Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1684 Gặp lại người quen (1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1706 chữ · khoảng 6 phút đọc

Trương Đại Pháo liếc mắt nhìn Tùy Dược Dân hỏi ngược lại.

- Tôi là tổng giám đốc của làng du lịch này! Anh nói tôi định làm gì?

Tùy Dược Dân ở trước mặt Dương Minh ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ, ngoảnh đầu lại đã biến thành – một con sử tử chúa, vênh mặt lên.

- Ồ, tổng giám đốc hả, ông có thể xéo đi, ở đây không có chuyện của ông.

Diêu Tam Pháo nghênh ngang đi đến, vỗ vỗ vai Tùy Dược Dân nói.

Tùy Dược Dân không biết Trương Đại Pháo cùng chủ quán, nhưng hắn nhận ra được Diêu Tam Pháo! Chính là một tên cường hào ở vùng này, tuy không có ngưu như Trương Phún Bạch, nhưng dù sao hiện tại Trương Phún Bạch cũng không còn đi lăn lộn đánh nhau trong xã hội, công ty người ta cũng là công ty bảo an và kinh doanh khách sạn, cho nên nửa năm qua Diêu Tam Pháo liền trở nên thanh danh hiển hách, nghiễm nhiên trở thành một đại tân tú.

Bình thường Tùy Dược Dân và Diêu Tam Pháo là nước sông không phạm nước giếng, Diêu Tam Pháo biết người đứng sau Tùy Dược Dân là Tùy gia Tĩnh Sơn, đối mặt với loại gia tộc to lớn này, Diêu Tam Pháo vẫn hiểu được bản thân, tuy mình là cường hào vùng này, thế nhưng người ta lại là mãnh long quá giang. Nhưng mà, không ngờ Diêu Tam Pháo vẫn thường xuyên tới nơi đây đánh nhau xin tiền, Tùy Dược Dân cũng không còn cách nào, tránh lấy phiền phức, đành cho hắn một hai đồng rồi đuổi đi.

- Tam… Tam Pháo, sao anh lại tới đây?

Tùy Dược Dân sau khi nhìn thấy Diêu Tam Pháo rõ ràng sửng sốt.

- Ha hả, Tùy Dược Dân, mấy người huynh đệ ở chỗ này làm việc, thức thời, không nên ở đây cản trở công việc.

Diêu Tam Pháo nói có chút uy hiếp.

- Diêu Tam Pháo, bình thường chúng ta nước sông không phạm nước giếng, ngày hôm nay anh lại muốn gây sự ở địa bàn của tôi, là ý gì vậy? Chẳng lẽ không để Tùy mỗ tôi ở trong mắt?

Tùy Dược Dân lại mảy may không chút lùi bước, lạnh lùng nói.

Nếu như xe này là của khách nhân khác, Tùy Dược Dân tự nhiên sẽ không đi quản việc không đâu, bài đỗ xe khách sạn chỉ mang tính chất tiện lợi miễn phí, cũng không có nghĩa vụ phải trông xe, xe bị đập hay không cũng chẳng liên quan gì đến khách sạn.

Có điều xe này là của Dương Minh, là ông chủ hắn vừa mới nhận thức được, đương nhiên hắn sẽ không thể không quản! Trước đó từ tay của Dương Minh – tìm được đường sống trong chỗ chết, bây giờ chính là lúc mình biểu hiện, nếu như có người đập xe Dương Minh nhưng lại làm như không thấy, Dương Minh mà biết sẽ nghĩ thế nào?

- Ta nói này Tùy Dược Dân, ngươi tự cho mình là nhân vật nào hả? Trước đây ta cho ngươi mặt mũi, là bởi vì đại ca ngươi Tùy Dược Tiến, là người cầm lái Tùy gia Tĩnh Sơn, ta không muốn cùng ngươi gây thù chuốc oán.

Diêu Tam Pháo lại chẳng hề để ý gì nói:

- Hiện tại cháu trai ngươi nắm quyền, nghe nói mấy hôm trước ngươi còn bị đá ra khỏi tập đoàn Tiên Nhân, làng du lịch này được ngươi mua lại, đừng cho là ta không biết, hôm nay ngươi tránh cho ta, chúng ta coi như cái gì mà chuyện nhỏ hóa thành không, sau này mỗi bên đều không can thiệp vào chuyện của nhau. Nếu như ngươi còn lo chuyện bao đồng, vậy thì, hắc hắc…

Kỳ thực Diêu Tam Pháo cũng không quá hi vọng cùng Tùy Dược Dân tổng giám đốc làng du lịch này gắn bó, dù sao ở đây cũng chỉ có mỗi làng du lịch này tồn tại, thái độ lạnh nhạt mới có thể dựa vào đó mà tồn tại được!

Nếu không, chỉ dựa vào người của mỗi một thôn, đâu có nhiều người tiêu sái như vậy đi ra ngoài? Đâu có nhiều người như vậy đi mở quán? Mình đi đâu mà thu phí bảo hộ chứ?

Thế nhưng Tùy Dược Dân này nếu mạnh mẽ ngăn cản mình làm việc, vậy cũng chỉ có xé rách da mặt thôi, dù sao Diêu Tam Pháo cũng không sợ Tùy Dược Dân có thể sai lầm mà chuyển làng du lịch này đi, làng du lịch này xây dựng ở đây, không phải cứ nói chuyển là chuyển được.

- Diêu Tam Pháo, ta xin khuyên ngươi một câu, thức thời, thì ngươi nhanh chóng ly khai chỗ này, bằng không đừng trách ta không có đề tỉnh ngươi, lát nữa sẽ có đại nhân vật xuất hiện, không phải là người ngươi có thể trêu chọc được đâu.

Sở dĩ Tùy Dược Dân tràn đầy lo lắng, bởi vì hắn biết Trương Phún Bạch đi ngay sau mình sẽ lập tức đi ra, có Trương Phún Bạch ở đây, Tùy Dược Dân sợ Diêu Tam Pháo hắn cái chym ấy!

- Đại nhân vật? Cái gì đại nhân vật? Tùy Dược Dân ngươi cũng có thể có cái gì đại nhân vật nào làm chỗ dựa hay sao? Sẽ không phải là người anh trai đã chết của ngươi đấy chứ?

Diêu Tam Pháo sau khi nghe Tùy Dược Dân nói xong liền phá lên cười ha ha:

- Nếu như anh trai ngươi đã chết còn chưa xong, không thể nói ta còn muốn cho hắn vài phần tình mọn, có điều, cái thằng nhãi cháu ngươi, thì khỏi cần nói, tiểu tử đó ta còn chưa để vào mắt.

- Ta tưởng là ai kiêu ngạo như vậy chứ, hóa ra là Diêu Tam Pháo à? Sao hả, ngươi làm cường hào ở cái thôn nhỏ của mình đến phát chán, muốn ra đây đi dạo hay sao?

Âm thanh của Trương Phún Bạch vang lên, tuy rằng hắn không nhìn thấy Tùy Dược Dân và Diêu Tam Pháo trước đó phát sinh xung đột, thế nhưng nếu Tùy Dược Dân đã là người được Dương Minh lựa chọn, Trương Phún Bạch tự nhiên phải đến bênh vực cho hắn.

Huống chi, Trương Phún Bạch đã sớm nhìn Diêu Tam Pháo này không vừa mắt rồi, thằng cha này làm việc quá kiêu ngạo, lúc trước đi theo Quách Kim Bưu, tiểu tử này lão lão thật thật, mình tiếp quản địa bàn Cát Đốn, không đùa rỡn hắc đạo, làm ăn đàng hoàng, Diêu Tam Pháo này tưởng là mình dễ bắt nạt, bắt đầu vênh mặt lên.

- Gào to, ta còn tưởng cái gì đại nhân vật chứ, nguyên lai là Trương Phún Bạch a!

Diêu Tam Pháo thấy Trương Phún Bạch đã đi tới, nhất thời có chút khinh miệt nói. Trương Phún Bạch nhìn Diêu Tam Pháo không vừa mắt, lẽ nào Diêu Tam Pháo lại nhìn Trương Phún Bạch vừa mắt chứ?

Trương Phún Bạch ở thị xã Cát Đốn, tựa như một ngọn núi lớn đặt ở trên đầu Diêu Tam Pháo, khiến hắn không cách nào trở mình được, mặc dù ở trong sơn thôn, mình trên danh nghĩa cũng là lão đại rồi, thế nhưng Trương Phún Bạch lại là lão đại của thị xã Cát Đốn, bản thân cái thôn trang này chẳng qua chỉ là một cái thôn nhỏ của thị xã Cát Đốn mà thôi, chênh lệch trong đó có thể nói là trên trời dưới đất!

Diêu Tam Pháo đã sớm muốn thay thế Trương Phún Bạch, mày nói mày đã làm ăn đứng đắn, sao vẫn còn chiếm lấy cái danh lão đại này làm cái gì? Vậy không phải là ngồi nhà xí mà còn không thải sao?

Trước kia, Diêu Tam Pháo sợ hãi với thế lực của Trương Phún Bạch, cũng không dám làm gì quá với hắn, biểu hiện ra bộ dạng vâng vâng dạ dạ rất tôn kính Trương Phún Bạch, thế nhưng không giống với ngày hôm nay, hôm nay bên mình còn có tứ đệ Phùng Tứ Bưu, đây chính là nhân vật đẳng cấp quyền hoàng a, cho dù là người mạnh mẽ hầm hố như Trương Phún Bạch, phỏng chừng ở trước mặt Phùng Tứ Bưu cũng không chịu nổi một đấm.

Trương Phún Bạch nghe xong Diêu Tam Pháo nói kiêu ngạo đến cực điểm, thớ thịt trên mặt có chút giật giật, hắn không nghĩ tới Diêu Tam Pháo lại lớn mật như vậy, dám gọi thẳng tên mình ra, hơn nữa vẻ mặt lại còn rất khinh thường.

Trước kia, Trương Phún Bạch mặc dù biết Diêu Tam Pháo đối với mình không thật lòng kính nể, thế nhưng trên mặt vẫn là một bộ diện mạo cung kính, điều này khiến Trương Phún Bạch cũng không thể có ý kiến gì với Diêu Tam Pháo.

- Diêu Tam Pháo, gần đây ngươi có phải là đần độn đến mức không chịu đựng được?

Trương Phún Bạch cau mày liếc mắt nhìn Diêu Tam Pháo hỏi.

Nhưng Diêu Tam Pháo lại cười một cách quỷ dị, vỗ vỗ vai Phùng Tứ Bưu nói:

- Tứ đệ, người này giao cho ngươi.

Phùng Tứ Bưu từng bước nhỏ giọt tiến về phía trước, nhìn Trương Phún Bạch hỏi:

- Tam ca, đây là võ lâm cao thủ kia?

- Không phải, là một phần tử ra vẻ uy hiếp mà thôi, ở thị xã Cát Đốn mở ra mấy chỗ không biết có gì tốt, chạy đến Tây Tinh thôn chúng ta.

Diêu Tam Pháo nói:

- Tứ đệ, cho hắn thấy chút màu sắc đi!

- Không thành vấn đề.

Phùng Tứ Bưu gật đầu:

- Nếu đã không phải là võ lâm cao thủ gì, ta cũng không cần phải cùng ngươi vẽ vời!

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 59

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự