Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 703 Anh cũng biết Dương Minh? (P 1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1892 chữ · khoảng 6 phút đọc

Những sinh viên sau khi tốt nghiệp lấy bằng xong, sẽ phải lao vào trong cuộc chiến kiếm việc làm vô cùng ác liệt. Trong khoảng vài năm gần đây, các công ty cũng không còn ham muốn nhiều về các phần tử tri thức cao cấp này nữa, sinh viên tìm việc làm, thường thì không bao giờ liên quan đến những lãnh vực mà mình được học trong trường đại học, cơ hồ có sự khác biệt rất lớn.

Cầm cái bằng đại học ra đường, thật ra cũng chẳng thể đại biểu cho điều gì. Chức vị thì chỉ cần phù hợp, căn bản là không cần người có nhiều hay ít bằng cấp, huống chi mỗi năm còn có rất nhiều thanh niên xếp hàng thật dài chờ việc làm.

Lý Đại Đông tuy rằng không thể tìm được việc làm, nhưng cả ngày tai nghe mắt thấy, trên báo hoặc TV cũng đưa tin, cho nên hắn cũng có thể nói là hiểu biết tình thế bây giờ.

Cho nên, lời mời của Dương Minh quả thật cũng làm cho hắn động tâm. Hơn nữa, Lý Đại Đông cũng hiểu rằng, Dương Minh làm như vậy không phải là sáng tạo cơ hội cho hắn đi theo đuổi Lâm Chỉ Vận, mà là làm cho hắn có thể nhìn thẳng vào tình cảm của hắn và Lâm Chỉ Vận, từ đó thoát khỏi ám ảnh tình cảm.

“Lão đệ, đang đi đâu vậy?” Lý Đại Đông do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn chưa thế quyết định được, vì thế quyết định gọi điện cho em họ của mình, tìm hắn thương lượng.

Bây giờ, hình như mọi gia đình đều chỉ có một con, cho nên anh em họ liền trở nên thân như anh em ruột. Lý Đại Đông từ nhỏ đã có quan hệ không tồi với người em họ này, bình thường, có chuyện gì, đều tìm hắn tâm sự.

“Đại ca, là anh à, có chuyện gì không?” Em họ của Lý Đại Đông hỏi.

“Lão đệ, em có rãnh không? Đại ca có vài chuyện muốn nói với em...” Lý Đại Đông nói.

“Ồ? Được, vậy anh chờ em một chút, em đang đi với cấp trên” Em họ của Lý Đại Đông nói.

“Vậy anh chờ em, đến nhà của anh nha. Uống với anh vài ly!” Lý Đại Đông nói.

“Nhà anh có đồ ăn không? Thôi bỏ đi, thấy hai ta uống rượu, cha của anh lại mắng nữa!” Em họ của Lý Đại Đông nói : “Đến con đường phía sau phố buôn bán đi, em mời khách! Hôm nay vừa mới được thưởng tiền phần trăm, đi chúc mừng một chút!”

“Được rồi, hai mươi phút nữa anh ra!” Lý Đại Đông nói.

“Em cũng vậy, gặp mặt tai chổ quán nướng của lão Vương nha” Em họ của Lý Đại Đông nói.

Cúp điện thoại, em họ của Lý Đại Đông liền xoay người đi vào trong phòng quản lý, nói : “Lưu quản lý, anh cùa tôi vừa gọi điện báo, tìm tôi có chút việc, hôm nay tôi đi sớm được không?”

“Không thành vấn đề, chú bận thì cứ đi trước đi!” Lưu quản lý gật đầu. “Vậy cảm ơn Lưu quản lý” Em họ của Lý Đại Đông nói lời cảm ơn xong, liền xoay người rời khỏi văn phòng của Lưu quản lý.

Có thể mọi người đã đoán được, vâng, thế giới này rất nhỏ, em họ của Lý Đại Đông chính là Lý Đại Cương, là bạn tốt thời trung học của Dương Minh. Mà Lưu quản lý gần đây cũng mơ hồ biết được bối cảnh của Dương Minh, cho nên cũng có sự quan tâm đặc biệt đến Lý Đại Cương.

Sau khi Dương Minh mua nhà xong, có vài việc nhỏ và thủ tục còn chờ phải làm, nhưng lại không có thời gian, cho nên nhờ Bạo Tam Lập đi làm. Chuyện lần trước, Bạo Tam Lập làm không tốt, đang lo lắng là Dương Minh sẽ chướng mắt mình, thì lần này thấy Dương Minh có chuyện nhờ mình, vội vàng chạy đi làm.

Vốn, việc nhỏ như vậy không cần Bạo Tam Lập tự mình đi làm, tùy tiện phái một tiểu đệ đi là được. Nhưng bởi vì đây là chuyện mà Dương ca nhờ, cho nên Bạo Tam Lập không thể không thận trọng.

Lưu quản lý ở Tùng Giang có thể không biết lãnh đạo thành phố là ai, nhưng không thể không biết Bạo Tam Lập! Mà Bạo Tam Lập lại từ mình chạy đến chổ này để làm việc, làm cho Lưu quản lý thấy mà choáng váng! Trách không được tại sao trước đó Dương Minh lại bình thản như vậy, ngồi còn chưa nóng chổ, mà đã làm cho người bạn trai của Tống tiểu thư sợ đến mức như vậy!

Có bối cảnh hắc đạo thì sao? Lão đại hắc đạo Tùng Giang cũng chỉ là người chạy chân cho Dương Minh mà thôi!

Lưu quản lý đã đổ đầy mồ hôi lạnh, cũng may là ngày đó mình không nói giúp cho Tống tiểu thư, bằng không thì đã xong đời rồi!

Lúc Lý Đại Cương đến chổ hẹn, thì Lý Đại Đông cũng vừa mới đến, Lý Đại Cương phải nói là rất quen thuộc với chổ này, bởi vì lúc còn đến trường, mỗi lần cúp học đều cùng Dương Minh và Từ Bằng ra đây nhậu.

“Lão đệ, em đến nhanh vậy!” Công ty của Lý Đại Cương cách nơi này khá xa, cho nên Lý Đại Đông mới kì quái hỏi.

“Ngồi taxi thì có thể không nhanh sao!” Lý Đại Cương cười nói : “Sao thế? Nhìn vẻ mặt của anh, có vẻ đang có chuyện gì buồn bực lắm, có tâm sự à?”

“Ngồi xuống từ từ nói đi...” Lý Đại Đông không trả lời, tìm một chổ trống ngồi xuống.

“Được!” Lý Đại Cương cũng không gấp, sau khi ngồi xuống, liền nói với phục vụ : “Phục vụ, cho ba mươi xâu thịt dê nướng, mươi phần thận trâu, năm phần dú dê nướng, hai chai bia!”

“Được!” Phục vụ ghi nhớ các món ăn mà Lý Đại Cương gọi, sau đó vội vàng đi chuẩn bị.

“Giờ nói đi, có chuyện gì thế?” Lý Đại Cương vừa làm nước chấm vừa nói.

“Lão đệ, em có biết Lâm Chỉ Vận không?” Lý Đại Đông do dự một chút rồi nói.

“Biết, không phải là thanh mai trúc mã của anh sao?” Lý Đại Cương cũng khá là hiểu biết chuyện của Lý Đại Đông.

“Thanh mai trúc mã...” Lý Đại Đông thở dài nói : “Nàng có bạn trai rồi...”

“Cái gì?” Lý Đại Cương sửng sốt : “Sao lại thế? Không phải anh sao?”

“Là anh thì tốt rồi...” Lý Đại Đông cười khổ lắc đầu nói : “Chẳng qua, tất cả cũng là tại anh, Lâm Chỉ Vận trước giờ chỉ xem anh như một người anh, cho nên bây giờ vẫn không có tình cảm trong phương diện đó! Tình yêu vốn không thể miễn cưỡng, nàng cũng có quyền theo đuổi hạnh phúc của mình...”

“Trời đất, nếu đã nói vậy, anh còn tìm em để làm gì? Không có chuyện gì làm sao?” Lý Đại Cương khó hiểu nói, hắn đương nhiên biết tình yêu là thứ không thể miễn cưỡng được, nếu thằng anh mình đã nghĩ thông suốt, vậy còn phiền não cái rắm gì?

“Không phải, còn một chuyện khác....” Lý Đại Đông nói : “Bạn trai của Lâm Chỉ Vận, muốn mời anh đến công ty của hắn hỗ trợ...Lâm Chỉ Vận cũng đang làm việc cho công ty của hắn...”

“Giàu vậy sao? Công ty của riêng mình?” Lý Đại Cương lặng đi một chút, rồi nói : “Chẳng qua, anh nói làm em không hiểu gì hết, bạn trai của nàng kêu anh đến công ty làm? Anh xác định là không lầm chứ?”

“Đương nhiên là không rồi, bằng không thì anh cũng đâu cần phải phiền lòng như vậy!” Lý Đại Đông khoát tay nói : “Anh bây giờ anh đang do dự là có nên đi hay không đây!”

“Khoan đã.... sao em cứ cảm thấy chuyện này còn có chổ khó hiểu? Bạn trai của Lâm Chỉ Vận biết anh thích Lâm Chỉ Vận sao?” Lý Đại Cương hỏi.

“Biết...” Lý Đại Đông gật đầu.

“Trời ơi! Đây rốt cục là ý gì? Sao em nhức đầu quá!” Lý Đại Cương vỗ vỗ cái trán của mình nói.

“Lão đệ, thật ra, chuyện này rất đơn giản, bạn trai của Lâm Chỉ Vận biết Lâm Chỉ Vận không thích anh, vẫn xem anh là anh trai của mình, lần này kêu anh đến công ty làm, cũng chỉ là muốn để anh tỉnh táo một chút, không cần phải trầm mê trong tình cảm cá nhân ấy, có thể tự thân đi ra được!” Lý Đại Đông đem lời của Dương Minh nói lại cho Lý Đại Cương nghe.

“Rất là đàn ông! Xmen!” Lý Đại Cương vỗ đùi tán dương một câu : “Vậy anh còn do dự cái gì? Em thấy bạn trai của Lâm Chỉ Vận không phải là người hẹp hòi đâu. Nếu đã cho anh một cơ hội tốt như vậy, anh còn do dự cái gì?”

“Nhưng mà, anh sợ, về sau sẽ càng xấu hổ...” Lý Đại Đông lo lắng nói.

“Anh chỉ cần làm đúng chuyện của mình được rồi, có cái gì mà xấu hổ!” Lý Đại Cương lắc đầu nói : “Đại ca, nếu em là anh, thì đã chọn cái này rồi!”

“Anh biết... được rồi, không đề cập đến chuyện này nữa, chúng ta uống rượu thôi!” Lý Đại Đông thấy thịt dê đã bưng lên, vì thế rót cho mình một ly bia.

“Được, uống trước” Lý Đại Đông cũng rót cho mình một ly, sau đó cầm lấy xâu thịt dê lên nhâm nhi.

Sau vài ly rượu, sắc mặt của Lý Đại Đông đã hơi đỏ ửng, cả người cũng không còn phiền não như vừa rồi, hai anh em cười nói tán gẫu rất vui vẻ.

“Vương lão đầu, còn bàn không?” Chỉ là, trong lúc đang vui vẻ, thì những tên lưu manh cũng khá to con, đi đến hỏi ông chủ quán.

“Xin lỗi, đã đầy khách rồi, các vị lần sau ghé đến được không?” Vương lão đầu xin lỗi nói.

Cái quán này của Vương lão đầu đã mở từ lâu lắm rồi, cũng có danh tiếng rất lớn, rất nhiều người đến ăn, cho nên đến giờ cơm, cơ hồ là không còn chổ trống.

“Thật mất hứng!” Một tên to con trông có vẻ là đầu lĩnh, nói một câu liền xoay người rời đi.

Nhưng một tên thủ hạ của hắn đảo mắt vào trong nhìn, cuối cùng dừng mắt lại tại bàn của Lý Đại Đông...

“Hai người các ngươi, chiếm cái bàn của sáu người, ngồi sát qua một bên đi, lão đại của tao còn phải ăn cơm ở đây!” Thằng này trực tiếp nói với Lý Đại Đông và Lý Đại Cương.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 116

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự