Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 353 Dương ca xem trọng mày

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Phiên bản Dịch · 1674 chữ · khoảng 6 phút đọc

“Mày cảm thấy chuyện này nói đùa được sao?” Dương Minh nhìn Tất Hải một cái.

“Ách.... Dương ca... anh cũng biết, giết người không thể nói đùa” Tất Hải cảm thấy đầu mình bắt đầu đổ mồ hôi. Dương ca quá ghê chứ? Không ngờ giết người?

“Ha ha, là chuyện trước kia, giết con tôm tép mà thôi” Dương Minh thản nhiên nói: “Tên gì nhỉ? Đúng, hình như là Cơ Thủy Sinh”.

“Gì? Cơ Thủy Sinh? Dương ca.... lão Kê là do anh giết?” Tất Hải kinh ngạc. Cái chết của Cơ Thủy Sinh đã không phải bí mật gì. Chẳng qua lúc đó Dương Minh không lộ, nên mọi người không biết là ai giết.

“Ừ, thằng này dám đùa bạn tao, tao ra tay dạy cho nó một bài học. Kết quả hơi nặng tay, nó chết” Dương Minh lạnh nhạt nói.

Bạn? Cơ Thủy Sinh là nam, vậy đùa giỡn nhất định là nữ. Tất Hải run lên, thầm nghĩ may mà hôm qua cảnh sát đến kịp, nếu không không biết xảy ra chuyện gì. Thân thủ Dương ca, hắn tận mắt nhìn thấy. Cơ Thủy Sinh là ai, đúng là một thằng huyệt đạo. Không ngờ bị Dương Minh giết. Thực lực Dương Minh có thể đoán được.

“Ha ha, chết rất tốt” Tất Hải khen một câu trái lương tâm, càng làm cho mình thấp hơn, thể hiện thân phận mình thấp hơn hẳn Dương Minh, cười một tiếng, không dám tiếp tục đề cập chuyện này nữa. Mẹ kiếp, mình lúc trước đúng là quá ngu, đi một vòng quanh Quỷ môn quan mà không biết. Hôm qua còn nghĩ Dương Minh là thằng ngu, không ngờ đúng là người tàn nhẫn.

Tất Hải cảm thấy mình cũng tàn nhẫn, nhưng cũng chỉ là một tên côn đồ mà thôi. So sánh với Dương Minh đã giết người, chẳng đáng là gì.

“Ừ, lúc ấy lần đầu tiên giết người, ra tay không biết nặng nhẹ, kết quả chết ngay tại chỗ” Dương Minh không thèm để ý nói: “Mày nói, nếu hắn chết sau đó hai hôm, có quan hệ gì với tao không?”

Mẹ ơi. Trời ạ. Lần đầu tiên giết người? Người này đã giết mấy người rồi? Tất Hải sợ đến độ chân run lên. Chẳng qua Dương Minh đang nói với hắn, hắn không thể không đáp, vì vậy cố lấy bình tĩnh nói: “Dương ca, anh đó là làm việc nghĩa, đánh chết người cũng không sao”

“Ừ, nói là nói như vậy” Dương Minh gật đầu nói: “Chẳng qua tao không thích thể hiện, thích hạ thấp”

Thế này mà là khiêm tốn, không thích thể hiện? Vậy nếu người này kiêu ngạo sẽ như thế nào? Tất Hải buồn bực trong lòng, đành ngượng ngùng nói: “Đúng, Dương ca là nhân vật lớn, nên như vậy”

Dương Minh gật đầu, vỗ vai Tất Hải nói: “Tiểu tử, không sai, tao coi trọng mày”

Tất Hải gật đầu không hiểu mấy. Mặc dù cảm thấy Dương ca coi trọng rất vinh dự. Nhưng dù sao Dương ca không phải Lão Đại trực tiếp của hắn mà? Nhưng dù sao Dương ca có thể nói được với Báo ca, vì thế Tất Hải vội vàng cảm kích nói: “Cảm ơn Dương ca, anh có thể phát hiện ra Tất Hải trong biển người, tiến cử em. Em có tài đức gì, mà được Dương ca coi trọng. Đúng là phúc ba đời nhà em. Dương ca chính là Bá Nhạc của em”

“Mẹ nó, mày đúng là lẻo mép” Dương Minh trừng mắt nhìn Tất Hải, mắng: “Mày coi mình là thiên lý mã à?”

“Hắc hắc, em không phải thiên lý mã, nhưng Dương ca là siêu cấp Bá Nhạc, anh nói em là gì, em là đó” Tất Hải nịnh nọt nói.

“Mày đúng là biết bản thân mình” Dương Minh bĩu môi nói.

Cát Hân Dao nói chuyện với Lâm Chỉ Vận một lát, thấy cũng đã lâu, liền cùng Tất Hải rời đi. Dương Minh cũng không giữ lại. Hắn muốn một mình bên Lâm Chỉ Vận. Hai người kia đến thể hiện tâm ý là được. Còn ở lại đây làm gì?

Chờ Tất Hải và Cát Hân Dao rời đi, Lâm Chỉ Vận mới khó hiểu hỏi Dương Minh: “Dương Minh, hai người bọn họ kia sao lại đến đây?”

Lâm Chỉ Vận mặc dù ngây thơ nhưng không ngốc. Hôm qua thái độ Cát Hân Dao với nàng còn như vậy, hôm nay lại đổi trăm tám mươi độ, sao có thể chứ?

“Không biết, có thể là lương tâm thức tỉnh?” Dương Minh nói.

“Nói bậy, có phải là anh... làm gì bọn họ không?” Lâm Chỉ Vận có chút nghi ngờ Dương Minh. Bởi vì hôm nay quá quái dị.

“Không sai, anh có chút quan hệ với Lão Đại của Tất Hải, cho nên hôm nay bọn họ mới đến” Dương Minh do dự một chút rồi quyết định nói thật: “Chỉ Vận, em sau này cũng phải cẩn thận. Sau này không được dễ dàng tin lời người khác. Em quá lương thiện nên người ta mới khi dễ em. Bây giờ em cũng thấy đó, nếu như anh không biết Lão Đại của Tất Hải, bọn họ hôm nay đến thăm em sao? Không nghĩ cách tiếp tục làm phiền em là tốt lắm rồi”

“Em biết...” Lâm Chỉ Vận bị Dương Minh nói thế chỉ biết cúi đầu. Đúng, Dương Minh nói đúng. Mình luôn nghĩ mọi người là tốt. Cũng may lần nào Dương Minh cũng cứu mình. Nhưng nếu Dương Minh không kịp chạy đến thì sao? Mình không thể dựa vào hắn cả đời được, đúng không?

“Được rồi, anh biết em là một cô gái thiện lương, sau này anh phải tận tâm nhiều hơn” Dương Minh chỉ có thể thở dài nói.

“Xin lỗi, Dương Minh, lần nào cũng làm phiền anh” Lâm Chỉ Vận nghe xong, xấu hổ nói.

“Quên đi, không có gì” Dương Minh lắc đầu, thầm nghĩ có khi mình nợ cô ấy.

“Đúng, Dương Minh, máy này chắc đắt lắm nhỉ?” Lâm Chỉ Vận cầm máy điện thoại di động trên bàn, nhìn hộp nói: “Em đọc báo cũng thấy máy điện thoại di động này, hình như đời mới nhất của Nokia?”

“Có thể như vậy” Dương Minh bây giờ cũng không sợ nói thật. Bởi vì Tất Hải đã đi, không sợ Lâm Chỉ Vận không nhận. Hơn nữa cho dù hắn không nói, Lâm Chỉ Vận không tự mình đi hỏi sao. Cho nên hắn không cần giấu diếm: “Khoảng hơn bảy ngàn, hơn nữa số lượng có hạn, rất quý”

“A” Lâm Chỉ Vận càng hoảng sợ: “Hơn bảy ngàn? Đắt như vậy sao. Không được, em phải trả lại cho Cát Hân Dao”

“Ha ha, em trả lại, cô ta cũng không dám nhận” Dương Minh cười nói: “Chỉ Vận, cô ta sở dĩ tặng điện thoại di động cho em, không phải cô ta thiện lương, quá hảo tâm. Hơn nữa cô ta cũng không phải lương tâm cắn rứt. Tại sao? Không phải bởi vì em là bà xã của Dương Minh sao”

“Dát?” Lâm Chỉ Vận nghe Dương Minh nói, há hốc mồm: “Cái này.... bà xã?”

“Ách... hắc hắc, xấu hổ quá. Anh mấy hôm nay giả làm bạn trai của em, không tự giác diễn quá nhập tâm” Dương Minh cũng hiểu mình nhỡ mồm, xấu hổ nói.

“Không sao, em biết....” Lâm Chỉ Vận gật đầu. Không biết nàng nói chính là biết Dương Minh nhỡ mồm, hay là biết nguyên nhân Cát Hân Dao nhận sai với mình.

“Cho nên em cũng không có gì phải ngại. Cô ta tặng em điện thoại di động, cũng là do sợ anh truy cứu trách nhiệm của bọn họ” Dương Minh nói: “Nếu như em vẫn lấn cấn trong lòng, vậy coi như anh tặng em đi. Tất Hải đưa anh, anh tặng em”

“Được, vậy em nhận...” Lâm Chỉ Vận gật đầu, nếu xem như Dương Minh tặng, vậy vẫn có thể nhận.

“Đúng, em có sim chưa, mai anh đi mua cho em một cái, như vậy liên lạc cũng tiện. Đỡ sau này em có chuyện cầu viện, lại phải tìm trạm điện thoại công cộng” Dương Minh cười nói.

“Ai, anh nói gì thế, người ta sao có thể xui xẻo như vậy” Lâm Chỉ Vận xấu hổ nói.

“Ha ha, chỉ mong như vậy” Dương Minh lại nghĩ, Lâm muội muội, em đừng xui xẻo như vậy được không, sao giống như tất cả xui xẻo đều do em gặp vậy. Nếu không có anh, vậy bây giờ em thế nào rồi. Dương Minh có chút tự kiêu nghĩ thế.

“Đúng, Dương Minh, anh không phải đồng ý đi dạy thêm thay em sao? Chính là tối nay đó, anh chuẩn bị gì chưa?” Lâm Chỉ Vận đột nhiên nghĩ đến một vấn đề rất quan trọng, vội vàng nói với Dương Minh.

“Dạy thêm? Hả?” Dương Minh vỗ vỗ đầu, nói: “Anh đúng là quên mất. Còn kịp không? Anh lập tức tới”

“Ừm, còn hơn nửa tiếng nữa, thời gian chắc vẫn kịp. Quan trọng là anh có kịp chuẩn bị không?” Lâm Chỉ Vận hỏi.

“Không có gì, không phải là trường trung học sao? Không có vấn đề gì” Dương Minh gật đầu tự tin.

“Được rồi, anh đừng làm em mất mặt đó” Lâm Chỉ Vận cười cười: “Cậu bé đó khá nội tâm, anh đừng dọa nó đó”

“Anh biết mà, em yên tâm đi, anh tự tin đối phó được mấy thằng bé” Dương Minh nói: “Chờ anh chiến thắng trở về”

Lâm Chỉ Vận cười cười, không nói gì, lấy một quyển sổ ra, đưa cho Dương Minh: “Đây là những điểm yếu của cậu bé đó, trên đường anh xem chút”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 83

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự