Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 704 Anh cũng biết Dương Minh? (P 2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2011 chữ · khoảng 7 phút đọc

Lý Đại Cương nhíu mày, từ trước đến giờ hắn cũng chẳng phải là thiện nam tín nữa, lúc đi theo Dương Minh, cũng là một tay bá đạo, nói đánh người là đánh người, không hề do dự.

Chẳng qua,b ây giờ cũng đã rửa tay rồi, hơn nữa, ở đây còn có anh họ nữa, Lý Đại Cương biết tính tình của anh mình, không phải là loại người thích gây chuyện thị phi, cho nên cũng nhịn xuống không phát tác.

Hơn nữa, đối phương cũng đông hơn, mà bên mình chỉ có hai người, tuy rằng nếu có đánh nhau, thì anh họ Lý Đại Đông khẳng định sẽ không ngồi yên, nhưng dù sao cuối cùng vẫn là đánh người, cơ hồ không sai biệt gì lắm.

“Chúng tôi đang nói chuyện, không tiện ngồi chung bàn!” Lý Đại Cương nói.

“Hắc, còn cứng đầu à? Biết lão đại của tao đang làm gì không?” Kỳ thật, nếu là bình thường, thì hắn ta sẽ không dám bố láo như vậy, bởi vì nhân vật cấp cao của hắc đạo Tùng Giang đã ra nghiêm lệnh, không cho phép thuộc hạ đàn em tiểu đệ hay đại loại như thế làm trò bắt nạt ức hiếp người dân, nhưng mà tên này bị Lý Đại Cương làm cho mất mặt, có chút khó xử, mới tỏ vẻ như vậy.

“Vậy mày có biết lão đại của tao đang làm gì?” Lần trước Lý Đại Cương nhìn thấy Dương Minh, rồi thấy những chuyện xảy ra trên người Dương Minh, cũng biết rằng bây giờ Dương Minh đã thay đổi, phỏng chừng đừng nói là lũ này, ngay cả lão đại của chúng cũng phải nể mặt. Bằng không thì Quách Kiện Siêu nghe nói rất có bối cảnh hắc đại không có khả năng xám xịt mà rời đi.

“Lão đại của mày? Mày cũng là người trong nghề?” Tên này sửng sốt, thầm nghĩ, sao mà xui quá vậy! Trên đường kị nhất chính là tranh đấu nội bộ, nếu quả thật là người một nhà, vậy thì khi trở về bị các lão đại biết, khẳng định là sẽ không có gì tốt đẹp!

Đương nhiên, lão đại này không phải là lão đại của hắn, mà chính là lão đại cấp cao hơn, cũng chính là mấy tên thủ hạ của Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám.

“Cũng không chính thức, lão đại của tao là Dương Minh, biết không?” Lý Đại Cương hỏi thứ.

“Dương Minh? Là ai?” Tên này khó hiểu hỏi, chẳng qua, trong bang cũng có rất nhiều lão đại, sao mà có thể biết rõ từng người được? Vì thế hỏi : “Quản khu nào?”

Tên này không biết, nhưng lão đại của hắn thì vừa nghe xong đã run cả người, hoảng sợ, vội vàng chạy lại, trực tiếp đạp một cái vào tên thủ hạ, nói : “Mẹ kiếp, không có chổ thì đi quán khác? Con mắt của mày để đâu vậy?”

Thằng thủ hạ bị đạp đau muốn chết, còn chưa biết là đã xảy ra chuyện gì, thì đã nghe lão đại của mình cung kính nói với Lý Đại Cương : “Huynh đệ, xin lỗi, thủ hạ của tôi không hiểu chuyện, để tôi quay về dạy dỗ hắn! Quấy rầy hai người ăn cơm, bữa cơm này, tôi trả tiền...”

“Sao lại như thế, chúng tôi còn chưa ăn xong, lát nữa cón muốn ăn món khác” Lý Đại Cương không ngờ cái tên Dương Minh lại dùng tốt như vậy, thuận miệng nói ra là mọi chuyện liền được giải quyết.

“Vâng... vâng...” Tên lão đại móc bóp ra, rút ra tờ năm trăm đồng đưa cho Vương lão đầu, nói : “Bữa ăn của hai người kia tôi trả, nè, ông cầm năm trăm này đi, dư thì cứ giữ!”

“Không thành vấn đề!” Vương lão đầu cũng biết tên này, vội vàng cầm lấy tờ năm trăm, một bữa ăn, cho dù hai người kia có ăn như heo thì cũng không hết năm trăm. Cho dù ăn hơn, thì Vương lão đầu cũng biết tên lão đại này khẳng định sẽ không quỵt nợ.

Bởi vì gần đây, đám lưu manh của Tùng Giang đã trở nên quy củ hơn rất nhiều, ăn cơm uống rượu đều trả tiền, cũng ít gây chuyện hơn. Vương lão đầu cũng là một người ở tầng dưới chót của hắc đạo, nên tin tức cũng biết được đôi chút, biết hắc đạo Tùng Giang đã đổi trời, một lão đại có vẻ chính phái lên ngồi, và trở nên nghiêm khắc với thủ hạ và tiểu đệ hơn rất nhiều.

Mở cửa làm ăn, chỉ cần an ổn, cũng không để ý đến số tiền bảo kê mỗi tháng, chỉ sợ những người này vừa thu tiền bảo kê, vừa đến ăn chùa uống chùa, vậy thì quả thật là không chịu nổi.

Tình huống bây giờ, làm cho người dân rất vui mừng, mỗi tháng đều tự nguyện giao tiền bảo kê, mà những người ấy cũng thật sự có chức trách bảo hộ, hơn nữa, người ta bây giờ đã làm ăn chính quy rồi, trên danh nghĩa là bảo an của công ty bảo an Danh Dương, có nghĩa vụ giữ gìn trị an.

Có những người này, những vụ ẩu đả và quỵt nợ của lưu manh đã giảm đi không ít, tính đi tính lại, thì vẫn còn rất lời, cho dù có đưa cả tiền bảo kê nữa. Lý Đại Cương nhìn thấy tên lão đại ân cần như vậy, cũng không từ chối nữa, gật đầu nói : “Vậy cảm ơn!”

“Cảm ơn cái gì, đều là người một nhà!” Lão đại nói : “Tôi tên là Trương Phún Bạch, khu chợ đêm này đều là địa bàn của tôi, về sau huynh đệ có chuyện gì cần nhờ, cứ lên tiếng!”

Nói tên của mình cho Lý Đại Cương nghe, Trương Phún Bạch cũng luôn do dự mãi, nếu Lý Đại Cương nói xấu mình trước mặt Dương Minh, vậy thì không phải là xong đời rồi sao.

Nói đi thì cũng phải nói lại, cho dù không nói ra, chỉ cần Dương Minh muốn biết, thì tùy tiện hỏi một câu địa bàn chợ đêm là của thằng nào, như vậy cũng có thể biết tên mình, và như thế thì chết còn thảm hơn. Không bằng cứ đơn giản một chút, không chừng có thể dùng quan hệ của Dương Minh mà có thể leo lên một địa vị cao hơn.

Mà Trương Phún Bạch này, cũng chính là Trương Phún Bạch của resort Tiên Nhân! Bởi vì phả hủy chuyện tốt của Tùy Quang Khải, cho nên mới bị đuổi.

Lúc ấy, Dương Minh và Chu Giai Giai phân tích không sai, Tùy Quang Khải sai hai tên tiểu đệ của Trương Phún Bạch cùng nhau diễn trò, lại không nghĩ rằng, Trương Phún Bạch đột nhiên xuất hiện phá hủy mọi chuyện!

Tùy Quang Khải tức giận, liền đuổi việc Trương Phún Bạch, Trương Phún Bạch đã hơn ba mươi rồi, sau khi thất nghiệp, cũng không thể kiếm được việc làm, lại không có năng lực gì khác. Vì thế được bạn bè dẫn vào đầu quân của Bạo Tam Lập, gia nhập công ty bảo an, đến làm quản lý chợ đêm.

Đương nhiên, đây chỉ là xưng hô bên ngoài, Trương Phún Bạch có thể nói là quản lý chợ đêm, nhưng nói thật chính là xem bãi, chỉ là thay đổi cách nói thôi. Chẳng qua, đừng nghĩ chỉ là thay đổi cách gọi, mà ý nghĩa cũng hoàn toàn thay đổi, công việc trước kia của Trương Phún Bạch từ không hợp pháp đã trở thành hợp pháp.

Mà, mấy người chủ tiệm cũng hiểu được là mọi chuyện đã thấy đổi, bảo an bình thường, bọn họ quả thật là không cần. Cũng chỉ có đám người Trương Phún Bạch bên cạnh, mới có thể nhanh chóng giải quyết phiền toái cho họ, vì thế, họ mới cam tâm tình nguyện bỏ tiền bảo kê ra.

Tuy rằng công việc bây giờ không còn rãnh rỗi như xưa, nhưng cũng không tồi, ít nhất là so với trước kia còn có số má hơn.

Mà, người tạo thành tất cả chuyện này, chính là Dương Minh. Trương Phún Bạch đương nhiên phải chú ý rồi, bởi vì Dương Minh cho nên hắn mới thất nghiệp, vì thế Trương Phún Bạch dùng nhiều quan hệ để tìm hiểu bối cảnh của Dương Minh!

Chẳng qua, trong một lần vô tình, Trương Phún Bạch nhìn thấy hai vị lão đại là Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám, đều đang đứng bên trái và phải Dương Minh, ba người cùng nhau thảo luận chuyện gì đó, trong đầu Trương Phún Bạch lập tức từ bỏ ngay ý định trả thù Dương Minh!

Có thể làm cho hai lão đại phải đứng mà nói chuyện, vậy còn có thể là người bình thường sao? Cho nên, Trương Phún Bạch lập tức nổi lên tâm kết giao, dù sao hai người cũng có chút ân oán, nếu chuyện này có thể viết thành truyện, thì không chừng có thể trở thành cơ hội thành công của mình.

Cũng bởi vì như vậy, khi Trương Phún Bạch vừa nghe Lý Đại Cương nói lão đại của mình là Dương Minh, nào dám chậm trễ, vội vàng chạy đến giải thích.

“Bạch ca, tôi là Lý Đại Cương, là bạn học trung học của Dương ca, lúc ấy cùng kề vai với Dương ca!” Lý Đại Cương nói.

“Cương ca, tôi cũng không muốn quấy rầy hai người uống rượu, để hôm khác nói chuyện! Đúng rồi, đây là danh thiếp của tôi, lần sau đến đây uống rượu, thì nhất định phải gọi cho tôi!” Trương Phún Bạch vội móc danh thiếp ra đưa cho Lý Đại Cương, cũng không ở lại nữa, mang đám đàn em rời đi.

Sau khi đi xa, tên thủ hạ kia mới kinh sợ hỏi : “Bạch ca, Dương Minh là ai vậy?”

“Mẹ kiếp!” Trương Bạch Phún lại tát cho thằng này một cái, nói : “Tên của Dương ca là để cho mày gọi sao? Đó là bạn tốt của Báo ca và Hầu ca!”

“A? Vậy không phải là em đã gây chuyện sao?” Tên này cũng không ngu, vừa nghe đã hiều, liền lo lắng hỏi.

“Còn không phải lão tử chùi đít cho mày sao? Về sau chú ý một chút, đừng gây chuyện lộn xộn!” Trương Phún Bạch hừ một tiếng nói.

“Cảm ơn Bạch ca!” Thằng này cảm kích nói : “Về sau em không dám gây chuyện thị phi nữa đâu!”

“Biết là tốt rồi, đi thôi, tìm một chổ uống vài ly chúc mừng!” Trương Phún Bạch nói.

“Chúc mừng? Chúc mừng cái gì?” Cả đám tiểu đệ kì quái hỏi.

“Thằng ngu! Cái này không phải là một cơ hội sao? Không chừng vì chuyện vừa rồi tao có thể quen biết với Cương ca, bạn của Dương ca!” Trương Phún Bạch nói. Trong hắc đạo, không hề phân biệt tuổi tác, có chổ hơn người thì được làm anh người ta, cho nên, dù Trương Phún Bạch đã hơn ba mươi tuổi, không cảm thấy có gì bất ổn khi gọi Lý Đại Cương là ca cả.

Mà bên này, Lý Đại Đông đang vô cùng kinh ngạc cau mày, đang suy nghĩ về những lời mà em họ đã nói với Trương Bạch Phún.

Dương Minh, có phải là Dương Minh mà mình đã gặp hôm nay không?

“Lão đệ, Dương Minh mà em nói, làm gì vậy?” Lý Đại Đông rốt cục không nhịn được hỏi.

“Dương Minh? Là một người bạn thời trung học của em, cũng là lão đại của em...” Lý Đại Cương đáp.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 116

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự