1140
960
720

Chương 828: Hoàng Nhạc Nhạc rất giận (1).

Không sai, chính là chiếc nhẫn làm bạn với Thư Nhã nhiều năm. Thư Nhã nhẹ nhàng vuốt là nhận ra được.

Nhưng sao Dương Minh lại có chiếc nhẫn này? Đã như vậy thì Dương Minh phải sớm nhận ra mình chứ, nhưng sao lại giả vờ không nhận ra?

Đầu Thư Nhã bây giờ rất loạn, mấy lần chút nữa hát sai lời. Khó khăn lắm mới hát xong bài này, Thư Nhã muốn nhân cơ hội tắt mic để hỏi thì Dương Minh đã xuống về lại vị trí của mình.

Đêm diễn vẫn phải tiếp tục, dù Thư Nhã nóng lòng thế nào cũng phải nhịn, nàng vẫn phải cười mà hát. Chẳng qua nàng thường xuyên nhìn về phía Thư Nhã ngồi với vẻ khó hiểu.

“Mẹ nó chứ, Lão Đại, mày và Thư Nhã nhất định có vấn đề” Dương Minh vừa về chỗ ngồi, Trương Tân liền nghi ngờ. Nhất là Thư Nhã thường xuyên nhìn về phía này nữa chứ.

Trương Tân nghi ngờ cũng là do lời lúc trước của Dương Minh. Mà những người khác không biết nên không suy nghĩ gì. Nếu không Dương Minh đã thành kẻ thù chung của mọi người rồi.

“Tao và cô ấy biết nhau từ lâu rồi, mày tin không?” Dương Minh quay đầu lại nói với Trương Tân.

“Trước kia? Mày có ý gì? Mày quen cô ấy từ lúc còn ở Tùng Giang?” Trương Tân thông qua Triệu Tư Tư nên biết việc Thư Nhã nhận lời làm người phát ngôn đóng quảng cáo cho công ty châu báu, cho nên hắn mới hỏi như vậy.

“Không phải, tao nói là trước đó nữa cơ” Dương Minh lắc đầu nois.

“Sớm hơn nữa? Mày có ý gì?” Trương Tân có chút khó hiểu.

“Ha ha, đến lúc đó mày sẽ biết” Dương Minh vung vung cây gậy huỳnh quang trong tay lên như những kẻ cực kỳ hâm mộ Thư Nhã.

Khi thấy ánh mắt dịu dàng của Thư Nhã, Dương Minh biết Thư Nhã vẫn có tình cảm với mình.

Nửa buổi diễn còn lại Thư Nhã mặc dù đã cố gắng hát, nhưng bởi vì trong lòng vẫn nghĩ đến chiếc nhẫn trong tay nên nàng thường xuyên mất tập trung.

Cũng may mọi người không thấy điểm khác thường này của Thư Nhã, không khí buổi diễn vẫn rất náo nhiệt.

Buổi biểu diễn cuối cùng đã kết thúc. Thư Nhã rất muốn lập tức chạy đến bên cạnh Dương Minh để hỏi xem là như thế nào. Nhưng bởi vì nàng vẫn đang mặc quần áo diễn, hơn nữa có rất nhiều người nên nàng chỉ có thể dùng ánh mắt nhìn theo Dương Minh, rồi dù rất không muốn vẫn phải đi ra cánh gà.

“Đi thôi” Dương Minh biết buổi diễn đã kết thúc nên Thư Nhã nhất định còn có việc cần phải làm. Có lẽ công ty còn tổ chức tiệc mừng nên Dương Minh không đi quấy rầy nàng. Hắn nói với Trương Tân ngồi bên.

“Tuyệt đối có vấn đề” Trương Tân vừa đi vừa khó hiểu hỏi Dương Minh: “Lão Đại, rốt cuộc vó vấn đề gì?”

“Ra ngoài đi ...” Dương Minh nhìn Trương Tân. Hắn không định giấu chuyện Thư Nhã với thằng huynh đệ tốt nhất của mình. Vì chuyện này muốn giấu cũng không giấu được, hơpn nữa cũng không cần phải giấu. Sớm muộn gì Trương Tân chẳng biết.

Dương Minh vỗ vỗ vai Trương Tân rồi cùng hắn ra khỏi nhà hát.

Trương Tân biết Dương Minh nhất định có lời quan trọng cần nói nên im lặng. hắn chỉ lặng lẽ đi bên cạnh Dương Minh.

Lúc này đã hơn 10 giờ tối, chẳng qua trên đường vẫn sáng chưng. Hai người tùy tiện đi trên đường và vào một quán bar trong khá ổn. Dương Minh định ngồi nói chuyện với Trương Tân một chút.

“Quý khách, xin mời ngài đưa ra thẻ hội viên” Bảo vệ cửa ngăn Dương Minh và Trương Tân lại.

“Thẻ hội viên?” Dương Minh có chút sửng sốt mà nói: “Chúng tôi không có. Chỗ này không tiếp khách bình thường sao?”

“Xin lỗi ngài, nơi này chỉ tiếp đón khách có thẻ hoặc là do khách có thẻ dẫn đến mà thôi. Còn đâu không kinh doanh với bên ngoài” Bảo vệ rất lễ phép mà nói.

“Như vậy sao?” Dương Minh có chút bất đắc dĩ mà nói: “Vậy có thể làm được thẻ hội viên không?”

“Thẻ hội viên hàng năm cấp một lần, phải kiểm tra tư cách. Bây giờ không thể nào làm” Bảo vệ giải thích.

“Vậy thì thôi, tôi sang quán bar khác” Dương Minh lắc đầu không thèm để ý. Chỗ nào cũng có các quán như thế này mà, không có thẻ hội viên thì không thể vào được.

“Ồ, là anh?” Dương Minh đang định xoay người rời đi thì nghe thấy có người gọi. Hắn quay lại thì thấy là một người rất quen thuộc. Đó là bạn của Hoàng Nhạc Nhạc – một tiếp viên hàng không trên máy bay tên Vương Mi.

“Thật trùng hợp” Dương Minh nhìn Vương Mi rồi nhìn quanh nhưng không thấy Hoàng Nhạc Nhạc đâu. Hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng không ngờ câu nói tiếp theo của Vương Mi làm Dương Minh giật mình: “A, anh có phải là đang nhìn xem có Nhạc Nhạc ở đây phải không? Có phải anh muốn mời cô ấy uống rượu để xin lỗi?”

Dương Minh ngẩn ra một chút rồi nói: “Hoàng Nhạc Nhạc? Cô ấy cũng ở đây?”

“Đúng thế, anh không biết ư?” Lúc này Vương Mi có chút kỳ quái mà nói: “Tôi và Nhạc Nhạc hẹn gặp nhau ở đây. Tôi còn tưởng anh đến đây tìm cô ấy”

“Tôi chỉ cùng bạn tùy tiện tìm một quán bar ngồi xuống nhưng không ngờ đến đây lại phải có thẻ hội viên”

“Hì hì, không vấn đề gì. Tôi có thẻ hội viên. Tôi dẫn hai anh vào” Vương Mi nói xong liền rút trong chiếc ví nhỏ ra một chiếc thẻ đưa cho bảo vệ.

Bảo vệ cầm lấy kiểm tra rồi cung kính đưa trả cho Vương Mi. Vương Mi nhét thẻ vào trong ví sau đó nói với Dương Minh và Trương Tân: “Đi thôi, cùng vào nào”

“Chúng tôi chắc không vào đâu” Dương Minh bây giờ rất sợ gặp Hoàng Nhạc Nhạc, cho nên không muốn đi cùng mấy cô nàng này. Hắn đang muốn bỏ chạy.

“Đi nào, cùng nhau chơi sẽ náo nhiệt hơn. Lát nữa để Nhạc Nhạc xin lỗi anh là được mà. Nhạc Nhạc thực ra rất tốt mà” Vương Mi nói.

Trương Tân vừa thấy Vương Mi liền bắt đầu có suy nghĩ xấu xa. Thấy Vương Mi ra sức mời như vậy, trong lòng liền ngứa ngáy khó chịu. hắn không đợi Dương Minh nói mà lập tức đáp ứng: “Được, vậy cùng nhau vào thôi”

Thấy Trương Tân đã đồng ý đi vào, Dương Minh cũng chẳng có cách nào. Dù như thế nào hắn cũng không thể làm Trương Tân mất mặt chứ? Dương Minh đành bất đắc dĩ đi vào quán bar.

Chẳng qua đi được một nửa Dương Minh liền nhỏ giọng nói với Trương Tân: “Bây giờ nhiều người chuyện mày muốn biết thì để lần sau đi”

Trương Tân lúc này mới hiểu ra. So sánh với tình một đêm thì chuyện của Dương Minh quan trọng hơn. Mà Trương Tân cũng rất muốn biết chuyện cũ của Dương Minh và Thư Nhã, vì thế hắn có chút hối hận. chẳng qua đã vào quán bar rồi thì đâu có lý nào thì lui ra.

Trương Tân có chút xấu hổ gãi đầu rồi lúng túng nói: “Xin lỗi, lãnh đạo”

“Được rồi, chuyện của tao để lần sau rồi nói” Dương Minh không muốn để Trương Tân tự trách nên cười nói.

Đi theo Vương Mi, ba người cùng đi đến một chiếc ghế dài. Quả nhiên Dương Minh thấy Hoàng Nhạc Nhạc đã ngồi ở đây. Cô ta đang loay hoay với móng tay, chắc là đang đánh móng đây.

“Nhạc Nhạc” Vương Mi gọi một tiếng.

Hoàng Nhạc Nhạc vừa nghe thấy Vương Mi gọi liền vươn tay ra vẫy vẫy. Nhưng khi cô ta thấy Dương Minh thì mặt liền sa sầm lại.

“Sao anh lại đến đây?” Hoàng Nhạc Nhạc lạnh như băng mà nói.

“Anh ấy đến xin lỗi bà mà” Vương Mi không đợi Dương Minh mở miệng nói đã tranh trước. Hơn nữa cũng không cần biết Dương Minh nghĩ gì đã nói như vậy.

Dương Minh cũng không muốn chọc vào Hoàng Nhạc Nhạc, nhưng hắn cũng không cảm thấy mình có lỗi gì với Hoàng Nhạc Nhạc cả. chẳng qua nếu Vương Mi đã nói như vậy thì Dương Minh cũng chỉ gật đầu, hắn chẳng muốn đấu với phụ nữ làm gì.

Hoàng Nhạc Nhạc thấy Dương Minh đến xin lỗi thì vẻ mặt đã tốt hơn chút. nàng thầm nói hừ phải xem biểu hiện của hắn mới được. Dám đến xin lỗi bản tiểu thư đây ư, không cho sống sung sướng đâu.

“Tôi tên Trương Tân, là bạn thân của Dương Minh” Trương Tân tự giới thiệu mình. Hắn nhìn thấy Hoàng Nhạc Nhạc đẹp như vậy thì thiếu chút nữa chảy nước miếng. Nhưng vấn đề là hình như Lão Đại Dương Minh không thích gặp Hoàng Nhạc Nhạc này mấy. Điều này làm Trương Tân rất hưng phấn. Hoàng Nhạc Nhạc quá đẹp, nếu mình có thể cùng cô ta thì ...

Trương Tân bắt đầu suy nghĩ tà ác.

“Tôi là Vương Mi, cô ấy là Hoàng Nhạc Nhạc. Được rồi, mọi người đã làm quen thì là bạn. mọi người cùng ngồi xuống đi” Vương Mi nói vậy để giải hòa không khí giữa Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc.

Hoàng Nhạc Nhạc vẫn chờ Dương Minh nói lời xin lỗi mình nhưng sau khi Dương Minh ngồi xuống lại chẳng có hành động gì. Hoàng Nhạc Nhạc không khỏi bắt đầu để ý, người này không phải định lừa mình đó chứ?

“Khụ khụ, có phải có người nào muốn nói gì đó không?” Hoàng Nhạc Nhạc rốt cuộc vẫn có tâm trạng như một cô bé, không có tâm cơ quá sâu nên không nhịn được. nàng bắt đầu ám chỉ đối phương.

“Được rồi, nếu như tôi quả thật có chỗ đắc tội với Hoàng tiểu thư thì mong bỏ qua cho tôi” Dương Minh vừa nói liền giơ chén rượu lên một hơi uống cạn.

Cái này cũng được sao? Hoàng Nhạc Nhạc còn tưởng rằng Dương Minh sẽ nói mấy lời gì gì đó để lừa mình bỏ qua, nhưng không ngờ lại nói như vậy. Cái gì mà trước kia nếu có chỗ đắc tội? Chẳng lẽ hắn ta không biết đắc tội mình như thế nào sao?

Cứ như vậy câu này Dương Minh nói cũng như không. Dương Minh nói vậy càng làm cho Hoàng Nhạc Nhạc thêm tức giận. Là ai chứ? Nghĩ mình là chiếc bánh ngọt nên ai cũng thích sao?

Hắn cho mình là ai chứ? Hoàng Nhạc Nhạc này cũng là công chúa con nhà giàu đó, hắn ta coi mình là gì?

Vương Mi cũng có chút bất đắc dĩ. Dương Minh nói như vậy đúng là không muốn người ta giận cũng khó. Vương Mi vội vàng giảng hòa: “Được rồi, Nhạc Nhạc, Dương Minh đã nhận lỗi rồi, bà đừng có giận anh ấy nữa”

“Tôi giận hắn ư? Hắc, ai thèm chứ” Hoàng Nhạc Nhạc bĩu môi mà nói.

“Đúng thế, Nhạc Nhạc, Lão Đại của tôi bình thường vẫn lạnh lùng như vậy đó ...” Nhạc Nhạc vẫn tìm cơ hội nói chuyện với Hoàng Nhạc Nhạc, bây giờ hắn rốt cuộc tìm được cơ hội rồi.

“Điều đó có quan hệ gì với tôi?” Hoàng Nhạc Nhạc không thèm để ý đến Trương Tân, tức giận ngồi đó mà nói.

Trương Tân không phải thằng ngu, hắn cũng có cách cua gái của mình mà. Nghe thấy giọng điệu của Hoàng Nhạc Nhạc như vậy, hắn biết bây giờ cô ta không thích. Vì thế hắn liền chuyển mục tiêu lên người Vương Mi.

Tính Vương Mi khá thoáng. Trước kia khi học trong trường đã cùng mấy bạn trai. Hơn nữa Trương Tân cũng rất biết cách nói chuyện mà.

Trương Tân thấy Dương Minh đễ bắt chuyện như vậy liền tấn công. Hắn không ngừng kể chuyện cười làm Vương Mi vui vẻ.

Nhưng Hoàng Nhạc Nhạc lại không cười, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Dương Minh như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy.

Dương Minh có chút bất đắc dĩ. Vì không muốn gây thêm chuyện nên Dương Minh không dám nói chuyện với Hoàng Nhạc Nhạc. Mà Trương Tân và Vương Mi nói chuyện vui vẻ như vậy, Dương Minh cũng không can thiệp vào. Hắn chỉ ngồi đó uống bia của mình.

“Tôi thấy anh muốn chết rồi” Hoàng Nhạc Nhạc thấy Dương Minh bị mình nhìn không dám ngẩng đầu rồi không ngừng uống rượu, trong lòng nàng có chút thoải mái. Hoàng Nhạc Nhạc bắt đầu châm chọc.

Dương Minh không ngờ tính cách Hoàng Nhạc Nhạc lại như trẻ con. Hắn lắc đầu bất đắc dĩ không dám đáp lại.

Hoàng Nhạc Nhạc vốn thấy Dương Minh không dám ngẩng đầu liền vui vẻ. Nhưng thấy mình nói mấy câu mà Dương Minh vẫn ngồi im đó không nói gì, nàng liền có chút khó chịu. Hoàng Nhạc Nhạc hừ một tiếng rồi nói: “Có người câm thì phải”

Dương Minh thở dài một tiếng ngẩng đầu lên rồi nói: “Nhạc Nhạc, thật lòng mà nói thì hai chúng ta không hợp đâu ...”

“Anh ...” Hoàng Nhạc Nhạc nghe thấy Dương Minh nói vậy thiếu chút nữa tức chết. Cái gì mà nếu phải nói thật? hắn nói như vậy thì giống như mình mặt dày muốn dán vào hắn vậy?

Hoàng Nhạc Nhạc đã sớm nhìn ra Dương Minh không phải muốn xin lỗi mình, nhất định là nửa đường gặp phải Vương Mi mà thôi. Người này quá kiêu ngạo. hắn nghĩ mình nhìn trung hắn sao? Ai thèm chứ?

Hoàng Nhạc Nhạc tức giận nghiến răng nghiến lợi, mở to đôi mắt nhìn chằm chằm Dương Minh như con sư tử. trừng mắt nhìn một chút thấy Dương Minh không nói gì, Hoàng Nhạc Nhạc liền khó chịu. nàng đang buồn bực nên uống rượu cũng không vui.

Vương Mi vốn cũng không phải người bảo thủ nên nhân có rượu trong người liền bắt đầu kề vai với Trương Tân.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
91 Xem
1 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền