Nhạc nắm lấy làm Dương Minh rung động. Dương Minh vốn đã có hơi men trong lòng vì thế hắn mơ mơ màng màng đi theo phía sau Hoàng Nhạc Nhạc.

Hơn nữa Dương Minh cũng có chút áy náy vì đã từ chối Hoàng Nhạc Nhạc. Mà hắn cũng nghĩ Hoàng Nhạc Nhạc không thể gây nguy hiểm gì được cho mình, nên Dương Minh mới đi theo Hoàng Nhạc Nhạc.

Đi theo Hoàng Nhạc Nhạc lên lầu. Hoàng Nhạc Nhạc rút một chiếc thẻ trong ví ra rồi thành thạo mở cửa một gian phòng nghỉ đi vào.

Căn phòng này rất lớn.

Đây tự nhiên là phòng dành riêng cho Hoàng Nhạc Nhạc.

“Bịch” Chờ Dương Minh đi vào trong phòng, Hoàng Nhạc Nhạc một tay đóng cửa lại, hơn nữa còn khóa trái cửa.

Hoàng Nhạc Nhạc làm như vậy làm Dương Minh có chút khó hiểu. Chẳng qua hắn cũng không hề khẩn trương. Dù sao với bản lĩnh của Dương Minh lúc này, Hoàng Nhạc Nhạc không thể gây nguy hiểm gì cho hắn.

Đương nhiên Dương Minh cũng không nghĩ Hoàng Nhạc Nhạc có suy nghĩ điên cuồng gì. hắn chỉ đoán Hoàng Nhạc Nhạc tức mình nên muốn tìm chỗ không có ai khác mà nói chuyện.

Nếu đã đến đây thì cũng phải nói rõ ràng một chút. mặc dù Dương Minh thấy Hoàng Nhạc Nhạc rất đẹp, thậm chí còn hơn Trần Mộng Nghiên một chút. Nhưng Dương Minh biết mình không thể trêu chọc thêm ai khác nữa. Nếu không hắn xong đời.

“Cái này ... Nhạc Nhạc, cô muốn nói chuyện phải không?” Dương Minh ngồi lên giường ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Hoàng Nhạc Nhạc.

Hoàng Nhạc Nhạc đột nhiên xé áo mình xuống, bên trong lộ ra đồ lót. Sau đó nàng nhào vào người Dương Minh, cái miệng nhỏ nhắn hướng đến bên cạnh miệng Dương Minh: “Tôi cho anh giả vờ đứng đắn này. Tôi cho anh giả vờ đứng đắn này. Tôi xem xem anh có muốn hay không ...”

Tính cách Hoàng Nhạc Nhạc như trẻ con nên làm chuyện gì cũng không nghĩ đến hậu quả. Nàng chỉ cảm thấy Dương Minh quá kiêu ngạo, điều này làm cho Hoàng Nhạc Nhạc vô cùng tức giận. nàng muốn nghĩ biện pháp làm cho Dương Minh mất mặt. Hoàng Nhạc Nhạc liền nghĩ ra biện pháp như vậy. Nàng muốn xem Dương Minh còn có thể tiếp tục đứng đắn hay không?

Dương Minh sợ hãi đến run người, theo bản năng đẩy Hoàng Nhạc Nhạc ra rồi nói: “Cô muốn làm gì?”

“Giả vờ ư, tiếp tục giả vờ đi” Hoàng Nhạc Nhạc vốn chỉ muốn thử mà thôi. Nhưng thấy Dương Minh vẫn còn đẩy mình ra, tính hiếu thắng của nàng dâng lên. Hoàng Nhạc Nhạc không suy nghĩ nhiều nữa, nàng ôm chặt lấy Dương Minh rồi hôn loạn lên miệng hắn.

Dương Minh vốn không phải kẻ quân tử gì, hơn nữa hắn cũng không coi mình là thánh. Mùi hương cơ thể thơm ngát của Hoàng Nhạc Nhạc phả vào mũi làm cho Dương Minh thở hổn hển.

Hoàng Nhạc Nhạc này điên rồi sao? Cô ta ép mình phạm tội ư? Dương Minh nếu không động lòng trước Hoàng Nhạc Nhạc thì còn đỡ. Nhưng hắn lại động lòng trước Hoàng Nhạc Nhạc. Chẳng qua hắn không muốn có thêm phiền phức nên mới cố khống chế bản thân.

Nhưng bây giờ chỉ là người đàn ông bình thường thì sẽ không nhịn được mà. Nhạc Nhạc sao biết hôn? Kinh nghiệm của nàng đều là dựa vào phim tình cảm trên Tv. Chẳng qua hôn rất ngây ngô, điều này càng làm cho lửa dục trong lòng Dương Minh bốc cao hơn.

Hoàng Nhạc Nhạc chỉ liều mạng hôn môi Dương Minh mà thôi, không biết đưa lưỡi tới là như thế nào. Càng như vậy thì trong lòng Dương Minh càng nóng lên, hắn cũng bắt đầu dẫn dắt cho Hoàng Nhạc Nhạc biết hôn như thế nào.

Thấy lưỡi Dương Minh đang đưa sang miệng mình, đầu tiên Hoàng Nhạc Nhạc sợ hãi. Chẳng qua nàng lại vui mừng, xem hắn còn giả vờ đứng đắn được nữa không? Mới như vậy đã không nhịn được sao?

Hoàng Nhạc Nhạc thực ra đâu biết dụ dỗ đàn ông. Chẳng qua cơ thể nàng quá mê người, chỉ là nàng đùa quá nguy hiểm. Hoàng Nhạc Nhạc ngây ngô còn tưởng rằng mình chèn ép được Dương Minh. Hơn nữa nàng không lo rằng mình sẽ bị Dương Minh chiếm tiện nghi.

Hoàng Nhạc Nhạc đã không làm thì thôi, đã làm phải làm cho trót. Vì thế nàng xé nốt quần áo trên người xuống. nàng muốn xem Dương Minh mất vẻ đạo mạo sẽ thành thứ gì.

Dương Minh đâu thể nhịn được nữa. hắn lại còn vừa uống rượu nên lúc này chỉ có thể nghiến răng xoay người lại đẩy Hoàng Nhạc Nhạc nằm xuống giường.

“A ...” Cảm giác xé rách đầy đau đớn làm cho Hoàng Nhạc Nhạc đang thấy thắng lợi khẽ nhíu mày. Gì thế này, sao đau thế, đau chết mất.

Vương Mi và Lưu Tiểu Nhiên đúng là lừa mình. Mấy ả đó nói quan hệ nam nữ rất thoải mái, đúng là hai đứa chuyên lừa người. Hoàng Nhạc Nhạc bây giờ đúng là muốn gọi điện mắng cho hai cô ả một trận.

Chẳng qua Hoàng Nhạc Nhạc thấy Dương Minh đang điên cuồng và si mê hôn mình, Hoàng Nhạc Nhạc lộ ra nụ cười thảo mãn và thắng lợi. Hừ hừ, xem hắn ta còn giả vờ được nửa hay không?

Vì thế Hoàng Nhạc Nhạc có nhịn cơn đau để mặc cho Dương Minh xông tới. Chẳng qua từ từ cảm giác đau đớn biến mất, thay vào đó là một cảm giác rất kỳ diệu. Hoàng Nhạc Nhạc không nhịn được mà rên lên.

Cơn mưa bão trôi qua, tâm trạng Dương Minh lúc này vô cùng nặng nề. Nhìn vết máu trên ga giường, Dương Minh vô cùng áy náy.

Chẳng qua Hoàng Nhạc Nhạc căn bản không nghĩ gì. Một là vì các bạn gái bên cạnh nàng đều đã có quan hệ nam nữ. Hai là nàng bây giờ đang đắm chìm trong cảm giác thắng lợi vì đánh bại được Dương Minh. Nên nàng không hề nghĩ đến hậu quả của việc mình làm.

Chẳng qua Dương Minh cuối cùng vẫn là Dương Minh. Hắn suy nghĩ một chút rồi nói thẳng: “Nhạc Nhạc, tôi sẽ có trách nhiệm với cô”

“A” Hoàng Nhạc Nhạc vốn nghĩ Dương Minh sẽ nói ra lời xấu hổ hay xin lỗi gì đó ví dụ như không chịu nổi sức hấp dẫn, không thể giả vờ quân tử ... nhưng nàng không ngờ hắn lại nói một câu như vậy.

Chịu trách nhiệm? mình cần hắn ta chịu trách nhiệm sao? Nghe Dương Minh nói như vậy, Hoàng Nhạc Nhạc liền rất tức giận. hắn ta có ý gì, giống như sau khi mình và hắn làm như vậy thì không ai lấy vậy. Hắn ta không thể không giả vờ được sao?

“Ai cần anh chịu trách nhiệm? Nực cười” Hoàng Nhạc Nhạc tức quá mà cười: “Anh nghĩ anh là ai. Nói cho anh biết ... anh .. anh chỉ là một đối tượng làm tình của tôi mà thôi. Tôi dùng chán anh là vứt anh đi. Nói cho anh biết, bản tiểu thư vứt rất nhiều người rồi, đừng có mà tưởng bở”

“...” Dương Minh không nói gì, hắn có chút kinh ngạc nhìn Hoàng Nhạc Nhạc. Một lúc sau hắn mới chỉ vết máu trên giường mà nói: “Được rồi, Nhạc Nhạc, tôi biết đây là lần đầu tiên của em”

“Ai .. ai là lần đầu tiên? Tôi ... tôi hôm nay là cái kia ....” Hoàng Nhạc Nhạc lúc đầu có chút khẩn trương, sau đó liền cố kiếm lý do”

“Được rồi, tôi thừa nhận lúc trước mình sai được chưa. Tôi thích em, được chứ?” Dương Minh biết Hoàng Nhạc Nhạc đang tức giận. Dù sao nơi này chỉ có hai người nên hắn liền mất mặt nhận sai.

“Thật nực cười. Anh thích? Tôi không thích anh” Hoàng Nhạc Nhạc rất nhanh mặc quần áo rồi đi đến cửa: “Tôi đi đây. Anh ra rồi tự khóa cửa ... sau này không gặp lại”

Đi được hai bước, Hoàng Nhạc Nhạc kêu thảm một tiếng thiếu chút nữa không đứng vững. Giữa hai chân rất đau, Hoàng Nhạc Nhạc vì cố gắng thể hiện đây không phải lần đầu tiên của mình nên nghiến răng nghiến lợi đi từng bước một ra ngoài cửa.

Dương Minh trợn mắt há mồm nhìn Hoàng Nhạc Nhạc đi ra ngoài. hắn có chút kinh ngạc. Dương Minh cẩn thận thu ga trải giường bỏ vào trong tủ quần áo. Hắn sợ nhân viên phục vụ sẽ mang ga trải giường đi giặt nên phải thu lại.

Làm xong xuôi, Dương Minh vội vàng đuổi theo.

Nếu chuyện này đã xảy ra thì Dương Minh cũng không hề hối hận. Chẳng qua hắn chỉ cảm thấy tính cách cô bé Hoàng Nhạc Nhạc này quá xúc động, quá trẻ con. Hoàng Nhạc Nhạc làm việc mà không nghĩ đến hậu quả. Lần đầu tiên cứ như thế mà mất đi sao.

Hơn nữa Hoàng Nhạc Nhạc còn muốn lấy lý do để lừa và nói không phải lần đâu tiên của cô ta. Nghĩ mình tin sao? Dương Minh đúng là dở khóc dở cười. Đầu tiên giải quyết chuyện của Thư Nhã xong, sau đó tìm cơ hội giải quyết chuyện của Hoàng Nhạc Nhạc.

Tình cảm của Dương Minh dành cho Hoàng Nhạc Nhạc hầu hết là thích cơ thể và sắc đẹp của cô ta. Hơn nữa Dương Minh cũng không biết gì mấy về bản thân của Hoàng Nhạc Nhạc mà.

Ra khỏi cửa quán bar, Dương Minh vừa lúc nhìn thấy Hoàng Nhạc Nhạc lên một chiếc xe Boxster màu vàng rời đi. Chiếc xe này đúng là phù hợp với sở thích màu vàng của Hoàng Nhạc Nhạc.

Dương Minh bắt một chiếc taxi về khách sạn thì thấy Trương Tân vẫn chưa về. Dương Minh nằm trên giường có chút bất đắc dĩ. Hắn đúng là như lời Trần Mộng Nghiên nói. lần nào đi ra ngoài là lại gieo rắc tình ái.

Chuyện Hoàng Nhạc Nhạc, Dương Minh không biết nên nói với Trần Mộng Nghiên như thế nào bây giờ. Thôi đi bước nào tính bước đó. Dương Minh mơ mơ màng màng ngủ. Đến nửa đêm hắn nghe thấy tiếng mở cửa, lúc này Trương Tân đã về.

“Mẹ nó chứ, thật sự sướng chết tao” Trương Tân vào trong phòng liền lẩm bẩm một tiếng: “Kỹ thuật của cô bé này đúng là quá xuất sắc”

“Mày có thể nói nhỏ một chút không? Tao đang ngủ bị mày đánh thức rồi đó” Dương Minh có chút khó chịu mà nói: “Mau ngủ đi, mấy giờ rồi?”

“Ồ? Lão Đại mày ở đây ư?” Trương Tân lúc vào không bật đèn nên không biết Dương Minh ở trong phòng: “Tao tưởng mày vẫn chưa về cơ. Mày không cùng Hoàng Nhạc Nhạc kia ...”

“Tao và cô ấy làm gì?” trong lòng Dương Minh có chút khẩn trương. Không phải là Hoàng Nhạc Nhạc nói gì với Vương Mi kia, sau đó Vương Mi lại nói cho Trương Tân biết đó chứ?

“Tao còn tưởng rằng mày và Hoàng Nhạc Nhạc ngồi đó uống rượu đến sáng chứ” Trương Tân đúng là chưa nghe được tin gì.

Dương Minh thở phào nhẹ nhõm: “Cô ta hận tao muốn ăn tươi nuốt sống, ngồi đó đến sáng được ư?” Lời này vừa nói ra, Dương Minh lại thầm nghĩ như thế kia không phải là ăn sao?

“Ha ha, cũng đúng thế thật” Trương Tân nghe xong không ngờ còn gật đầu, có chút tiếc nuối mà nói: “Lão Đại, chuyện của mày nếu là tao thì đã biến Hoàng Nhạc Nhạc thành tình nhân rồi. Người đẹp như vậy, đáng tiếc ...”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 101

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự