Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1685 Gặp lại người quen (2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2242 chữ · khoảng 8 phút đọc

Nhưng mà Trương Phún Bạch còn không kịp ngẫm nghĩ, một quyền im lìm của Phùng Tứ Bưu đã đến, Trương Phún Bạch vừa định né tránh, nhưng lại kinh ngạc phát hiện một quyền của đối phương sao lại có thể có tốc độ nhanh đến như vậy, không chờ hắn kịp làm ra phản ứng gì, một đấm như sấm động đã đánh trúng sống mũi Trương Phún Bạch, tức khắc máu tươi chảy ròng ròng, Trương Phún Bạch cũng bị một quyền này đánh ngã xuống đất hôn mê luôn.

Trương Phún Bạch đánh nhau lợi hại, nhưng dù sao cũng lâu rồi không có động thủ, vả lại đâu phải là đối thủ của tay đấm chuyên nghiệp? Tiểu đệ của Trương Phún Bạch vốn định muốn nhìn xem một quyền mạnh mẽ đánh đến Trương Phún Bạch ra làm sao, nhưng bỗng nhiên phát hiện ra một đấm bay đến rất nhanh, đây là một tia ý thức cuối cùng của hắn trước khi ngất đi.

Tiểu đệ Diêu Tam Pháo mang theo đều dùng ánh mắt rất sùng bái nhìn Phùng Tứ Bưu, đây chính là miểu sát* a! Miểu sát chân chân chính chính! Bọn họ bình thường đánh nhau, thường hay kéo bè kéo lũ đánh lung tung, mỗi người một đấm, đánh nửa ngày cũng không chắc có thể đánh ngã được người nào, hiện tại Phùng Tứ Bưu, vừa vặn một quyền đã đem Trương Phún Bạch và tiểu đệ kia giải quyết xong!

Nhất thời, hình tượng của Phùng Tứ Bưu lập tức trở thành giống như sự tồn tại của thần linh! Đây chính là Trương Phún Bạch a, là một người bọn họ đã từng mười phần e ngại, Phùng Tứ Bưu lại có thể không chút do dự liền một đấm cho hắn nằm úp xuống!

- Tứ ca, anh quá lợi hại, lẽ nào đây chính là tốc độ cùng lực lượng kết hợp hoàn mỹ?

Một tên thủ hạ hưng phấn hỏi.

- Cái này thì tính là cái quái gì!

Phùng Tứ Bưu khoát tay áo lại bí hiểm nói:

- Hai con tôm con cá nhỏ mà thôi, khiến ta dùng không đến một phần thực lực!

- Hả! Không đến một phần thực lực đã lợi hại như vậy rồi?

Tên thủ hạ kinh hô.

- Lát nữa, chờ tên võ lâm cao thủ kia tới, ta sẽ thi triển ra năm phần thực trở lên, đến lúc đó các ngươi vừa nhìn vừa xem cho tỉ mỉ, đó mới là lực lượng cùng tốc độ hoàn mỹ kết hợp!

Phùng Tứ Bưu nói.

Tùy Dược Dân thật không ngờ Diêu Tam Pháo đã kiêu ngạo tới mức như vậy, ngay cả Trương Phún Bạch cũng không để vào mắt nữa, tuy rằng Tùy Dược Dân nóng lòng muốn biểu thị lòng trung thành với Dương Minh, nhưng mà cũng không thể bỏ qua cả tính mạng được, lúc Phùng Tứ Bưu đem Trương Phún Bạch đánh ngã, hắn cũng chạy từng bước thật nhanh về phía tòa biệt thự…

- Tam ca… Tiểu tử đó chạy…

Phùng Tứ Bưu nhìn bóng lưng Tùy Dược Dân, nói với Diêu Tam Pháo.

- Ừ, để hắn đi đi, hắn đi là để thông báo cho cái tên võ lâm cao thủ kia, quan sát hắn, phỏng chừng Trương Phún Bạch và Tùy Dược Dân cùng một bọn với tiểu tử đó!

Diêu Tam Pháo ngược lại không ngốc, từ chuyện Tùy Dược Dân cản trở mình đạp xe, đã suy đoán ra quan hệ của mấy người đó.

Nhưng mà, Diêu Tam Pháo cũng không có gì phải lo lắng, ngày hôm nay đơn giản đã làm thì làm cho xong, nếu đã đem Trương Phún Bạch đánh ngã, cũng không phải sợ những người khác, chờ cái tên võ lâm cao thủ kia đi xuống, để Phùng Tứ Bưu đưa hắn đi giáo huấn một trận, sẽ một lần hành động quyết định địa vị ở thị xã Cát Đốn này luôn.

- Không tốt rồi… Dương ca, đã xảy ra chuyện!

Tùy Dược Dân hấp ta hấp tấp chạy đến cửa phòng Dương Minh, nhìn thoáng qua phía sau thấy không có ai, mới thở dài một hơi, hắn không nghĩ tới Diêu Tam Pháo ngày hôm nay lại có thể tới nơi này gây sự, mà ngay cả Trương Phún Bạch cũng không để vào mắt, hiển nhiên là có sự chuẩn bị.

Dương Minh nghe thấy tiếng gõ cửa rất mạnh cùng với tiếng hô to gọi nhỏ của Tùy Dược Dân, có phần vô cùng kinh ngạc mở cửa phòng ra, nhìn thấy Tùy Dược Dân có chút hoảng hốt lo sợ hỏi:

- Ngươi làm sao vậy?

- Dương ca, không tốt rồi! Xảy ra chuyện lớn!

Tùy Dược Dân nói:

- Diêu Tam Pháo mang theo một nhóm người đến gây sự!

- Diêu Tam Pháo? Diêu Tam Pháo là ai?

Dương Minh từ trước đến giờ chưa hề nghe đến một người có tên như thế.

- Diêu Tam Pháo ở núi Tây Tinh là cường hào của Tây Tinh thôn, có mấy người thủ hạ, ở vùng này rất kiêu ngạo, nhưng mà trước đây cũng không đi tìm tôi gây phiên phức gì!

Tùy Dược Dân hít một hơi thở ra nói:

- Thế nhưng ngày hôm nay không biết làm sao, lại mang theo vài người tới làng du lịch, đi thẳng đến trước xe BMW, liền đập xe, tôi xuống lầu vừa lúc đi ra thì nhìn thấy, tôi vừa nhìn liền chạy nhanh tới ngăn cản, thế nhưng Diêu Tam Pháo lại không cho tôi mặt mũi, sau đó lại Bạch ca đi ra, kết quả Diêu Tam Pháo liền sai một người gọi là tứ đệ, một quyền đã đem Trương Phún Bạch và thủ hạ của hắn đánh ngất ngay tại chỗ, tôi liền chạy nhanh lên lầu báo tin cho anh!

Tùy Dược Dân tuy rằng kinh hoảng, thế nhưng lời nói được tổ chức rất chặt chẽ, lời ít mà ý nhiều, Dương Minh nghe xong rất nhanh hiểu rõ ý tứ của hắn, trên cơ bản mà nói, chính là có một người tên Diêu Tam Pháo đến gây sự, nguyên nhân là muốn đến đập xe của mình.

Diêu Tam Pháo… Nhưng mà từ trước đến giờ mình không hề biết người nào có tên như vậy?

- Diêu Tam Pháo… Hắn và Trương Đại Pháo có quan hệ gì không?

Dương Minh bỗng nhiên nghĩ tới Trương Đại Pháo lúc trước ở quán đồ nướng, mình thấy có chữ “Pháo” có lẽ là Trương Đại Pháo này, chắc không phải người khác.

- Trương Đại Pháo? Hắn là anh em kết nghĩa của Diêu Tam Pháo, Diêu Tam Pháo là tam đệ hắn.

Tùy Dược Dân biết Trương Đại Pháo, cho nên buột miệng nói ra.

- Ồ? Anh em kết nghĩa?

Dương Minh gật đầu hiểu rõ:

- Chắc là thế, tôi biết bọn họ vì sao mà đến rồi.

Dương Minh không nghĩ tới chủ quán đồ nướng kia vẫn còn chưa từ bỏ ý định, lại sử dụng cái tên gì là anh em kết nghĩa Diêu Tam Pháo của Trương Đại Pháo, có lẽ muốn đòi lại, cho nên mới muốn đến đập xe của mình.

Chẳng qua không khéo chính là bị Tùy Dược Dân cùng Trương Phún Bạch nhín thấy, kết quả Trương Phún Bạch bị đánh, còn Tùy Dược Dân lại chạy đến đây báo tin.

Phỏng chừng, tên Diêu Tam Pháo kia cố ý thả Tùy Dược Dân lên đây báo tin, muốn thông báo cho mình biết, để mình đi xuống lầu.

- Đi thôi, tôi với ông đi xuống xem.

Dương Minh đứng lên nói.

- Dương Minh… Em cũng muốn đi!

Kinh Tiểu Lộ nghe thấy chuyện này chính là do Trương Đại Pháo gây ra, liền có ý nghĩ muốn đi đến góp vui.

- Vậy cùng đi thôi.

Dương Minh cũng thẳng thắn mà không có đem cái gì Trương Đại Pháo Diêu Tam Pháo để ở trong lòng, cho nên khi Kinh Tiểu Lộ muốn đi cùng, Dương Minh rất dễ dàng đáp ứng.

- Dương ca, đối phương có một tên rất lợi hại, một quyền đã đem Bạch ca cùng thằng kia đánh ngã trên đất, hơn nữa còn mang đến một đám người, anh xem có nên… hay không?

Tùy Dược Dân có chút lo lắng hỏi.

- Không cần đâu, chúng ta trực tiếp đi xuống.

Dương Minh ngăn Tùy Dược Dân nói tiếp, ý của Tùy Dược Dân là muốn Dương Minh không nên xuống lầu trước, sau đó gọi điện thoại gọi người, chờ một chút rồi mới đi xuống.

Tùy Dược Dân nhìn thấy Dương Minh kiên trì, cũng không nói thêm gì nữa, cùng Dương Minh, Kinh Tiểu Lộ đồng thời đi xuống dưới lầu.

Lúc Dương Minh xuất hiện ở cửa tòa biệt thự, thì thấy một chiếc xe BMW cửa sổ trước sau đều bị đập nát, hiển nhiên là chiếc xe của Kinh Tiểu Lộ, phỏng chừng khung xe tương đối rắn chắc, cũng chỉ có kính bị vỡ ra, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, cũng sẽ không tạo thêm tổn hại nghiệm trọng nào.

- Tam đệ, tứ đệ, chính là hắn!

Trương Đại Pháo liếc mắt liền nhận ra được Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ:

- Chính là tiểu tử này!

- Tứ đệ, giao cho ngươi!

Diêu Tam Pháo biết chính chủ đã tới, vì vậy vỗ vỗ vai Phùng Tứ Bưu, nói với hắn.

Phùng Tứ Bưu gật đầu, bước vài bước đĩnh đạc, hướng về phía Dương Minh đi đến :

- Nghe nói mày rất lợi hại? Là một võ lâm cao thủ? Một mình có thể đánh được vài người? Hắc hắc, tiểu tử, để hôm nay tao cho mày nhìn rõ cái gì mới gọi là tốc độ cùng sức mạnh kết hợp hoàn mỹ!

Dương Minh nhìn hình dáng của Phùng Tứ Bưu, nhíu nhíu mày! Người này hình như rất quen thuộc, khẳng định là mình đã từng nhìn thấy… Chờ một chút…

- Mày tên là Phùng Tứ Bưu đúng không?

Dương Minh không có trả lời câu hỏi của Phùng Tứ Bưu, mà trực tiếp hỏi lại.

Phùng Tứ Bưu không nghĩ tới tiểu tử trước mặt này có thể gọi ra được tên của hắn, nhất thời sửng sốt:

- Sao mày biết?

- Mày có một đệ đệ, gọi là Phì Phiêu, có đúng không?

Dương Minh tiếp tục hỏi.

- Mày… mày rốt cuộc là ai?

Có thể nói ra tên của Phùng Tứ Bưu, thật ra cũng không phải là chuyện gì kinh ngạc, thời gian trước Phùng Tứ Bưu ở thế giới ngầm thi đấu quyền anh, người từng quan sát hắn thi đấu cũng không phải ít, cũng có khả năng nhận ra được hắn, thế nhưng có thể nói ra tên của đệ đệ hắn, thì sẽ không nhiều lắm!

- Không nghĩ tới mày đã khỏi hẳn rồi.

Dương Minh nhìn Phùng Tứ Bưu, nhàn nhạt nói:

- Tao còn tưởng rằng, đồ đệ tao đã đem mày đánh thành người thực vật rồi chứ.

Dương Minh thấy biểu tình kinh ngạc của Phùng Tứ Bưu, đã hoàn toàn nhận ra được thân phận đích thực của Phùng Tứ Bưu! Phùng Tứ Bưu này chính là quyền vương ngầm phía Nam, trước kia được một thủ hạ của Vu Hướng Đức là Phì Phiêu cũng chính là đệ đệ của Phùng Tứ Bưu mời đến thi đấu với Hầu Chấn Hám, kết quả bị Hầu Chấn Hám miểu sát ngay tại chỗ!

Bởi vì khi đó Dương Minh từng nghiên cứu kỹ càng người này, cho nên đối với hắn rất có ấn tượng.

- Đồ đệ mày… đồ đệ mày là ai?

Phùng Tứ Bưu nghe được những lời này của Dương Minh, lại càng giật mình, trong lòng nhất thời dâng lên một loại dự cảm chẳng lành.

- Hầu Chấn Hám, mày không nhớ rõ?

Dương Minh cười nhìn Phùng Tứ Bưu:

- Không phải là đem mày đánh đến mất trí nhớ đấy chứ?

- Mày… mày đúng là sư phụ của Hầu Chấn Hám?

Lúc Phùng Tứ Bưu nghe được tên này, nhất thời sắc mặt trở nên méo mó! Hầu Chấn Hám, là một nỗi đau vĩnh viễn trong nội tâm hắn!

Loại thực lực này, không phải thứ mình có thể chống lại được, đối phương tùy tiện miểu sát đã để lại cho Phùng Tứ Bưu cái bóng ma tâm lý rất lớn, nửa năm sau mới khôi phục, thủy chung không đạt đến được thực lực đỉnh phong, cũng là liên quan đến cái bóng ma này!

Có thể nói, ba chữ Hầu Chấn Hám này đã trở thành tâm ma của Phùng Tứ Bưu.

Khiến cho Phùng Tứ Bưu không nghĩ tới, người trước mặt này lại có thể là sư phụ của Hầu Chấn Hám! Tất nhiên, Phùng Tứ Bưu cũng không phải là người hay lừa dối, nhưng chuyện này thật sự quá bí ẩn, ngay cả Diêu Tam Pháo cũng không biết, nếu không có liên quan, người nào biết được chuyện này?

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 58

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự