Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1419 Tình cờ trên đường. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1792 chữ · khoảng 6 phút đọc

Dương Minh đã nhìn ra, nàng ta nhất định là đã nỗ lực luyện tập, mình đi ra khỏi nhà, nàng ta vẫn luyện tập không ngừng, cho đến khi Trần Mộng Nghiên trở về.

"không được đâu, em có thể ném trúng bia ngắm, cũng đã rất tốt rồi, chứ đừng nói là ném trúng hồng tâm, phần lớn tình huống đều là ném ra ngoài không à" Sau khi ăn cơm xong, Lâm Chỉ Vận, Trần Mộng Nghiên và Dương Minh cùng nhau đi ra chổ để xe của biệt thự để luyện tập, Lâm Chỉ Vận đã ném hụt hai cái, xấu hổ lắc đầu nói.

Chổ để xe rất lớn, xe của Trần Mộng Nghiên chưa có đến, cho dù đã đến, thì vẫn còn nhiều chổ trống, Lâm Chỉ Vận sợ ở trong nhà ném không cẩn thận sẽ làm hư đồ và sàn nhà, dù sao thì phi đao cũng không giống với chiếc đũa, chiếc đũa làm bằng gỗ, rất nhẹ, cho dù có chạm xuống sàn nhà cũng không tạo thành hư hao gì.

Nhưng mà phi đao lại khác, phi đao rất sắc bén, vô luận là chạm vào đồ dùng hay là sàn nhà, đều có thể làm hư, có lẽ sẽ lưu lại vết chém.

"không sao cả, em chỉ cần ném ra là được" Dương Minh cười thoải mái nói : "Chỉ cần em ném phi đao ra, anh có thể tùy ý dùng đầu để đón hướng tới của phi đao, để cho phi đao rơi chính xác xuống trái táo"

"Nhưng mà như vậy nguy hiểm lắm!" Lâm Chỉ Vận lại càng hoảng sợ.

"Ngày hôm qua không phải em đã dùng chiếc đũa để thử nghiệm rồi sao, đều không có việc gì đúng không?" Dương Minh khoát tay nói : "Cho nên, cũng như nhau thôi"

"Khác chứ sao không khác, chiếc đũa không có lực sát thương gì, nhưng phi đao thì không giống, nếu như lỡ tay..." Lâm Chỉ Vận không dám nói tiếp nữa.

"Sao lại lỡ tay? Quyền khống chế nằm ở bên anh, có nắm chắc anh mới dám đón, không nắm chắc anh làm sao có thể kiên trì được? Anh cũng đâu có ngu?" Dương Minh cười nói : "Em nghĩ anh vĩ đại như vậy sao? Hiến thân vì nghệ thuật à? Chỉ là một ngày lễ nghệ thuật của trường, cho dù không được thì cũng đã có sao?"

"Nhưng mà... em không dám..." Lâm Chỉ Vận ném phi đao về bia ngắm thì không có cản trở tâm lý gì, nhưng mà ném phi đao về hướng Dương Minh, lại là một chuyện khác, căn bản là không thể nhập lại làm một được.

"Hay là như vậy đi, Mộng Nghiên, em làm chị, nên làm gương tốt, làm mẫu cho nàng ta nha?" Dương Minh nhìn về hướng Trần Mộng Nghiên.

"Em?" Trần Mộng Nghiên làm sao mà dám ném, nhất thời xua tay nói : "Đùa cái gì vậy? Em còn không bằng em Lâm nữa, nàng ta đã luyện một hồi rồi, còn em thì ngay cả cầm đến phi đao cũng chưa có, lỡ làm bị thương thì sao"

"không sao cả" Dương Minh không nói nhiều lời, nhét phi đao vào trong tay của Trần Mộng Nghiên, sau đó nói với nàng "Chỉ Vận nhát gan, nếu em không làm mẫu cho nàng, thì làm sao làm chị được?"

"Nhưng mà..." Trần Mộng Nghiên suy nghĩ nửa ngày, không còn biện pháp, đành cầm lấy phi đao, cảm nhận độ nặng trong tay, sau đó nói : "Vậy anh cẩn thận nha..."

Thật ra, hồi nhỏ Trần Mộng Nghiên đã từng chơi ném phi đao rồi, lúc trước Trần Phi còn chưa chuyển qua làm cảnh sát, còn làm bên quân đội, Trần Mộng Nghiên hồi nhỏ cũng từng được đi theo Trần Phi đến doanh trại, cũng được Trần Phi cho tập bắn rồi, nhưng mà bởi vì đạn có hạn, không thể tùy tiện dùng, cho nên đã đổi qua chơi ném phi tiêu, nhưng mà đã là chuyện hồi xửa hồi xưa, Trần Mộng Nghiên không biết mình còn có được sự chính xác hồi đó hay không.

Cầm phi đao trong tay, thấy cảm giác cũng không tệ, Trần Mộng Nghiên cũng an lòng một ít, ít nhất là vẫn còn thấy được cảm giác, thật ra chơi ném phi tiêu hay bắn súng đều như nhau, cảm giác là quan trọng nhất, nếu như không tìm được cảm giác thì đừng nói đến việc ném chính xác. ( cái này giống chơi đá banh hay là chơi bóng rổ vậy, không có cảm giác banh thì có đá hay ném mãi cũng không vào được)

Trần Mộng Nghiên hít một hơi, ném phi đao ra ngoài, mục tiêu đương nhiên không phải là Dương Minh rồi, mà là cái bia ngắm gỗ đằng xa, chỉ đáng tiếc là, phi đao không trúng tâm, mà là chạm vào bia ngắm.

"Chị Mộng Nghiên, chị thật lợi hại" Lâm Chỉ Vận kinh ngạc nhìn Trần Mộng Nghiên : "Lần đầu tiên chị ném đã tốt hơn em rồi, chỉ ném trúng được bia ngắm, còn em ngay cả bia ngắm cũng không chạm được"

Trần Mộng Nghiên âm thầm xấu hổ, khi bé mình đã luyện qua rồi, sao có thể so sánh với một người chưa từng tiếp xúc với thứ này như Lâm Chỉ Vận? Liền cầm lấy một cây phi đao khác, lúc này nàng trở nên chăm chú hơn, ngừng thở lại, quăng phi đao về hướng bia ngắm...

Lâm Chỉ Vận không rõ ràng, nhưng mà Dương Minh đương nhiên là không có khả năng không rõ, từ động tác của Trần Mộng Nghiên là biết có tiêu chuẩn hơn Lâm Chỉ Vận rồi, vô luận là sức ném hay là góc độ đều mạnh hơn Lâm Chỉ Vận nhiều, Dương Minh đoán rằng, trước đây Trần Mộng Nghiên khẳng định là đã từng chơi thứ này rồi, cho dù không phải là phi đao, thì cũng là phi tiêu.

Nhưng mà, nghĩ đến nghề nghiệp của chú Trần, Dương Minh cũng không cảm thấy có gì kỳ quái.

"Kịch!" Phi đao liền cắm lên trên mặt bia, dư lực làm cho tấm bia rung lên, Dương Minh mặc dù có chút bất ngờ, nhưng lại không hề kinh ngạc, bởi vì khi Trần Mộng Nghiên ném cây đao đầu tiên, Dương Minh đã hiểu được thực lực của nàng, có lẽ là do lâu rồi không chơi, cho nên bị thiếu chính xác, đao thứ hai có thể cắm lên trên mặt bia, cũng chẳng có gì lạ. Nhưng còn Lâm Chỉ Vận thì lại kinh ngạc mở to mắt ra, khó tin nhìn Trần Mộng Nghiên : "Chị Mộng Nghiên, chị lợi hại quá!"

Trần Mộng Nghiên đương nhiên là không dày mặt tự thừa nhận mình giỏi như Dương Minh rồi, khoát tay đỏ mặt nói : "Khi còn bé chị đã chơi thứ này với cha rồi, chỉ là lâu rồi không đụng đến cho nên hơi mới lạ thôi"

"A... thì ra là vậy, em còn tưởng rằng em rất ngu chứ..." Lâm Chỉ Vận chợt nói, vừa rồi nàng thật sự nghĩ rằng, cái gì mình cũng đều kém hơn Trần Mộng Nghiên, không chỉ là không bằng Trần Mộng Nghiên trong phương diện kinh doanh, mà còn không phải là đối thủ của Trần Mộng Nghiên không việc ném phi đao, nghe Trần Mộng Nghiên nói như vậy mới cảm thấy thoải mái.

Trong lòng Dương Minh cả kinh, thầm nghĩ, cũng may Trần Mộng Nghiên giải thích đúng lúc, hắn biết cô gái như Lâm Chỉ Vận thường mang nhiều tâm sự, luôn cảm thấy mình không được, không có lòng tin, cho nên không biết chuyện nhỏ này có chạm đến lòng tự tôn của nàng hay không, bây giờ Trần Mộng Nghiên đã chủ động giải thích, cũng có thể làm cho Lâm Chỉ Vận bớt căng thẳng.

"Em ngu cái gì? Khi còn bé mỗi ngày chị đều chơi cái này, bây giờ chưa quên cũng là tốt lắm rồi, còn em mới luyện tập hai ngày mà có thể đạt được thành tích này rồi, đương nhiên là không tồi" Trần Mộng Nghiên khen.

"Chị Mộng Nghiên, hay là chị và Dương Minh cùng nhau biểu diễn đi?" Lâm Chỉ Vận do dự một chút ồi nói, vừa rồi nàng đã có cái suy nghĩ này, bây giờ thấy Trần Mộng Nghiên ném phi đao chính xác hơn nàng, thì cái suy nghĩ này càng thêm mãnh liệt.

"Chị biểu diễn cái gì?" Trần Mộng Nghiên vội xua tay nói : "Chị là phó chủ tịch của hệ quản trị kinh doanh, ngày lễ nghệ thuật còn phải tham gia tiết mục hát tập thể của hệ nữa, làm gì có thời gian?"

"Cũng đúng" Lâm Chỉ Vận gật đầu nói :"Em quên mất là lớp chị có tiết mục hợp ca"

"Chỉ Vận, bây giờ em cũng đã tốt rồi, chỉ cần có thể ném phi đao ra là được, không cần phải chính xác, tất cả đã có anh rồi, bây giờ chúng ta diễn tập thật đi" Dương Minh cầm lấy trái táo để lên đầu của mình, nói với Lâm Chỉ Vận.

"A? Bây giờ bắt đầu sao?" Lâm Chỉ Vận hiển nhiên là vẫn còn chút sợ.

"Bây giờ bắt đầu, em coi anh là bia ngắm, Mộng Nghiên, em là gương trước đi" Dương Minh vẫy tay với Trần Mộng Nghiên.

Trần Mộng Nghiên cũng không có biện pháp, nàng biết, nếu như mình không làm mẫu, thì với tính tình của Lâm Chỉ Vận, nói không chừng là nàng ta sẽ không dám làm đâu, nhưng mà thời gian cấp bách, mà chỉ luyện sơ sơ, đến lúc đó lên sân khấu rất dễ xảy ra sự cố, không bằng luyện ở nhà cho chắc ăn, không đến mức phạm nhiều sai lầm.

Cắn răng một cái, cầm lấy một cây phi đao, nói với Dương Minh : "Được rồi, vậy em ném đây"

"Ừ, em ném đi" Dương Minh nhún vai nói :" Thả lỏng một chút, anh không sao đâu"

Trần Mộng Nghiên cố ý ném phi đao lên cao một chút, sợ làm bị thương Dương Minh. Nhưng mà, lúc ném phi đao ra, tim như muốn ngừng đập vậy, dù biết rõ rằng ở độ cao này sẽ không làm bị thương Dương Minh, nhưng mà vẫn còn chút sợ, trong nháy mắt đã không thấy phi đao của mình đâu...

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 81

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự