Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1420 Tình cờ trên đường. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1871 chữ · khoảng 6 phút đọc

Dương Minh bó tay, khi phi đao đến chổ của hắn, hắn liền nhảy dựng lên, phi đao cắm vào trái táo cái phập, bình thường, còn Dương Minh thì nhẹ nhàng đáp xuống đất...

Dương Minh thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ, nếu như không được huấn luyện biến thái tại châu Âu, sợ rằng mình không tiếp được phi đao này rồi, nhảy thấp thì sẽ đón hụt, mà nhảy cao thì sẽ bị phi dao ném vào mặt.

Nhìn thấy động tác mạo hiểm của Dương Minh, Trần Mộng Nghiên thật sự rất hối hận, mình ném cao như vậy làm gì? Nếu biết Dương Minh sẽ dùng phương pháp này để đón phi đao, thì Trần Mộng Nghiên thà rằng mình ném thấp một chút, cũng không muốn Dương Minh nhảy lên đón phi đao như vậy!

Dương Minh cười cười, cầm lấy trái táo lên, dùng phi dao tách nó ra làm hai, đưa một nửa cho Trần Mộng Nghiên, nửa kia cho Lâm Chỉ Vận, nói : "Ăn táo đi, Chỉ Vận, thấy chưa, anh có gì đâu? Chị Mộng Nghiên của em ném cao như vậy, mà anh vẫn dễ dàng tiếp được"

Lâm Chỉ Vận đương nhiên cũng nhìn ra sự nguy hiểm vừa rồi, cũng biết Dương Minh xác thật là không có chuyện gì, nhìn thấy bộ dáng dễ dàng của hắn, Lâm Chỉ Vận cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần mình ném không lệch quá quỹ đạo thì Dương Minh hẳn là sẽ không có vấn đề gì đâu.

Ăn xong miếng táo, có Trần Mộng Nghiên làm mẫu rồi, Lâm Chỉ Vận cũng to gan hơn, nàng biết mình sớm muộn gì cũng phải ném, chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi, nhưng mà bây giờ nếu không luyện tập, thì thật sự là hết thời gian.

Lúc bắt đầu, Lâm Chỉ Vận còn cẩn thận, sợ làm Dương Minh bị thương, nhưng mà sau đó thấy Dương Minh dễ dàng đón lấy phi đao, thật sự không xảy ra chuyện gì, Lâm Chỉ Vận cũng yên tâm hơn, tùy ý ném ra.

Nhưng mà càng tùy ý như vậy, thì Dương Minh lại càng dễ dàng đón tiếp, xem ra, có đôi khi, tâm tình tốt mới là điều quan trọng nhất. Mãi cho đến trước khi ngủ, Lâm Chỉ Vận đã trở nên thành thạo, không còn khiếp đảm như lúc đầu, có thể dễ dàng ném mạnh phi đao ra ngoài, chỉ là, làm lãng phí cả một giỏ táo...

Tuy rằng bây giờ Lâm Chỉ Vận không thiếu tiền, nhưng mà nàng rất quý trọng những thứ mình đang có, thấy cả một bàn đầy táo, cũng có chút xót của : "Nhiều như vậy, chúng ta ăn đâu có hết. Mà đã cắt ra hết rồi, dễ bị hư lắm..."

Dương Minh biết rõ tính cách của Lâm Chỉ Vận, đương nhiên là không có khả năng đổ bỏ, như vậy sẽ làm cho Lâm Chỉ Vận cảm thấy khó chịu, nhưng mà không nghĩ ra biện pháp giải quyết, cho dù là mình ăn, thì cũng chỉ ăn nhiều nhất là bốn năm trái thôi, Lâm Chỉ Vận và Trần Mộng Nghiên có tham gia, thì cũng chỉ ăn được hai trái là cùng, vậy còn hơn mười trái còn lại, làm sao mà ăn hết?

Dương Minh và Lâm Chỉ Vận đang phát sầu, thì Trần Mộng Nghiên lại cười nói : "Có gì mà khó khăn đâu? Lúc còn nhỏ, em của em hay đóng hộp trái cây cho em, em đem những trái táo này làm thành đồ hộp, cất trong cái hộp, để vào trong tủ lạnh, sẽ giữ tươi được lâu, rồi mỗi ngày cùng em lâm mang đến trường ăn là đuuợc, vài ngày là xong chứ gì"

"Đúng là một ý kiến hay!" Dương Minh nghe xong, gật đầu liên tục, cái này hồi nhỏ mẹ của Dương Minh cũng làm hoài, chỉ là mấy thứ này, một thằng con trai như Dương Minh làm sao mà để ý, nhưng mà không ngờ Trần Mộng Nghiên lại còn nhớ : "không ngờ em cũng biết làm nữa"

"Cái này có gì mà khó?" Trần Mộng Nghiên bĩu môi nói : "Anh có cái gì mà biết chứ? Làm cái này rất đơn giản, dùng nước đường ngâm một chút là được, đi nào em Lâm, chúng ta đi làm, Dương Minh, anh đi ngủ trước đi, không cần chờ bọn em"

Dương Minh thầm nghĩ, hai người không đến anh làm sao mà ngủ? Hiếm hoi lắm mới về nhà, sao có thể đi ngủ một mình được?

"Anh giúp hai em..." Dương Minh đành phải tham gia lao động : "Tuy rằng anh không biết gì cả, nhưng mà nhân lực mạnh cũng có tác dụng đúng không? Nhiều táo như vậy, hai em làm cũng tốn nhiều thời gian, có anh giúp, thì có thể rút ngắn thời gian một chút"

"Vậy cũng đúng" Trần Mộng Nghiên gật đầu : "Vậy cho anh cơ hội làm cu li..."

Dương Minh choáng váng, làm cu li mà cũng cần cơ hội sao... phục vụ cho mỹ nữ đúng là không dễ dàng.

Dương Minh tìm một cái hộp lớn, rồi cùng Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận bỏ hết táo trên bàn vào, sau đó Dương Minh ôm cái hộp ấy đến phòng bếp.

Công việc còn lại, không cần Dương Minh phải làm, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận cắt lớp vỏ ngoài của quả táo, sau đó chẻ thành miếng nhỏ, rồi loại bỏ hột ra, bỏ vào trong một cái hộp, cuối cùng đem tất cả bỏ vào trong nồi.

Dương Minh phát hiện ra, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận phối hợp với nhau vô cùng ăn ý, hẳn là do trong khoảng thời gian này, hai người sống cùng nhau, học tập và sinh hoạt cùng nhau.

"Đã xong rồi, chỉ cần đợi thôi, một lát nữa chúng ta bỏ vào trong hộp" Trần Mộng Nghiên phủi tay nói.

"Vậy ra phòng khách ngồi xem TV một chút đi" Dương Minh thấy Lâm Chỉ Vận còn muốn dọn dẹp phòng bếp, liền kéo tay nàng chạy nhanh ra ngoài.

Trần Mộng Nghiên mở TV lên, trong TV đang phát tin tức nói về chuyện của Thư Nhã, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận thường xem TV, và hay xem kênh giải trí, cho nên khi tắt cũng không có đổi kênh, Trần Mộng Nghiên thấy được tin tức của Thư Nhã, liền để cái điều khiển từ xa qua một bên, ngồi xuống ghế, cùng Dương Minh và Lâm Chỉ Vận xem.

"Đôi khi, cảm thấy rất chân thật, chị Tô Nhã trong TV, khó tưởng tượng rằng, chị ấy lại là một thành viên trong nhà chúng ta..." Trần Mộng Nghiên xúc động nói : "Lúc đầu cảm thấy rất xa xôi, ngay cả tay cũng không thể chạm vào, vậy mà ngày hôm qua lại còn gửi tin cho nhau"

Dương Minh vô cùng cảm kích về thái độ và tâm tình của Trần Mộng Nghiên, nàng ta có thể nói những lời như vậy, khiến cho Dương Minh thở phào nhẹ nhõm, Trần Mộng Nghiên tựa hồ cho đến bây giờ vẫn chưa từng đố kị với Tô Nhã bao giờ, chuyện như vậy làm cho Dương Minh rất kinh ngạc.

"Thì ra hai người có liên hệ" Dương Minh cười nói : "Trong trường có ai nhờ em xin chữ ký của tiểu Nhã không?"

"Sao lại không có? Bạn học biết công ty mà em đang làm công bây giờ đã mời Thư Nhã làm người phát ngôn, muốn nhờ em xin chữ ký hoài..." Trần Mộng Nghiên nói : "Em nghe mà thấy phiền luôn..."

"Haha, anh còn tưởng rằng mọi người muốn thấy em cùng biểu diễn với tiểu Nhã chứ" Dương Minh cười nói : "Sao em lại nói là công ty em đang làm công chứ? Sao không nói là công ty của mình?"

"Buổi biểu diễn đó ai mà nhớ? Bạn học đến xem cũng không nhiều" Trần Mộng Nghiên lắc đầu : "Còn chuyện công ty, em cũng không muốn nói nhiều, để tránh bị người ta ghen ghét"

Dương Minh nghe Trần Mộng Nghiên nói như vậy, cũng không nói thêm gì cả, trên thực tế, kín đáo trong trường một chút cũng không sai, tránh rước lấy những sự ghen ghét vớ vẫn.

Trong phòng bếp truyền ra tiếng báo tín hiệu đã đến giờ, Trần Mộng Nghiên đứng dậy đi vào, Dương Minh và Lâm Chỉ Vận cùng nhau đi hỗ trợ. không biết là lúc nào mà Trần Mộng Nghiên các nàng đã mua về một đống hộp nhựa, cho nên dễ dàng đem đồ cất vào.

Sáng sớm hôm sau, Dương Minh đưa Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đến trường trước, sau đó đến ký túc xá của Kinh Tiểu Lộ, chờ Kinh Tiểu Lộ xuống lầu đi đến công ty.

Kinh Tiểu Lộ coi như là đúng giờ, và Dương Minh cũng không cần đợi nàng mở miệng, trực tiếp leo xuống xe, đổi vị trí cho nàng, để nàng ngồi lái, Kinh Tiểu Lộ cũng không từ chối, trực tiếp leo lên xe chạy về hướng công ty.

"Cố ý trang điểm à?" Dương Minh nhìn Kinh Tiểu Lộ bên cạnh một chút, liền nhận ra sự khác biệt. Theo ấn tượng của Dương Minh, Kinh Tiểu Lộ rất ít trang điểm, nhưng mà ngày hôm nay lại cẩn thận đánh phấn, làm cho làn da càng trở nên trắng mịn hơn, lông mi cũng được tỉa cẩn thận, hiển nhiên là đã được chăm sóc và chải chuốt rất nhiều rồi.

"Xem ra anh cũng chú ý đến em" Kinh Tiểu Lộ đắc ý nói.

Dương Minh không biết nên nói thế nào luôn, Kinh Tiểu Lộ này đúng là...

Ho khan một tiếng, nói : "Vớ vẫn, trên người của cô có mùi trang điểm, gần như vậy, làm sao mà tôi không đoán ra"

Kinh Tiểu Lộ không thèm để ý, quay đầu lại, chớp chớp mắt : "Có đẹp không?"

"Cũng được..." Dương Minh thuận miệng đáp : "Nhưng mà đừng lãng phí thời gian "

Kinh Tiểu Lộ liếc nhìn Dương Minh, nói : "Em không phải là đang lãng phí thời, mà là ngày hôm nay em phải ra mặt, nói thế nào cũng phải làm cho mình đẹp một chút, không thể làm cho anh mất mặt được"

"Cũng đâu có kêu cô lên đài nói chuyện đâu?" Dương Minh nhún vai, nhưng mà nhớ lại ngày hôm nay, Bạo Tam Lập đại khái sẽ tuyên bố chuyện trọng đại, Kinh Tiểu Lộ sẽ trở thành tiêu điểm của mọi người, trang điểm một chút cũng tốt, vì vậy không nói thêm gì nữa.

Kinh Tiểu Lộ thè lưỡi ra, đang muốn nói gì, bỗng nhiên vươn tay chỉ về phía trước, kinh ngạc nói : "Ơ? không phải là Vương Hiểu Nhiễm và Vu Trì sao?"

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 76

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự