Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 354 Cậu bé kiêu ngạo

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1680 chữ · khoảng 6 phút đọc

Dương Minh gật đầu cầm lấy quyển sổ, nhìn qua. Lâm Chỉ Vận đúng là rất dụng tâm, hắn vốn định ngồi thêm một lát nhưng vì chuyện dạy thêm nên chỉ có thể rời đi.

Lái xe đến địa chỉ mà Lâm Chỉ Vận nói, Dương Minh đi đến nhà cậu học sinh kia. Dương Phụ thở dài một tiếng. Trần Mộng Nghiên, xin lỗi, anh tối nay định tìm em nhưng không được rồi. Hy vọng em đừng trách anh.

Dương Minh gõ cửa, một lát sau tiếng bà chủ nhà truyền ra: “Ai thế?”

“Chào chị, tôi là đến để dạy cho Ngô Trung Kiệt” Dương Minh nhìn tờ giấy trong tay, trên tờ giấy viết tên học sinh.

“Ồ, là Tiểu Lâm giới thiệu à” Bà chủ nhà mở cửa, sau đó gật đầu với Dương Minh: “Cậu là....”

“Chào cô, cháu là Dương Minh, cũng là sinh viên đại học công nghiệp Tùng Giang, cháu ở khoa công nghệ” Dương Minh giới thiệu: “Cháu là bạn học của Lâm Chỉ Vận. Chân cô ấy bị đau nên không thể đi dạy, cháu thay cô ấy mấy hôm”

“Ồ, Tiểu Dương à, mau vào đi” Bà chủ nhà nói: “Làm phiền cháu, cháu yên tâm, tiền dạy thêm cô không thiếu cháu một ít nào”

“Ha ha, cô, tiền dạy không quan trọng, cháu chỉ đến giúp Lâm Chỉ Vận mà thôi. Đúng, Ngô Trung Kiệt ở đâu ạ?” Dương Minh gật đầu cười nói.

“Ngô Trung Kiệt, Ngô Trung Kiệt, ra đây” Bà chủ nhà gọi mấy câu, trên lầu truyền ra giọng lười biếng.

“Mẹ, không phải chị Chỉ Vận thì mẹ bảo người ta về đi” Giọng khàn khàn mới vỡ của thằng con trai truyền đến.

“Xin lỗi, Tiểu Dương, thằng con trai này của cô vốn như vậy, cháu xem, cô mang cháu lên đó?” Bà chủ nhà ngượng ngùng nói.

“Không sao ạ, cô, chúng ta lên đi ạ” Dương Minh gật đầu. Hắn không sao cả. Một thằng bé mà thôi, Dương Minh từ tuổi này đi ra nên rất hiểu thời kỳ này. Mình lúc ấy không phải cũng ngang bướng sao? Bởi vì Tô Nhã mà trốn học, ra ngoài xã hội lăn lộn.

Lúc lên cầu thang, Dương Minh bắt đầu đánh giá hoàn cảnh xung quanh. Từ trong căn nhà này có thể thấy khá đắt, trang thiết bị trong nhà rất hiện đại, cả hai lầu cũng có hơn hai trăm mét vuông.

Từ việc lắp đặt, thiết kế, đồ dùng trong nhà có thể thấy đây là nhà có tiền. Chẳng qua Dương Minh cũng không quá để ý. Vấn đề là thằng bé Ngô Trung Kiệt này, con nhà giàu đúng là không dễ ở chung. Cũng không biết Lâm Chỉ Vận sao lại chịu được, đại thiếu gia kiểu này rất khó chiều.

Bà chủ nhà đứng trước cửa một căn phòng, gõ cửa rồi nói: “Ngô Trung Kiệt, mở cửa cho mẹ một chút, giáo viên của con tới”

“Con đã nói rồi mà, trừ phi là chị Chỉ Vận, người khác mẹ bảo về đi” Giọng vịt đực của Ngô Trung Kiệt tiếp tục vang lên.

“Trung Kiệt, con làm gì thế. Con thi cuối kỳ đến nơi rồi, không phải có bài muốn hỏi sao” Bà chủ nhà trách.

“Ai, mẹ, mẹ đừng quản con. Bảo người đó đi đi, trả tiền dạy, sau đó cút” Ngô Trung Kiệt không nhịn được gắt giọng nói.

“Thằng bé này” Bà chủ nhà bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn Dương Minh nói: “Xin lỗi, Tiểu Dương. Hay là thôi vậy, cô vẫn trả cháu tiền dạy, không thể để cháu đi đến mất công được”

“Vậy không cần ạ, hay là để cháu thử xem sao?” Dương Minh cười cười với chủ nhà.

“Được, vậy cháu nói với Ngô Trung Kiệt một cháu. Tuổi hai đứa không chênh nhau là mấy, dễ giao tiếp” Bà chủ nhà gật đầu nói: “Cô xuống trước, cô ở đây có khi lại không hay. Nếu không được thì bỏ đi, thằng bé này rất ngang bướng”

“Được ạ, cháu biết. Yên tâm, cô giao cho cháu” Dương Minh nói. Tuổi không chênh mấy? Toát mồ hôi, mình hơn thằng bé kia mấy tuổi mà. Chẳng qua trong mắt bà chủ nhà, mình đúng là không chênh với con bà ta là mấy.

Bà chủ nhà xuống lầu, Dương Minh không khách khí, đập cửa. Mẹ chứ, thằng ranh, tao không trị được mày sao?

“Đã nói anh cút đi cơ mà, anh có nghe thấy không?” Hiển nhiên Ngô Trung Kiệt vẫn chú ý động tĩnh ngoài cửa, cũng nghe được câu chuyện giữa Dương Minh và mẹ hắn.

“Mở cửa, mau, mở nhanh” Dương Minh nhíu mày.

“Anh cho rằng mình là ai? Có bản lãnh anh cứ đứng ngoài đó, không mở

Ngô Trung Kiệt hừ một tiếng.

Đứng bên ngoài? Mày nghĩ hay nhỉ? Dương Minh bĩu môi. Đóng cửa là tao không vào được sao? Mày quá coi thường ông rồi. Dương Minh tiện tay lấy một chiếc kim trong túi ra. Đây là thứ mà Phương Thiên bảo hắn lúc nào cũng phải mang theo người. Ở nhiều tình huống, vật nhỏ này sẽ có tác dụng rất lớn, ví dụ mở cửa, giết người.

Dương Minh đâm xuyên chiếc kim vào ổ khóa, lay lay vài cái, dùng sức nắm ổ khóa, cửa phòng mở ra. Chẳng qua người trong phòng không phát hiện ra là Dương Minh đã mở cửa đi vào. Bởi vì hắn đang đeo tai nghe và đọc truyện tranh.

Ngô Trung Kiệt ngại Dương Minh sẽ nói chuyện với mình, nên không để ý đến bên ngoài, đeo tai nghe đọc truyện. Hắn vốn nghĩ đeo tai nghe vào sẽ không phải nghe tiếng gõ cửa. Nhưng không ngờ Dương Minh lại trực tiếp vào được.

Dương Minh xoay người đóng cửa lại, sau đó đi đến bên cạnh Ngô Trung Kiệt, túm lấy tai nghe của hắn.

“Ai? Làm gì thế?” Ngô Trung Kiệt ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn một người xa lạ đang cười lạnh với mình, càng thêm hoảng sợ: “Anh là ai? Anh vào bằng cách nào?”

“Lão Tử là người dạy thêm. Mau học đi” Dương Minh hừ lạnh một tiếng.

“Anh là ai? Tôi không biết anh, anh vào được cũng vô dụng, đừng làm phiền tôi, mau ra đi” Ngô Trung Kiệt không thèm để ý đến lời Dương Minh nói.

Mẹ kiếp, mày nghĩ rằng tao muốn à? Nếu không phải đáp ứng với Lâm Chỉ Vận, mày nghĩ tao sẽ đến sao?

Thấy Dương Minh không đi, vẫn đứng bên cạnh nhìn mình, Ngô Trung Kiệt cảm thấy không được tự nhiên, nhíu mày nói với Dương Minh: “Chị Chỉ Vận đâu? Sao chị ấy không đến?”

“Chân cô ấy bị đau, thời gian này sẽ do tao dạy cho mày” Dương Minh đĩnh đạc ngồi xuống ghế.

“Anh có quan hệ gì với chị Chỉ Vận?” Ngô Trung Kiệt hỏi.

“Mày quản chuyện của tao làm gì?” Dương Minh có chút tức cười, thằng bé này đúng là nhiều chuyện.

“Anh không thích hợp với chị Chỉ Vận đâu, anh sớm bỏ ý niệm đó trong đầu đi” Ngô Trung Kiệt nhìn Dương Minh, lạnh lùng nói.

“Cái gì mà tao không thích hợp? Mày nói gì thế hả?” Dương Minh sửng sốt.

“Nói cái gì trong lòng anh hiểu rõ” Ngô Trung Kiệt nhếch miệng nói: “Anh không phải muốn lấy lòng chị Chỉ Vận nên mới đến dạy tôi sao? Đừng tưởng rằng tôi không nhìn thấu suy nghĩ của anh”

“Lấy lòng? Tao lấy lòng cô ấy làm gì? Nếu không phải Chỉ Vận nói mày lập tức sẽ thi cuối kỳ, mày nghĩ tao sẽ đến sao?” Dương Minh khinh thường nói.

“Giả vờ, tiếp tục giả vờ đi” Ngô Trung Kiệt cười nói: “Kỳ thi, tôi tự mình lo liệu. Anh không cần lo cho tôi. Anh đi đi”

“Tao nếu đã đến vậy sẽ phụ trách mày” Dương Minh thầm nghĩ, cứ như thế này mà về, Lâm Chỉ Vận không mắng mình mới lạ.

“Hắc hắc, thấy chưa? Đuôi hồ ly lộ ra rồi đó. Phụ trách đối với tôi? Tức cười quá. Lần đầu tiên tôi nghe thấy” Ngô Trung Kiệt cười hắc hắc nói: “Tiền dạy thêm không thiếu của anh. Anh còn không đi, không phải là muốn lấy lòng chị Chỉ Vận thì là gì? Tôi nói cho anh, tôi chuẩn bị giới thiệu chị Chỉ Vận cho anh họ tôi. Anh sớm lượn đi”

Anh họ? Ngô Trung Kiệt? Ngô Tân Khải? Anh họ thằng này không phải Ngô Tân Khải đó chứ? Dương Minh kinh ngạc hỏi: “Anh họ mày là Ngô Tân Khải?”

“Ngô Tân Khải là ai?” Ngô Trung Kiệt hỏi lại.

“....” Xem ra mình đoán nhầm, Dương Minh lắc đầu nói: “Không có gì, vậy anh họ mày là ai?”

“Anh họ tôi... anh biết anh họ tôi làm gì?” Ngô Trung Kiệt chỉ thuận miệng bịa ra một bà con, thực ra làm có ai. Anh họ, chị họ, hắn đều không có.

Chẳng qua Ngô Trung Kiệt thấy Lâm Chỉ Vận là cô gái tự lực tự cường, trong lòng đã coi Lâm Chỉ Vận như chị gái mình, nên mới khó chịu với Dương Minh.

“Tao cũng không có thời gian quản thằng đó là ai. Được rồi, hết chuyện chưa? Xong rồi thì bắt đầu học, có gì không biết thì hỏi” Dương Minh có chút không nhịn được nữa.

“Tôi là cao thủ Tiệt quyền đạo, anh không sợ chết thì tiếp tục ở đây” Ngô Trung Kiệt uy hiếp.

Dương Minh cười lạnh.

“Tôi biết đại ca trên xã hội. Anh nếu còn làm phiền tôi, tôi gọi người cho anh chết” Ngô Trung Kiệt thấy uy hiếp không hiệu quả, liền nói tiếp.

Dương Minh vẫn cười lạnh.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 114

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự